GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 89

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Ánh mắt Bùi Dĩ Chu sắc bén nhìn An Ngạn Trạch.

Nếungười khác thì chắc chắn đã bị Bùi Chu dọa sợ rồi. Nhưng An Ngạn Trạch không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người bình thường. Anh ta cười nhạt, con mắt đằng sau cặp kính bạc hơi cong lên, trong mắt chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147chút ý cười nào. Anh ta lạnh lùng nhìn Bùi Dĩ Chu.

“Xin lỗi Bùi tổng, tôi không hiểu anh đang nói gì.”

An Ngạn Trạch quét mắt nhìn tài liệu trên bàn, “Tuy không biết tại sao hai người lại biết An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng có chuyện này tôi muốn làm với hai người, đúng em gái tôi chết thật rồi. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước đúng em ấy vẫn còn hơi thở, nhưng chú tôi bảo không muốn nuôi một xác chết di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động, muốn trực tiếp chôn sống con bé. Nói thế nào thì An Tưởng cũng em gái tôi, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thểtình đến nỗi trơ mắt nhìn con bị chôn sống như vậy, vì thế tôi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm một thi thể phụ nữ không tên trước, hỏa thiêu để qua mắt chú tôi. Nhưng đáng tiếc, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không chống đỡ được thêm bao lâu đã…”

Anh ta bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi, nhẹ nhàng thở dài.

“Tôi còn việc, không đây được với Bùi tổng nữa.” An Ngạn Trạch đứng dậy làm ra thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mời.

Bùi Dĩ Chu cũng không nghĩ hôm nay mình sẽ hỏi được cái gì, anh không lại mà dẫn con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình rời đi.

Sau khi xe đi được một đoạn, BùiChu mới hỏi An Tử Mặc: “Thế nào? Con nghe được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái không?”

An Tử Mặc nhíu mày lắc đầu, “Không có, con không nghe được cái gì.” Đâymột chuyện rất kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ. Lòng người miệng người thường không đồng nhất với nhau, bên ngoài khoác lên mình lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt nạ tỉ mỉ đến mức nào thì những suy nghĩ trong lòng cũng sẽ bán đứng chính bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ. Nhưng An Tử Mặc nghe tiếng lòng An Ngạn Trạch nửa ngày cũng không nghe được cái gì.

Cậu chán nản. Một chút hy vọng vừa sinh ra đã bị dập tắt.

Bùi Dĩ Chu thấy sự đi xuống của tâm trạng An Tử Mặc, anh sờ đầu cậu nhóc: “Lòng dạ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Ngạn Trạch rất khó dò, anh ta không nghĩ gì không nghĩa anh ta không nghĩ. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian này, ba sẽ phái người nhìn chằm chằm anh ta.”

An Tử Mặc ngạc nhiên: “Ba vẫn muốn theo dõi người kia?”

“Ừ. Ba nghĩ mẹ con đã bị anh ta giấu đi rồi.”

An Tử Mặc khiếp sợ hít một hơi thật sâu.

**

Lúc này.

căn phòng trong một căn nhà thành phố A tiếng động.

Tiếng bước chân của người đàn ông gấp gáp vang lên hành lang tối tăm. Người đó đi rất nhanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuy rằng dáng vẻ anh ta không quá gấp nhưng gương mặt lo lắng đã nói lên tâm trạng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự lúc này của anh ta.

“Tỉnh rồi?”

“Vâng.”

“Bây giờ em ấy như nào rồi?”

“Không phản ứng gì.”

Người đàn ông hỏi người giúp việc của mình, không nói bất cứ câu thừa nào.

Đã đến cuối hành lang. Đập vào mắt một cánh cửa. Cánh cửa này được đóng kín quanh năm, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy hôm nay lạira một khe hở nho nhỏ.

An Ngạn Trạch hít một hơi thật sâu sau đó từ từ bước vào.

Anh lấy tay nới lỏngvạt của mình. Bàn tay to đầy khớp xương chậm rãi đẩy cửa phòng ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ánh trăng cùng ánh đèn tường hòa vào nhau chiếu xuống. một cô gái đang ngồi giữa ánh sáng ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cô rất gầy, gầy đến nỗi làm cho chiếc quần của trở nên rộng thùng thình, lộ ra tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trắng bệch, không chút hồng hào. Nhìn cứ như chạm vào một cái là rời ra ngay vậy.

