GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 53

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Không khí dần trở nên xấu hổ.

Phù Trạch mút mút cắn cắn đầu ngón tay bụ bẫm của mình, nước mũi trên mặt còn chưa kịp lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi. Vẻ mặt cậu ngốc ngốc chớp chớp mắt. Ánh mắt nhìn chăm chú của Phù Trạch làm An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc cảm thấy không thoải mái.

An Tử Mặc cúi thấp đầu xuống, kéo khẩu trang lên để che giấu, về chỗ ngồi của mình.

Một lát sau, Phù Trạch đi đến bên cạnh An Tử Mặc: “An Tử Mặc……”

“Sao?”

“Phân ăn ngon không?”

Phù Trạch vừa mở miệng cái An Tử Mặc muốn phun hết chỗ sandwich mình mới ăn ra.

An Tử Mặc cảm thấy thằng nhóc thối này đúng đến đây để trêu ngươi cậu. Nhưng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong lại mang ánh mắt ham học để nhìn cậu. lẽ nó đúng nghiêm túc hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu vấn đề này thật.

An Tử Mặc dám khẳng định, nếu bây giờ cậu nói ăn ngon thì nhất định Phù Trạch sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trộm ăn hai miếng!

“Cậu mang khẩu trang không phải do cậu ăn phân xong miệng bị thúi chứ?”

“Biến! cậu mới ăn phân!”

“Tớ nghe thấy mà.”

“Nghe thấy cái rắm!” An Tử Mặc tức giận, hung dữ đẩy Phù Trạch ra, “Cách tôi xa xa một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đừng nói chuyện với tôi.”

Phù Trạch méo miệng, không vui ngồi về chỗ của mình.

Khoảng thời gian tiếp đó trôi qua cùng yên bình, cho đến khi cả lớp ra sân thể dục chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trò chơi, An Tử Mặc mới thấy đó không đúng.

Bạn nhỏ nào đi qua cũng nhìn cậu bằng ánh mắt quái dị, chỉ chỉ trỏ trỏ cậu. Những tiếng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thầm nho nhỏ lọt vào tai An Tử Mặc ——

“Quỷ hút máu cũng ăn phân hả?”

“Không biết nữa, mẹ tớ bảo cáibọn họ cũng ăn được.”

“Cậu ấy mang khẩu trang nhất định do thúi miệng.”

“……”

An Tử Mặc tức giận, đôi bàn tay đang buông xuống nắm chặt lại.

Đang lúc tức giận thì cổ áo của cậu bị kéo kéo hai cái. Cậu hung dữ trừng qua, bắt gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ánh mắt sợ sệt của Bùi Nặc.

“Mặc Mặc, ông, ông ăn phân thật hả?”

“Ai nói cho cậu?”

“Mọi người đều đang nói……” Bùi Nặc rụt rè, không dám tin, nghĩ nghĩ rồi lại hỏi, “Ông ăn ngon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

“……”

Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết thằng Phù Trạch kia nói linh tinh.

An Tử Mặc vén tay áo lên, chạy vào trong lớp tính sổ với thằng nhóc mập kia.

“Phù Trạch ——!!”

Phù Trạch đang ngồi chơi xếp gỗ dưới đất bị tiếng gọi này làm cho giật nảy mình, tay cậu run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 run, chồng gỗ vừa mới xếp được đổ hết xuống đất. Vẻ mặt cậu đau đớn, tủi thân nhìn qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “An Tử Mặc, cậu không phải hét to như vậy.”

“Cậu nói bậy về tôi như nào?” An Tử Mặc tiến lên hai bước, nhìn từ trên cao xuống.

“Tớ không nói bậy.”

“Nếu cậu không nói bậy, vậy vì sao các bạn bên ngoài đều nói tôi ăn phân?”

Ánh mắt của Phù Trạch đãng nhìn qua chỗ khác: “Tớ tớ tớ tớ chỉ nói cho Bùi Ngôn thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu ấy còn hứa với tớ sẽ không nói bậy.”

Hay cho mấy chữ “không nói bậy”. An Tử Mặc tức đến phát cười.

Nhắc tới Tào Tháo Tào Tháo tới liền. Ánh mắt An Tử Mặc liếc qua, nhắm ngay vào Bùi Ngôn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thở hồng hộc đi vào trong lớp uống nước. An Tử Mặc bẻ bẻ đầu ngón tay, nghiến răng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó không nhịn nổi cơn giận nữa, nhào qua ấn Bùi Ngôn xuống sàn nhà, giữ chặt vai Bùi Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi đấm cho cậu một cú.

Bùi Ngôn không hiểu sao mình bị đánh thì hơi ngơ ngác một xíu, sau đó bắt đầu phản kích.

