GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 29

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

[Mình đã làm tốt công tác tâm rồi.]

An Tử Mặc nghe xong những lời này, biểu tình lãnh đạm của cậu suýt nữa không giữ được.

“Tôi không biết.” Cậu nói.

Bùi Chu nhíu mày, rõ ràng bất mãn.

“Không lừa ông, tôi không biết sinh nhật tôi vào ngày nào.” An Tử Mặc lười nói dối nên mở miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra thì sẽ nói thật. Cậu thật sự không biết sinh nhật mình vào ngày nào, chỉ nhớ ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giỗ của mình thôi.

Kiếp trước, trong suốt mười bốn năm mẹ cậu chưa từng tổ chức sinh nhật cho cậu một lần nào, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả ngày sinh của cậu bà ta cũng quên luôn. Sau này khi làm lại sổ hộ khẩu thì© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta bảo người ta tùy tiện viết một con số vào. Kiếp này thì cậu lại càng khôngràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắm. Từ khi sinh ra không hiểu sao cậu bị ngốc đến ba năm. Sau khi ức thức tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cậu cũng lười không muốn quản mấy việc lặt vặt này.

“Nếu không tôi giúp ông hỏi An Tưởng, nói không chừngta lại biết.”

“Nói không chừng?”

An Tử Mặc không chút để ý nói: “Bà ta sinh tôi xong thì ném tôi ở trong thôn,lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ban đầu còn không định nuôi tôi.” Sau khi nói xong lời này, quả nhiên cậu nhìn được sự kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngạc nhỏ trên mặt Bùi Chu.

Cậu cố ý.

Cậu muốn xem xem “người cha” này sau khi biết được chân tướng sẽ đối mặt với người phụ nữ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thế nào, sẽ đối xử với cậu ra sao.

Bùi Chu không nói.

Cảm xúc đầu tiên của anh sau khi nghe thằng nói như vậy đau lòng.

Lúc An Tưởng mang thai thìmới chỉ hai mươi tuổi, nói không chừng lúc đó càng đang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 học. Với năng lực của bản thân thì không có cách nào chăm sóc đứa nhỏ nên mới giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho người khác nuôi hộ. Về mặt tình cảm thì cái này thể tha thứ.

Cảm xúc thứ hai sau khi nghe thằng bé nói của Bùi Dĩ Chu thấu hiểu. đứa nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào thì sau khi bị mẹ mình vứt bỏ rồi đón về một lần nữa cũng sẽ không dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mở lòng đón nhận nên linh hồn của cậu nhóc u ám như vậy. Về mặt tình cảm thì cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này cũngthể tha thứ.

Nói đi nói lại đềudo anh không tốt.

Trái tim Bùi Dĩ Chu trầm xuống, không khỏi thở dài.

An Tử Mặc nhăn cái mũi nhỏ lại. Người đàn ông này nghĩ cái quái gì thế? Cứ nhưthánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phụ chuyển thế ý, tốt bụng thếà?

Cậu không muốn tiếp tục nói chuyện với người kỳ lạ này nữa, liền hỏi: “Muốn tôi gọi An Tưởng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

“Không cần.” Bùi Chu ngồi xổm xuống đất hơi lâu nên chân chút mỏi. Anh đứng lên, bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn xoa xoa đầu nhỏ của An Tử Mặc. Khi tay sắp chạm vào đầu cậu thì anh lại thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay, nói, “Để ấy ngủ đi.”

An Tử Mặc nghe xong không giữ anh lại, không chút do dự mạnh mẽ đóng sập cửa vào.

Bùi Chu ngơ ngác đứng trước cửa vài phút sau đó xoay người rời đi.

Anh phải nghĩ lại.

Nghĩ lại xem nên nói chuyện này với An Tưởng như thế nào, làm thế nào để nói nhưng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm tổn thương, làm thế nào để cho biết được thân phận của anh.

Chỉ là……

Lúc trước không chút do dự đưa đứa nhỏ cho người khác chăm sóc, nhất định không ít thì nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ sự chán ghét với anh. Nhỡ đâu sau khi biết được chân tướng sẽ ghét bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh?

