GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 105

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng học đến mức gầy cả người. Nhưng vì thái độ học của cô rất tốt nên An Tử Mặc rủ lòng thương thưởng cho cô vài ngày nghỉ. Tuy vậy, trong mấy ngày nghỉ đó, An Tưởng cũng chẳng được chơi. Cô phải chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới. Vì thế cô cũng bận chẳng kém gì lúc phải ôn bài, thậm chí cô còn hận không thể tiếp tục ôn bài nữa.

Sau khi thử xong váy cưới, An Tưởng thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ vẫn còn sớm, chỗ thử váy cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này cách công ty Hoa Tinh chừng 10 phút ô tô. An Tưởng nghĩ vài giây rồi quyết định đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm BùiChu.

Trên đường đến công ty Hoa Tinh, An Tưởng tra được không ít thông tin liên quan đến công ty.

Tra xong như hiểu biết thêm về một vùng đất mới. Hóa ra chồng còn ghê gớm hơn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tưởng tượng củanữa.

Ban đầu, công ty Hoa Tinh công ty làm về lĩnh vực giải trí. Tuy công ty không hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồng với nhiều nghệ nhưngvới ai người đó đều người danh tiếng rất lớn. Ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra công ty còn làm về mảng rạp chiếu phim, trung tâm thương mại, bất động sản, đến cả phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 triển phần mềm cũng làm. Thậm chí chỉ một chi nhánh con của công ty cũng thể giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dịch lên đến hàng chục tỷ một năm. Trong những năm gần đây, Hoa Tinh trở thành công ty đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu xu hướng trong nhiều lĩnh vực, nhãn hiệu nổi tiếng bậc nhất cả nước.tất cả những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điều này xuất hiện từ khi Bùi Chu bắt đầu tiếp quản công ty.

tin còn bảo hằng năm Bùi Chu chi ra một ít tiền để tên mình không được lên bảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Forbes, tránh phiền phức.

“Bà chủ, chúng ta tới rồi.”

An Tưởng cất điện thoại đi, xách túi xuống xe.

Tòa nhà cao tầng trước mắt cao sừng sững. Tài xế đi phía trước dẫn đường cho An Tưởng. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng vừa vào cửa đã nhận được số ánh mắt chú ý.

rất xinh đẹp, khí chất thanh cao, lại thêm vài phần quyến trưởng thành của phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau khi kết hôn, làm người nhìn không thể rời mắt.

“Hình như đóvợ của chủ tịch…”

“Nói thật, tôi cũng muốn có vợ xinh như này…”

“Sống thực tế lên đi cô gái…”

Mấy gái nhỏ giọng thảo luận với nhau về An Tưởng, ngược lại, mấy người đàn ông thấy An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì ngượng ngùng, cố tình tránh ánh mắt An Tưởng như tránh cái đó.

“Bùi Chu công ty không?” An Tưởng đứng giữa trung tâm của sự chú ý, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe được những lời nói thầm của các gái xung quanh. hơi thẹn thùng một chút, hai tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đỏ bừng lên, nhỏ giọng hỏi.

gái lễ tân đã từng gặp An Tưởng hai lần.

cảm thấy An Tưởng lúc này không giống trước đó, dường như… An Tưởng quyếnhơn trước, làn da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng trắng nõn hơn, đôi mắt đào hoa đẹp hút hồn người. Cả người thì ngọt ngào như nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đào. Đừng nói là đàn ông, đến cả một cô gái như cũng không nhịn nổi!!

“Bùi tổng đây. Nhưng không biết lúc này Bùi tổngđang họp hay không. Tôi thể giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hỏi thư Triệu.”

“Không cần đâu.” An Tưởng vội xua tay, “Tôi muốn tạo bất ngờ cho anh ấy, thể nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi biết phòng làm việc của Bùi Dĩ Chu ở đâu không?”

“Tầng 40. ngồi thang máy chuyên dụng thể tới thẳng đó.”

“Được. Cảm ơnnhiều.” An Tưởng cúi đầu lấy một túi đồ ăn vặt được làm thủ công từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 túi ra. Cái này An Tử Mặc thưởng cho cô, cũng chưa ăn, “Cho cô này.”

gái lễ tân được ưu ái mà sợ: “Cảm ơn chủ!”

