GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 75

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Bùi Thần tìm thấy An Bảo Châu rất nhanh. Cô ta đang đứng đợi cùng với mấy anh em An gia. An Bảo Châu đứng giữa mấy người anh của mình, trò chuyện vô cùng vui vẻ. Có thể thấy người em gái này rất được các anh mình chiều chuộng.

Bùi Thần cảm thấy những người này rất phiền, cậu không nhịn được lấy tay đầu, đen mặt đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gần.

Tiếng bước chân của cậu không quá rõ ràng nhưng vẫn thu hút được sự chú ý của mấy anh em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An gia. An Bảo Châu quay đầu lại, thấy Bùi Thần thì tức giận nói: “Bùi Thần, không phải cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thèm chơi với tớ sao? Cậu còn tới đây làm gì?”

“Cô qua đây, tôi muốn hỏi cái này.”

“Tớ không qua đấy.” An Bảo Châu ghé vào trong ngực An Ngạn Trạch, nắm chặt lấy áo của anh ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Nhỡ cậu đánh tớ thì sao?”

Lời vừa nói ra, vẻ mặt của mấy anh em An gia đen đi trông thấy.

Bùi Thần không quan tâm tới bọn họ. Nếu An Bảo Châu không chịu đi theo thì cậu hỏi thẳng, “Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói cho tôi biết, An Tưởng chết khi nào?” Bùi Thần nói xong lời này, không hiểu sao cậu cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy hơi buồn. Trên thế giới này cũng không có ít người trùng họ trùng tên, nhưngngười trùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tên này cậu lại biết, hơn nữa còn đang sống khỏe mạnh trên tầng.

Mấy anh em An gia nhìn nhau, không ai mở lời.

An Ngạn Trạch mím môi, thu lại gương mặt tươi cười của mình, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “Sao cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi đây lại biết An Tưởng?”

“Vừa rồi An Bảo Châu nhắc tới, trùng hợp tên cụ của tôi cũng An Tưởng, vì thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi mới qua đây hỏi một chút.” Bùi Thần lịch sự trả lời, trong lúc nhất thời mấy anh em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà họ An không nghi ngờ hết.

“Chuyện này không tiện tiết lộ, cậu Bùi vẫn nên quay về đi.”

Bùi Thần thấy không cậy được miệng mấy người này thì nhún vai, xoay người rời đi.

“Cháu không hỏi được, bọn họ không chịu nói.”

An Tử Mặc cũng đánh hai chữ “An Tưởng” lên thanh tìm kiếm. Tên này cũng không quá phổ biến nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu không tìm được thông tin ích hết. Cậu nhíu mày, những việc nhỏ cậu bỏ qua trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá khứ cứ ào ào chạy tới làm An Tử Mặc không thể không nghi ngờ thân phận của mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

Cậu nhớ đến lần đầu mình gặp An Tưởng, lúc đó An Tưởng nghĩ trong lòng “Con mình thơm quá”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng vì lúc đó cậu quá ghét An Tưởng nên An Tử Mặc cũng không nghĩ nhiều. Sau này khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nhà, sống chung cùng An Tưởng, thấy An Tưởng ngủ trong quan tài, muội mấy bộ phim điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảnh kinh dị, An Tử Mặc còn cho rằng quá thích xem phim nên không quá để ý.

Hiện tại xem ra đằng sau những chuyện này mật.

khả năng linh hồn hiện tại của An Tưởng chínhlinh hồn của quỷ hút máu tên An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia. một số do ngoài ý muốn nên linh hồn của quỷ hút máu kia mới nhập vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể của An Tưởng? Nếu suy nghĩ của An Tử Mặc chính xác thì cậu không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu, mẹ cậu cũng chẳng phải là mẹ cậu!

Thế giới này quá kỳ diệu rồi!

An Tử Mặc xoa xoa tim, cậu cảm thấy từ khi mình sống lại, đến thế giới này ngày nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trải qua một số chuyện quỷ quái không thể dùng khoa học để giải thích. Nhưng điều kỳ lạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lại thể chấp nhận chúng.

“Nhưng tự dưng ông hỏi cái này làm gì?”

