GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 95

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Ngoài mặt An Tưởng bình tĩnh, nhưng lúc xoay người đi cô vẫn không nhịn được buồn bã.

An Ngạn Trạch người thân duy nhất của cô, cũng chỉ coi anh là người thân của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế An Tưởng không thể chấp nhận tình cảm gì khác với anh ngoài tình thân. anh thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô do áy náy hay là thích thật, với An Tưởngnói, cũng không thể chấp nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.

Từ nay về sau, thật sự không còn chỗ để về rồi.

Máy bay từ từ bay lên trên trời.

An Tưởng dụi dụi đôi mắt đang cay cay của mình, nghiêng người dựa lưng vào ghế ngủ. Trong mơ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở lại khi mình còn nhỏ. Khi đóvẫn bị nhốt trong cái tháp nhỏ kia, không được ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài cũng không được thấy ánh sáng, bóng đen bao trùm lấy thể cô, rất nhanh làm bừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tỉnh sợ.

“Đến nơi rồi.”

Âm thanh vang lên bên tai làm An Tưởng ngồi thẳng. Phong cảnh ngoài cửa sổ làm thoát khỏi giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia.

Đây Giang Thành.

Chờ máy bay dừng hẳn, An Tưởng hoàn hồn đứng dậy đi xuống với Bùi Chu.

An Tưởng phát hiện chỗ này không phải sân bay. Đây giống như trang trạinhân hơn, máy bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dừng trên mặt cỏ. Cách đó không xavài căn biệt thự.còn chưa kịp quan sát khung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảnh xung quanh thì nhận được một tầm mắt mãnh liệt dừng lại người mình.

An Tưởng nhìn theo hướng phát ra ánh mắt thì đụng phải hai con mắt đen láy.

Bạn nhỏ đó chừng bốn năm tuổi, có một mái tóc khá đẹp. Tóc xuống trán của cậu nhóc, làn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 da cậu trắng nõn, đôi môi hồng hào, hàng mi dày phủ lấy đôi mắt xinh đẹp. Cậu nhóc như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa đi bữa tiệc về, mặc một bộ vest nhỏ được thiết kế riêng, dáng vẻ cậu bình tĩnh trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành, không vẻ ngây thơ ngốc nghếch của các bạn nhỏ bằng tuổi.

là khí chất hay dáng vẻ, bạn nhỏ này cũng đều rất xuất sắc. Giống y như một chàng trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quý tộc đi từ trong tranh cổ ra vậy.

An Tưởng còn chưa kịp thu ánh mắt lại thì bạn nhỏ kia đi đến trước mặt cô. Bạn nhỏ đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngẩng đầu lên, trong mắt cậu ánh sángAn Tưởng nhìn không hiểu. Một lát sau, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy cậu gọi…

“Mẹ ơi.”

“……??”

“!!!”

An Tưởng ngu người, bạn bạn bạn bạn nhỏ này gọi cáicơ?

Bùi Chu đứng bên cạnh bất lực giơ tay vỗ trán. Rồi xong, anh quên bảo con mìnhmẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147mất trí nhớ rồi.

An Tử Mặc ngày nhớ đêm mong mẹ mình. Sau khi biết được mẹ đã trở vềthể ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, tâm trạng này của cậu càng trở nên mãnh liệt hơn. Cậu cố gắng học lễ nghi, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gắng mở lòng đón nhận mấy cái ý tốt ngớ ngẩn, trở nên dịu dàng bao dung. Cậu chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở thành dáng vẻ mẹ mình muốn trong thời gian ngắn nhất. Chắc hẳn lúc đó cô sẽ rất vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ.

Nhưng mà…

An Tử Mặc không tránh ánh mắt xa lạkhó hiểu của An Tưởng.

Cậu nhóc rất thông minh, không cần hỏi cũng biết chuyện đã xảy ra.

