GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 98

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Trùng hợp hôm sau chính là thứ bảy. Như đã hứa, An Tưởng mang An Tử Mặc về nhà mình.

Cậu nhóc mặc một bộ quần áo thiết kế theo phong cách Âu cổ, da trắng tóc đen, cặp mắt phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xinh đẹp của cậu nhóc bình tĩnh nhìn ngắm hoàn cảnh xung quanh. Dáng vẻ cậu cứ như một chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tử đang tuần tra lãnh thổ của mình, thể hiệnkhí thế hơn người.

An Tưởng không kinh nghiệmcùng các bạn nhỏ.đứng yên tại chỗ một lát sau đó nghiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người nhường đường cho cậu nhóc: “Con không cần đi dép đâu, cứ đi vào thẳng đi.”

An Tử Mặc nhìn sàn nhà dưới chân, bỏ giày đi chân trần vào trong. Dáng vẻ cậu không sợ hãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút nào.

An Tưởng gãi gãi đầu, chủ động mở lời: “Cô dạy con Toán trước được không?”

An Tử Mặc nhẹ nhàng gật đầu.

“Thế con lấy sách ra đi.”

An Tử Mặc ngồi trên ghế pha, ngoan ngoãn mang sách học đếm của trẻ con ra. Quyển sách này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu mới mua hôm qua, trên bìa còn hai hình vẽ hoạt hình ngộ nghĩnh to đùng, nở nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười ngu ngốc. An Tử Mặc khinh thường méo miệng xuống.

An Tưởng không thấy lạ. ngồi xuống cạnh cậu nhóc bắt đầu dạy cậu cộng trừ trong phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vi 10.

“Chuột con thích ăn phô mai, ngày đầu tiên ăn một miếng phô mai, ngày thứ hai ăn thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một miếng nữa. Hỏi cả hai ngày chuột con ăn bao nhiêu miếng phô mai?”

Giọng An Tưởng nhỏ nhẹ rất dễ nghe, cô kiên nhẫn đọc từng chữ một.

Ánh mắt An Tử Mặc lóe lên, cậu không nhịn được nhìn sang phía cô. Trên người An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mùi hương quen thuộc làm cậu cảm thấy an lòng, mi xuống, chăm chú đọc sách. Tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã mất ức nhưngvẫn đối xử với cậu dịu dàng như ngày nào.

“Tử Mặc, thế chuột con ăn được bao nhiêu miếng phô mai nhỉ?”

An Tưởng đưa mắt nhìn qua An Tử Mặc.

An Tử Mặc mím môi: “Hai cái.”

“Oa, bạn Tử Mặc giỏi thật đó!” An Tưởng vỗ tay động viên cậu nhóc, ánh mắt không giấu nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự kinh ngạc.

An Tử Mặc đỏ mặt, tránh mắt đi chỗ khác không nói lời nào.

Với cậu, học toán cho trẻ chuẩn bị lên tiểu học chẳng khácEinstein học toán tiểu học cả, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy học cái này vừa ngơ ngẩn vừa tốn thời gian, chẳng chút sự thử thách nào cả. Chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua để mìnhthểbên mẹ nhiều hơn,được tình cảm của mẹ, An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới phải nhịn sự mất kiên nhẫn dưới đáy lòng. Hơn nữa khi An Tưởng cho đề hơi khó một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút, cậu phải tỏ ra khó hiểu, tỏ vẻ muốn An Tưởng giải thích làm cảm thấy hứng thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn.

Trên thực tế, đúng An Tưởng cảm thấy rất hứng thú.

An Tử Mặc không ghê như trong tưởng tượng của cô, hơn nữa cậu nhóc còn rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thỉnh thoảng còn khen thông minh nữa.

“Mẹ biết nhiều thế. Mẹ giỏi quá!” An Tử Mặc khen mẹ mình lên tận trên trời, cậu không giấu chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự ngưỡng mộ nào trên gương mặt mình.

An Tưởng bị khen nhiều ngượng chín mặt: “Tử Mặc cũng thế, con cũng rất thông minh!”

“Không không không,do mẹ dạy tốt!”

Sau khi bình tĩnh hơn, An Tưởng mới nhận ra An Tử Mặc luôn miệng gọi mình mẹ.

ho nhẹ hai tiếng, thu lại cảm xúc của mình, nói: “Bạn Tử Mặc à, con cứ gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô hoặc giáo đi.”

An Tử Mặc làm con chuyện của kiếp trước rồi, kiếp này bọn họ không thân cũng chẳng quen, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cứ gọi là mẹ cũng không hay lắm.

Trong lòng An Tưởng suy nghĩ rất nhiều, nhưng không thể ngờ rằng An Tử Mặc lại nghe được hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng lòng của mình.

Cậu nhóc nắm chặt bút chì, không ngăn nổi sự khó chịu trong lòng.

“Mẹ không định nhận con sao?” Giọng An Tử Mặc run lên, mắt cậu đỏ bừng hỏi An Tưởng.

An Tưởng thấy dáng vẻ cậu nhóc như sắp khóc thì vội vàng sốc lại tinh thần, nói: “Con đừng khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đừng khóc nha. không biết dỗ trẻ con, con đừng khóc mà…”

An Tử Mặc quay đầu đi, chỉ để lại cho An Tử Mặc một bóng lưng nhỏ yếu đuối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Là do chúng ta không quen nhau, con gọi mẹ, thấy rất lạ.”

An Tử Mặc nghe xong thì trả lời: “Mẹ vốn mẹ con mà, sao lại không quenchứ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cô không mang thai con, cũng không sinh con ra,thế không được coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ con.”

An Tử Mặc hít một hơi thật sâu đang định nói lại thì phát hiện mình không phản bác được© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luận của An Tưởng.