An Tử Mặc lắc đầu không muốn trả lời. Chỗ bữa tiệc cũng bắt đầu nổi nhạc lên, lẽ bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiệc sắp bắt đầu rồi. An Tử Mặc thu dọn đồ đạc, im lặng đi vào trong.

Ánh đèn trên đầu bắt đầu thay đổi, bốn phía chợt tối đi. Ánh sáng chiếu rọi vào phía đầu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cầu thang, sự tập trung của mọi người cũng dồn lên phía đầu cầu thang.

Lúc An Tưởng xuất hiện trong tầm mắt mọi người thì xung quanh im lặng đến nỗi thể nghe được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng kim rơi.

rất xinh đẹp.

Chiếc váy đỏ cao cấp được thiết kế riêng bọc lấy thể duyên dáng của cô. Làn da trắng nõn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô được tôn lên, nổi bật lên trên nền váy màu đỏ. Mái tóc dài của được uốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên, trang sức cài trên mái tóc đen dài của cô, bao lấy khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đôi mắt xinh đẹp của vừa quyến vừa trong trẻo. An Tưởng khoác tay Bùi Dĩ Chu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống dưới.

Trên người An Tưởng như mang theo hơi thở dịu dàng của cơn mưa mùa xuân vùng sông nước Giang Nam, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nổi bật lên giữa khung cảnh dòng người nhộn nhịp bên dưới sảnh, cùng xứng đôi với Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dĩ Chu.

Cả sảnh tiệc im lặng, lẳng lặng chờ hai người xuống dưới.

An Tưởng chính tiêu điểm của bữa tiệc ngày hôm nay, Từ trước đến nay chưa từng được nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người chú ý như này bao giờ. Nay lại bị nhìn như vậy, taiđỏ lên, không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy căng thẳng. Cánh tay đang khoác tay Bùi Chu co chặt lại.

Bùi Chu mắt nhìn cô, sau khi thấy căng thẳng thì rút tay mình ra, trực tiếp nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy bàn tay An Tưởng.

Lòng bàn tay của BùiChu vừa ấm áp lại tạo cảm giác an toàn, ngón tay anh còn hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạnh nữa, hoàn toàn tương phản với bàn tay đang nóng lên của An Tưởng. Anh nắm chặt lấy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng, sức mạnh yên lặng truyền đến tận đáy lòng An Tưởng làm lông mi run lên, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ nghiêng đầu nhìn qua.

Bùi Dĩ Chu không nói lời nào, anh vẫn giữ nguyên phong thái bình tĩnh như cũ. Dường như cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được ánh mắt của An Tưởng, anh quay đầu nhìn qua phía cô, hơi lạnh trong mắt anh tản ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết, lấp lánh ý cười làm An Tưởng nhìn vào cảm thấy rung động.

BùiChu cứ nắm chặt lấy tay An Tưởng không chịu buông ra. Sau khi âm nhạc kết thúc thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh từ từ mở miệng: “Đầu tiên xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian, gác lại công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bận rộn của mình để tới tham dự bữa tiệc này.”

Anh đứng thẳng lưng nói, từng cái nhấc tay nhấc chân của anh đều toát lên vẻ quý tộc.

“Gần đây bên ngoài một số lời đồn không hay lắm,thế tôi muốn mượnhội này để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm sáng tỏ với bên ngoài.” Bùi Chu nắm chặt lấy tay An Tưởng, lúc này mọi người mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú ý tới cặp nhẫn đeo trên ngón áp út của hai người. Không cần nghĩ cũng biết đó chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147nhẫn cưới.

“Cô gái đứng cạnh tôi tên An Tưởng.” Ánh mắt Bùi Chu dịu dàng chiếu thẳng vào đáy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng, “Đây chính người tôi yêu nhất, cũng là người tôi muốn dành cả quãng đời còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình để yêu thương đồng hành.”

Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên bên tai làm An Tưởng cảm thấy rung động.

Đầu cô nổ ầm ầm như pháo hoa bắn bên trong, tim lỡ đi một nhịp, ngay cả hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thở cũng trở nên loạn nhịp.

Ánh mắt Bùi Chu nóng bỏng, dường như trong đó chỉmỗi bóng hình của An Tưởng.

