GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

An Tử Mặc vểnh cặp mông còn lưu lại dấu bàn tay hồng hồng, chút sưng.

An Tưởng vừa tức giận vừa buồn cười.

Thằng nhóc này chưa từng hứng thú với bất kỳ người nào hay vật nào, cũng chưa từng yêu cầu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải làm cho nó. An Tưởng biết đột nhiên muốn đi vũ hội khẳng định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó mờ ám.

“Đánh này.” An Tưởng vỗ nhè nhẹ trên mông An Tử Mặc một cái. Xúc cảm thật thích, mềm mềm.

An Tử Mặc xoay đầu mặt cảm nói: “Hôm nay không đánh thì về sau cũng không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147hội nữa đâu.” Mông cậu không phải người nào cũng thể xem được, chẳng qua hôm nay© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải nhẫn nhục để làm được nghiệp lớn thôi.

“Vậy con nói cho mẹ, sao con lại muốn đi hội.”

An Tử Mặc mặt không đổi sắc nói dối: “Có bánh kem.”

An Tưởng ngưng động tác lại.

“Có phải bánh kem chỉ chờ đến sinh nhật mới được ăn không?”

Trong mắt cậu lập lòe một chút ánh sáng nhạt.

Cổ họng An Tưởng khô khốc, cảm giác chua xót khóthể miêu tả chiếm cứ tâm trí cô.

Lại nói…… Mặc Mặc còn chưa được tổ chức sinh nhật một lần nào.

Cô cúi đầu nhìn cậu nhóc. Thằng nhóc này vì ăn uống không tốt nên vóc dáng vẻ hơi lùn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lùn. Gần đây được vỗ cho trắng hơn một chút, cũng béo hơn một chút nhưng vẫn còn gầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yếu hơn so với các bạn cùng tuổi.

An Tưởng đang chất vấn cậu nhóc. Sau khi đối diện cặp mắt trong suốt kia của cậu thì cô quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết khúc mắc trước đó.

ngồi xổm xuống, kéo An Tử Mặc qua: “Sinh nhật Mặc Mặc ngày 24 tháng 12. Chờ khi nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến sinh nhật con mẹ sẽ mua bánh kem cho con nhé!”

An Tử Mặc nhẹ một cái nhưng trong lòng cũng không quá vui vẻ.

Bùi Chu hy vọng sinh nhật cậu rơi vào tháng 12. Nói cách khác ông ta cùng mẹ cậu biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau vào khoảng tháng tư, sau đó phát sinh quan hệ rồi sinh ra cậu.

Nếu không ngoài ý muốn thì cậu chính con của Bùi Chu.

An Tử Mặc mở to mắt ra hỏi: “Vậy đồng ý cho tôi đi hội ư?”

“Đồng ý đồng ý.” An Tưởng cau mày nói, “Nhưng nếu đihội thì cần mặc váy đẹp, mẹ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không váy đẹp……”

“Nhưng trong sách hướng dẫn nói hội áo tắm, mặc áo tắm đi được rồi.” Nhìn biểu tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng cứng đờ, An Tử Mặc cười xấu xa hỏi, “Mẹ ơi, thẹn thùng hả?”

“Mẹ mẹ mẹ mẹ không thẹn thùng!” An Tưởng bị vạch trần đỏ mặt lên, “Chỉ đi vũ hội thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mà, không sao không sao.” lẩm bẩm lầm bầm, không vui về phòng chuẩn bị.

Chờ An Tưởng rời đi, An Tử Mặc thừa trộm điện thoại đang để trên bàn.

Trí nhớ của An Tử Mặc rất tốt, chỉ đảo mắt qua một cái nhớ được mật khẩu rồi. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhanh chóng nhập mật khẩu rồi nhắn tin cho Bùi Dĩ Chu.

[An Tưởng: Hôm nay cùng cảm ơn Bùi tiên sinh. Tối nay Bùi tiên sinh muốn cùng nhau tham gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội không?]

An Tử Mặc không chút lo lắng rằng Bùi Chu sẽ từ chối.

Người kia suy tính trong lòng nhiều như vậy,lẽ sẽ đồng ý ngay lập tức.

[Bùi Chu: Chờ một chút, tôi xem lịch trình hôm nay của tôi đã.]

Mẹ nó.

Lắm chuyện.

An Tử Mặc khinh thường dẩu môi lên. Năm phút sau Bùi Chu trả lời.

[BùiChu: Được, tôi rảnh.]

Thằng cha lắm chuyện.

[An Tưởng: Buổi tối gặp!]

Gửi tin nhắn kia xong An Tử Mặc nhanh chóng xóa lịch sử trò chuyện, để điện thoại vào đúng vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trí cũ, hơn nữa còn điều chỉnh góc độ như ban đầu. Cậu nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy không yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm nên rút một tờ khăn giấy ra lau vân tay đi.

Xong việc!

Tốt nhất hôm nay hai người kia vừa mắt nhau đi, xong lăn giường rồi mười tháng sau sinh một đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ nữa.

An Tử Mặc liếm môi nhướng mày, cười như người chiến thắng.

