GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 90

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng nghỉ hai ngày sức khỏe cô mới dần hồi phục, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Ngoài ra cô còn phát hiện khứu giác của mình tốt hơn trước rất nhiều, có thể ngửi được mùi thức ăn từ xa, còn có thể ngửi được mùi thơm trong máu nữa. Máu mỗi người có một mùi hương khác nhau, cứ như vị của kẹo vậy, có rất nhiều vị.

Đây đúng một cảm giác đặc biệt.

Từ khi trong bụng mẹ, sức khỏe của An Tưởng đã không tốt rồi. Sau khi sinh ra, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 óc cô hơivấn đề, lại bị dị ứng máu người nữa nên chưa bao giờ thèm khát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu. Nhưng từ sau khi tỉnh lại, không chỉ khứu giác nhạy bén hơn trước nhiều, thể ngửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được mùi máu còn thèm được hút máu nữa.

Đói quá.

Muốn ăn la nhân rượu.

An Tưởng li3m đôi môi khô của mình, xoa bụng đi chân đất xuống giường. Cửa được khóa rất chặt, An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch bảo do anh sợ người của An gia tới đây hại nên mới khóa cửa lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cô ra ngoài. An Tưởng chẳng nghi ngờlời này của anh, đúng ba mẹ cũng chẳng thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô,thế ngoan ngoãn nghe lời anh.

An Tưởng còn chưa đi ra cửa thì người đàn ông đã đẩy cửa bước vào.

An Ngạn Trạch liếc mắt nhìn đôi chân trần của An Tưởng, “Sao em lại ra đây?”

“Em đói.”

“Thế để anh bảo phòng bếp nấu đồ cho em ăn.”

“Em không muốn ăn thức ăn.” An Tưởng rất cố chấp, đôi mắt xinh đẹp của nhìn chằm chằm cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Ngạn Trạch.

Thơm quá.

Trông còn ngon hơn lúc trước nữa.

Mùi la nhân rượu nồng đượm trong không khí, quanh quẩn quanh chóp mũi An Tưởng, thành công dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con sâu thèm ăn trong bụng ra. An Tưởng như bị hoặc từ từ đi tới gần An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch, không nhịn được nhón chân lên để mặt mình gần cổ anh ta hơn. Cặp răng nanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nho nhỏ củacũng hiện ra. Ngay lúc định lấy răng mình c ắn vào cổ An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch thì bị một bàn tay ngăn cản.

trí An Tưởng trở về, cô ngơ ngác không hiểu mình đang làm gì.

An Ngạn Trạch cau mày, anh cũng phát hiện em gái mìnhchỗ kỳ lạ. Ngày trước An Tưởng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từng thèm máu như này, thậm chí còn bị dị ứng với nữa, không giống như bây giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thèm như bị trúng độc vậy.

“Em muốn uống thật?” An Ngạn Trạch hỏi.

An Tưởng từ từ gật đầu.

An Ngạn Trạch nhìn chăm chú hai mắt cô, sau đó anh thở dài, đành chịu thua trước An Tưởng. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cắn ngón tay mình, một giọt máu đỏ tươi trào ra. Mùi hương thơm ngọt làm hai mắt An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đỏ đậm, mất hết trí. nuốt nước bọt, miệng muốn hút vào ngón tay kia.

“Dừng.”

An Ngạn Trạch cản An Tưởng lại, cắn vào không khí.

“Em nếm thử một chút, nếu không dị ứng thì anh cho em hút tiếp, được không?”

An Ngạn Trạch dỗ An Tưởng một cách kiên nhẫn, An Tưởng gật đầu, sau đó vươn lưỡi li3m thử một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái. Giọt máu đỏ tươi rơi vào trong miệng cô.

Máu An Ngạn Trạch vị la nhân rượu. Trước đó không phải An Tưởng chưa từng ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 la nhân rượu bao giờ nhưng loại la ngày trước cô ăn không sánh nổi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147la trước mắt. Loại la vừa ăn như món ngon nhất trên đời, mùi hương tỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra trong khoang miệng.

Đang lúc An Tưởng không nhịn được muốn hút tiếp thì nhớ tới mình bị dị ứng máu. An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiên nhẫn chờ một lát. Một lúc sau, mặt không đỏ lên, người cũng không ngứa, cũng không bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó thở hay bị sưng họng. phải điều đó nghĩa là… bệnh dị ứng của đã khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi không?!

Ánh mắt An Tưởng không giấu nổi sự vui mừng,làm gương mặt củacàng sáng lên.

