GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 63

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Sự xuất hiện đột ngột của ba người bọn họ làm An Tưởng tỉnh giấc. An Tử Mặc bất ngờ nhìn An Tưởng tỉnh dậy, vẻ mặt cậu càng khó coi hơn so với trước.

An Tưởng còn chưa kịp hiểu chuyện đang xảy ra. nhìn BùiChu một lát, sau đó lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn ba mẹ Bùi Chu đứng bên cạnh. Vẻ mặtđen đi trông thấy, không khống chế được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 che trước người An Tử Mặc.

Thịnh Thục cười dịu dàng, khéo léo nói, “An tiểu thư đừng sợ, lần này hai chú đến đây để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xin lỗi cháu.”

An Tưởng không nói lời nào.

Thịnh Thục nhẹ nhàng đẩy Bùi Cảnh Lâm lên trước. Ông lảo đảo bước lên phía trước, cúi đầu ấp úng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói: “Con dâu, lần đó chuyện ngoài ý muốn thôi. Ba đảm bảo lần sau sẽ không làm vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa.”

Hai chữ “con dâu” vừa thốt ra, không chỉ An Tưởng tức giận Bùi Chu cũng tức giận theo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Buổi sáng ba vừa đồng ý với con cái gì?” Bùi Chu nắm lấy tay Bùi Cảnh Lâm, nhỏ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiến răng nghiến lợi nói, “Không phải con đã bảo ngoài xin lỗi ra thì ba đừng nói linh tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa rồi hay sao?”

“…… Ba cũng nói lung tung đâu?” Không phải là ông xin lỗi hẳn hoi rồi hay sao?

Bùi Cảnh Lâm cũng không biết mình lại nói sai cáichọc con trai tức giận. Vẻ mặt ông buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bã nhìn BùiChu vài cái, cúi đầu không dám lên tiếng.

Hôm qua An Tưởng chạy qua chạy lại cả một ngày, buổi tối lại không nghỉ ngơi hẳn hoi nên hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tại cùng đau đầu.

Cổ họng rất khó chịu, ho khan nhẹ hai tiếng, sau đó xuống giường bệnh, bảo ba người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 theo mình ra bên ngoài.

Bùi Cảnh Lâm nhìn xung quanh đánh giá bệnh viện, cùng bất mãn: “Cái bệnh viện này hoàn cảnh chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra làm sao cả, ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của cháu ba. Thế này đi, để ba gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người làm thủ tục chuyển viện cho Tử Mặc.” Ông tự mình đưa ra quyết định, sau đó lấy điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại ra định gọi cho người làm thủ tục chuyển viện cho An Tử Mặc.

Thái dương của An Tưởng vừa đau vừa nhức, cổ họng cứ như bị kẹt một cây kimtrong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó vậy, cùng đau đớn.

“Không cần đâu ạ.” An Tưởng chịu đựng sự khó chịu của mình, vẻ mặt bình tĩnh nói.

“Hả? Sao lại không cần? Bệnh viện kia tốt hơn rất nhiều……”

“Cháu nói không cần không cần.” An Tưởng nhấn mạnh hơn, khí thế cứng rắn củalàm Bùi Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Lâm im ngay lập tức.

Hai mắt cô đảo qua ba người đối diện. không định dài dòng nữa, trực tiếp nói thẳng: “Cháu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật cho hai chú, quan hệ giữa cháu cùng Bùi tiên sinh không phải như chú nghĩ. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc đúng con của chúng cháu, nhưng cháu cùng Bùi tiên sinh khôngquan hệ hết.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ánh mắt Bùi Chu hơi trầm xuống, bàn tay anh chậm rãi nắm chặt lại.