Lời nói của anh vừa dịu dàng lại vừa chân thành, cùng dễ nghe. An Tưởng không thể phân biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được đây chỉ lời yêu thương nói dối người ngoài hay lời thật lòng anh dành cho mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa. Nhưng thế nào thì giờ phút này, đúng trái tim của cô đã bị những lời này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hoặc.

Thậm chí…

An Tưởng còn tin vào những lời đó.

“Tôi không hy vọng bất kì ai hiểu lầm ấy. Trong mắt tôi, An Tưởng chính người đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất, cũng chínhnguồn sống duy nhất của đời tôi.”

Nói rồi đôi bàn tay to kia đặt lên bả vai An Tưởng, trong lúc An Tưởng chưa lấy lại được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tinh thần thì BùiChu dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán cô.

Trái tim An Tưởng nhảy dựng, hoảng hốt.

Bả vai run lên, hơi thở thở ra đềucùng nóng bỏng.

An Tưởng đắm vào trong sự dịu dàng của Bùi Chu, hai mắt phủ một tầng hơi nước, ngơ ngác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn Bùi Chu. Nụ hôn này như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, làm cho trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tim vốn bình tĩnh của An Tưởng trở nên xôn xao.

Dưới tiếng vỗ tay của mọi người, An Tưởng chớp mắt, vội dời tầm mắt đi.

Trong con mắt của người ngoài, BùiChu An Tưởng đang âu yếm yêu thương thể hiện tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình. Nhưng cả quá trình An Tử Mặc lại vô cảm ngồi bên ngoài ăn bánh kẹo, nhìn con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt đang đỏ lên của An Tưởng thì mày của cậu hơi nhíu lại không ràng.

“Hừ, Bùi gia giờ xuống cấp thế, lại còn cưới cả loài người.”

Phía sau truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi.

An Tử Mặc quay đầu lại thì phát hiện người nói chuyện chính là một vị phu nhân nhà giàu. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua người đó khoảng chừng 40, 50 tuổi, đeo đầy trang sức trên người, ăn mặc sang trọng. Chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt mũi cùng giọng điệu ta quá cay nghiệt.

ta không để ý tới An Tử Mặc, tiếp tục nói với người bên cạnh: “Gương mặt này làm tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buồn nôn thật đấy.”

“Buồn nôn cái gì, nếu An Tưởng còn sống, nói không chừng con nhỏ đóthể gả cho Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu đấy.” An Hòa Nguyên thở dài đầy tiếc nuối, ông ta ngẩng đầu nhìn gương mặt xinh đẹp trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sân khấu. Ông càng ngắm càng cảm thấy sợ hãi, càng nhìn càng cảm thấy không thể tin nổi.

Gương mặt kia giống con gái của ông ta đến bảy tám phần, khí chất của kia cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác con gái ông.

Nghĩ đến con gái lớn của mình chết dị ứng máu người, sắc mặt An Hòa Nguyên dần trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó coi.

“Thôi đi, đứa con gái kia của ông thì làm tương lai?”

Lúc này, Bùi Dĩ Chu đưa An Tưởng qua. An Tử Mặc không thèm nghe hai người kia nói chuyện mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trực tiếp đi qua chỗ An Tưởng.

“Mặc Mặc, vừa rồi con chỗ nào đấy?” An Tưởng thấy con mình mới thả lỏng người ra một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khom lưng sửa lại vạt cho cậu nhóc, “Con căng thẳng à?”

An Tử Mặc lắc đầu.

Bộ dáng im lặng nghiêm túc của cậu cùng giống Bùi Chu.

An Tưởng đang định nói chuyện thì một giọng nói quen thuộc truyền đến.

“Dĩ Chu, chúc mừng cháu.”

Sống lưng An Tưởng cứng đờ, không thể tin được nhìn qua.

Người đi tới chỗ bọn họmột đôi vợ chồng đã đứng tuổi. Dáng vẻ của bọn họ không khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với dáng vẻ những người trong trí nhớ của An Tưởng. Chỉnhìn hai gương mặt hiền từ kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những ức đen tối bắt đầu ùa đến xâm chiếm tâm trí An Tưởng.

Hơi thở An Tưởng rối loạn, ngẩn ngơ nhìn bọn họ không nói lời nào.

An Tử Mặc là người đầu tiên ý thức được điều không đúng. Cậu nhìn hai vợ chồng kia rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn qua An Tưởng.

