GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 57

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún.

An Tưởng đứng trong đám người, yên lặng đẹp đẽ đến lạ thường.

Vẻ mặt Bùi Chu hoảng hốt, nhanh chóng thoát khỏi sự đắm chìm. Anh rủ mắt,cùng bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giấu đi sự dao động của chính mình, sau đó ngẩng đầu lên với vẻ mặt bình thản như bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thường.

“Cụ ơi, cụ thấy chị Tưởng Tưởng đẹp không?” Bùi Nặc kéo tay An Tưởng, ngước mắt nhìn Bùi Dĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu chờ được khen.

Bùi Chu đến gần vài bước, ánh mắt anh bình tĩnh nhìn chăm chú vào An Tưởng, “Đẹp.”

Ánh mắt của anh quá nồng cháy. Vành tai An Tưởng nóng lên, vội quay đầu đi lảng sang chuyện khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Bùi tiên sinh xong việc rồi?”

“Ừ, hai đứa nhỏ luyện tập như nào rồi?”

“Hai đứacũng vừa luyện tập với nhau xong. Nhưng tôi vẫn sợ hai đứa nhỏ biểu diễn không tốt.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng khá tin tưởng vào trình độ của Bùi Nặc. con bé khá ngoan, hơn nữa trước đó con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng kinh nghiệm đi biểu diễn rồi, nên chắc khi lên sân khấu sẽ không bị cuống. nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc không giống vậy. thằng nhóc sợ người lạ. Đột nhiên thằng lại đồng ý đi đệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhạc cho Bùi Nặc nhanh như vậy. tám phần là trong chuyện nàyđiều đó mờ ám.

“Không sao đâu, biểu diễn không tốt cũng không sao. Bọn họ cũng không chấp mấy đứa nhỏ đâu.” Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu nói xong thì liếc qua nhìn An Tử Mặc.

[Đừng phá đám, biết chưa?]

An Tử Mặc tay cầm kèn đám macảm, không thèm nghe lời cảnh cáo của người đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụm mi xuống, trực tiếp làm Bùi Chu.

[Đừng gây thêm phiền phức cho mẹ con.]

Nghe được tiếng lòng của BùiChu, An Tử Mặc không nhịn được nhìn qua An Tưởng.

An Tưởng đứng giữa khung cảnh hỗn loạn. Bốn phía đầy đồ dùng của nhà tạo mẫu, nhưng sự hỗn loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy lại không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của một chút nào. Khí chất của cùng đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biệt, cho một ngày nào đó lên TV cũng sẽ không thua kém bất kỳ vị nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ca sĩ, nữ diễn viên nổi tiếng nào.

An Tử Mặc không khỏi nghiêng nghiêng đầu.

cuộc sống cũ, cậu chưa bao giờ cảm thấy mẹ mình đẹp, nhưng hiện tại An Tưởng lại thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấn tượng của cậu về mẹ của mình.

Cách buổi tiệc chỉ còn 2 giờ. Nhà tạo mẫu nắm chắc thời gian thay quần áo, làm tóc cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai bạn nhỏ. Dáng người của An Tử Mặc cùng Bùi Ngôn không khác nhau lắm, thế bộ vest © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ em vốnđặt cho Bùi Ngôn cũng khá vừa người An Tử Mặc. Nhưng nhìn bộ dáng đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẽ đó cầm kèn đám ma trông không hợp lắm.

“Bùi tổng, bây giờ chúng ta đi luôn ạ?”

Bùi Chu gật đầu, nhưng đột nhiên anh cảm thấy thiếu thiếu ai đó.thế anh lướt lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vòng, sau đó hỏi: “Bùi Ngôn đâu?”

Lúc này An Tưởng mới nhớ tới Bùi Ngôn còn đang ngủ trong quan tài của An Tử Mặc. Lâu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy rồi thằng còn chưa dậy. An Tưởng hơi lo lắng, vội vàng về phòng mở nắp quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tài ra thì thấy Bùi Ngôn đang thoải mái nằm ngủ bên trong, trên gối còn một chút nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt nước mũi.

“Cậu ta vào phòng con lúc nào?”