An Tưởng không chút để ý xua tay: “Con tôi cho tôi. Thằng nhóc đó quản tôi kinh lắm, không cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi ăn đồ ăn vặt linh tinh. Cũng không hiểu làm cái này như nào, ăn cũng được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cầm ăn thử xem.”

“……” Đã sớm nghe qua chủ được bạn nhỏ 4 tuổi nhà mình dạy học, không ngờ đến cả đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn vặt cậu nhóc cũng còn quản!

gái lễ tân cảm thấy An Tưởng khá đáng thương, hào phóng đưa snack khoai tây, kẹo cay cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trà sữa của mình cho An Tưởng.

Vốn An Tưởng định khách sáo không nhận. Nhưng đã lâu lắm rồichưa được ăn mấy món thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phẩm rác như này. Vì thế cô không khách sáo nữa, ôm hết đồ ăn vặt đi vào trong thang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máy. Trên đường đikhông ítgái khác cho thêm đồ ăn vặt. Vì thế không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ bao giờ, trên tay ôm cả đống túi lớn túi nhỏ.

An Tưởng: Lừa ăn lừa uống.jpg

Thang máy đi thẳng tới tầng 40. thư Triệu đang ngồi làm việcbàn bên ngoài, thấy An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì khá bất ngờ. vội đứng dậy: “Bùi tổng đang mở một cuộc họp, lẽ chủ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đợi một lát!”

“Tôi thể vào trong không? Không được cũng không sao.” An Tưởng nhìn xung quanh một cái, chuẩn bị đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào khu chờ.

Làm sao thư Triệu thể để An Tưởng đi vào khu chờ được? Nhớ tới lời Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từng dặn, liền nói: “Bà chủthể vào trong chờ.”

An Tưởng gật gật đầu sau đó lấy một ít đồ ăn vặt trong tay đưa cho thư Triệu rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẩy cửa vào trong phòng làm việc của Bùi Chu.

Phòng làm việc của Bùi Chu rộng rãi sáng sủa, chẳng qua trang trí quá đơn giản nên nhìn qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trông khá trống trải. An Tưởng nhìn quanh một cái rồi thu ánh mắt lại. bỏ giày cao gót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra ngồi lên ghế pha mềm mại, vừa lướt điện thoại xem video vừa cắn khoai răng rắc. Thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoảng khát thìcắm ống hút hút thêm một chút trà sữa. Cuộc sống muốn sung sướng bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì sung sướng bấy nhiêu.

Trong thời gian ấy, thư Triệu vào đưa đồ ăn cho An Tưởng. An Tưởng ăn xong mấy miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bánh kem thì cảm thấy hơi buồn ngủ. ngồi xem phim thêm lát nữa rồi nằm bẹp trên ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 pha, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Không biết qua bao lâu, bên tai An Tưởng truyền đến giọng nói trầm trầm của người đàn ông.

“Ừ.”

“Làm theo cái này đi.”

“Có thể giao cho tôi trước thứ sáu không?”

An Tưởng đang ngủ ngon nhíu mày lại.híp mắt nhìn qua chỗ phát ra âm thanh.

Trong mắt hiện ra bóng dáng mờ mờ, thân hình cao lớn của người đàn ông. Chờ khi tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hẳn thìthấy đối phương ngắt điện thoại, ngồi về trước bàn làm việc, không biết đang cầm bút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viết cái gì.

An Tưởng dụi mắt,từ từ ngồi dậy.

Ánh sáng chiếu vào qua khung cửa sổ, trời vẫn còn khá sáng, hẳn mới ngủ chưa được lâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đang lúc An Tưởng ngơ ngác thì đôi mắt đen như bóng đêm nhìn qua.

“Em tỉnh rồi?” Giọng anh nhẹ nhàng hơn trước đó nhiều.