“Chào chủ tịch An.” Bùi Chu lịch sự chào hỏi.

Thai Lan Nghi đặt ánh mắt mình lên người An Tưởng.ta nhìn từ trên xuống dưới An Tưởng vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần rồi khinh thường nhếch khóe miệng, “Dĩ Chu kết hôn lại con nhanh như vậy làm hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bất ngờ đó.”

Bùi Chu làm như không nghe được ý móc mỉa trong lời của ta, đãng đung đưa ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rượu đỏ, “Cũng chuyện bình thường, chẳng đáng kinh ngạc.”

Thai Lan Nghi không khỏi cười lạnh.

cho ta không nói thành lời nhưng An Tưởng cũng biết ta nghĩ cái gì.

An gia khinh thường con lai của quỷ hút máu, ghét loài người, vì thế chắc chắn hiện tại bà ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang khinh thường An Tưởng.

chăm chú nhìn gương mặt gần ngay trước mắt, trong lòng cô rất nhiều cảm xúc trộn vào nhau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Thai Lan Nghi chính mẹ ruột của cô, An Hòa Nguyên là ba ruột của cô, nhưng từ nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn bọn họ chẳng đối xử với giống như đối xử với một con gái đúng nghĩa chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào cả. An Tưởng đã từng đau đớn, đã từng chờ đợi, sau khi chết đi thì chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại sự căm ghét bọn họ.

An Tưởng mím chặt môi, bàn tay đang nắm lấy tay An Tử Mặc không khỏi run lên.

“Nói thế nào thì cũng chuyện vui, nếu không việc bận thì hôm nàoChu mang vợ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới An gia làm khách nhé. nữa chúcuộc họp, thếchú về trước nhé.” An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hòa Nguyên nói xong vài câu khách sáo thì rời đi với vợ mình.

Nhìn bóng dáng hai người kia rời đi, An Tưởng cảm thấy khó chịu trong người.

Cô hít sâu một hơi, nói với Bùi Chu: “Tôi đi vệ sinh một chút.”

An Tưởng xoay người, đi một mình tới nhà vệ sinh.

Nhưng lại không biết rằng những suy nghĩ trong lòng vừa rồi của mình đều bị An Tử Mặc nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết.

An Tử Mặc cảm thấy năng lực nhận thức của mình trâu một cách đáng kinh ngạc. Nghe được những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thứ phi khoa học như vậy cậu chẳng kinh ngạc chút nào, thậm chí còn tự bái phục mình, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ như vậy cũng thể nghĩ được.

thế mới nói…

Chẳng những cậu không phảicậu mẹ cậu cũng không phải là mẹ cậu!

Mẹ mẹ cậu chiếm lấythể người khác sống lại thật!!!

Mẹ hóa ra thể của mẹ cậu lạiquỷ hút máu!!!

Thế giới này huyền ảo thật sự!!!

Đáy lòng An Tử Mặc không nhịn được hét, tuy vậy trên gương mặt cậu chẳng thay đổi chút gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nói như vậy thì quả đúngmẹ cậu không phảimẹ độc ác hành hạ cậukiếp trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Điều này làm An Tử Mặc cảm thấycùng hạnh phúcsung sướng. Cậu mím môi, kéo tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo Bùi Dĩ Chu.

“Sao?”

“Tôi biết mật của mẹ tôi.”

“……?” Bùi Chu cau mày, rất phối hợp hỏi, “Bí mật gì?”

An Tử Mặc cười hai tiếng, vẻ mặt cùng khoái chí đáp lại, “Không, nói, cho, chú!”

“……??”

Thằng gợi đòn.

Sau khi khiêu khích Bùi Chu xong, An Tử Mặc phồng chạy tung tăng đi chơi.

Trong nhà vệ sinh.

An Tưởng lấy tay chống trên bồn rửa tay. Gương mặt xinh đẹp được phản chiếu qua gương hồn chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút sức sống.

bình tĩnh ngắm mặt mình. Những ức điên cuồng trào ra làm cảm thấy phẫn nộ tủi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân, ngón tay không nhịn đượcco chặt lại, ngực nhức nhức đau đau. An Tưởng nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt, mở vòi nước ra rửa tay, hít sâu một hơi rồi rời đi.

