GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 26

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Sau một lúc ngắn ngủi nghỉ ngơi, tay chân cùng thân thể An Tưởng dần lấy lại sức.

Nghe Bùi Dĩ Chu hỏi An Tử Mặc, An Tưởng cố gắng nhấc tay lên, “Tôi…… tôi người thân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nó.”

Vẻ mặt lạnh băng của Bùi Chu nhanh chóng bị sự kinh ngạc thay thế.

Đồng tử anh co rút, không thể tin tưởng: “Cô……?”

“Ừ.” An Tưởng gật nhẹ đầu một cái, lần nữa nhìn về hồ nước, thấp thấp nỉ non, “Vịt con……”

Chú vịt con bị đánh rơi trôi trên mặt nước. Bùi Chu tạm xem nhẹ sự kinh ngạc trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, dưới ánh mắt kinh ngạc chăm chú của An Tưởng lần nữa nhảy vào trong nước vớt vịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên.

“Đây.” Anh xoa xoa mái tóc ướt của mình đưa chú vịt vàng nhỏ qua.

An Tưởng ngơ ngác nhận lấy.

lẽ do rơi vào nước nên ấn như thế nào thì chú vịt con cũng đều không kêu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

mi xuống, cánh môi cố chấp mím chặt thành một đường thẳng tắp. Trên mặt mất mát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảm đạm, cũng khổ sở. Cuối cùng đọng lại thành nước mắt, chảy từ khóe mắt xuống.

An Tưởng quay đầu đi lau khô nước mắt, duỗi tay đưa vịt con đến trước mặt An Tử Mặc, nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hòa nói với cậu nhóc: “Đây, lần này không được ném nữa đâu.”

An Tử Mặc không nhận.

[Thật khổ sở……]

[Vì sao thằng bé lại làm như vậy?]

[Thật khổ sở nha……]

đang rơi lệ trong lòng, An Tử Mặc nghe được ràng. Cậu không tự chủ trộm ngắm biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình trên mặt cô.

An Tưởng không thèm để ý sự lạnh nhạt của cậu nhóc, trầm mặc cầm đồ chơi cất đi.

Cẳng chân còn rất đau, trong một lát chắc cũng chưa rời đi được.

cong lưng, lấy tay ấn ấn vào chân.

“Có cần tôi giúp gọi bác không?”

“Không cần.” An Tưởng lắc đầu, “Cảm ơn Bùi tiên sinh đã cứu tôi.”

Nếu không phải Bùi Dĩ Chu đi ngang qua, khả năng hôm naysẽ chếtchỗ này. Tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sớm muộncũng phải chết đi, nhưng không nghĩ thể duyên cớ suýt chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi như vậy.

Trong đầu cô bỗng hiện ra ánh mắt lúc trước của An Tử Mặc.

Rét lạnh thấu xương, không tình cảm, nhìn mình như con kiến cũng như kẻ thù.

An Tưởng không chút nghi ngờ thằngmuốn mình chết.

Ánh mắt đó đã từng thấy của nhiều người rồi.

Cha, mẹ, anh họ, chị họ.

Nhưng chưa bao giờnghĩ tới sẽmột ngày đứa con duy nhất của mình cũng dùng ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó để nhìn mình.

không cảm thấy chạnh lòng, chỉ khổ sở.

Sự đau đớn, khổ sở này cứ như cơn sóng dữ cuồn cuộn đánh vào ngực cô, làm không thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nổi.

An Tưởng muốn khóc, nhưng lại không thể không nhịn xuống.

Môi dưới bị cắn chặt, vành mắt còn hồng hơn so với lúc trước.

Làm sao An Tử Mặc lại không nghe được lời nói trong lòng của cô.

Hỏi cậu hối hận không ư? Không hối hận.

Chỉ là……

Cậu nhìn tái nhợt của An Tưởng, đột nhiên trào ra một cảm giác không tên. chút khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chịu, lạichút bực bội không thể hiểu được.

“Đây mẹ cháu?” Bùi Chu nhìn An Tử Mặc, đôi mắt dường như muốn nhìn thấy linh hồn cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc quay đầu đi, không để ý.

“Bảo vệ phía trước, thấy người rơi xuống nước, sao cháu không đi tìm người ta nhờ giúp đỡ?” Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu không tin cậu người không nói lý.

Linh hồn của An Tử Mặc cũng nói cho anh rằng cậu không phải một bạn nhỏ bình thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Giây phút đó cậu thật sự muốn mẹ mình rơi xuống nước sau đó chết đi.

