GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Vốn dĩ An Tưởng định hôm sau sẽ xuất viện luôn, nhưng Bùi Dĩ Chu cứng rắn bắt cô ở lại quan sát thêm một ngày.

không đánh thắng anh nên đành phải nằm bẹp trên giường.

Một đêm nghỉ ngơi làm bình tĩnh hơn không ít. Nghĩ lại sự xúc động hôm qua của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147chút tự trách.

cẩn thận ngước mắt, thấy Bùi Chu không có ý định rời đi. Anh đặt máy tính trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gối làm việc, thỉnh thoảng thì nhận vài cuộc điện thoại, đa số thời gian thì ôm máy tính xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 công việc còn tồn đọng hôm qua.

“Bùi tiên sinh, nếu như anh bận thì anh về trước đi.”

Bùi Chu ở cùng với cả đêm. An Tưởng không biết anh nghỉ lúc nào hay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc cô tỉnh lại thì anh đã ngồi trên sô pha rồi. Làn da của anh trắng nên vết xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tím dưới mắt trông cùng ràng, không cần nghĩ cũng biết nghỉ ngơi không đủ.

Bùi Chulạch cạch thêm vài cái rồi khép máy tính lại, đứng dậy đi đến bên cạnh An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng. bận nhưng anh vẫn ung dung ngồi xuống, nói: “Tôi không bận. Nếu chán thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện với tôi.”

An Tưởng im lặng vài giây sau đó lẩm bẩm: “…… Tôi không có ý đó.”

Bùi Chu một tiếng nhưng cũng không rời đi.

An Tưởng cúi đầu nhìn mắt chân bị bọc tròn vo, lại nhẹ nhàng sờ sờ vào vết thương sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lưng. Thuốc tốt thật, chỉmột đêm thôi đã đỡ bao nhiêu rồi. Nhưng nghĩ đến An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, lại buồn bã.

“Mặc Mặc…… Mặc Mặc thể đi cùng anh không?” Lời nói hôm qua của cô không phảilời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc xúc động. An Tưởng cũng muốn sống thật tốt với con của mình, làm một mẹ danh xứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với thực. Nhưng mặc kệ cố gắng như thế nào thì hình như Mặc Mặc cũng chán ghét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

cũng không muốn ép buộc thằng phải sống cùng mình. Lần này trốn đi còn tìm về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại được, nhưng ngày mai mà trốn đi tiếp thì biết đi đâu tìm bây giờ?

BùiChumột người trách nhiệm,tin rằng An Tử Mặc ở với anh sẽ hạnh phúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn nhiều so với ở với cô.

Hơn nữa…… Hôm qua nói vậy Mặc Mặc cũng không phản đối.

An Tưởng viết hết cảm xúc của mình lên trên mặt. Bùi Chu nhìn cô, không nói đồng ý cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng nói không đồng ý.

Một lát sau, anh mở miệng: “Tôi thể mang Mặc Mặc đi. Nhưng thật sự muốn vậy sao?”

An Tưởng chậm rãi ngước mắt lên.

“Đầu tiên chưa nói đến lời này của cô nói thật hay nói đùa. Giả sử bây giờ tôi mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằngđi, chờ đến khi vết thương của lành lại, bình tĩnh lại rồi, lại muốn đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại thằng bé. Cô cảm thấy như vậy thì thằng sẽ nghĩ như nào? Tôi sẽ nghĩ ra sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Câu hỏi của Bùi Chu làm trầm mặc.

An Tưởng mím chặt môi, hai tay đan chặt vào nhau.

“Tôi hiểu cảm xúc của cô, nhưng việc muốn đưa đứa nhỏ đi không thể quyết định qua loa như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được. Tử Mặc không phải quả bóng cao su, đá qua đá lại như vậy, thằng bé sẽ nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thế nào?”

Lời nói của BùiChu làm An Tưởng tỉnh táo hơn không ít.

hiểu tính cách của bản thân. Nếu thật sự đưa Mặc Mặc cho Bùi Chu thì nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ hối hận. Nhưng mà…… cũng không biết nên tiếp tục sống chung với thằngnhư thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào nữa.

An Tưởng cảm thấy trách nhiệm của chữ “mẹ” này quá nặng, đè lên vai làm không thở nổi.