Sự vui sướng trong ánh mắt cậu nhanh chóng chuyển thành sự lạnh lùng. Não cậu đông cứng như dừng hoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động. Trong kế hoạch của cậu không mục “Mẹ quên mất cậu”, thế An Tử Mặc không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên xử như nào.

An Tưởng từ từ lùi về sau hai bước, đột nhiênnhớ tới những lời An Ngạn Trạch từng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mình.

Nhìn bạn nhỏ đang yếu đuối trước mặt, An Tưởng không cảm thấy bị xúc phạm, nhanh chóng chỉnh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm xúc, cười dịu dàng: “Cháu con của Bùi tiên sinh à?”

An Tử Mặc mím môi, cảm xúc buồn tức giận chiếm lấy lý trí của cậu. Cậu không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 suy nghĩ nói: “Con cũng con của mẹ.”

“……”

Bầu không khí lại rơi vào im lặng.

An Tưởng không thể ngờ được một bạn nhỏ vừa gặp mình đã nói như thế rồi. Hơn nữa còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước mặt Bùi Dĩ Chu nữa chứ. cảm thấy vừa xấu hổ vừa mò.

Tuy rằngcũng không biết quá nhiều về Bùi Chu, nhưng cô biết với tính cách của anh anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không làm mấy việc như tìm thế thân. thế cũng không quá để tâm tới lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc trước của An Ngạn Trạch. chỉ không biết người vợ đã chết của Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giống mình đến mức nào đến con anh cũng nhận nhầm mẹ.

Nhưngnói thế nào thì An Tưởng bị nhận nhầm thành người khác, cô cũng cảm thấy không vui. Đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại là ai bị như thế cũng sẽ không vui nổi.

Bầu không khí cứ im lặng như vậy.

An Tưởng không nói lời nào, An Tưởng cũng không nói lời nào, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau.

Bùi Chu xoa chân mày, chủ động đứng ra làm dịu bầu không khí: “Quản gia, chắc An tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thư mệt rồi, ông mau đưa ấy về phòng nghỉ đi.”

“Vâng. Mời An tiểu thư đi theo tôi.”

Nhìn bóng dáng An Tưởng rời đi, An Tử Mặc không nhịn được cơn giận trong lòng. Bệnh tâm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cũng chưa được chữa khỏi hoàn toàn, thậm chí sau khi An Tưởng chết đi còn trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nặng hơn. Sự tồn tại của An Tưởng làm bệnh của cậu trở nên đỡ hơn, thậm chí đó còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tín ngưỡng giúp cậu chống đỡ, nhưng bây giờ…

Mẹ không nhớ cậu nữa!

Không nhớ cậu thì thôi, lại còn nghĩ cậu coi cô là thế thân??

Thế cái quỷ gì, tự mình thế mình à?

An Tử Mặc cảm thấy khó chịu, mắt cậu đỏ lên. Cũng không biết do quá tức giận hay quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kích động nữa.

BùiChu phất tay ý bảo người giúp việc lui xuống. Anh tiến lên hai bước ngồi xổm trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc.

“Như con đã thấy, An Tưởng bị phong ấn ký ức.”

“Tại sao?” An Tử Mặc nắm chặt tay lại, “Sự tồn tại của con làm mẹ đau khổ nên mẹ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chọn quên con sao? Thế mẹ còn về làm chứ?”

Sau khi biết được thân phận quỷ hút máu của mình, An Tử Mặc bắt đầu tìm hiểu về quỷ hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu.

Trong kiếp sống dài đằng đẵng của quỷ hút máu, nếu một số ức làm bọn họ đau khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì bọn họ thể chọn phong ấn lại ức đó.

ràng cậu đã chờ mong được gặp lại An Tưởng đến vậy, tại sao… lại chọn quên đi?

do cậu không ngoan, không nghe lời sao? Hay chỉ đơn giản do cô không muốn cậu? Những lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hứa hẹn trước đó nói đềunói dối sao?sao thì thứ người lớn am hiểu nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng chính nói dối.

