GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 3

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An
Mấy tuần sau, An Tưởng thấy thân thể không thoải mái liền đi bệnh viện kiểm tra, quả nhiên mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thai.
So với hệ thống trấn định thì người mẹ như An Tưởng lại cùng khẩn trương.

Nàng còn chưa học làm người như thế nào, đột nhiên làm mẹ người ta, mặc kệ về tâm hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sinhđều khóthể tiếp thu.
Áp lực tâm lý quá lớn làm đêm nàng không ngủ được, hơn nữa phản ứng khithai của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiêm trọng, cân nặng giảm xuống, cả người như một trang giấy yếu ớt đơn bạc.
Như vậy không phải một điều tốt, hệ thống sợ tình huống phát sinh trong quá trình làm nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vụ, vội vàng đứng ra làm nhiệm vụvấn tâm lý: [Ký chủ không cần quá lo lắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hãy thử nghĩ về kế hoạch tương lai.]
Kế hoạch tương lai?
An Tưởng đang nôn lên xuống thật sự bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch tương lai.
Kế hoạch tương lai của nàng chính thức tỉnh năng lực tối cao, chưa nói đến muốn thống nhất huyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tộc, ít nhất cũng sẽ khiến những kẻ từng khi dễ nàng gặp báo ứng!
Chỉ là...
Hiện tại nàng mang thai cũng không dễ dàng, đừng để lúc đó đứa trẻ vừa sinh ra đã bị nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cẩn thận làm chết non.
Hệ thống như cảm nhận được sự sầu lo dưới đáy lòng nàng, nói: [Cô chỉ cần sống theo cốt truyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chờ sinh đứa nhỏ rồi trực tiếp gửi về quê cho ông ngoại chăm sóc.

Chờ lên 4 tuổi lại đón về, ky thậtchủ chỉ cần nuôi một năm, rất dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dàng.

Hơn nữa con có huyết thống của quỷ hút máu, căn bản không dễ chết như vậy.]
Gen của quỷ hút máu định sẵn cho bọn họ một thể chất cường đại, là đứa bé cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dễ bị thương.
Sau khi được hệ thống chấn an, cảm xúc xao động của An Tưởng bình phục không ít, nhưng nội tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn bất an như cũ.
Nàng nơm nớp lo sợ ôm cái bụng đang từ từ to lên, một mình trong quan tài gian nan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vượt qua một ngày lại một ngày, cuối cùng chịu đựng đủ mười tháng mang thai, vào ban đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện phụ sản sinh hạ nam chủ tương laiAn Tử Mặc.
Rạng sángkhoa phụ sản tiếng người ầm ĩ, tiếng trẻ con khóc nỉ non cùng tiếng bước chân hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 loạn ngoài phòng bệnh.
Một mình An Tưởng xụi ở trên giường bệnh không động đậy được.

Vừa rồi nàng vừa trải qua quá trình sinh sản nên thân thể cực kỳ mệt mỏi, bụng còn rất đau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tứ chi như bị rách, lực đau nhức, nhưng ngay cả khi như vậy thì đại não © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nàng cũng không ý định nghỉ ngơi.
Ánh trăng chiếu rọi, một cái xe nôi bên nàng truyền đến tiếng hấp đều đều như thời khắc nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhở nàng có một sinh mệnh đang nằm ở đó, một sinh mệnh được nàng sinh ra.
Nàng chậm rãi hướng cổ xem qua đó, dưới ánh đèn hiện ra khuôn mặt tái nhợt, chỉ đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sáng như ngân hà.
An Tưởng cố sức chống đỡ nửa người trên, định đem đầu ra xét.
Một đứa trẻ mới sinh được cuộn tròn trong lót như chồi non, tóc thưa thớt, làn da nhăn nheo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như con khỉ.

còn chưa mở mắt, tay chân thức đá đá cái chăn, cố gắng thoát khỏi trói buộc.
Đây là trẻ con loài người từ bụng nàng chạy ra.
Một tình cảm không nảy sinh từ đáy lòng nàng.