An Tưởng cúi đầu, đãng va phải một người.

“Xin lỗi.”

“Không sao.”

Giọng nói này rất quen tai. An Tưởng ngẩng đầu lên nhìn, bất ngờ: “An… tiên sinh?”

“Cô thể trực tiếp gọi tên của tôi.” Hôm nay An Ngạn Trạch mặc một bộ vest màu xám, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng tôn lên phong thái thanh cao của anh. Anh đút một tay vào túi, cười dịu dàng nhìn An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

“Sắc mặt không ổn lắm,cảm thấy khó chịu trong người à?”

An Tưởng lắc đầu.

“Không sao thì tốt rồi.” Hai mắt An Ngạn Trạch lóe lên ánh sáng khó hiểu, “Chúc mừng.”

Hai chữ kia cũng chẳng quá nhiều tình cảm, nhưng An Tưởng vẫn cảm ơn rồi vòng qua người anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta rời đi.

An Ngạn Trạch nhướng mày, xoay người đi vào trong nhà vệ sinh.

Em của anh, An Viễn cũng đó. Sau khi nghe hai người nói chuyện thì hỏi: “Anh Trạch biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta à?”

“Ừ, anh từng gặp vài lần rồi.”

An Viễn cười xấu xa: “Khi nào hẹn ấy cho em gặp với nhé.”

“Không cần đâu.” An Ngạn Trạch rửa tay. Anh không nhịn được mà nhớ lại mùi hương trên người gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa rồi. Anh hoảng hốt vài giây rồi lại vặn vòi nước ra tạt lên mặt mình.

**

Đến 9 giờ tối bữa tiệc mới kết thúc.

Cả ngày hôm nay An Tưởng chạy qua chạy lại mệt hết cả người. Sau khi bữa tiệc kết thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lập tức đi tắm rửa. vừa đi từ phòng tắm ra thì nghe được tiếngcửa.

đi ra mở cửa, đập vào mắt dáng người cao gầy của một người đàn ông.

“Bùi tiên sinh?” An Tưởng nghiêng đầu, không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình.

An Tưởng vừa tắm xong, đến tóc còn chưa kịp lau khô. Váy ngủ lụa màu hồngtrên đầu gối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dây áo trễ khỏi đầu vai. Vài giọt nước nhỏ từ đuôi tóc cô xuống, chảy dọc theo làn da. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cứ chỗ da bị hở, dính nước thì trở nên quyến gợi cảm.

đi chân đất, chânvừa dài vừa thẳng. Hai mắt BùiChu không khỏi nhìn vào cặp chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thon dài của cô, anh lỡ một nhịp thở sau đó nhanh chóng dời tầm mắt đi.

An Tưởng cúi đầu. Váy ngủ này hơi hở một chút, thấy ngực mình hơi bị hở ra, đỏ mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuống cuồng tìm một cái áo ngủ khoác lên người.

“Bùi tiên sinh, anh, anh tìm tôi việc không?” An Tưởng ngượng chín mặt, cúi gằm đầu xuống không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dám nhìn Bùi Chu.

“Buổi tối chưa ăn gì, tôi bảo nhà bếp nấu chút đó cho em.” Bùi Chu nghiêng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi vào, đặt đồ ăn lên bàn.

An Tưởng xoa xoa bụng. Đúng là cô cũng đói thật, thế An Tưởng không khách sáo ngồi ăn luôn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Anh muốn ăn cùng tôi không?”

“Ừ, được.” Bùi Chu không từ chối, anh múc một bát canh nhỏ ngồi bên cạnh An Tưởng.

Khoảng cách giữa hai người cùng nhỏ, lúc An Tưởng giơ tay lên thì không cẩn thận đụng vào cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay Bùi Chu. không nhịn được dịch người ra xa một chút. Nhưng cảm thấy làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy thì hơi xa cách nên lại dịch người qua. nhích tới nhích lui như chú chuột hamster nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 BùiChu bỏ bát xuống, dịu dàng cười nhìn An Tưởng.

An Tưởng không biết biểu cảm hiện tại của Bùi Chu nên vẫn tập trung ăn bánh bao của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đến dáng vẻ ăn của cũng rất đáng yêu, cứ chu cái miệng ra gặm gặm, ngoan như mấy bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ vậy.