Trái tim An Ngạn Trạch thắt chặt, anh nắm chặt tay, chỉnh lại nhịp thở của mình sau đó từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi tới bên giường.

An Tưởng vừa mới tỉnh lại, đầu ócvẫn còn chưa phân biệt được mọi thứ xung quanh. Một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lâu sau mới từ từ quay đầu nhìn lại. Ánh mắt trống rỗng, mãi mới lấy lại được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiêu cự.

Tóc An Tưởng rất dài, xõa đến ngang eo. Mái tóc dày bọc lấy gương mặt nhỏ của cô. Khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này giống với thể loài người kia của đến bảy tám phần. thể mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏe của quỷ hút máu, với cả được An Ngạn Trạch cung cấp đủ chất dinh dưỡng nên tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không bị teo đi, ngoài trông xấu hơn thì chẳng sao hết.

An Ngạn Trạch biết đầu óc An Tưởng vẫn chưa tỉnh hẳn. Dưới ánh mắt sợ hãi của người giúp việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, anh lấy năm ngón tay trực tiếp xuyên qua trái tim người kia.

“A a a a a!!”

Người kia hét to, không giãy giụa cái nào.

Khi cướp đi tuổi thọ của người khác, An Ngạn Trạch phải chịu đau khổ gấp đôi. Anh im lặng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói tiếng nào, tay dùng sức kéo, một quả cầu màu vàng óng ánh bị anh nắm chặt trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn tay. Lúc An Ngạn Trạch rút tay ra khỏi trái tim của người kia thì lồ ng ngực người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia lại lành lại không vết thương nào.

Sau khi bị dọa sợ thì người giúp việc kia co chặt người không dám hé răng nói nửa lời.

Quả cầu sáng đó chính mười năm tuổi thọ của người giúp việc kia, trong đó cả sức khỏe, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự sống, số mệnh của người đó nữa. An Ngạn Trạch đỡ An Tưởng dậy, sau đó đút quả cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó vào miệng cô. Mấy năm nay, anh đều dùng cách này để giúp An Tưởng duy trì mạng sống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Anh không để tâm tới người giúp việc của mình bị tổn hại bao nhiêu năm tuổi thọ, cũng không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý tới bản thân phải chịu phản phệ như nào. Anh ta chỉ muốn An Tưởng sống tiếp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hy vọng nhỏ nhưng anh ta vẫn muốn thành hiện thực.

May anh đã thành công.

An Tưởng nuốt quả cầu vào, làn da trở nên hồng hào hơn, ánh mắt cũng sáng dần.

“… Bùi Chu.”

Câu đầu tiên cô nói là gọi tên người đàn ông kia.

An Ngạn Trạch cụp mắt xuống, vẻ mặt anh ta tối đi trông thấy. Một giây sau, bàn tay anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đặt trên đỉnh đầu An Tưởng, sau đó anh dùng năng lực trời ban của quỷ hút máu của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phong ấn tất cả ức khi làm con người của An Tưởng.

Cô nhắm mắt lại, ngả người vào người An Ngạn Trạch.

Sau khi làm xong hết tất cả mọi thứ, An Ngạn Trạch cẩn thận đặt An Tưởng nằm xuống, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dời mắt đến người của người giúp việc kia.

Người giúp việc như cảm nhận được điều gì đó, xua tay lùi về phía sau: “Chủ nhân, tôi, tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nói hết…”

“Chủ nhân đừng giết tôi, chủ nhân…”

Người kia liên tục cầu xin, An Ngạn Trạch không quan tâm đứng dậy đi đến gần như một con ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ.

“Đừng…”

“Chủ nhân, đừng…”

Răng rắc.

An Ngạn Trạch không chút do dự bẻ gãy cổ người kia, anh ra tay vừa độc ác vừa dứt khoát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Người giúp việc ngã xuống mặt đất, chết trong một thế kỳ lạ với cái cổ bị vặn đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Ngạn Trạch lấy khăn ra lau tay, sau đó nâng mắt nhìn về phía quản gia: “Xử đi.”

Quản gia quen đường quen nẻo kéo chân trái của người giúp việc, lôi ra ngoài.