Từ trước đến nay, suy nghĩ của An Tử Mặc vừa cực đoan vừa cố chấp, sau khi đi vào ngõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụt thì cậu rất khó thoát ra.

Nhìn An Tử Mặc đang bướng bỉnh, Bùi Chu thở dài, “Con cảm thấy mẹ con sẽ chủ động phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấn ức của mình sao?”

An Tử Mặc không nói lời nào.

“Con cho rằng mẹ con sẽ chọn quên con sao?”

Nghĩ đến những việc xảy ra trong quá khứ, An Tử Mặc không chắc chắn lắm.

“Cô ấy yêu con như vậy mà.” Bùi Chu nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của con mình, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt anh vừa chiều chuộng vừa bất đắc dĩ, “Ngốc ạ.”

Cuối cùng An Tử Mặc cũng thoát khỏi cảm xúc kia.

Hai mắt cậu đỏ lên, vẻ mặt tủi thân như chú hổ con bị bỏ rơi.

“… Đóanh mẹ con làm sao?”

“Hẳn vậy.” Bùi Chu không giấu cậu nhóc, “Nếu ba đoán không sai thì đó chính tác phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Ngạn Trạch.”

Nghĩ đến mấy người anh em làm người ta ghét của An gia, sắc mặt của An Tử Mặc lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở nên khó coi. Cậu biết khi An Tưởng còn nhỏ An Ngạn Trạch từng giúp đỡ cô, nhưng mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy cái giúp đó đều mục đích cả. Nếu không phải anh ta tự ý đưa An Tưởng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ lạnh thì An Tưởng cũng sẽ không bị câm, cuộc đời cũng sẽ không đau khổ như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cho về sau An Ngạn Trạch hối hận,làm nhiều thứ An Tưởng nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thay đổi được sự thật chính anh ta là người làm An Tưởng tổn thương.

Nhắc đến bị câm, An Tử Mặc nhớ tới vừa rồi mẹ cậu nói chuyện.

“Có lẽ đó cũng do An Ngạn Trạch làm.” Không chờ An Tử Mặc mở miệng hỏi, Bùi Chu chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động trả lời.

An Ngạn Trạch thể dễ dàng cướp lấy tuổi thọ, sức khỏe thậm chí là vận may của người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Năng lực như thế của anh ta thể làm người câm nói chuyện lại được cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỳ lạ.

Khuôn mặt An Ngạn Trạch cứ xuất hiện trong đầu An Tử Mặc. An Tử Mặc trở nên tức giận, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó chịu nói: “Tên đó định làm gì? phải tên đó định tẩy não An Tưởng không?”

Bùi Chu im lặng.

An Tử Mặc trừng to hai mắt, quên cả thở: “Anh ta bi3n thái như thếhả?!”

Thật ra quỷ hút máu quan hệ huyết thống yêu nhau cũng chẳng phải là chuyện hiếm thấy trong tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu. Chuyện đó giữa anh em thì càng thường gặp hơn, dù sao bọn họ cũng chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 loài người, sống được rất lâu, thế không cần để ý tới mấy cái ràng buộc về đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đức. Nhưng An Tử Mặc từngcon người, anh em trực hệ yêu nhau là phải ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đấy!!!

Nghĩ đến tính cách vừa hiền vừa dễ bị bắt nạt như thỏ con của mẹ mình, An Tử Mặc lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức cảm thấy trách nhiệm trên vai nặng hơn rất nhiều, lo lắng hỏi: “Thế mẹ con nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được không?”

Bùi Chu lắc đầu: “Phong ấn ký ức, giống như xóa tệp tin trên máy tính, không thể khôi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại được.”

An Tử Mặc định nói tệp tin trên máy tính xóa đi thể khôi phục lại được, nhưng nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 não người không giống như máy tính, cậu lại im lặng.