Ánh mắt nàng như đáng giá, như mò, như tìm tòi nghiên cứu sinh vật nhỏnày.
An Tưởng chậm rãi duỗi tay, dùng ngón trỏ cọ cọ hai cái trên cáimềm mại của nó.
"Oa ô ——!!!"
Đứa trẻ mới vừa ngủ say không hề báo trước khóc thật to.
An Tưởng bị tiếng khóc dọa cho bả vai run lên, tay chân luống cuống co rúm lại trong chăn, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm chằm xe nôi không dám tiếp tục hành động thiếu suy nghĩ.
"Đứa nhỏ khóc sao?"
Hộ đẩy cửa bước vào.
An Tưởng như thấy cứu tinh, nhẹ nhàng thở ra, lắp bắp nói: "Tôi chỉ sờ một chút..." Trẻ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 loài người có lẽ không thích bị đụng chạm nhưng nàng cũng không nghĩ phản ứng kịch liệt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy.
Nhìn đứa trẻ khóc thút thít không ngừng, An Tưởng càng thêm khẩn trương.
Hộôn nhu bế đứa trẻ lên dỗ: "Đứa khóc thì chúng tôi an tâm rồi.

Thời điểm nó sinh ra một tiếng cũng không khóc, nếu không phải kiểm tra thấy bình thường, chúng tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tưởng thật sự có vấn đề gì." Đứa trẻ mới sinh không khócđại sự, trừ bỏ những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa trẻ không khỏe mạnh, còn đâu hiếm đứa nào sinh ra không khóc.
"Chắc đứa đói bụng rồi, cô đến cho chứ?"
Nhìn lót được đưa tới gần mình, sống lưng An Tưởng thẳng tắp, thần kinh nháy mắt căng chặt: "Bú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bú?"
"Đúng vậy." Hộgật đầu, "Nếu không biết, tôithể dạy cô."
Dạy...
Dạy??
Cái này cũng thể dạy hả?
An Tưởng không tự giác xoa xoa bộ ngực phát trướng, tưởng tượng cảnh đứa trẻ loài người sắp sửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong ngực mình, cả người đều trở nên hỗn loạn, da đầu không tự giác tê dại, lông dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chổng ngược, chỉ kém viết trực tiếp hai chữ "kháng cự" lên mặt.
"Không sao đâu, dễ lắm."
Trong khi An Tưởng còn ngây người, đứa trẻ đã được đưa đến tay này.
Đứa trẻ hình như phá lệ chán ghét bị An Tưởng đụng vào, vừa mới hạ tiếng khóc lại lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khóc vang phòng bệnh.
"Con đừng khóc nha, để mẹ con cho con bú."
Hộ nói những lời này, như một kỳ tích tiếng khóc hạ xuống.

chuyển động đầu, theo bản năng tìm thức ăn.
Hai mắt An Tưởng dại ra, toàn thân cứng đờ.
Nàng, cho bú.
Cái ý niệm này xoay nhanh quanh ý thức của nàng.
Vẻ mặt hộ sĩ cổ vũ: "Đó, rất dễ dàng."
Thần sắc An Tưởng đờ đẫn nhìn chăm chú vào đứa trẻ đang sữa, đại não vẫn cứ trống rỗng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Mấy tháng trước, thân quỷ hút máu, nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽthức tỉnh năng lực© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở thành một người mẹ, một mẹ của loài người.

Trên thực tế nàng cũng không nghĩ tới sẽ có ngày mình mang thai sinh con.
Đứa trẻ trong ngực khóe mắt dính nước mắt, trông thật yếu ớt.