“Ừm.” An Tưởng nhỏ giọng đáp, sau đó cô phát hiện đống đồ trên bàn đã được dọn sạch.

lười đi lại giày, đi chân trần qua. Cằm nhẹ nhàng tựa trên vai của Bùi Chu, mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giọng hỏi: “Anh đang viết cáithế?”

lẽ do vừa tỉnh ngủ nên giọng rất nhẹ nhàng ngọt ngào, cứ như ngậm một thìa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường vậy. Lúc nói, hơi thở phả vào tai Bùi Chu, Bùi Dĩ Chu không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị k1ch thích.

Cái tay đang viết của Bùi Chu dừng lại, nói: “Thiệp mời cưới.”

Chữ anh sắc bén thanh thoát, bên trên viết tên hai người, bên dưới viết ngày. Trên thiệp mời còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mùi hương rất thơm.

Nghĩ đến hôn lễ sắp tới, khuôn mặt An Tưởng đỏ bừng lên.

“Anh viết tay hết hả?”

“Ừ.”

“Thế chắc là mệt lắm!”

“Nhưng như vậy mới thành ý.” BùiChu mắt, tiếp tục viết thêm một tấm thiệp nữa.

An Tưởng li3m li3m môi nói: “Thế em cũng qua viết.”

Đáy mắt Bùi Chu nhiễm ý cười, không cản cô, “Thế em đừng viết sai đấy!”

An Tưởng lúng túng, “… phải em không biết chữ đâu? Sao viết sai được?”

Bùi Chu không trêu nữa, anh đưa cho cô một danh sách, “Em viết mấy thiệp này nhé, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viết sai tên đó!”

“Vâng.” An Tưởng kéo ghế ngồi cạnh Bùi Chu, cô cầm bút lên ngoan ngoãn viết một tấm thiệp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự nhận chữ mình không đẹp như Bùi Chu, nhưng nhìn chữ trông rất ngay ngắnđáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yêu.

Bùi Chu không viết nữa. Anh chống cằm, yên lặng chăm chú nhìn An Tưởng.

Ánh nắng dịu dàng phủ lên vai An Tưởng. Mái tóc đen nhánh của hơi uốn lên, cũng hơi rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút, mái tóc buộc lỏng cứ nhưbung ra ngay được. Lông mi rất dài, lông mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng thanh thoát, đôi môi mím nhẹ, vẻ mặt cùng nghiêm túc.

Không hiểu sao lúc này Bùi Chu lại muốn trêu cô một chút.

Anh bấm nút khóa chặt cửa lại. Yết hầu anh lên xuống, sau đó bàn tay ấm áp trượt vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo An Tưởng, lòng bàn tay anh nhẹ nhàng xoa bên trong. Eo An Tưởng chínhchỗ mẫn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất của cô, đâykinh nghiệm anh rút ra được sau nhiều lần thực hành.

Quả nhiên khuôn mặt An Tưởng đỏ bừng ngay lập tức. Hơi thở của cũng dồn dập hẳn lên.

“Anh làm cái đấy?” tức giận nhìn qua.

Vẻ mặt anh lạnh lùng,miệng nói đúng một chữ: “Em.”

“……”

Bi3n thái!!

An Tưởng túm lấy tay Bùi Chu ném ra ngoài, không ngờ ngay giây sau anh đã phản kích luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi. An Tưởng bị anh bế lên trên bàn, thân hình cao lớn lập tức phủ kín người cô.

Đằng sau họ cửa sổ sát đất rất to,thể nhìn rõ rất cả những thứ bên ngoài.

An Tưởng vừa thẹn vừa hoảng, hoảng hốt dùng chân đá BùiChu: “Anh đừng làm loạn. Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 công ty, chỗ làm việc.”

Bùi Chu nắm lấy mắt chân cô, buồn oán giận: “Nhưng anh không định làm việc.”

“……?”

“Em quyến anh.”

“……??”

“Vì thế anh muốn làm thứ khác.” BùiChu nới lỏng cà vạt, nhân lúc An Tưởng còn ngây người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh hôn cô.

An Tưởng bị hôn đến ngây ngốc. buông vũ khí đầu hàng rất nhanh.

An Tưởng nắm chặt lấy tóc Bùi Chu. Đầu cô mất đi khả năng suy nghĩ, không biết trời đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gì.

Nhìn cửa sổ bên ngoài chuyển dần sang màu xanh của chiều tối, sau đó màu xanh của chiều tối lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị màu đen của màn đêm bao phủ.