An Tưởng không thèm để ý đến vẻ mặt khó coi của anh, “Lúc trước cháu cùng anh ấy đã thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất ràng với nhau rồi. Cháu đồng ý để anh ấy tới thăm con bất cứ lúc nào, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế nào thì hai người cũng ba con ruột của nhau. Nhưng cháu không đồng ý việc tiếp xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với người nhà của anh, thế cháu hy vọng haichú cùng anh đừng tiếp tục tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm phiền cuộc sống của hai mẹ con cháu, được không ạ?”

Bùi Cảnh Lâm nghe vậy thì ngơ luôn. Làm gì có chuyện con mình sinh ra không quan hệ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mình? Buồn cười thật đấy!

Nhưng ông hiểu ý của An Tưởng rất nhanh. Nói như vậy chẳng phải này muốn một danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phận sao? Chuyện này thì đơn giản rồi!

“Như thế thì An tiểu thư kết hôn cùng Dĩ Chu nhà chúng tôi, tài sản chia cho cháu một nửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy quan hệ với nhau rồi còn gì?”

An Tưởng nhắm mắt, hít sâu một hơi để làm dịu lửa giận của mình. Cô chậm rãi nói: “Cháu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi, nếu Bùi tiên sinh muốn tới thăm con thì lúc nào tới cũng được, muốn kết hôn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác cháu cũng chẳng để ý gì, cũng chẳng cần quan tâm tới hai mẹ con cháu.”

Bùi Cảnh Lâm hốc mồm, “Cái này……”

Bùi Chu mím chặt môi, ánh mắt lạnh lẽo, “Ba im ngay.” Anh đã tức giận, xung quanh anh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị bao phủ một tầng khí lạnh.

“Cô qua đây.” Bùi Chu kéo lấy tay của An Tưởng, mạnh mẽ kéo đến góc, sau đó dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân thể cao lớn của mình vây cô vào bên trong.

“An Tưởng,không cần để ý tới ba tôi nói cái gì. Từ trước đến nay, ông ấy đều như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy.”

“Ừ.” An Tưởng để tay mình ra sau lưng, quay đầu đi chỉ để lại cho Bùi Dĩ Chu một nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gương mặt mạnh mẽ.

Không khí cứng lại vài giây.

Bùi Chu cúi lưng xuống, dáng vẻ anh vừa hèn mọn vừa cẩn thận lấy lòng: “Cô tức giận với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi đúng không?” Anh mím chặt môi, vẻ mặt anh trông vô cùng đáng thương.

“Tôi không.”

“Nếu không tức giận, vậy tại sao Tử Mặc làm phẫu thuật cũng không gọi điện cho tôi?”

Hôm nay Bùi Chu làm thế nào cũng không liên lạc được với An Tưởng. Lúc này anh mới gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại chogiáonhà trẻ để hỏi thăm An Tử Mặc. Sau khi gọi thì anh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết là An Tưởng đã xin nghỉ ốm cho An Tử Mặc. Nếu không cuộc điện thoại ấy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽ anh chẳng bao giờ biết được tối qua con mình làm phẫu thuật, sau đó một mình An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng lẻ loi bệnh viện chăm sóc thằng bé.

Bùi Chu không hiểu tại sao An Tưởng không nhờ mình. ràng thì Tử Mặc cũngcon anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Bùi tiên sinh, quan hệ giữa tôi và anh không thân thiết đến như vậy. thế nửa đêm tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không duyên vô cớ gọi cho anh.”

Bùi Chu không ngờ An Tưởng lại nói như vậy. Cả người anh lạnh hẳn đi.

Anh lộ vẻ tức giận, hai mắt không giấu nổi lửa giận, “Cô nói cái gì?”

“Tôi nói anh không cần quan tâm tới việc của chúng tôi. Một mình tôi cũng có thể chăm sóc tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho Mặc Mặc. Thỉnh thoảng anh tới thăm thằng được rồi, còn những việc thừa khác thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh không cần làm.”

Việc thừa?

cho rằng việc anh giúp hai mẹ con cô việcthừa sao?

“An Tưởng, chẳng lẽ từ trước đến nay vẫn luôn đối xử với tôi như một người ngoài sao?”