Bây giờ An Tưởng về thể ban đầu của mình, đúng thể này của không mang thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu, cũng không sinh cậu ra. Giữa hai người, đừng nói là huyết thống, đến cả ức cô cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng còn chút với cậu.

Ánh mắt An Tưởng nhìn cậu không còn sự nuông chiều, không còn tình thương của mẹ, giờ đây trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ còn sự xa cách.

Nếu mãi mãi không nhớ lại được những ức kia, vậy lẽ sẽ mãi mãi không đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xử với cậu giống như con ruột của mình.

Vào cái giây phút ý nghĩ kia hiện lên trong đầu An Tử Mặc, cả người cậu như rơi vào hầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 băng, lạnh đến thấu xương.

Vốncậu cho rằng sau khi tìm được mẹ thì hai người có thể sống một cuộc sống bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như trước kia. Hiện tại xem ra cậu ngây thơ quá rồi. ức của mẹ cậu như chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, bị chôn vùi dưới đất cùng với thể mẹ. Với nói, sự xuất hiện của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc này chínhthứ phá tan cuộc sống bình thường của cô.

lẽ…

lẽ cô sẽ mãi mãi không nhớ được những ức kia, lẽ sẽ kết hôn cùng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác, lẽsẽ sinh một đứa con nữa với người khác. Còn cậu thì chẳng là của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cả.

Nghĩ về tương lai, An Tử Mặc cảm thấy sợ hãi. Tay chân cậu lạnh ngắt, mặt trắng bệch, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút máu nào.

Sự thay đổi đột ngột trên gương mặt cảu cậu làm An Tưởng chú ý, tới gần hỏi: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao không?”

An Tử Mặc lấy lại tinh thần, sau đó lấy một cái điện thoại từ trong ba của mình ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Điện thoại này là món quà An Tưởng tặng cậu trước khi đi. Nửa năm qua, lúc nào cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang bên người mình, nghe giọng nói trong điện thoại hàng ngàn hàng vạn lần. Lúc này An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc đưa điện thoại cho An Tưởng, “Điện thoại nàymẹ để lại cho con, mẹ có còn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

Hình nền điện thoạiảnh tự sướng của An Tưởng. Trong ảnh, cô cười rất tươi. Trong điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất nhiều đoạn voice chat, nghe xong những cái này, An Tưởng cảm thấy rất ngạc nhiên. Nhưng ngoài ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiên ra thì An Tưởng chẳng còn cảm xúc khác.

“Xin lỗi,không nhớ những cái này.” An Tưởng buồn nhìn vẻ mặt đau khổ của cậu bé, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngón tay hơi động đậy, giơ tay lên xoa đầu cậu nhóc, “Con đừng đau lòng, nấu cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trưa cho con nhé?”

An Tưởng biết nấu cơm, tay nghề cũng không tồi. Chắc chắn sau khi ăn xong tâm trạng của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc sẽ tốt hơn.

Nghe vậy, hai mắt An Tử Mặc sáng lên.

Lúc An Tưởng đứng dậy đi vào trong bếp nấu đồ thì cậu lấy dao cắt hoa quả lên cắt vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngón tay mình. Mùi máu thơm trào ra, hương xoài người lập tức tràn ngập trong phòng khách.

An Tưởng dừng chân lại. không nhịn được bị mùi hương kia hấp dẫn.

[Bạn nhỏ thơm quá!]

[Thèm ăn ghê.]

Hít hà.

Tiếng nuốt nước bọt.

Hành động này của hoàn toàn giống với lúc hai người mới gặp nhau.

Bây giờ An Tưởng quỷ hút máu, hơn nữa khứu giác của nhạy cảm hơn hẳn người thường, nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cầu về máu cũng hơn hẳn so với lúc còn làm con người. An Tử Mặc không tin không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị mùi hương này hoặc.

An Tử Mặc nhịn sự sung sướng dưới đáy lòng, bóp mạnh ngón tay để chảy nhiều máu hơn, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngẩng đầu lên, mở to mắt, làm vẻ ngây thơ nhìn An Tưởng: “Mẹ ơi, con bị chảy máu rồi!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Hồn An Tưởng như bị giọt máu đỏ kia kéo đi, hai mắt dán chặt vào nó. Không chỉ vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn li3m li3m khóe môi, liên tục nuốt nước bọt, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như sói đói. Qua một hồi đấu tranh giữa cơn khát máu và lý trí, cuối cùng An Tưởng chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình tĩnh lại. Bây giờ An Tử Mặc vẫn còn trẻ con, cô có đói đến mức nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không thể ra tay với một bạn nhỏ được.

An Tưởng tiếc nuối thu tầm mắt lại, xoay người đi tìm băng dán nhân. Sau đó lấy băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dán cuốn chặt vào miệng vết thương, nhẹ nhàng nói với An Tử Mặc, “Được rồi, vậy không chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu nữa rồi!”

An Tử Mặc: “……” Nghi ngờ cuộc đời.

“Trẻ con không được chơi đồ vật sắc nhọn đâu nha.” An Tưởng cất con dao kia đi, ở đầu lưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dao dính một giọt máu. An Tưởng nuốt nước miếng, lưu luyến dùng khăn giấy lau giọt máu kia đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Cô đi nấu cơm cho con ăn, con phải ngoan ngoãn nghe lời đấy biết không?”

“……” Nếu khôngthuật đọc tâm, lẽ An Tử Mặc thật sự cho rằng An Tưởng thờ ơ trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dụ hoặc.

Rồi xong.

Bây giờ cậu phải làm thế nào mới thu hút được sự chú ý của mẹ mình nhỉ? Làm đến thế này mà mẹ vẫn còn giữ bình tĩnh được nữa là…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 98 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App