“Anh Trạch, em muốn nữa ~”

Đang lúc An Ngạn Trạch do dự không biết nên cho An Tưởng hút tiếp không thì tiếng chuông điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại của anh lại vang lên không đúng lúc. Nhìn ánh mắt chờ mong của An Tưởng, lại nhìn điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại của mình, cuối cùng An Ngạn Trạch chọn ra cửa nghe điện.

An Tưởng buồn mắt xuống, không vui về lại giường mình.

“Tưởng Tưởng, chắc anh không đây với em được nữa rồi, bên công ty đang chút chuyện gấp cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh tới.”

“Em thể ra ngoài đi bộ được không?” An Tưởng trong phòng mấy ngày liền, sắp nghẹn chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn rồi đó!

An Ngạn Trạch cau mày khó xử. Không phải anh muốn nhốt An Tưởng lại, nhưng anh sợ tai mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Hòa Nguyên hoặc BùiChu phát hiện ra An Tưởng. Anh không thể chịu được nỗi đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mất đi An Tưởng lần thứ hai.

“Anh Trạch?” An Tưởng kéo tay áo An Ngạn Trạch quơ quơ.

quen làm những hành động thân thiết, ỷ lại vào anh, cũng quen làm nũng với anh.

An Ngạn Trạch đầu hàng ngay lập tức, “Được, thế anh sẽ cho người đưa em đi dạo trong sân. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em đừng tự ra bên ngoài vội, chờ anh về rồi anh đưa em đi ra ngoài chơi sau.”

An Ngạn Trạch gọi người giúp việc tới chăm sóc An Tưởng, sau đó đánh xe về công ty xử lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện.

Mùa xuân, cây cối sau vườn vươn mầm non mới, hoa cỏ cũng bắt đầu sinh sôi nảy nở. Không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên ngoài rất thanh mát, sau khi ra ngoài An Tưởng mới biết biệt thự này được xây trên núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xung quanh không nhà ai, yên tĩnh đến đáng sợ.

An Tưởng ngồi xổm bên hồ nước nhìn chằm chằm hai conkoi trong đó, ngẩn ngơ nghĩ một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện.

không còn bị dị ứng với máu nữa, về sau thể sống bình thường như một con quỷ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Theo nói, nên cảm thấy vui, nhưng không hiểu sao trong lòng cứ như thiếu thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái gì đó…

Hình như An Ngạn Trạch cố ý để chỗ này. Anh nói để đề phòng người của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An gia làm tổn thương cô, nhưng có lẽ còn nguyên nhân khác nữa. An Tưởng không dám hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều, nhưng cũng cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Ngồi xổm một thời gian dài làm chân An Tưởng tê. An Tưởng đang định đứng lên thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế thì một đám người đột nhiên vào sân sau…

“Cút ngay! Tôi muốn thấy con gái tôi còn phải xin ý kiến mấy người à?”

“Tôi biết ngay An Ngạn Trạch chẳng phải cái thứ tốt. An Tưởng đâu? Mau gọi An Tưởng tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây cho tôi!!”

Giọng nói the thé của người phụ nữ phá tan khung cảnh yên tĩnh nơi đây. Vẻ mặt An Tưởng ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngác, giọng nói này nghe rất quen. quay đầu nhìn lại, đây không phải mẹ hay sao?

Vẻ mặt thay đổi ngay lập tức, ánh mắt lạnh đi tức khắc.

“Xin lỗi phu nhân, An tiểu thư vừa tỉnh lại, sức khỏe còn chưa được ổn định, bà không được…”

“Cút!”

Thai Lan Nghi đẩy hết quản gia người hầu đang đứng chặn đường ra. An Hòa Nguyên cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuất hiện trước mặt An Tưởng.

Ba người mặt đối mặt nhìn nhau. Vẻ mặt hai vợ chồng An Hòa Nguyên có rất nhiều cảm xúc đan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xen lẫn lộn.

Sau khi An Tưởng xảy ra chuyện, bọn họ chỉ cảm thấy nhục nhã mất mặt. Trong đầu bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ còn suy nghĩ phế vật đã chết từ lâu. Nhưng nhiều năm trôi qua, con gái vốn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chết đi của bọn họ lại tràn đầy sức sống xuất hiện lại trong mắt bọn họ. Đánh giá một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cách khách quan thì An Tưởng được An Ngạn Trạch chăm sóc rất chu đáo, lâu ngày không ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nắng làn da An Tưởng trắng nõn, tóc thì đen nhánh, môi thì đỏ tương, hai mắt đào hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cong lên như muốn hút hồn người.