An Tưởng không chút do dự gật đầu, sau đó quay đầu đi không nhìn vẻ mặt đau đớn của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu.

Cả người Bùi Chu lạnh như rơi vào hầm băng, anh không cảm nhận được một chút sự ấm áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào.

An Tưởng không địnhlại lâu cùng Bùi Chu.nhanh chóng lách người qua người Bùi Chu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xoay người không chút do dự đi rời đi. Nhưng vừa bước đi được một bước thì tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã bị giữ chặt.

Bùi Chu chăm chú nhìn An Tưởng, vẻ mặt An Tưởng ngơ ngác như không hiểu chuyện gì.

Không hiểu sao trong lòng Bùi Chu xúc động. Anh không kiềm chế được nói: “Nếu như tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 coi người ngoài thì sao?”

An Tưởng trố mắt. Giây phút ấy, cô đã hiểu được cảm xúc trong ánh mắt của Bùi Chu.

không khỏi bối rối. Nhưng An Tưởng bình tĩnh rất nhanh: “Bùi tiên sinh, anh có tình cảm đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dành cho người lấy đi đêm đầu tiên của mình sao?”

Bùi Chu không ngờ An Tưởng lại hỏi mình như vậy. Anh ngẩn ra một lát, sau đó lắc đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Không có.”

“Tôi cũng không tình cảm đặc biệt dành cho người đầu tiên của mình. thế anh không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải dây dưa mãi với tôi vì cái đêm hôm đó. cho chúng ta con chung, nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải thế chúng ta phải ở bên nhau.”

Nói xong câu đó, An Tưởng bỏ tay Bùi Dĩ Chu ra trở về phòng bệnh, dáng vẻ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng hiên ngang lẫm liệt.

Trong lòng Bùi Chu cứng lại, lửa giận cứ nghẹn mãi trong lòng, cho đến tận khi anh ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện vẫn chưa vơi đi được phần nào.

Bùi Cảnh Lâm thấy vậy thì không nhịn được tò hỏi: “Bùi Chu, An Tưởng nói gì với con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đấy?”

Câu hỏi này của ông chẳng khác đổ thêm dầu vào lửa. Cuối cùng Bùi Chu cũng không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được nữa, quay đầu hét lên: “Ba đi đi!”

“Haizz, ba chỉ hỏi thăm con vậy thôi, sao phải nổi giận như vậy làm gì?”

“Về sau ba đừng đến tìm con nữa.” Ánh mắt anh lạnh lẽo, cuối cùng thu tầm mắt lại, quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên xe.

**

Buổi tối, Bùi Chu đến quán bar uống rất nhiều rượu. Hứa Xuyên cũng đi cùng anh. VốnHứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Xuyên định gọi mấy em gái xinh đẹp đến uống rượu cùng, nhưng đều bị Bùi Chu đuổi đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Tửu lượng của BùiChu không tốt, uống ba ly Cocktail đã say bí tỉ rồi.

Từ trước đến nay Bùi Chu luôn người nghiêm túc trí, đây lần đầu tiên anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mượn rượu để giải sầu. Ban đầu Hứa Xuyên thấy vậy thì còn cảm thấy thú vị, muốn xem thêm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng thấy Bùi Chu say như vậy rồi vẫn uống thêm nữa thì anh lập tức hoảng sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vội cướp ly rượu của Bùi Chu đi không cho anh uống nữa.

“Được rồi được rồi em, uống vậy được rồi ha?”

Âm nhạc ầm ĩ vang lên trong quán bar, ánh đèn trên đầu lắc không ngừng. Cả người Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu như mất hết sức lực nằm dài trên bàn, trực tiếp cầm bình rượu lên rót vào miệng.

“Mẹ nó!” Hứa Xuyên kinh ngạc, làm người nào uống rượu như vậy đâu?