Truyện Nữ Cường
Nàng cẩn thận ôm thân thể nhỏ của nó, đột nhiên suy nghĩ hoảng hốt.
Mẹ nàng...!Có phải cũng đã từng nuôi nấng nàng như vậy?
[An Tưởng, mày là bại hoại của gia tộc.]
[Mày căn bản không xứng được sống sót!]
[Xem đi, đó con ngốc, chỉ xứng sống chó.]
[Chồng à, chúng ta vẫn nên giết chết nó, tồn tại sẽ chỉ làm An gia hổ thẹn.]
"....."
Hình ảnh gương mặt dữ tợn của cha mẹ trách cứ nàng cứ như một bộ phim điện ảnh phát đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phát lại trong đầu nàng.
Hốc mắt An Tưởng chua xót, chất lỏng ấm áp muốn từ hai mắt trào ra.

Yết hầu nàng lên xuống, quay đầu đi mạnh mẽ ép nước mắt trở về.

Đứa trẻ đã ăn no, lại bắt đầu khóc, lắc tay chân như kháng cự nàng ôm ấp nó.
"Cô cũng nghỉ ngơi sớm một chút." Hộ tiếp nhận đứa trẻ, "Bệnh viện đã liên hệ tới người thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của theo như phương thức liên hệ đã cung cấp.

Khoảng thời gian này cứ an tâm nghỉ dưỡng, vấn đề thể trực tiếp tìm đến chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi."
Người thân trong miệng hộ chính con xa của thôn Thủy Liên.

An Tưởng theo chỉ dẫn của hệ thống trước đó đã đưa cho họ một ít tiền để bọn họ mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa trẻ cho ông ngoại nàng chăm sóc theo yêu cầu của nàng.
Đứa trẻ rất nhanh được hộ dỗ ngủ, phòng bệnh khôi phục lại yên tĩnh vốn có.
Ánh trăngtịch, bóng cây nghiêng nghiêng góc.
Nàng nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, bỗng nhiên trong lòng bi thương, không nhịn được cuộn tròn trong chăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khóc nức nở lên.
Nàng làm mẹ, nhưng căn bản nàng không gia đình.
Chưa bao giờ có.
Hệ thống: [Ký chủ, khỏe không?]
Âm thanh lạnh băng của hệ thống từ trước đến nay giờ phút này nghe lại vẻ ôn nhu cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thận.
An Tưởng lau sạch nước mắt, giọng nặng nề: "...!Tôi khôngviệc gì."
Hệ thống sâu kín thở dài: [Hai ngày nữa con củasẽ đến mang An Tử Mặc đi, cô...] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Từ hành động vừa rồi của An Tưởng, thật lo lắng nàng luyến tiếc buông tay.

Người phụ nữ sau khi làm mẹ phá lệ ôn nhu lại cường đại, tình thương của mẹ lại thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tính.

Hệ thống sợ An Tưởng bị tình cảm này ràng buộc, cái đó đối với nàng không có lợi, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì nàng cũng không thể cả đời sống trong thân thể này.
"Tôi không sao." An Tưởng chậm rãi bỏ chăn ra lộ ra đôi mắt.

Đôi mắt vừa khóc xong còn vương nước mắt như đá quý sau cơn mưa, trong suốt lại mỹ lệ, "Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn bản sẽ không làm một người mẹ, đưa cho con người sẽ được chăm sóc tốt hơn." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Ít nhất tốt hơn so với đi theo nàng.
An Tưởng mím chặt môi, thần sắc cố chấp.
Hệ thống cảm thấy nàng đang nói trái với lương tâm, kiên nhẫn khuyên: [Kỳ thật đây cũng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội đối với An Tử Mặc.

Nếu không về thôn gặp người thần ấy, thể cả đờichỉ một đứa trẻ ngốc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cô yên tâm, ông ngoại cô cùng người trong thôn sẽ không bạc đãi nó.]
An Tưởng hiểu, kể cả hệ thống không nói nàng cũng hiểu.