Bùi Dĩ Chu đứng dậy ngồi vào mép giường, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt tóc An Tưởng, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói trầm thấp dễ nghe, “Bây giờ chúng ta phải làm một chuyện. sao Tử Mặc lại muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rời nhà trốn đi, sao thằng lại đối xử với như vậy.”

An Tưởng cúi đầu, rầu rĩ nói: “Thằng bé muốn rời khỏi tôi.”

Bùi Chu cười nhạt, “Nếu thằng thật sự muốn rời khỏi thì sao lại trở về?”

Lời này của anh…… Cũng đúng.

An Tưởng trừng lớn mắt, nhìn về phía Bùi Dĩ Chu, trong lòng lạichút chờ mong nho nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Thằng bé, thằng không định rời khỏi tôi?”

Vẻ mặt ngốc nghếch của làm Bùi Chu im lặng, một lúc sau mới bất đắc nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba chữ: “Cô gái ngốc.”

An Tưởng ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Tôi không phảiquá thông minh……”

“……”

“Khi nào về nhànhớ xem thái độ của Tử Mặc.”

An Tưởng không hiểu ý anh, nghiêng đầu hỏi: “Là như nào vậy?”

“Cô không để ý đến thằng xem tới nhìnhay không, hoặc thằng trực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp tức giận bỏ đi không.” Nhìn vẻ mặt mất mát của An Tưởng, Bùi Dĩ Chu lại nói thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một câu, “Nếu thằng tới nhìnchứng tỏ để ý tới cô, nếu tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏ đi cũng chứng tỏ trong lòng cô.”

mẹ con khẳng định thằng bé sẽ phải để ý tới An Tưởng. Nhưng Bùi Chu cũng khá lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắng. Nhỡ đâu một người linh hồn cực ác như thằng đến tình cảm cơ bản nhất của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 loài người cũng không thì sao?

“Trùng hợp mai ngày nghỉ, sau khi xuất viện về nhà đừng làm hết.”

An Tưởng như suy nghĩ gật gật đầu, trong lòng cực kỳ lo lắng.

**

Hôm sau, An Tưởng xuất viện.

Trong nhà cũng không khác so với lúc rời đi. khập khiễng đi vào trong nhà. Phòng khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không người, An Tưởng đứng hành lang không động đậy, lén lút nhìn xung quanh một chút.

Cạch.

Sống lưng An Tưởng cứng đờ, chậm rãi quay đầu nhìn An Tử Mặc đứng trước cửa phòng ngủ.

Hai người đứng nhìn nhau không nóimột lúc lâu. Cuối cùng An Tử Mặc lạnh mặt, đi vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 toilet.

An Tưởng nhìn theo bóng dáng con mình chậm rãi biến mất đằng sau cánh cửa mới chầm chập kéo mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân bị thương đến pha ngồi.

Một lát sau An Tử Mặc đi từ trong toilet ra, lại chui vào phòng mình.

Buổi sáng trôi qua rất nhanh, hai mẹ con đều không ai để ý tới ai, trong nhà yên tĩnh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỳ lạ.

Chớp mắt đã tới giữa trưa, An Tử Mặc lại đi ra ngoài, lần này cậu chuẩn bị sang nhà hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xóm.

“Mấy đứa Bùi Thần không nhà.”

Bàn tay đang định mở cửa của An Tử Mặc dừng lại, mặt cảm đi đến trước mặt An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

cũng học theo cậu làm mặt không cảm xúc, lạnh giọng hỏi: “Làm gì?”

“Con đói rồi.”

“Con đói thì liên quan đến mẹ?”

Cậu mím môi, “Mẹ không định ăn cơm à?”

An Tưởng: “Không ăn.”

An Tử Mặc: “Mẹ không ăn nhưng con muốn ăn.”

An Tưởng khoanh tay trước ngực ngả người mình về phía pha, dùng sức hừ lạnh, “Mẹ cũng chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147mẹ con, muốn ăn thì tìm mẹ con bảo người ta làm cho con ăn.” Nói xong câu đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng lén lút vụng trộm xem phản ứng của An Tử Mặc.

Cậu nhóc vẫn cảm lạnh mặt như ban đầu, đờ đẫn nhìn cô.

An Tử Mặc nhẹ nhàng chớp mắt, “Được thôi.”

An Tưởng nhướng mày, sau đó nghe được cậu nói: “An tiểu thư, tôi con của chủ căn nhà này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Làm phiền đi ra ngoài.”