Các bạn nhở lớp hoa Hướng Dương thấy hai người bắt đầu lao vào nhau đánh nhau thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vội chạy đi tìm giáo đứng đó cổ vũ, ăn dưa xem trò vui.

An Tử Mặc cùng Bùi Ngôn cứ tôi một cú, cậu một cú, đánh cùng hăng say.

Trong lúc đang đánh hăng thì khẩu trang của An Tử Mặc bị kéo ra. An Tử Mặc bừng tỉnh lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trong lúc cậu không tập trung thì Bùi Ngôn nện ngay một đấm vào mũi cậu làm mũi cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chảy máu.

Các bạn nhỏ hít lấy hít để mùi máu tươi trong không khí. Phải nói là sức hấp dẫn của máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối với những bạn nhỏ chưa biết tự kìm chế bản thân mình rất lớn. Chỉ thấy đứa nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng lộ hết cả răng nanh ra, mắt chuyển dần sang màu đỏ, dần chuyển sang trạng thái khát máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giống như trong phim điện ảnh kinh dị.

“Thơm thật đấy ~”

“Hóa ra An Tử Mặc vị xoài!”

“Tử Mặc, chúng tớ thể hút cậu một ngụm được không?”

“Xếp hàng nào!”

Không biết ai hào xếp hàng các bạn nhỏcùng ngoan ngoãn xếp thành một hàng ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngắn, ánh mắt đói khát thèm thuồng nhìn An Tử Mặc.

Trong lúc hỗn loạn, Bùi Nặc kéoLâm đến hiện trường.

Đây cũng không phảilần đầu tiên Bùi Ngôn cùng An Tử Mặc đánh nhau. Cô giáo thấy nhiều rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên cũng không quá bất ngờ nữa. Nhưng điều làm cô kinh ngạc chính mấy đứa trẻ này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 coi đồng loại của mình thức ăn của mình. Tuy rằng bọn họ là quỷ hút máu, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải tuân theo quy củ tối thiểu của quỷ hút máu. Cứ như vậy thì ra cái thể thống© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa?

“Về hết chỗ của mình ngay cho cô!”

Lâm nói to, hạ lệnh cho các bạn nhỏ về chỗ của mình. Các bạn nhỏ ỉu xìu tản đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở về chỗ của mình. Nhưng các bạn vẫn không đè được dục vọng của mình xuống, một đám gục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu xuống bàn hé mắt liếc nhìn An Tử Mặc nuốt nước miếng.

“Quay hết mặt đi cho cô.”

Cả đám chậm quay đầu đi. Một lát sau mới lén lút liếc nhìn qua.

Lâm đi đến trước mặt hai người Bùi Ngôn cùng An Tử Mặc, dùng tay xách hai bạn nhỏ lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Khắp mặt An Tử Mặc toàn là máu mũi, nhưng cậu cùng cố chấp che chặt lại không buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay ra.

“Bỏ ra cho xem nào.”

An Tử Mặc cứng đầu không chịu bỏ ra.

Lâm mạnh mẽ kéo tay nhỏ của An Tử Mặc ra. Cậu định phản kháng lại nhưng sức của một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa trẻ làm sao địch được với sức của một người lớn? Vì thế cậu đành nhận thua, đen mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quay đầu đi.

Lúc này cả lớp thấy răng nanh của An Tử Mặc. Khác với hàm răng sắc nhọn của các bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác thì hàm răng của An Tử Mặc lại cao cao thấp thấp, không đều nhau, chẳng chút sắc nhọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào. thế hàm răng này không thể hút máu được.

Ngay lập tức ánh mắt các bạn trong lớp nhìn An Tử Mặc đều từ thèm nhỏ dãi trở thành thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hại. Ngay cả Bùi Ngôn cũng mở to mắt, không thể tin được.

“An Tử Mặc, hóa ra cậu bị tàn tật.” Bùi Ngôn bất ngờ thốt lên.

“Cút, cậu mới tàn tật!”

“An Tử Mặc, cậu đáng thương quá! Về sau tôi sẽ không đánh cậu nữa.”

“Cút, ràng tôi đánh cậu!!”

“Buổi tối tôi sẽ mời cậu đi ăn đồ ăn vặt, cậu đừng đau lòng nữa.” Bùi Ngôn chạy qua ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc,cùng tri kỷ vỗ vỗ sau lưng cậu.

An Tử Mặc bực bội đẩy Bùi Ngôn ra. Cậu đi thẳng tới chỗ bồn rửa tay rửa sạch máu mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên mặt.

[An Tử Mặc thật đáng thương. Thảo nào tính tình cậu ấy lại không tốt đến vậy.]

[Răng nanh của cậu ấy như vậy thì về sauthể ăn được cái nữa? Ai, vẫn mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên chia một nửa bánh kem cho cậu ấy……]

[Răng nanh cùn như vậy đúng là đáng thương thật……]

“……”

Mấy đứa nhỏ này điên hết rồi à?