Ngày trước An Tưởng nhỏ gầy lại thiếu dinh dưỡng, hai người cũng chưa từng nhìn kỹ dáng vẻ của cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bây giờ An Tưởng đẹp hơn rất nhiều, làm người ta không ghét nổi.

Hai mắt Thai Lan Nghi sáng lên, thân mật nắm tay An Tưởng: “Tưởng Tưởng, con tỉnh rồi hả?”

Nhìn cái tay đang giữ mình, An Tưởng chẳng cảm xúc gì.

Thai Lan Nghi nhìn An Tưởng từ trên xuống dưới, yên lặng so sánh dáng vẻ với con vợ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người đáng ghét đã chết đi của Bùi gia. vui mừng ra mặt: “Dáng vẻ này của con còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẹp hơn con vợ đoản mệnh của Bùi Chu không biết bao nhiêu lần.”

“……?”

“Bùi Chu……?” Không hiểu sao An Tưởng cảm thấy cái tên này nghe hơi quen quen.

“Bùi Chu đẹp trai phong độ, Tưởng Tưởng, con nhất định sẽ thích thằng bé đó.”

Thích?

Tại sao lại phải thích chứ? biết anh taai đâu?

An Tưởng khó chịu rút tay mình ra.

“Con không biết chứ con nhiều nét giống với vợ trước của thằng bé đó lắm. Nếu con thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gả cho thằng đó thì chắc chắn con sẽ hạnh phúc.” Thai Lan Nghi rất vui An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể tỉnh lại vào ngay lúc này, nếu không phải đã mua chuộc người bên cạnh An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch từ trước, chỉ sợ lần này đã bị thằng nhóc đó che mắt rồi.

Bây giờ bộ phận tài chính của An thị đang vấn đề, cần bổ sung một lượng lớn tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện công tyAn Hòa Nguyên sầu đến mất ngủ mất ngày. Vậylúc này hai người lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận được thông báo An Tưởng đã tỉnh lại. Thai Lan Nghi lập tức nhớ tới dáng vẻ An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khá giống với con vợ loài người đã chết của BùiChu, nếu có thể sắp xếp cho hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người gặp nhau, lẽ Bùi Chu sẽ lấy An Tưởng về để nguôi nỗi nhớ vợcủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. Đến lúc đó An thịthể đúng lý hợp tình đến yêu cầu Bùi thị ra tay trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giúp, bổ sung tài chính còn thiếu hụt rồi!

An Hòa Nguyên cũng cảm thấy rất hài lòng với sự sắp xếp này, thế ông lấy cớ dụ An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch rời đi, nhân lúc anh ta không ở đây thì cướp An Tưởng đi.

Nói đến đây, An Tưởng hiểu ra mọi chuyện.

cười khinh bỉ: “Hai người muốn cho tôi làm thế thân cho người khác?”

“Bùi gia gia tộc quỷ hút máu thuần chủng,nhiều tiền, hơn nữa Bùi Dĩ Chu cũng rất đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trai, con gả qua đó sẽ không hại cho con. Hơn nữa về sau con sinh thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa nhỏ nữa thì Bùi Chu sẽ càng yêu thương con hơn. Hơn nữa đến lúc đó thì đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con loài người thấp hèn vợ trước củađể lại cũng chẳng thể nào ảnh hưởng được đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con.”

Thai Lan Nghi càng nói càng cảm thấy kích động, nắm chặt tay An Tưởng: “Tưởng Tưởng, bây giờ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng ba mẹ về Giang Thành, con tin mẹ đi, lần này ba mẹ không hại con đâu.”

An Tưởng bị lửa giận xông lên não. Từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng nhịn, ném đến chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thờ người chết cũng không sao, mắt nhắm mắt mở để các anh họ bắt nạt cô cũng không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ trước đến nay cũng không để tâm những chuyện đó. Nhưng bây giờ vừa mới sống lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ chỗ chết, vừa tỉnh lại, hai người gọi ba mẹ này của chẳng thèm quan tâm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi, thế mà lại còn muốn bán con gái mình để lấy tiền? Buồn cười thật!

An Tưởng lại ném tay Thai Lan Nghi ra, “Biến đi!”

Thai Lan Nghi lùi về sau vài bước, cũng bắt đầu tức giận, “An Tưởng, con đừng không biết tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xấu! Nếu không phải con và loài người kia giống nhau vài phần thì còn lâu ba mẹ mới đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường xa như vậy để tới đây!”