Trái tim Bùi Chu mềm nhũn, anh không nhịn được giơ tay lên bỏ vụn thức ăn dính trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng.

“Cảm ơn…” An Tưởng đỏ mặt, tiếp tục vùi đầu xuống ăn phần của mình.

“Hôm nay Tử Mặc bảo tôi biết mật của em.”

“Hả?” An Tưởng kinh ngạc nhìn qua. Cô, mật à?

“Thằng khoe với tôi làm tôi hơi ghen tỵ.”

Hả?? Ghen??

An Tưởng bất ngờ.

“Những lời hôm nay tôi nói không phải để cho bọn họ nghe.”

Dưới ánh đèn ấm áp của căn phòng, mái tóc của người đàn ông dựng lên. Khác với vẻ xa cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ban sáng, hiện tại trông anh vừa dịu dàng vừa dễ gần.

Bàn tay đang cầm bát của An Tưởng nắm chặt lại, tim càng đập càng nhanh.lỡ mất một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịp thở chăm chú nhìn Bùi Chu. Không hiểu sao vừa chờ mong lời tiếp theo của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu vừa cảm thấy hồi hộp thấp thỏm.

“Tưởng Tưởng, em nhớ tôi từng nói không?”

Hàng mi dài rậm phủ lên đôi mắt đen láy người kia. Trong mắt Bùi Dĩ Chu chỉ hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bóng An Tưởng.

Không đợi An Tưởng lấy lại tinh thần, Bùi Chu dịch người mình tới gần.

Cả người An Tưởng cứng đờ căng thẳng. lùi về sau như phản xạ điều kiện.

“Nhớ… tôi vẫn nhớ.”

“Thế còn em?”

“Tôi, tôi?”

“Ừ, em từ chối lời tỏ tình của tôi sao?”

Tỏ… tỏ tình??

An Tưởng há hốc mồm quá bất ngờ.

Bùi Chu không nhịn được bật cười: “Chẳng lẽ em cho rằng đó lời nói đùa vui thôi?”

An Tưởng không thể mở miệng, đầu loạn như cào cào.

“Anh nghiêm túc thật?” An Tưởng vẫn chưa thể tin được, trong mắtBùi Chu một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên cao, nếu không đêm hôm đó, nếu không An Tử Mặc thì bọn họ mãi mãi chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan hệ gì với nhau, như bùn đất không thể với nổi sao trời vậy.

Bùi Chu sao trời, còn bùn đất.

Nhưng giờ phút này anh lại nói với cô, muốn cùng trải qua hết quãng đường đời còn lại.

“Tôi chưa bao giờ nói đùa.” BùiChu nghiêm túc nói, “Nói ra thì hơi nhanh, nhưng thật ra từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy năm trước trong lòng tôi đã em rồi.”

An Tưởng trừng to mắt.

“Tôi nhớ mùi hương của em, cũng thể thấy được màu sắc vẻ đẹp linh hồn của em. Với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi, đó sự tồn tại đáng quý nhất.”

Linh hồn An Tưởng như viên ngọc lấp lánh ánh sáng. Cứ đến đêm khuya thì hôm nào BùiChu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng nhớ lại màu xanh lục đầy sức sống ấy. Hơi thở của đặc biệt, linh hồn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng rất đặc biệt, đến cả cái hôn của cũng đặc biệt.

Chưa từng người nào làm suy nghĩ của Bùi Chu trở nên hỗn loạn như vậy.

Bữa tiệc này cũng chính âm mưu anh đã ấp từ lâu. Anh đã thích An Tưởng từ lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.

An Tưởng bị lời tỏ tình bất ngờ này đánh úp, mất đi khả năng suy nghĩ.lấy tay quạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quạt mặt mình cho bớt nóng, lắp bắp nói: “Bùi tiên sinh, có phải phải vì Mặc Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh mới nói những lời này không?”

“Không liên quan tới thằng bé, cũng không liên quan tới ai hết.”

Không phải Mặc Mặc?

Ý anh là kể cả không Mặc Mặc thì anh vẫn sẽ nói như vậy?

An Tưởng nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

“Vì thế, em muốn yêu đương với tôi không?”