“……?”

“……??”

An Tưởng tức đến choáng váng, dùng ngón tay bóp chặt đùi để làm bản thân bình tĩnh lại.

Thở ra.

Hít vào.

An Tưởng nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc, quay đầu dỗi cậu nhóc: “Nói đúng ra đây nhà của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi tiên sinh, mẹ bạn của anh ấy nên quyền vào đây.”

“Thế à?” Vẻ mặt An Tử Mặt chẳng chút quan tâm, “Trên quan hệ huyết thống thì tôi chính là con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trai của Bùi tiên sinh, quyền đuổi ra ngoài.”

“Con……” An Tưởng đứng dậy, nhìn khuôn mặt đơ cứng như con rối gỗ kia của cậu nhóc vừa tức giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa bất đắc vừa tủi thân.

Hốc mắt lại đỏ lên, cắn răng mắng cậu: “An Tử Mặc, con không phải người!”

“Vốn cũng không phải.” An Tử Mặc nói xong còn cảm thấy chưa đủ, ngẩng đầu lên nhìn An Tưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lộ hai cái răng nanh mới mọc ra.

Răng nanh mọc rất nhanh, hai ngày là có thể đi cắn người được rồi.

Nhìn An Tử Mặc khoe hai cái răng nanh kia ra, không hiểu sao cảm thấy thằng chút đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yêu.

An Tưởng cảm giác như một bát nước lạnh dội thẳng đầu mình, dập tắt lửa giận.

Ra oai xong thì An Tử Mặc ngẩng đầu ưỡn ngực về phòng.

An Tưởng ngồi trên pha vài phút, không để ý tới lời BùiChu nói hôm qua mà kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái chân què lắc lư đi tới phòng bếp.

Trong tủ lạnh còn mấy quả trứng gà, một ít rau xanh. để mấy ngày rồi nên không còn tươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa. An Tưởng mặc tạp dề, đánh trứng sau đó thái rau, mở bếp ga lên sau đó đổ trứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào chảo xào.

An Tử Mặc vẫn luôn đứng sau cánh cửa của phòng bếp trộm nhìn cô, trong lòng cậu chẳng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xúc nhưng ngửi mùi thơm, bụng cậu kêu liên tục.

Đứng lâu làm mắt chân đang bị thương của An Tưởng không thoải mái.

Cô cố gắng chịu đựng sự khó chịu này mang đồ ăn đặt trên mặt bàn. Lúc này không thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú ý tới cảm xúc của An Tử Mặc mệt mỏi lết thân già nằm lên giường nghỉ ngơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thuận tiện nhắn tin với Bùi Chu.

[Bùi Chu: Thế nào? Cô đã làm theo lời tôi nói chưa?]

[An Tưởng: Tôi làm rồi!]

[Bùi Dĩ Chu: Thế thằng tới tìm không?]

[An Tưởng: Có! Tôi còn làm cơm cho nó!]

[Bùi Chu:.]

Dấu chấm này làm An Tưởng khó chịu. Trong tiềm thức của cô thì dấu chấm này ý nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chửi người. nhắn lại ngay: [Anh nói chuyện cho hẳn hoi, đừng dở chứng như vậy ~]

[BùiChu: …… Ngốc.]

[An Tưởng: Tôi không để ý tới anh nữa.]

An Tưởng nói không để ý là không để ý đến anh luôn.

Bùi Chu vô cùng bất đắc dĩ. Mục đích của anh chính để thằng nhóc kia chịu thua trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chứ không phải để mẹ thằng chịu thua với nó. Tính cách của đứa trẻ kia vốn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng đẹp đẽ rồi, nếu người thân không hung dữ dạy dỗmột hồi thì sẽ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm càng ngày càng bướng bỉnh, hỏng hơn thôi. Nhưng chuyện đến nước này rồi thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng làm được nữa.

Anh mệt mỏi thở dài, tiếp tục chữ: [Buổi tối tôi sẽ qua đó tâm sự với An Tử Mặc.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cũng một ít thứ muốn cho thằngnhìn.

Bùi Chu nắm chặt điện thoại, hơi ngước mắt nhìn vào màn hình máy tính.

Bên trong chính là một đoạn băng ghi hình, là đêm An Tưởng gặp chuyện……

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App