“Con định ở đây với An Ngạn Trạch sao?”

“Con thật sự cho rằng An Ngạn Trạch đối xử tốt với mình sao? Mẹ nói cho con biết, lúc con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được hai tháng, chính An Ngạn Trạch người bế trộm con ra ngoài, định ném con trên nền tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để con lạnh chết. Tuy rằng sau đó hối hận rồi bế con về, nhưng cũng đã muộn. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị lạnh sau đó hỏng luôn cả não, thế mới luôn cảm thấy áy náy với con, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu không?!”

Thai Lan Nghi giận chém thớt đổ lỗi lên đầu An Ngạn Trạch.

Hai mắt An Tưởng đỏ lên, tay nắm chặt lại, mím môi không nói lời nào, mặc kệ cho Thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Lan Nghi nói.

Mấy người không chú ý tới sự xuất hiện của một người đàn ông phái sau.

“Cô, chú, hai người muốn nói thì cứ nói thẳng với cháu, không cần vòng vo như vậy.”

An Ngạn Trạch lạnh lùng nhìn hai người bọn họ, đứng phía trước An Tưởng bảo vệ cô.

Sau vài giây kinh ngạc, Thai Lan Nghi khôi phục lại dáng vẻ mắt cao hơn đầu của mình, bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trách móc An Ngạn Trạch: “Ngạn Trạch, nếu Tưởng Tưởng tỉnh lại, sao cháu lại không nói cho chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết? Lại còn cố ý giấu con đây nữa chứ?”

“Chỗ này yên tĩnh, hợp cho người bệnh dưỡng bệnh.” An Ngạn Trạch nói xong thì dặn người giúp việc, “Đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An tiểu thư về phòng nghỉ ngơi.”

An Tưởng không thèm ngẩng đầu nhìn anh, yên lặng theo người giúp việc rời đi.

Vẻ mặt Thai Lan Nghi khó coi hẳn lên, “Cháuý gì?”

Anh mạnh mẽ nói: “Tưởng Tưởng sẽ không rời đi với hai người.”

Không chờ Thai Lan Nghi mở miệng, An Hòa Nguyên đã tức giận, “An Ngạn Trạch, cháu hay thật! Trước đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lừa chú thì thôi, lại còn không quan tâm đ ến mệnh lệnh của chú đưa các em cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra nước ngoài nữa. Bây giờ cháu còn cản không cho chú mang An Tưởng rời đi. Rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu muốn làm gì?”

An Ngạn Trạch kéo vạt của mình, nhìn chằm chằm vào cặp vợ chồng trước mắt. Ánh mặt trời chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống không làm ánh mắt anh ấm hơn, nhìn vào chỉ thấylạnh thấu xương.

“Thâu tóm An thị, trở thành chủ tịch mới của công ty.”

Vẻ mặt An Hòa Nguyên thay đổi ngay lập tức: “Cháu nói cái gì?”

An Ngạn Trạch cười như không cười, anh từ từ đi đến gần, “Chú à, vốn dĩ cháu không định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt với chú luôn đâu, nhưng nếu hôm nay chú đã đích thân tới đây rồi thì chúng ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói mọi chuyện.” Anh nói, “Hôm nay chú tự nhường vị trí cho cháu, đưa công ty An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng cho cháu, cháu sẽ niệm tình cảm xưa tìm cho hai người chỗ dưỡng già, cho hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái ăn cái mặc, không để hai người chịu khổ. Thế nào?”

Đúng An Hòa Nguyên định cho An Ngạn Trạch làm người thừa kế của mình, nhưng không phải lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này!

“Tao còn chưa chết già! Còn An Tưởng, hôm nay bọn tao sẽ mang con đi!”

“Thế thì hết cách rồi…” An Ngạn Trạch nói nhỏ một câu, vẻ mặt không giống bình thường, lạnh lùng kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khủng.

Trong lúc không khí đang căng thẳng, người giúp việc hoảng loạn chạy vào cắt ngang cuộc đối thoại của ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người: “Không, không ổn rồi! Tiểu thư An Bảo Châu đã bị tiểu thư An Tưởng bắt cóc. Tiểu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng bảo ấy chờ mọi người phòng khách.”

“……???”

Tác giả lời muốn nói:

Tưởng Tưởng: Tôi trâu bò chưa? Tôi biết bắt cóc người rồi đó!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 90 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App