Ác độc, âm u.

Ngữ khí Bùi Chu hùng hổ dọa người. An Tử Mặc bị chất vấn không hiểu sao lại cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức giận, nhăn mày lại, hung hăng trừng lại. Đã thế cậu còn nói ra bốn chữ: “Quản người cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rắm.”

Sắc mặt An Tưởng tái nhợt, lại nhìn BùiChu bên cạnh, cùng không vui.

“An Tử Mặc, xin lỗi.” Lần đầu tiên An Tưởng gọi đầy đủ tên của cậu nhóc, cùng tức giận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Không nói.” Thần sắc An Tử Mặc khắc nghiệt, “Ông ta cho rằng ông ta ai? Dựa vào đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đòi quản tôi?”

An Tưởng nhìn chằm chằm cậu nhóc, nói từng chữ: “Xin, lỗi, cho, mẹ.”

Đây lần đầu tiên An Tưởng nói chuyện với cậu hung dữ như vậy.

Ngữ khí cùng biểu tình của đột nhiên trùng hợp với khuôn mặt hung ác trong quá khứ của cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm thần kinh An Tử Mặc đau đớn.

“Tôi không!!!” Đôi tay An Tử Mặc nắm chặt, mất trí gào rống, “Bà không cách quản tôi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cũng không cách bắt tôi phải xin lỗi! Tôi chính như vậy đấy, bản lĩnh thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đánh tôi đi! Bằng không thì câm miệng đi!!”

Bên này ồn ào dẫn tới không ít người chú ý lại đây.

Khuôn mặt đầy lệ khí, dữ tợn, vặn vẹo trước mắt của An Tử Mặc làm An Tưởng cảm thấy xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ.

Bùi Chu vẫn luôn đứng bên cạnh không nói lời nào, tròng mắt thâm thúy âm thầm đánh giá.

Sương đen quanh thân An Tử Mặc còn nồng đậm hơn so với ban đầu, hồ còn một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 màu đỏ sậm.

Cậu đang giãy giụa.

“Bùi tiên sinh, thể xin phương thức liên hệ của anh không?” Chânđã đỡ co rút, An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật cẩn thận đứng lên, hai mắt hơi hơi phiếm hồng.

Bùi Chu thu tầm mắt lại, nói: “Tôi biệt thự số mười bảy.”

An Tưởng ghi nhớ, sau đó khập khiễng đi đến trước mặt An Tử Mặc, trực tiếp duỗi tay ôm cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc lên.

An Tử Mặc sửng sốt, giây tiếp theo bắt đầu giãy giụa kịch liệt: “Thả tôi xuống dưới!”

“Thả tôi xuống dưới bà có nghe thấy không?”

Cảm xúc của An Tử Mặc bất ổn, cả đường đi đều to.

An Tưởng thân mẹ cũng không có trách cứ hay mắng mỏ, chỉ là bước đi nhanh hơn rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nơi thị phi này thôi.

Sau khi hai mẹ con rời đi thì Bùi Chu đứng yên tại chỗ không động đậy, cho đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hứa Xuyên tới đó gọi anh anh mới hoàn hồn lại

“Trên người em làm sao vậy?”

Trên người Bùi Chu còn nhỏ nước, thoạt nhìn rất chật vật.

Anh thu tầm mắt lại, khom lưng nhặt đôi giày mình đá ra do lúc trước sốt ruột, mím chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môi. Một lát sau anh mới nói ra hai chữ: “Không sao.”

“Vừa rồi nghe người ta nói bên nàyngười rơi xuống nước, không phải là em nhảy xuống cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người đấy chứ?” Ngữ khí Hứa Xuyên mang theo ba phần trêu chọc. Nhưng anh cũng không hỏi nhiều, chụp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bả vai Bùi Chu, “Mấy anh em An gia đang chờ chúng ta chỗ trại nuôi ngựa. Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mau đi thay quần áo đi, đến trễ thì không hay cho lắm.”

“Ừ, được.” Bùi Chu đáp lệ một câu, ràng tâmanh không đặt ở chỗ này.

Hứa Xuyên càng cảm thấy kỳ quái.

Từ trước đến nay Bùi Chungười trí, rốt cuộc là ai mà chỉ trong chốc lát đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm em ấy tâm thần không yên vậy?