An Tử Mặc điên cuồng chửi thầm trong lòng, mặt thúi hoắc ngồi về ghế nhỏ của mình.

Cả ngày nay cậu chẳng vui vẻ chút nào cả! Rất nhanh đã đến lúc tan học, trợ lý của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu qua đây đón ba bạn nhỏ về nhà.

“Chú trợ ơi, chúng cháu muốn đi tới chỗ bán đồ ăn vặt, thế chú thả chúng cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ bán quà vặt trước cửa khu chung cư là được rồi ạ.” Bùi Ngôn vẫn còn nhớ lời mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã hứa với An Tử Mặc nên rút vài tờ tiền giấy trong cặp ra, bảo với trợ lý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu.

“Không được, chú phải đưa mấy đứa về tận nhà.” Trợ cùng cẩn thận, anh không thể vô ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để mặc mấy đứa nhỏ này chơi lung tung bên ngoài được. Nhỡ chuyệnthì chết mất! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Chúng cháu mua xong chúng cháu về ngay ấy mà. Chú thể đứng từ xa nhìn chúng cháu mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ xong vào khu chung cư.” Bùi Ngôn nói vô cùng hùng hồn, “Nếuanh cháu biết cháu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn quà vặt nhất định sẽ mắng cháu!”

Ba bạn nhỏ này nhìn qua cũng khá ngoan. Trợ lý miễn cưỡng gật đầu rồi thả ba bạn nhỏ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một tiệm bán đồ ăn vặt trước cửa khu chung cư.

Trong tiệm bán đồ ăn vặt này món nào cũng có. Bùi Ngôn nắm chặt tờ tiền giấy, nhìn qua nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại đống kẹo cay trên giá, sau đó liếc nhìn qua An Tử Mặc: “An Tử Mặc, cậu ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kẹo cay không?”

“Tôi không ăn.” An Tử Mặc quay mặt đi, thể hiện mình không hứng thú.

Bùi Ngôn làm như không nghe được tiếp tục hỏi: “Cậu ăn vị mặn hay vị ớt siêu cay?”

An Tử Mặc nghiêm túc ngẫm nghĩ trong hai giây, sau đó trả lời: “Vị ớt siêu cay đi.”

Bùi Ngôn lấy mấy gói kẹo cay, sau đó lại mua thêm kẹo cay cho em gái mình nữa. Dưới cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn chăm chú của trợ lý, ba bạn nhỏ vừa ăn vừa về khu chung cư.

Nhà Bùi Ngôn quản cậu nhóc rất nghiêm, nên việc được tự do đi mua quà vặt này chưa từng xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra bao giờ. Chỗ tiền vừa rồi là cậu móc trộm trong túi Bùi Thần lúc anh không chú ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu lấy chỗ tiền đó được hơn nửa tháng rồi, hôm nay để an ủi An Tử Mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu đã dùng hết số tiền đó rồi đáy!

Ba người ngồighế đá hóng gió, hạnh phúc ăn kẹo cay.

“Anh ơi, cay cay ~” Cái miệng nhỏ của Bùi Nặc ăn cay nhiều quá đỏ hết cả lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng tay quạt quạt cho đỡ cay rồi đòi Bùi Ngôn nước để uống.

Bùi Ngôn lấy nước, vặn nắp ra đưa cho Bùi Nặc để uống. Lúc này, cậu mới phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc vẫn không nói như cũ.

“An Tử Mặc, cậu uống nước không?”

“Không cần.” An Tử Mặc lau khô tay, sau đó cầm cặp sách lên khoác trên vai, “Tôi phải đi về.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Chỗ cái răng cậu cũng không cần quá để ý, cùng lắm thì uống nước dinh dưỡng giống tôi cùng cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi được.” Bùi Ngôn ra dáng người lớn an ủi cậu, “Nhưng về sau nếu muốn tìm người yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể sẽ hơi phiền phức một chút thôi.”

An Tử Mặc nhíu mày, cái này thì liên quan gì đến tìm người yêu?

Bùi Ngôn nghiêm mặt nói: “Anh tớ nói răng của quỷ hút máu giống như thận của loài người, răng càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sắc thì thận càng tốt, các gái cũng càng thích hơn.”

Bùi Nặc mút đầu ngón tay, ngây thơ ngơ ngác hỏi: “Sao lại vậy ạ?”

Bùi Ngôn mất kiên nhẫn đẩy ra: “Em không hiểu, em cũng thận đâu?”

“Sao em lại không có thận?”

“Hỏi thừa, chỉ có đàn ông mớithận thôi.”

Hai người ông nói gà nói vịt, đúng một người dám nói một người dám nghe.