Bên trong yên tĩnh. An Ngạn Trạch yên lặng suy nghĩ. Mỗi trăm năm quỷ hút máu thể phong ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ức của mình một lần, nhưng cũng không phải phong ấn hoàn toàn. Nếu người bị phong ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ức tiếp xúc với đối tượng xuất hiện trong những ức đã mất đi thì người đó sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể hồi phục lạiức của mình. Nếu như An Tưởng khôi phục ký ức, anh sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội nào gần nữa.

Trong lòng An Ngạn Trạch cảm thấy khó chịu.

Anh không muốn cho An Tưởng tiếp xúc với Bùi Chu, càng ghét đứa nhỏ kia. hiện tại mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người bọn họ chẳng còn quan hệ với nhau nữa nhưng anh cũng phải bằng mọi giá không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tưởng tiếp xúc gặp lại nhà kia nữa.

An Tưởng ngủ một lúc lâu.rơi vào một giấc kỳ lạ, trong giấc đôi ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 độc ác của cô, dáng vẻ của trong rất lôi thôi, còn bị người ta cười nhạo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng chửi rủa vang lên bên tai không ngừng. An Tưởng cảm thấy khó chịu, bừng tỉnh.

Gương mặt của anh họ gần ngay trước mắt.

An Tưởng cảm thấy gương mặt này hơi xa lạ môt chút, thậm chí còn cảm thấy xa cách từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tận đáy lòng. không nhịn được ngồi dậy, lùi người về sau một chút, sau đó quan sát khung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảnh xung quanh.

Đây một căn phòng kín, chỉ một cửa nhỏ phía trên. Một vài ánh nắng mặt trời chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ đó vào trong căn phòng. Căn phòng này trông rất lạ, An Tưởng chưa từng thấy bao giờ. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng vừa đau đầu vừa không có sức, lại nằm lại xuống giường.

nhớ mình đang ăn một bát thức ăn, đómột tờ giấy chữcủa An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch. An Ngạn Trạch thường làm đồ ăn cho ăn, trong bát đó cũng mùi hương quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thuộc. Vì thế An Tưởng không nghi ngờ ăn đồ trong bát đó, sau đó… cô bị ngất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi do dị ứng. Lúc đó nhớ mấy người anh họ của mình xông vào cười nhạo cô.

Sau đó…

chẳng nhớ nữa.

“An Tưởng.”

Bên tai truyền đến giọng nói trong trẻo của người đàn ông. An Tưởng quay đầu lại nhìn An Ngạn Trạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Em tỉnh hẳn rồi à?”

Vẻ mặt anh ta hiền lành, nụ cười cũng rất dịu dàng.

Nếu như trước đó thì An Tưởng sẽ không chút do dự vồ tới ôm anh mình, nhưng không hiểu sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147lại cảm giác xa cách người này từ tận trong xương.

cau mày không nói câu nào.

“Emđói không?” An Ngạn Trạch không nhận ra sự thay đổi của An Tưởng, anh qua hỏi cô.

Lúc anh tới gần, An Tưởng ngửi được mùi la rất nồng.

Khá dễ ngửi.

Đói.

Muốn ăn.

An Tưởng nhìn chằm chằm cổ An Ngạn Trạch, mạch máu dưới da anh thu hút ánh mắt An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn không chớp mắt, hai răng nanh từ từ nhô ra. Vẻ mặt không giấu nổi sự thèm thuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình.

An Ngạn Trạch sững sờ, sau đó tách ra xa: “An Tưởng, em bị dị ứng máu đó, không được uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu. Em biết em đã ngủ rất nhiều năm rồi không?”

trí An Tưởng đã trở lại, cô nghiêng đầu khó hiểu: “Nhiều năm ạ?”

“Ừ.” An Ngạn Trạch gật đầu, nửa thật nửa giả nói, “Là anh không tốt, bát máu vịt anh chuyển bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho em lại bị người ta lấy đi, đổi thành máu người.tại anh nên em mới bị như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy, tất cả lỗi của anh.”

An Ngạn Trạch không định hại An Tưởng.