***

hội đồ bơi diễn ra lúc 9 giờ tối.

Người tham gia không cần vào cửa, chỉ yêu cầu duy nhất phải mặc đồ bơi.

Người tham dự hội này đều những chàng trai gái còn trẻ muốn tìm kiếm sự kích thích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy nên ngay khi An Tưởng mang theo một đứa trẻ đi vào hội thì ngay lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận được không ít ánh mắt đánh giá.

kéo kéo váy, bình tĩnh đi vào.

đây rất nhiều người. Đa số gái đều mặc bikini gợi cảm, tự tin khoe ra dáng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình. Các chàng trai thì khỏi cần phải nói, cùng nam tính để trần khoe ra cơ bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình. Vũ hội còn chưa bắt đầu đãcùng náo nhiệt.

Rượu champagne, bia, bánh kem, đồ ngọt đều đầy đủ cả.

Ở bên cạnh còn cả dàn nhạc chuyên nghiệp biểu diễn.

Khi An Tưởng đang cẩn thận đánh giá hoàn cảnh xung quanh thì An Tử Mặc bên chân lại tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiếm bóng dáng Bùi Dĩ Chu trong đám người.

Chưa thấy.

Thằng cha muộn tao* kia không phải còn đangtrước gương do dự không biết nên mặc cái chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

*muộn tao: bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong nhiệt tình

Mặt An Tử Mặc tối sầm, tâm tình ngay lập tức trầm hẳn xuống.

“Mặc Mặc, ăn bánh kem đi nào.” An Tưởng cầm một cốc kem, lại cắt thêm một miếng bánh kem đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến trước mặt An Tử Mặc.

thật xinh đẹp. Xinh đẹp hơn đa số cô gái đây.

Khí chất cô sạch sẽ, nhìn qua trông còn khá nhỏ. Ánh mắt sáng lấp lánh như ẩn chứa những ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao, dễ dàng kích thích ham muốn chinh phục của phái nam.

An Tử Mặc mặt vô cảm.

Từ lúc vào cửa đến giờ cậu thấy được mười mấy người không ý tốt lại đây.

“Em gái, muốn qua bên kia chơi không?”

Một chàng trai tóc vàng đến bắt chuyện.

An Tưởng còn chưa kịp mở miệng từ chối thì nghe được tiếng An Tử Mặc đứng cạnh kêu lên: “Mẹ! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Con muốn ăn bánh vị dâu tây!”

Tiếng “mẹ” này làm sắc mặt của chàng trai kia thay đổi, anh ta ngượng ngùng đi ra chỗ khác.

An Tưởng cũng không cảm thấy không đúng, đi lấy một phần bánh kem dâu tây.

[Trẻ như vậy đã làm mẹ rồi.]

[Mà làm mẹ cũng được nha, chơi vợ người ta kích thích hơn nhiều.]

[Chờ lát nữa kiếm hội xong ra nếm thử một miếng.]

[……]

đây quá nhiều người tụ tập, tiếng lòng của rất nhiều người ồn ào truyền vào trong tai An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc làm não cậu quay cuồng.

Cậu lại không dám tắt tiếng của thuật đọc tâmsợ bỏ lỡ Bùi Chu hoặc gặp phải cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó nguy hiểm.

An Tử Mặc nhìn về phía người mẹ của mình đang hết sức tập trung ăn bánh kem, nghe được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng của cô.

[Cái này ăn ngon thật!]

[A, cái này còn ngon hơn.]

[Sử dụng số tiền năm con số này đúng đáng giá!!]

ô ô, vị xoài đúng là vị ngon nhất trên đời! Hương vị của con trai ăn ngon nhất!]

An Tử Mặc: “……”

Đồ ngốc.

Đây đúng một đồ ngốc.

Đầu An Tử Mặc chút đau, cậu rầu không vui ăn bánh kem.

“Mặc Mặc muốn ăn món kia không?” An Tưởng nhìn thấy một tháp ly chocolate lớn trên bàn, không đợi An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc trả lời đã không nhịn được đi lấy một ly rồi.

Lúc này, cuối cùng An Tử Mặc cũng thấy được thân ảnh Bùi Chu xa xa đang khoan thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới muộn.

Anh mặc quần đùi áo thun, tương phản với nhóm người đang ăn mặc hở hang.

An Tử Mặc cũng không muốn biết vì sao Bùi Chu mặc như vậy cũng thể vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được. Cậu chỉ nghĩ thừa dịp hội chưa bắt đầu thì kêu ông ta lại đây.

Nhưng cậu chưa kịp động đậy thì ánh đèn bốn phía đột nhiên bị tắt đi.

Quả cầu pha trên đầu xoay tròn, lấp lánh giữa khung cảnh tối đen xung quanh, âm nhạc không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 báo trước vang lên.

Mọi người bắt đầu hoan hô rồi thét chói tai, không khí chỗ này phải gọi náo nhiệt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cực điểm.

Diện tích của hoa viên chỗ bể bơi cũng không nhỏ. Đừng nói Bùi Chu đến cả An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không còntrong tầm mắt của cậu.