An Tử Mặc cảm thấy đầu óc của hai anh em nhà này hơivấn đề, nên cậu cố tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi nhanh về nhà để tiếp tục mài răng. Nhưng vào lúc này, tiếng thét chói tai từ đằng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cất lên làm cậu không thể không dừng bước.

“Sao thế?”

Bùi Nặc đứng trước bụi cỏ, đôi mắt to tròn của hoảng sợ.

An Tử Mặc nhíu nhíu mày, đi tới chỗ hai anh em.

Trong bụi cỏ, một con chim sẻ bị mổ bụng đang giãy giụa hấp hối. Ruồi bọ thì đang bâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xung quanh vết thương của nó. Đứng cách nửa mét cũng ngửi được mùi máu từ chỗ con chim sẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 truyền tới.

Chim sẻ đau đớn kêu ríu rít, vẫy vẫy cánh chim muốn bay lên.

Hai anh em Bùi Ngôn cùng Bùi Nặc chưa từng gặp qua cảnh tượng đẫm máu như vậy nên ngay lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức đỏ hết hai mắt.

“Anh ơi, chúng ta phải cứu cứu chim sẻ nhỏ!”

Bùi Ngôn gật đầu, không chút do dự nhấc chân đi vào trong bụi cỏ.

An Tử Mặc vội ngăn trước mặt bọn họ, lạnh giọng nói: “Không cần đâu, trên thân con chim này toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147vi khuẩn, động vào sẽ bị nhiễm bệnh đó.”

Bùi Ngôn gấp đến toát hết mồ hôi, dậm chân quát: “Nhưng không cứu thì chim sẻ sẽ chết đó!”

Ánh mắt của An Tử Mặc liếc qua phía sau, cảm nhìn chim sẻ đang giãy giụa yếu ớt dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, tiếng kêu cũng ngày một nhỏ hơn. Trong lòng cậu không chút thay đổi, ánh mắtlẽ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạnh hơn tuyết, “Nhìn miệng vết thương có lẽ do mèo hoang gây ra.”

“Mèo ư?” Hai mắt Bùi Ngôn đẫm lệ, không thể tin được mèo đáng yêu như vậy lại làm ra việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tàn nhẫn đến thế.

An Tử Mặc ngồi xổm bên cạnh chim sẻ, cẩn thận phân tích thông tin từ miệng vết thương: “Cánh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chim đã bị gãy từ bên trong, chắc do lúc kiếm ăn bị mèo hoang bổ nhào vào. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó mèo bụng nó, nhưng mà mèo cũng không ăn, chỉ coi nó là món đồ chơi chơi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vui thôi.”

Cậu nhẹ nhàng bâng quơ miêu tả với Bùi Nặc đang sợ hãi. Bùi Nặc nghe vậy thì che mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nức nở không ngừng.

An Tử Mặc quay đầu lại: “Hai người định cứu nó?”

Hai anh em đều gật đầu lia lịa.

An Tử Mặc cong môi cười: “Được.” Mí mắt cậu xuống, dưới ánh mắt chờ mong của Bùi Ngôn cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Nặc thì cầm chú chim sẻ đang bị thương lên lòng bàn tay, sau đó ——

Nắm tay thật chặt.

Dường như chim sẻ cũng không giãy giụa, vài giây sautự ngạt thở trong lòng bàn tay của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc chết, chỉ để lại một thi thể lạnh băng.

Giữa hè.

Chim đang hót.

Hai gương mặt nhỏ dưới ánh mặt trời đều trắng bệnh.

Vẻ mặt An Tử Mặc lạnh lùng, cậu ném chú chim đã chết kia đến bên cạnh thùng rác, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rút khăn giấy ra, mặt cảm lau chất nhầy dính trên đầu ngón tay.

“Ông…… Ông giết nó.” Bùi Nặc lui về sau trốn sau lưng Bùi Ngôn, trong mắt nước mắt, cùng sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ hãi trách móc.

“Tôi đang cứu nó!”

“Rõ ràng ông đang giết nó!!”

“Tôi giết nó, cũng cứu nó.” An Tử Mặc nắm chặt khăn giấy, vẻ mặt bình tĩnh, “Dù sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng chết. Tôi làm vậy để giúp bớt đau khổ hơn.”

Làm sao bọn họ thể nghe hiểu ý trong lời nói của An Tử Mặc được? Bùi Nặc chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ đau lòng đến vậy, cũng chưa bao giờ ghét An Tử Mặc đến mức này.

nhặt một viên đá dưới đất lên, ném mạnh vào mặt An Tử Mặc, hét to lên: “Ông quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vật! Nặc Nặc không bao giờ chơi cùng ông nữa!” rất đau lòng, khóc lớn chạy về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà mình.

Trên gương mặt chất lỏng chảy ra.

An Tử Mặc lấy tay sờ. Là máu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 53 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App