Lúc trước anh chưa kịp giải thích, nhưng bây giờ anh muốn nói cho An Tưởng biết sự thật, anh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn trong lòng An Tưởng bất cứ khúc mắc nào, cũng không muốn hiểu lầm anh.

“Nếu em muốn hút máu thì anh chuẩn bị cho em máu nhé?”

An Tưởng dị ứng máu người nhưng cô uống được máu động vật. Chỉdinh dưỡng máu động vật không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bằng máu người thôi.

Nghĩ đến máu gà, An Tưởng cau mày. Ánh mắt lại dừng trên cái cổ trắng nõn của An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch.

Vị cô la, hình như còn la nhân rượu.

An Tưởng nuốt nước bọt liên tục. Nhưng nhớ tới mình bị dị ứng máu người thìthu lại ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định của mình, cuộn người vào trong góc, lắc đầu tủi thân nói: “… Không thích.”

An Ngạn Trạch cong môi, sờ đầu An Tưởng: “Em không thích ăn à? Thế để anh đi nấu cháo thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nạc cho em nhé? Ăn thịt nạc cũng ngon lắm.”

An Tưởng bất đắc gật đầu, về giường nằm tiếp.

An Ngạn Trạch nấu một bát cháo thịt nạc thơm lừng rất nhanh. An Tưởng đói đến mức bụng dán vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lưng, nhưng không hiểu sao nhìn bát cháo mà chẳng khẩu vị chút nào cả, cả đầu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ nghĩ đến la, nhất là sô la nhân rượu.

“Em muốn ăn la.” An Tưởng ngẩng đầu, chầm chậm nói ra yêu cầu của mình.

“Hả?”

“Em muốn ăn la, la nhân rượu.”

“Không được, em vừa tỉnh lại, không ăn la được, không tốt cho sức khỏe hiện tại của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em.”

An Tưởng nhíu mày,không vui ăn cháo trước cho đỡ đói.

Nhan sắc hiện tại của đẹp hơn lúccòn làm con người rất nhiều, môi hồng chúm chím, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất đáng yêu.

An Ngạn Trạch xoa xoa mái tóc bồng bềnh của gái. Anh nhớ lại mấy năm gần đây mình được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo vệ cô, trái tim chợt mềm hẳn đi, anh chậm rãi nói: “Ăn ngon không em?”

An Tưởng lắc đầu sau đó đặt lại chỗ cháo chưa uống vào trong khay.

vừa mới tỉnh, không có khẩu vị cũng chuyện dễ hiểu. An Ngạn Trạch không ép cô, anh xắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay áo lên dịu dàng bóp chân cho An Tưởng. Tuy rằng cô không bị teo đi nhưng nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên giường nhiều năm cũng ảnh hưởng tới việc di chuyển hoạt động của tay chân. An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không yên tâm cho người khác chạm vào An Tưởng nên anh tự tay làm.

Anh không khỏi nhớ tới ngày An Tưởng gặp chuyện.

Anh như phát rồ bế đi tìm bác sĩ, nhưng càng tìm càng tuyệt vọng. Bác bảo lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147mãi mãi không thể tỉnh lại, chú anh thì đòi xửcô, em anh thì nở những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nụ cười độc ác, ai cũng coi cô là trò đùa.

Lúc đó An Ngạn Trạch không quyền, đành phải nghe theo lời An gia đi hỏa thiêu An Tưởng. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh mua một thi thể phụ nữ không tên khá giống An Tưởng sau đó hỏa thiêu. Làm xong chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì anh mang An Tưởng tới thành phố A.

không thể tỉnh lại được, bác nào cũng nói vậy.

An Ngạn Trạch cố chấp, điên cuồng cướp lấy tuổi thọ cùng sức khỏe của mấy bác từng đến khám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tưởng, sau đó cẩn thận đưa cho cô. Nhưng những thứ đó chỉ thể giúp kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dài hơi tàn, không thể giúp sống lại.

ràng nên sống bên cạnh anh, nhưng lại chết đi bằng lí do vớ vẩn như thế.

Tay nghề của An Ngạn Trạch rất điêu luyện, An Tưởng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Nhìn dáng vẻ ngủ ngoan của cô, An Ngạn Trạch dừng tay lại. Anh đắp chăn lên cho cô sau đó cẩn thận ra khỏi phòng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 89 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App