An Tưởng ấp úng nói: “Em chưa biết.”

Bùi Chu nghiêm túc đáp lời: “Không sao hết, sau khi chúng ta yêu nhau thì emthể từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ nghĩ.”

“Em em em em… em chưa từng yêu đương bao giờ.” An Tưởng căng thẳng không biết nên làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải. Tuy là hiện tại cô có con rồi nhưng tình sử yêu đương của vẫn rỗng không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thể quả quyết đáp lại tình cảm của Bùi Chu được.

“Em không biết mình thích anh không…” An Tưởng cau mày, nắm chặt tay lại.

Từ nhỏ đến lớn, những người khác giới xung quanh cô chỉ mấy anh em An gia thôi. Ngoài An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch thì tất cả những người còn lại đều kẻ xấu, sống hoàn cảnh như vậy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian dài làm An Tưởng rất sợ hãi mất niềm tin vào đàn ông.

Bùi Chu…

Không biết nói hơn.

An Tưởng đang khó xử, lại dùng răng cắn chặt vào môi theo thói quen.

“Nếu không anh cho em một ít thời gian, để em nghĩ lại.”

An Tưởng không trực tiếp từ chối muốn thêm thời gian để trả lời Bùi Chu.

Bùi Chu không ép An Tưởng, với anh nói, An Tưởng không từ chối chính kết quả tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.

“Được, thế em ngủ ngon nhé.”

“Anh cũng thế.”

BùiChu đứng dậy, lúc đi đến trước cửa thì mới phát hiện cửa đã bị khóa.

ràng người làm chính ba anh.

“Cho anh mượn điện thoại em một chút được không?”

An Tưởng thoải mái đưa điện thoại mình qua.

Bùi Chu bấm dãy số quen thuộc rồi gọi qua. Hàm răng anh cắn chặt khó chịu, cả mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viết to hai chữ “bực mình”. Sau khi đối phương nhận điện thì anh lạnh lùng nói: “Mở cửa.”

Bụp.

Bùi Cảnh Lâm trực tiếp ngắt điện thoại.

Bùi Chu lại gọi thêm lần nữa, lần này đối phương thẳng tay tắt máy.

Bùi Chu lại thử gọi cho quản gia, nhưng vẫn không ai trả lời. ràng ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã bị đôi ba mẹ kia của anh dặnrồi.

Trong lòng anh cảm thấy cùng khó chịu, tiếp tục gọi cho Bùi Thần. Nhưng vẫn chẳng ai nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả. Ba đứa nhỏ còn lại thì đi ngủ từ lâu rồi, chẳng thể trông chờ được.

BùiChu: “……” Nghi ngờ cuộc đời.

“Bị khóa cửa rồi hả?”

“Ừ.” Bùi Dĩ Chu đưa điện thoại qua cho An Tưởng, “Không sao đâu, để anh nhảy ra ngoài được.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Hả?” An Tưởng nhìn qua, “Chỗ này tầng bốn đó, nhảy xuống thì không an toàn đâu.”

“Không sao đâu, thể của quỷ mạnh mẽ lắm.” Nói rồi Bùi Dĩ Chu đi qua chỗ cửa sổ.

An Tưởng căng thẳng vội kéo BùiChu lại, “Không cần đâu, nguy hiểm lắm, anh đừng làm vậy.”

Bùi Chu dừng chân lại.

An Tưởng nhìn xung quanh một lần. Giường ở phòng ngủ rất lớn, ba người nằm cũng không lo chật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 pha cũng rất rộng nữa.

suy nghĩ vài giây rồi buông tay ra: “Anh, anh ngủ tạm đây một đêm được rồi.”

“Em không ngại à?”

An Tưởng cúi thấp đầu xuống: “… Không ngại.”

“Thế để anh đi ngủ pha.”

“Ừm, thế để em đi lấy chăn cho.” An Tưởng lấy một cái chăn trên giường đi qua, lùi về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai bước, nói, “Anh ngủ ngon nhé.”

“Ngủ ngon.”

Giọng nói của anh trầm ấm dễ nghe, chỉ hai chữ thôi nhưng đã làm An Tưởng xao xuyến rồi.

xoa lỗ tai mình, từ từ lên giường, vùi mình vào chăn bông ấm áp.