“Ngoan nào, đừng làm loạn nữa. Nói cho anh biết, đã chuyện xảy ra?”

Vẻ mặt Bùi Dĩ Chu hoảng hốt. Một lúc lâu sau anh mới hồ hồ nói ra mấy chữ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “…… Em thất tình rồi.”

“Thất thì thất thôi, cầnphải buồn như vậy.”

Bùi Chu say xong nằm dài trên bàn, nhắm chặt hai mắt lẩm bẩm tên của ai đó. Hứa Xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ghé đầu lại gần, cuối cùng cũng nghe ——

“Tưởng Tưởng……”

Tưởng Tưởng?

Tưởng Tưởng ai?

Hứa Xuyên suy nghĩ một lát, sau đó một khuôn mặt hiện lên trước mắt anh.

“Sao nào? An Tưởng từ chối em?”

Câu nói này cứ như sát muối vào miệng vết thương của Bùi Chu. Anh lại giãy giụa ngẩng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên, tiếp tục lấy rượu uống.

“Tổ tông của anh, em đừng làm loạn nữa. Bây giờ anh gọi điện thoại cho An Tưởng để ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới đây đón em được không?”

Ngón tay Bùi Chu dừng lại, ánh mắt trống rỗng chậm rãi chuyển sang chỗ Hứa Xuyên. Nghĩ nghĩ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lát rồi anh gật đầu: “Được.”

Hứa Xuyên: “……” Thằng em này của mình không cứu được nữa rồi.

Hứa Xuyên lấy điện thoại từ trong túi áo của BùiChu ra. Anh nâng khuôn mặt đang say rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của Bùi Chu lên để mở khóa điện thoại. Sau khi mở ra xong thì anh vào mục tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiếm trong điện thoại, tìm mãi mới thấy được một cái tên khá là khả nghi trong danh bạ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Dĩ Chu.

[Công chúa nhỏ của tôi (trái tim)]

Thằng này còn biết cho thêm icon hình trái tim vào nữa à?

Hứa Xuyên bấm nút gọi qua.

“Xin lỗi. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, vui lòng gọi lại sau……”

Hứa Xuyên: “……”

Đây là ấy không định bắt máy hả?

Nhìn Bùi Chu đang đòi sống đòi chết bên kia, Hứa Xuyên gọi điện tiếp.

Bây giờ mới hơn 8 giờ. An Tưởng còn đang ở bệnh viện chăm An Tử Mặc. đang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xem điện thoại, nhưng lại làm bộ mắt điếc tai ngơ với tiếng chuông được vang lên.

“Chắc chú Bùi đấy, mẹ không định nghe à?”

An Tử Mặc bị ồn ào đến phát cáu, không nhịn được nhắc nhở An Tưởng.

An Tưởng nhìn màn hình, do dự vài giây rồi cô đứng dậy ra ngoài nhận điện.

“Alo, An Tưởng đúng không?”

Âm thanh này khá là quen tai. Vài giây sau An Tưởng nhớ tới Hứa Xuyên, “Là tôi.”

“Em họ tôi sắp không được nữa rồi. mau tới đây nhìn đi.”

Không, không được?

Mặt An Tưởng trắng bệch, “Anh ấy…… Sao lại không được?”

An Tưởng nhớ sáng nay trông anh ấy vẫn còn khá khỏe mạnh. Tuy rằng chuyện bất ngờ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thể xảy ra, nhưng dù sao thì Bùi Chu cũng một quỷ hút máu trưởng thành, hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sức khỏe của anh rất tốt mới đúng, làm sao thể xảy ra chuyện được?

An Tưởng cẩn thận nghe mới phát hiện đầu kia điện thoại hơi ầm ĩ. lẽ đang quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bar hoặc quán karaoke. Mày nhíu chặt lại, “BùiChu đang uống rượu sao?”