An Tử Mặc ghét bỏ liếc mắt nhìn qua.

Cậu thói sạch, hơn nữa thói sạch của cậu còn khá lớn. thế cậucùng ghét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏ nhìn đống chăn gối bị Bùi Ngôn khóc lóc dính nước mắt vào.

“Bùi Ngôn, cậu đi ra……”

An Tử Mặc đang định đi vào túm Bùi Ngôn ra thì bả vai cậu bị túm chặt.

“Vừa rồi hai đứa ngồi thổi kèn bên kia, Ngôn Ngôn còn ốm, không thể nghỉ ngơi được. con cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng ngủ đây một lúc đi!”

“Tại sao chứ?” An Tử Mặc không phục. Đây giường của cậu, bây giờ bị người ta làm bẩn, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hoàn toàn quyền đuổi người đi.

An Tưởng nói: “Dựa vào việc conông của thằng bé.”

Ông… ông hả?

Cũng đúng.

An Tử Mặc hừ lạnh liếc mắt nhìn vào trong quan tài, lại liếc qua nhìn An Tưởng. Hôm nay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng trang điểm cùng xinh đẹp, làm người ta không cầm lòng được nhìn trộm vài cái. Khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ của An Tử Mặc đỏ hồng lên, cậu không tiếp tục đòi lôi Bùi Ngôn ra ngoài nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hầm hừ chạy ra ngoài.

Sau đó mấy người cùng nhau đi đến sảnh tổ chức bữa tiệc. vốn Bùi Thần cũng được mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, nhưng Bùi Ngôn đang bị ốm, không thể để thằng một mình lại được. thế Bùi Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đành gánh vác trọng tráchnhà trông em.

Bữa tiệc ngày hôm nay chính là tiệc tối từ thiện được tổ chức tại sảnh tiệc lớn nhất ở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phố Giang. Ngoài việc quyên góp giúp đỡ các trẻ em nghèo khó khăn ở miền núi ra thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ít phóng viên tới đây để quay chụp, ghi chép.

Bình thường thì Bùi Chu cũng không tham gia mấy bữa tiệc như thế này. Nhưng ban tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan hệ khá thân thiết với Bùi gia. Hơn nữa đối phương lại lấy việc quyên góp giúp đỡ trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em nghèo làm do, nếu Bùi Chu từ chối thì cả hai đều rơi vào tình thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó xử.

Rất nhanh đã tới bữa tiệc. trước cửa rất nhiều các phóng viên, phương tiện truyền thông đứng đó chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẵn. Ánh đèn flash cứ nháy lên liên tục, người đến nếu không phải một nghệ nổi tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cũng sẽ một nhà tài phiệt đáng gờm.

Vốn dĩ An Tưởng còn cho rằng bữa tiệc này chỉ bữa tiệc bình thường. Nhưng thấy nhiều phóng viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến đây như vậy, lập tức cảm thấy luống cuống.

“Chúng ta cứ đi xuống như vậy hả anh? Nhưng như vậy thì không ổn lắm nhỉ?”

người bình thường, các phóng viên đương nhiên sẽ không chú ý tới cô.

Nhưng BùiChu thì không giống vậy. Anh một truyền kỳ của giới thương nghiệp, số đôi mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm chằm vào từng cử chỉ của anh không thể đếm được. Nếu phóng viên chụp được cảnh hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người cùng nhau xuống xe lại mang theo một đứa trẻ nữa thì chắc chắn ngày mai tin này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được lên đầu của các trang báo.

Đối với sự nôn nóng của An Tưởng, Bùi Chu lại nói: “Làm sao lại không ổn?”

“Phóng viên rất thích viết linh tinh, tôi sợ sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt tới anh.”

Bình thường thời gian rảnh An Tưởng cũng sẽ lướt mạng,cũng đọc được những bàibáo chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viết về Bùi Chu. Họ đều gọi anhmột người “thanh tâm quả dục.” bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viết linh tinh cáithì cũng không sao, chỉ sợ lại mang đến những lời đồn không tốt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Dĩ Chu thôi.

Bùi Chu nghe xong thì nhíu mày.