Đêm đã khuya, xung quanh yên tĩnh không tiếng động.

An Tưởng ngủ rất sâu, cho đến khi bị tiếng th ở dốc đánh thức.

mở đèn bàn lên, từ từ ngồi dậy.

“Bùi tiên sinh?”

Theo ánh đèn nhàn nhạt, An Tưởng thấy Bùi Chu đang nằm trên ghế pha với gương mặt đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồng, hơi thở ngày càng hỗn loạn.

đi chân đất qua chỗ Bùi Chu. Trước đây không lâu cô cũng từng thấy dáng vẻ này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh rồi.

An Tưởng lỡ mất một nhịp thở, cẩn thận hỏi: “Anh lại đến… cái đó à?”

Hầu kết Bùi Chu lên xuống một chút, đôi mắt anh không giấu nổi sự đ ộng tình. Ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh nhìn về phía An Tưởng lại chẳng che giấu chút d*c vọng nào. An Tưởng sợ hãi lùi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau hai bước, sau đó lại từ từ tiến lên.

Ngày trước An Tưởng một chú quỷ phát triển chậm, thiếu đi mất những năng lựcbản của quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu, thế đến tận năm 20 tuổi vẫn chưa trải qua kỳ động d*c lần nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế không hiểu cảm giác hiện tại của Bùi Chu, nhưngsau lần trước thì cô phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện khi trải qua chuyện này anh cũng không thoải mái lắm.

An Tưởng kinh nghiệm từ lần trước, bây giờ cũng không ngại nữa, thoải mái đưa đầu ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua: “Anh muốn hút ngón nào?”

Hút ngón nào?

Bùi Chu lấy tay đỡ trán. Ánh mắt ướt át của anh bình tĩnh dừng trên cổ An Tưởng.

Cổ đẹp như cổ thiên nga, làn da trắng như tuyết, mạch máu màu xanh ẩn dưới làn da đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đập, như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

Bùi Chu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, mùi hương thoang thoảng quanh chóp mũi làm anh mất hết© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trí.

Sau khi được hưởng một lần thì anh không nhịn được nữa.

Ánh mắt Bùi Chu như sói đói, An Tưởng không nhịn được rụt cổ lại, nhanh chóng che cổ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắc đầu: “Không được, không được hút chỗ này đâu.”

Từ nhỏ đến lớn chưa từng bị cắn cổ bao giờ, nói không sợ giả.

BùiChu li3m môi, cố gắng ngồi từpha dậy. Anh cắn lưỡi mình để kéo lý trí của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản thân về.

“Anh sẽ không làm tổn thương em đâu, em đừng sợ.”

Giọng anh nghẹn ngào.

An Tưởng mang vẻ mặt phức tạp nhìn người đàn ông yếu đuối trước mắt. Không thể không nói dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc này của Bùi Chu rất dễ khơi gợi tình cảm trong lòng người khác, thậm chí còn gợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên tình mẹ của nữa.

An Tưởng do dự một lúc lâu, cuối cùnglấy hết can đảm, thò cổ qua, dùng ngón trỏ nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhàng chạm vào vai Bùi Chu.

Anh ngước mắt.

“Em… Em thể cho anh mượn cổ để hút một ít.” An Tưởng dừng lại một chút, không quá yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm nhấn mạnh, “Chỉ được một cái thôi đấy!”

Tác giả lời muốn nói:

An Tưởng: Hôm nay em không làm người, em sẽ làm cổ vịt cho anh hút.

Bùi Chu: Húp.

Editor có lời muốn nói: Từ chương này trở đi, sau khi anh nhà tỏ tình với chị nhà thì tớ sẽ để xưng hô giữa hai người là “anh – em” nha mọi người (đoạn anh tỏ tình chị thì tớ để là “tôi – em” tại sau đoạn đó anh mới bắt đầu trực tiếp thể hiện sự theo đuổi của mình dành cho chị ấy, còn xưng hô của chị dành cho anh thì tớ cũng để là “em – anh” nha, tại An Tưởng cũng vô tình thích Bùi Dĩ Chu luôn rồi á, bạn nào để ý một vài chi tiết trước đó thì cũng sẽ thấy nha)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 75 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App