Vốn dĩ Hứa Xuyên định kiếm cớ lừa An Tưởng tới đây, nghe nói vậy thì anh im lặng ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lập tức, nhưng anh cũng không định giấu nữa, “Tửu lượng của em hộ tôi không tốt, thằng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứ nhắc đến tên mãi không ngừng, sau đó uống rượu như điên. Cứ như vậy, đừng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người, đến cả quỷ cũng không chịu nổi đâu. thế…… thể tới đây giúp tôi mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về được không?”

“Tôi không đi.” An Tưởng từ chối, “Con tôi còn đang ở bệnh viện, tôi phải chăm sóc thằng bé.” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi ngắt điện thoại vô cùng dứt khoát, trở về phòng bệnh.

Hai bạn nhỏ An Tử MặcThu Dương đang chăm chú xem phim hoạt hình. An Tử Mặc không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hứng thú với phim hoạt hình, nhưng Thu Dương lại xem cùng nghiêm túc.

An Tưởng lại về ghế của mình ngồi, gọt quả táo ra, cắt thành hai nửa đưa cho hai bạn nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cháu cảm ơn dì.”

Thu Dương lễ phép nói. An Tưởng cười nhìn cậu, “Cháu ngoan quá. Thế người nhà cháu không ai tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với cháu sao?”

Thu Dương lắc đầu, “Ba mẹ cháu sống ở chỗ khác, ông nội cháu thì tuổi cũng đã cao rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi lại không tiện nên cháu bảo ông không cần tới đây.”

Cậu nhóc cùng hiểu chuyện, vừa ăn quả táo vừa chăm chú xem TV.

An Tưởng thể cảm nhận được tình trạng sức khỏe hiện tại của Thu Dương không được khả quan cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắm. Cả hai tay hai chân của cậu đều được gắn đầy ống tiêm, lẽ hết chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiêm thuốc nên đến cả trên đầu cậu cũng có một ống tiêm nho nhỏ.

[Đinh.]

mấy tin nhắn được gửi tới từ WeChat của An Tưởng.

An Tưởng mở WeChat ra thì thấy mấy hình ảnh mới được gửi đến. Trong ảnh, vẻ mặt của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu chẳng tốt chút nào cả, anh vô cùng khổ sở nằm co ro trên pha. Ngày thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh là một người cùng lạnh lùng quyết đoán, nhưng hiện tại nhìn anh trông vô cùng cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đơn đáng thương.

Hứa Xuyên lấy luôn WeChat của BùiChu nhắn tin cho An Tưởng: [Tí nữa tôi việc nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây được nữa. Bây giờ tôi chỉ thể mang Bùi Chu về nhà em ấy trước. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khôngviệc bận thì giúp tôi qua nhà em ấy nhìn em ấy một cái, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi sợ em ấy uống say lại làm ra chuyện dại dột. Địa chỉ nhà em ấy là: Nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 số 23 Giang Đình.”

Mày An Tưởng nhíu chặt lại.

“Dì ơi, nếu việc thì cứ đi trước đi, cháu sẽ đây trông em Tử Mặc.” Thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dương rất biết cách nhìn mặt đoán ý. Cậu thấy vẻ mặt của An Tưởng nghiêm trọng thì lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vỗ ngực nhận việc.

Nghe vậy, mắt của An Tử Mặc giật giật, “Ai làm em của cậu, cậu đừng nhận người quen loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thế.” Nói rồi cậu lại nhìn qua cho An Tưởng, “Là chú Bùi ạ?”

“Ừ.” An Tưởng gật đầu, “Hình như chú ấy đang mượn rượu giải sầu thì phải.”

An Tử Mặc hừ lạnh, không chút khách sáo châm chọc Bùi Chu đang một góc nào đó uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rượu: “Đàn ôngmượn rượu giải sầu đều phế vật.”

An Tưởng: “……”

Không biết có phải ảo giác của cô hay không mà đột nhiên cô cảm thấy con mình có ý kiến rất lớn với Bùi Dĩ Chu?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 63 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App