**

“Mặc Mặc, vừa người đến hả?” An Tưởng mới tỉnh ngủ, âm thanh hồ không rõ.

“Không có.”

“À.” An Tưởng cũng không nghi ngờ gì. còn buồn ngủ nên định trở về phòng nằm ngủ thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lát. Đúng lúc này tầm mắt nhìn đến điện thoại trên mặt bàn. Lúc này mới nhớ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình như trước khi mình đi ngủ có người gửi tin nhắn.

mở khóa điện thoại, nhìn thấy tin nhắn mới nhất đến từ Bùi Chu.

An Tưởng nghĩ vài giây rồi trả lời: [Chào Bùi tiên sinh.]

[Bùi Chu: Tỉnh ngủ?]

[An Tưởng: Tỉnh rồi.]

Sau khi trả lời xong mới thấy chỗ không đúng.

Sao Bùi Chu lại biết vừa ngủ, chẳng lẽ……

Đồng tử An Tưởng co rụt lại, chạy nhanh đến phòng An Tử Mặc.

dùng sức đẩy cửa ra, vội vàng gầm nhẹ: “An Tử Mặc, vừa rồi Bùi tiên sinh đến đúng không?!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc đang nằm đọc truyện tranh dài kỳ trên giường, ừ một tiếng.

liền bất chấp mọi thứ, tiến lên cướp quyển truyện trong tay cậu nhóc, kéo An Tử Mặc đứng dậy: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con không nói lung tungđúng không?”

An Tử Mặc tránh tay cô, cười xấu xa: “Tôi chỉ giúp bà hỏi ông ta bạn gái hay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi.”

“Con……” An Tưởng trừng lớn đôi mắt, “Sao con thế hả?”

“Lêu lêu.” An Tử Mặc khiêu khích cô thè lưỡi ra, nhưng lại sợ bị đánh mông nên chạy nhanh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 WC khóa cửa lại.

An Tử Mặc vuốt cằm trầm tư.

Thật ra nếu giúp An Tưởng tìm đối tượng thì cũng không phải chuyện xấu.

Nếu ta lấy chồng thì sẽ không còn nhiều sức lực để quản cậu nữa. Vốn đôi cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ này cũng không chung với cậu quá lâu, tình cảm cũng không sâu. Chỉ cần cậu tranh thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể hiện sự hung dữ, ác độc của mình một chút thì bọn họ sẽ ném cậu về quê sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó ân ân ái ái với nhau sinh một đứa nhỏ nữa. Khi đó cậu thể dễ dàng chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi rồi.

Hiện tại trước mặt An Tử Mặc hai con đường.

Mộtdựa vào số tiền kiếm được chỗ Bùi Thần để rời nhà ra đi; hai tác hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tưởng cùng Bùi Chu ở bên nhau sinh thêm một đứa nhỏ nữa.

An Tử Mặc quyết định thực hiện cả hai con đường. Nếu một cái thất bại thì vẫn còn cái còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại!

Nghĩ như vậy, An Tử Mặc không khỏi sờ sờ cái đầu tròn xoe của mình, từ đáy lòng bội phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản thân. Không hổ chỉ số thông minh 180, thông minh thật sự!

“An Tử Mặc, con đi ra cho mẹ! Lần này mẹ phải dạy dỗ con thật tốt!!”

An Tưởng cửa rống giận.

Cậu thật bình tĩnh mở cửa ra. Biểu tình bình tĩnh của cậu đối lập hoàn toàn với biểu tình đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn hộc máu của An Tưởng.

“Con……”

“Mẹ.” An Tử Mặc nhàn nhạt gọi cô.

An Tưởng sửng sốt, chậm rãi buông tay xuống.

không khỏi hấp chậm lại. Hiếm lắm thằng nhóc thối này mới gọi mẹ.

“Sao, sao thế?” Cặp mắt của An Tưởng mở to, ngữ khí nhẹ nhàng, trông vừa ngốc lại vừa đáng yêu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ha, dễ dỗ thật.