“Nhưng nếu chủ nhân còn chấp niệm với những ức đó, hoặc tình cảm mãnh liệt với những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người trong trí nhớ thì sẽ vẫn còn hội nhớ lại.”

Chẳngchuyện tuyệt đối cả, đã từng có một đôi quỷ hút máu vì hết yêu nhau rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147phong ấn ức. Một trăm năm sau bọn họ lại gặp lại nhau, sau đó lại yêu nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sống với nhau. với nhau được một thời gian thì hai người bị k1ch thích nhớ lại đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ức mình từng phong ấn một năm năm trước. Sau khi nhớ lại chuyện thì đôi vợ chồng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kết hôn đó bắt đầu ghét nhau ra mặt, tiếp tục phong ấn ức. Kết quả mở mắt ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ lại yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên…

thế Bùi Chu tin rằng An Tưởng sẽ nhớ lại, sao thì…

“Cô ấy cũng yêu ba như vậy mà.”

“Mẹ cũng yêu con như vậymà.”

An Tử Mặc Bùi Chu cùng nói ra lời đó, hai người cùng không giấu nổi sự tự tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong lời nói.

Hai ba con đứng đối diện im lặng nhìn nhau, sau đó ăn ý dời ánh mắt đi.

“Tuy rằng con không thích ba làm ba con cho lắm, nhưng con ghét An Ngạn Trạch hơn.”

An Ngạn Trạchbác của cậu theo huyết thống. Nghĩ đến việc bác mình trở thành ba dượng của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc kinh tởm đến mức suýt nôn hết thức ăn của ngày hôm qua ra.

Bi3n thái, bi3n thái quá bi3n thái, không thể chấp nhận được.

chết cậu cũng sẽ không để mẹ mình về lại cái sói kia đâu.

Cậu nhìn Bùi Chu, vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm, “Thế ba phải tranh thủ theo đuổi mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con luôn đi. Đương nhiên con cũng sẽ giúp ba.”

Bùi Chu nhướng mày: “Con tốt bụng như vậy à?”

An Tử Mặc khinh thường liếc nhìn anh một cái, sau đó thở dài, “Nếu ba thông minh hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút thì con cũng không cần tốt như vậy…”

BùiChu: “……”

Thằng nhóc thúi kiaý gì?

Dù anh không có chỉ số thông minh 150 như thì anh cũng phải được 120 đóbiết không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đúng thằng con hư!

Lúc nào cũng chỉ biết kích đểu anh thôi!

An Tử Mặc nói xong thì bắt đầu gợi ý cho ba mình, “Nếu bây giờ chúng ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan hệ với mẹ con, với tính cách của mẹ con thì nhất địnhấy sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây lâu. Người ta thường nói gần quan được ban lộc, thế nếu chúng ta muốn mẹ con ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại đây thì ba sẽ phải tự tạo hội cho mình.thế con cách này. Do hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tại An Tưởng đang rất thiếu tiền nên ba thể thuê mẹ con, để cho mẹ làm…”

“Ừ, cho mẹ con làm gia sư, dạy con học.”

An Tử Mặc tự dưng bị cắt ngang lời: “……?”

Cái gì đấy?

Ba lặp lại lần nữa xem, ba vừa nói cái cơ?

Bùi Chu vỗ vỗ bả vai An Tử Mặc, nở nụ cười lịch sự cổ cho cậu: “Học cộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trừ trong phạm vi 10 cùng gia của mình, con yêu à, con phải cố gắng học đó nha!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“……”

Mẹ kiếp!

Đúng là đồ ba chó má!!

Lại dám để một thần đồng như cậu học cộng trừ trong phạm vi 10 sao?

Tác giả lời muốn nói:

An Tử Mặc: Cho hỏi, làm thế nào để đóng vai trẻ con có chỉ số thông minh bình thường, học mấy cái dành cho học sinh chưa vào tiểu học?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 95 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App