An Tưởng không chịu nổi nữa, hai cái răng nanh nhòn nhọn của cắn cổ Bùi Dĩ Chu, vừa cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa khóc nức nở.

“Ngoan…” Do bị d*c vọng xâm chiếm nên giọng nói của BùiChu khàn khàn, nhưng anh chưa từng dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại, “Sắp xong rồi.”

Đồ lừa đảo!

An Tưởng ôm lấy cổ Bùi Chu, vừa giận vừa thút thít. nức nở: “Về sau, về sau em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không bao giờ tới… không tới công ty tìm anh nữa!”

Đây đúng tự dâng lên miệng cọp, tự nhảy vào hang hổ mà!

An Tưởng tủi thân. Tiếng nức nở của to hơn nữa.

Cuối cùng Bùi Chu cũng xong. Anh lau nước mắt nơi khóe mắt An Tưởng: “Thế anh cho em công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ty, sau đó ngày nào anh cũng tới đây tìm em. Em thấy thế ổn không?”

“Biến đi!” An Tưởng thẹn quá hóa giận. lấy ta véo mạnh một cái vào ngực anh.

An Tưởng được Bùi Chu bế ra ngoài. Mấy nhân viên trong công ty chưa tan làm hoặc chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tan làm cùng nhau nhìn hai người bằng ánh mắt mờ ám. Vẻ mặt BùiChu bình tĩnh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng quan tâm. Nhưng An Tưởng không còn mặt mũi nhìn người ta nữa. dúi đầu vào ngực anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không dám lộ mặt ra.

Cuối cùng cũng lên được xe. An Tưởng còn chưa kịp hít một hơi thật sâu, điện thoại vang lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Khi nhìn chữ trên điện thoại, vẻ mặt An Tưởng thay đổi.

“An Ngạn Trạch?”

An Tưởng nhẹ nhàng gật đầu.

“Em nhận đi.”

An Tưởng do dự hai giây rồi nhận điện: “Alo.”

“Anh nhận được thiệp mời rồi.” Giọng An Ngạn Trạch lạnh băng.

Thiệp mời đầu tiên Bùi Chu viết gửi cho An Ngạn Trạch. Anh còn cố ý nhờ người tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay đưa đến tay An Ngạn Trạch. thể thấy chuyện này đã tạo thành sốc không nhỏ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Ngạn Trạch.

“Tưởng Tưởng, chúng ta gặp nhau một lần đi.”

“Em…” An Tưởng đang định nói thì nhận được ánh mắt ám chỉ của BùiChu, nhíu mày, “Được.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Bây giờ em rảnh không?”

An Tưởng cúi đầu nhìn bộ quần áo lộn xộn của mình, chầm chậm gật đầu, “Có.”

Hai người hẹn nhau một quán đồ Nhật.

Lúc ngồi trên xe, An Tưởng chỉnh qua lại dáng vẻ của mình. lấy son môi che đi cánh môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang sưng của mình. Lúc đi một cửa hàng quần áo nữ thìmua một cái khăn lụa che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dấu vết trên cổ mình. Sau khi chắc chắn không còn lộ ra thì Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng nhau vào trong.

“Anh cũng đi à?” An Tưởng nghi ngờ nhìn BùiChu.

Bùi Chu ôm An Tưởng, nghiêm trang nói: “Anh sợ bác của con em nói linh tinh về anh với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em, ảnh hưởng tới tình cảm hai vợ chồng mình.”

An Tưởng phì cười, “Không đâu.”

Bùi Dĩ Chu dừng chân lại, hai mắt sáng quắc: “Ý em bảo anh ta nói linh tinh về anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ không ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng của mình đúng chứ?”

Khóe mắt An Tưởng giật giật: “… Khác nhau hả?”

“Có.” BùiChu gật đầu, nói, “Câu trước là thái độ của anh ta. Câu sau thái độ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em.”

Ánh mắt Bùi Dĩ Chu tối đi, đột nhiên nó trở nên tập trung hơn bao giờ hết. Giọng điệu anh cũng không giấu nổi sự cố chấp: “Tưởng Tưởng. Anh muốn nghe chính miệng em nói em yêu anh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 105 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App