Phóng viên sẽ viết loạn à? Thế thì tốt quá!

Suy nghĩ này của anh bị An Tử Mặc nghe được bằng hết. sau đó An Tử Mặc nghe được giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điệu chắc chắn của Bùi Dĩ Chu: “Không sao đâu, bọn họ không dám.”

A, đàn ông.

Môi An Tử Mặc cong lên một nụ cười châm biếm, cậu cười lạnh một cái, âm thanh này truyền đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tai của Bùi Chu. Bùi Chu trực tiếp làm lơ, vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh: “Đi thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng hít sâu một cái, sau đó đi theo Bùi Chu xuống xe.

Bùi Chu nâng khuỷu tay mình lên. An Tưởng do dự vài giây rồi cẩn thận khoác vào cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của anh.

Không phải nghi ngờ nữa, Bùi Chu hoàn toàntâm điểm chú ý của bữa tiệc. Anh vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới đến một phát thì tất cả các phóng viên, máy ảnh đều tập trung vào chỗ anh. Làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giới truyền thông bất ngờ nhất chính là, lần này Bùi Chu đến dự tiệc lại mang theo bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gái!

Đương nhiên sẽ khôngai dám soi mói một cách công khai trong trường hợp này. Kể cả mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người ngạc nhiên như nào cũng không dám thảo luận ngay trước mặt Bùi Chu.

Sự tồn tại của An Tưởng hấp dẫn hết sự chú ý của người khác. thế trong lúc nhất thời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ai chú ý tới An Tử Mặc đi bên cạnh trợ của BùiChu.

Sau khi vào trong hội trường thì ít phóng viên hơn rất nhiều. An Tưởng vẫn luôn chịu sự chú ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ lúc vào đến bây giờ cũng tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu đưa hai đứa nhỏ đi vào khu nghỉ. Nhớ để ý kỹ đến chúng nó, đừng để hai đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy lung tung.”

Trợ gật gật đầu, mỗi tay nắm một bạn nhỏ, dẫn hai bạn rời khỏi hội trường chính.

Tiệc tối này vốn chính một hoạt động bán đấu giá, số tiền lãi thu được từ sau lần bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đấu giá này sẽ được dành để quyên góp giúp đỡ trẻ em nghèo. Mấy vật phẩm đấu giá ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu đềumấy món đồ cổ. Bùi Chu không hứng thú với mấy thức này lắm, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến khi vật cuối cùng xuất hiện.

Đómột vòng cổ bằng kim cương, có tên “Nước mắt máu”.

Vòng cổ này được làm từ kim cương tự nhiên. Đây cũngmột trong những viên kim cương hiếm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất thế giới. lai lịch của vòng cổ này kháthần bí, nhưng chỗ thu hút người khác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải vẻ đẹp của vòng cổ này giọt máu bên trong viên kim cương ấy. Nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây máu tim của một vị quỷ hút máu nào đó từ hàng trăm năm trước. Trước khi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta chết đi, anh ta để lại một giọt máu vào bên trong đá quý, sau đó giọt máu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147trong đá mới biến thành kim cương hình giọt nước. thế, cái tên “nước mắt máu” ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đời.

Không biết chuyện xưa thật hay giả, nhưng giá trị của vòng cổ này, không cần nghi ngờ nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hẳn là vô cùng lớn.

Dưới ánh đèn lấp lánh phòng trưng bày, viên kim cương màu đỏ máu sáng lên, nhìn cùng yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mỹ lệ.

Ánh mắt Bùi Chu đảo qua bên cạnh. Dưới ánh đèn, gái xinh đẹp hiền lành, làn da trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻo, nhìn hơi chói mắt.

Anh lại liếc qua cổ An Tưởng, cảm thấy cổ cô hơi trống trống nên cuối cùng quyết định —— sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mua tặng cô chiếc vòng cổ này.

“Nước mắt máu, giá khởi điểm 300 vạn. Bắt đầu đấu giá!”

“3000 vạn.” Không chờ những người khác, Bùi Chu trực tiếp ra giá trên trời.

Tất cả mọi người đều bất ngờ, ánh mắt đều nhìn qua chỗ anh.