Trên thực tế nàng chỉ là một người làm nhiệm vụ đẩy cốt truyện của tiểu thuyết.
Một ngày nào đó An Tử Mặc sẽ dục hỏa trùng sinh, còn nàng sẽ yên tĩnh chết vào một ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào đó, khi tỉnh lại sẽ là nữ nhi dụng kia của An gia.
Nhiệm vụ của nàng sinh hắn ra, trừ cái đó thì không còn khác.
Chỉ là...!Ngực nàng vẫn đau như cũ.
Kỳ thật nàng căn bản không có tư cách trách cứ cha mẹ, nàng tư cách chứ? Hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nàng lợi của bản thân làm theo hệ thống, sinh hạ đứa trẻ rồi vứt bỏ không thèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn lại, cuối cùng nàng lại trở thành...!người giống như cha mẹ mình.
Đột nhiên An Tưởng ghét bỏ chính mình, cảm giác đó cắm sâu vào linh hồn yếu ớt mẫn cảm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nàng.
Hai ngày sau bà con xa khoan thai tới muộn.

Nhìn thấy An Tưởng một câu thừa cũng không nói, nhưng từ biểu tình cũng thể thấy họ khinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 miệt An Tưởng.
Hai vợ chồng lưu loát đóng gói đồ tốt, trực tiếp mang đứa trẻ đang ngủ say xe nôi.
Ngoài cửa sổ mưa nhỏ tách bay, An Tưởng không đưa họ đi, đôi tay ôm đầu gối nhìn xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xăm ngoài cửa sổ.
So với An Tưởng phá lệ an tĩnh, hệ thống lại nhẹ nhàng hơn ngày xưa rất nhiều, [Giai đoạn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của nhiệm vụ hoàn thành viên mãn, kế tiếp chỉ cần chờ An Tử Mặc gặp được kẻ thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kích phát linh trí, vậy được rồi.]
Thấy nàng không đáp lại, hệ thống nhỏ giọng cẩn thận trong đầu gọi nàng: [Ký chủ khỏe không?] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
[Ký chủ không cần quá thương tâm, bốn năm rất nhanh sẽ qua đi, đến lúc đó thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng sống với đứa nhỏ.

cũng thể về quê thăm nó.]
[Ký chủ?]
Hệ thống một tiếng lại một tiếng kêu gọi cuối cùng lấy lại tinh thần cho An Tưởng.
Nàng chậm rãi nắm chặt tay, ánh mắt đột nhiên cứng cỏi: "Tôi, tôi quyết định."
[Hả? Cô quyết định cái gì?]
Thanh âm An Tưởng trong trẻo lại hữu lực: "Kiếm tiền thật tốt, về sau mua cho con trai quan tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thủy tinh!!!"
"...????"
Không phải, lâu như vậy rồingười này còn nhớ tới quan tài thủy tinh?!
Người này căn bản không một người mẹ!!!
Hệ thống bỗng mệt đầu, nhưng mặc kệ nói thế nào, chỉ cần chủ của thể tỉnh lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tiếp tục uể oải được rồi, rốt cuộc nam chính cũng cần một người mẹ.
Sau khi tiễn An Tử Mặc, An Tưởng một lần nữa khôi phục sinh hoạt một mình.
Tiểu quỷ hút máu tứ cố vô thân nghiêng ngả lang bạtthế giới loài người, dựa vào khoản tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thuê nhà vẽ truyện tranh kiếm thêm thu nhập, cách vài tháng đều không màng hệ thống ngăn cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về thôn thăm con trai.
Thời gian ba năm rưỡi trôi qua, vào ngày xuân, An Tưởng như ra từ quan tài.
Đinh ——
Di động bên cạnh vang lên tiếng chuông, nàng bấm nhận, trong microphone truyền ra giọng nói quê hương xa lạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
"Ông ngoại cô qua đời." Người đó nói, "Tử Mặc xảy ra chút tình huống, cô nhanh trở về xem© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi."
Tay An Tưởng run lên, đại não nổ ầm trống rỗng.
Không, không phải chứ?
Ông ngoại như thế nào lại chết sớm nửa năm?!!!
An Tưởng không hiểu được bắt đầu luống cuống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 3 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App