Hứa Xuyên không dám hỏi, lại nhắc nhở lần nữa: “Thế anh đi trước, em cũng ngàn vạn lần đừng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trễ.”

“Vâng.”

Bùi Chu lôi kéo áo mi do bị ướtdán sát vào người, khẽ cau mày, xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về biệt thự.

Anh đang trầm tư.

Cẩn thận ngẫm lại thì không lâu trước đây trung tâm thương mại anh đã từng gặp qua An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc một lần. Lúc ấy trợ nói hai người giống nhau nhưng Bùi Chu cũng không để lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy trong lòng. Thế giớihàng tỉ người, ngẫu nhiên gặp được hai người giống nhau cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147điều kỳ quái.

Nhưng trọng điểm —— An Tử Mặc chính con của An Tưởng.

Đứa nhỏ kia thoạt nhìn chừng ba bốn tuổi, bất luậntuổi tác hay thời gian đều ăn khớp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đêm đó.

An Tử Mặc…… phải con mình không?

Bùi Chu không dám nghĩ nhiều, nhưng lại không thể không liên tưởng như vậy. Trong chốc lát đại não © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở nên đần độn, làm anh không thể tự hỏi.

**

Lúc này An Tưởng đã mang An Tử Mặc về biệt thự.

Vừa vào cửa, An Tưởng đã ném An Tử Mặc lên pha.

“Bà làm gì?!” An Tử Mặc chết cũng không hối cải, rống to với An Tưởng, “Bà muốn đánh tôi đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không? muốn đánh tôi chứ gì?”

An Tưởng tức giận đến toàn thân run rẩy.

mím môi, đi lên phía trước ấn cậu nhóc xuống ghế pha. Cuối cùng kéo quần cậu ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đánh một cái thanh thúy trên mông cậu nhóc.

An Tử Mặc quên cả rống, tròng mắt mở to.

Cậu nghĩ mẹ cậu sẽ dùng roi da để đánh cậu, dùng bình hoa để đập cậu nhưng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ tới sẽ đánh mông mình.

An Tử Mặc không cảm nhận được đau đớn, đánh đâu với cậu cũng đều như nhau cả.

Nhưng cậu tôn nghiêm, diện. Mông chính tôn nghiêm, chính mặt mũi của cậu.

“Bà tránh ra!”

“Bà đừng chạm vào tôi!”

An Tử Mặc liều mạng giãy giụa, nhưng cánh tay cậu đã bị đè gắt gao, hai chân lại không dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sức được. Mặc kệ cậu dùng nhiều lực như thế nào cũng không tránh thoát được, chỉ thể yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lặng cảm thụ bàn tay phát ra những thanh âm thanh thúy trên mông mình.

Cậu không chịu được nhục nhã như vậy. Hai mắt cậu đỏ lên, hàm răng nghiến ken két, lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu muốn khóc.

“Con chưa biết sai?”

“Không biết!”

Giỏi lắm.

Bốp!

Một cái đánh.

“Con biết sai chưa?!”

“Không biết!”

Bốp!

Bốp bốp!

Đánh hai cái!

“Con biết sai chưa!!”

“Tôi, tôi không biết.” An Tử Mặc chính là ngỗ nghịch với An Tưởng, chết cũng không chịu nhận sai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bà có bản lĩnh thì đừng đánh mông của tôi!”

Cậu cảm thấy xấu hổ.

Nghẹn khuất.

Buồn bực.

Vành mắt An Tử Mặc đỏ hồng, khóe miệng ủy khuất run rẩy. Nhưng cậu không khóc, vừa bướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỉnh lại vừa đáng thương.

Xong giây tiếp theo, An Tử Mặc lại thấy An Tưởng hồng mắt, thút tha thút thít khóc nức nở.

An Tử Mặc sửng sốt, môi ngập ngừng: “A, bà khóc cái gì?”

“An Tử Mặc, mẹ mẹ con…… Sao con lại mong chờ mẹ chết?” Thanh âm khàn khàn, bụm mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khóc.

Khổ sở.

An Tử Mặc nghe được tiếng lòng, càng cảm nhận sâu sắc hơn sự khổ sở cùng…… đau lòng của cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

ràng người bị đánh cậu, mà người đánh cậu ta.

sao ta lại đau lòng?? Lại còn khóc??

An Tử Mặc không thể hiểu được.

Ánh mắt cậu lập lòe, hiện ra sự mờ mịt cùng kinh ngạc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 26 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App