Cậu bình tĩnh nói: “Trên cuốn sách hướng dẫn nói buổi tối sẽ tổ chức hội hoa viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ bể bơi.”

“Hình như thế thật……”

An Tưởng gãi gãi mặt.

Nhưng cái này cũng chả liên quan gì đến cô.không biết khiêu vũ, lại sợ người lạ, càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thích tham gia chỗ nhiều người tụ hội như vậy. Huống chi còn đứa nhỏ, hoàn toàn không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi được.

“Tôi muốn đi.”

“Ai?” An Tưởng hốc mồm, “Con…… Con muốn đi?”

“Ừ.” An Tử Mặc gật đầu, “Bà đưa tôi đi được không?”

“Không được.” An Tưởng quyết đoán từ chối.

mới không ngốc đâu.

Thằng nhóc này một giây trước còn bày ra bộ dáng hung thần sát ác, một giây sau liền đổi sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt gọi mẹ. Lại không hiểu sao tự dưng đòi đi hội nữa. Dùng đầu ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân cũng biết được chắc chắn đó mờ ám.

Lại nói tiếp, chỗ hội đủ các thể loại người, tốt xấu đều có, nhỡ đâu đụng phải phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phức không chịu trách nhiệm nổi.

Sau một hồi cân nhắc An Tưởng liền đưa ra quyết định, hung hăngtrán cậu nhóc: “An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bây giờ mẹ không tin con nữa đâu.”

An Tử Mặc bĩu môi.

“Tuy rằng con đã xin lỗi Bùi tiên sinh, nhưng con còn chưa xin lỗi mẹ.” An Tưởng sẽ vĩnh viễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quên ánh mắt hôm nay của thằng bé.thật sự sủng yêu quý nó, nhưng cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tha thứ cho việc làm củangày hôm nay.

“Trừ khi con cho mẹ một do hợp lý, nếu không thì mấy ngày này mẹ sẽ không cho con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra khỏi cửa!”

An Tử Mặc quay đầu đi lẩm bẩm: “…… Một ngày một vạnđược ra ngoài không?”

“Mấy chục vạn cũng không được!” An Tưởng đút tay vào túi, “Mẹ thay đổi rồi. Từ giờ mẹ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ ma quỷ. Nếu con còn không nghe lời hoặc làm ra các hành vi làm tổn thương người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác thì mẹ sẽ không bỏ qua cho con. Mấy cái đánh mông hôm nay chỉ bắt đầu thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con hiểu không?”

nói hùng hồn đầy lẽ, khí thế cường ngạnh.

An Tử Mặc không khỏi sờ sờ mông. Tuy rằng cậu không cảm nhận được đau đớn nhưng khẳng định mông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu bị đánh sưng lên cả rồi. Âm thanh ta đánh mông cậu to như thế mà?

Mụ già ác độc.

An Tử Mặc càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng, hung hăng nghiến răng, càng quyết tâm phải rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người phụ nữ này hơn.

“Mông con còn đau không?”

vừa hung dữ nói ra một đống lý do lập tức trở nên cẩn thận quan tâm tình huống mông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tử Mặc.

An Tử Mặc lấy lại tinh thần, mờ mịt chớp chớp mắt, sau đó nhíu mày, nói: “Không phải đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi ư? Tôi đau không phải hợp ý quá còn gì? Lại còn bày đặt hỏi thăm tôi nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

bỏ đi.

Muốn đánh thì cứ đánh, một đấng nam nhi muốn làm nên việc lớn phải biết nhẫn nhục.

Huống chi cậu sớm đã bị đánh thành quen rồi, với cả thân thể cậu cũng không cảm nhận được đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đớn.

An Tử Mặc cởi quần ra, nhếch mông lên: “Bà cứ đánh đi, khi nào đánh đủ thì bảo tôi.” Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói thêm, “Đánh xong thì nhớ mang tôi đi hội.”

“……”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 29 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App