An Tử Mặc điều chỉnh âm lượng của thuật đọc tâm cao lên, cậu ôm bánh kem cẩn thận tìm kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân ảnh của An Tưởng giữa đám người.

Nhờ vào ánh sáng sặc sỡ của quả cầu pha lê, cuối cùng An Tử Mặc cũng tìm được An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứng cách đó không xa.

Ngoài ra còn một người đàn ông xa lạ đứng trước mặt An Tưởng nữa.

An Ngạn Trạch……

Tiếng lòng của nói cho An Tử Mặc đáp án.

Nhìn bộ dáng kia chắc đang định mời An Tưởng khiêu vũ.

An Tử Mặc nóng nảy. Nếu An Tưởng đồng ý thì khi Bùi Chu nhìn thấy ông ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu lầm! Mà hiểu lầm thì hai ông đó không lăn giường với nhau được!!!

“An Tưởng ——!”

Tiếng gọi của An Tử Mặc bị tiếng âm nhạc lấn át.

Thân thể nho nhỏ của An Tử Mặc cố hết sức chen qua đám người, mắt thấy sắp tiếp cận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ ngốc của mình thì đột nhiên đầu cậu va vào một đôi chân, bánh kem trên tay cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đập thẳng vào chiếc quần màu cát thời thượng của người kia.

An Tử Mặc còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đẩy ngã trên mặt đất.

“Thằng nhóc này con ai đây?!”

An Nhược Minh nhìn bánh kem dính vào quần mình, mày dựng thẳng lên, trong giọng nói tràn đầy lệ khí. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Những người bên cạnh không dám nói chuyện, nhanh chóng cẩn thận lui ra một bên tạo thành một vòng tròn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nho nhỏ.

An Nhược Minh bị Bùi Chu nói lời từ chối khéo nên tâm tình cả ngày hôm nay đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tốt.

Anh nhìn về thằng quỷ đang nằm trên mặt đất, đột nhiên cảm thấy thằng nhỏ phiền phức này trông rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quen. Sau một lát ngắn ngủi tự hỏi thì một khuôn mặt làm người ta chán ghét hiện lên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu anh ta.

An Tử Mặc đứng dậy, nhấp môi chuẩn bị rời đi.

“Mày chờ chút, tao cho mày đi rồi ư?” An Nhược Minh kéo lấy cánh tay của An Tử Mặc, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sức lôi tay cậu nhóc.

Vốn dĩ An Nhược Minh đang ôm một bụng lửa giận không chỗ phát tiết, vừa hay tìm được chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để trút giận.

“Mẹ mày đâu?”

An Tử Mặc trợn mắt, không nói chuyện.

An Nhược Minh hận đến ngứa răng, không thèm để ý ánh mắt của mọi người xung quanh, ép hỏi: “Nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ mày đâu?” Nói đi nói lại cũng đều do con đàn kia mang lại sự đen đủi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ lúc con nhỏ đó xuất hiện thì không hiểu sao thái độ của Bùi Chu lại thay đổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Nhược Minh đem toàn bộ oán khí trút lên người An Tử Mặc.

An Tử Mặc hấp dồn dập, hai tròng mắt cậu đỏ đậm, bả vai nhỏ run run, chậm rãi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra hai chữ: “Buông, tay.”

Ánh mặt An Tử Mặc điên cuồng làm An Nhược Minh sửng sốt, càng tức hơn. Nhưng giây tiếp theo cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay truyền đến cảm giác đau đớn làm anh ta thét chói tai buông lỏng tay ra.

Nhìn dấu răng còn dính máu trên tay mình, An Nhược Minh tức muốn hộc máu muốn đi bắt An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc.

Nhưng An Tử Mặc làm sao thể để đối phương như ý được? Cậu lui về sau hai bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tránh đôi tay to kia. Nhưng An Tử Mặc lại không ngờ được sau lưng mình bể bơi.

Chân cậu dẫm vào khoảng không, thân thể hoàn toàn rơi xuống nước.

“Mặc Mặc ——!!”

Đi cùng với tiếng kinh hô, An Tử Mặc thấy người mẹ trên danh nghĩa của mình kinh hoàng chạy tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ cậu, không chút do dự nhảy vào trong nước.

An Tử Mặc không biết bơi, thậm chí còn cùng sợ nước.

Cậu nhớ một lần mình phạm lỗi, mẹ cậu hung hăng ấn đầu cậu vào trong nước.

Cảm giác hít thở không thông ngày đó khá giống hiện tại.

Cậu cũng không định giãy giụa, cũng không sợ hãi. Dường như cậu chẳng ý chí muốn sống.

An Tử Mặc mở to mắt. Cho đến khi cậu trong một cái ôm ấm áp cậu mới lấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý thức.

Ùm ——!

An Tưởng thở hồng hộc vớt con mình lên, nhìn dấu vết trên cánh tay thằng biểu tình nháy mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạnh đi, chậm rãi ngẩng đầu nói với An Nhược Minh:

“Anh dám bắt nạt con tôi?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App