An Tưởng cũng khá kinh ngạc. Nhìn bộ dáng điềm tĩnh của anh,cũng không ngờ là anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thích vàng bạc châu báu.

“3500 vạn.”

Mắt Bùi Chu cũng không chớp tiếp tục ra giá: “Năm ngàn vạn.”

“5500 vạn.”

“8000 vạn.”

“8500 vạn.”

Cả hội trường không ai lên tiếng, toàn bộ quá trình đềuBùi Chu cùng một người khác phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tranh.

Bùi Chu thở dài, nhìn vào chiếc vòng trước mắt, lại ra giá tiếp: “100 triệu.”

“Một trăm triệu……”

Âm thanh người kia im bặt, lẩm bẩm lại một lần.

“Một trăm triệu một lần……”

“Một trăm triệu hai lần……”

“Một trăm triệu ba lần, chúc mừng Bùi tổng của Bùi thị mua được “Nước mắt máu”, giành được vật phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giá cao nhất của tối nay.”

Tiếng vỗ tay vang lên thưa thớt, Bùi Chu không phản ứng lại.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc thì đến lượt các bạn nhỏ lên sân khấu biểu diễn. tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 5 tiết mục, các bạn nhỏ cùng đa tài đa nghệ, nào hát, nào khiêutrông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng đáng yêu, nhưng cũng không quá đặc sắc.

“Này, ăn đi.” Bùi Chu cầm lấy một đĩa bánh ngọt lên đưa đến trước mặt An Tưởng.

“Tôi không đói.”

“Không sao đâu, cứ ăn đi.” Bùi Chu mang dao nĩa qua. An Tưởng gãi gãi mặt, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bưng đĩa lên ăn.

“Anh mua vòng cổ quý như vậy định tặng ai hả?” An Tưởng vẫn khá là mò.lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147do suy nghĩ hạn hẹp, chứ đánh chết cũng sẽ không vung từng đó tiền ra chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để mua một chiếc vòng cổ đâu. Hơn nữa Bùi Chu cũng không giống như người thừa tiền. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Ừ, để tặng một người.”

“Người nhà anh hả?”

Người nhà?

Vẻ mặt BùiChu hơi hoảng hốt, sau đó anh gật đầu một lần nữa: “Có thể coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy.” Ánh mắt anh sáng quắc nhìn An Tưởng, muốn biết suy nghĩ trong lòng của mình. Nhưng tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147An Tưởng chỉ chú ý tới ăn, không để ý tới anh đang nghĩ cái gì.

Từ tận đáy lòng, Bùi Chu không khỏi thở dài, “Cô muốn ăn thêm một chút nữa không?”

“Không ăn không ăn, mặc váy này không được ăn quá nhiều.” An Tưởng liếm liếm chỗ kem dính bên môi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đặt cái đĩa sang bên cạnh, “Tôi đi xem mấy đứa mặc mặc thế nào, lát nữa tôi về.”

“Được.”

BùiChu nhìn bóng dáng An Tưởng dần đi xa, bưng ly rượu vang đỏ bên cạnh lên uống một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngụm.

“Con ngoan à, ba còn đang tự hỏi thằng nhãi ranh nào dám đoạt đồ của ba, quảcon à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Âm thanh này vừa cất lên thì rượu Bùi Chu đang uống kẹt lại trong cổ họng.

Bùi Chu cố gắng hết sứcthể mới che giấu được cảm xúc hiện tại của mình ngay lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này. Anh cố gắng bình tĩnh lại,cùng bất ngờ nhìn qua phía âm thanh phát ra. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xác nhận người đến thì vẻ mặt anh lạnh băng ——

“Sao hai người lạiđây?”

Trước mặt của BùiChu một đôi vợ chồng trông cùng trẻ tuổi. BùiChu nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cũng không thể tin được đôi ba mẹ vừa mới rời đi vài ngày trước của mình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuất hiện trước mặt mình hôm nay.

Nhớ đến An Tưởng đang ở khu nghỉ ngơi cùng An Tử Mặc, đôi môi Bùi Dĩ Chu mín chặt, sống lưng thẳng tắp.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 57 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App