GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Bữa tối được An Tưởng chuẩn bị cùng phong phú. Bàn tròn không lớn bị một đống bát đĩa chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầy.

không ăn hết, từ đầu đến cuối không động đến chiếc đũa trước mặt mình.

An Tử Mặc ôm xương trâu gặm sung sướng. Đến lúc cậu cảm thấy không khí chút trầm mặc thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngẩng đầu nhìn qua, phát hiện ánh mắt An Tưởng đang ngơ ngẩn như thả hồn vào mây, cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nghe được tiếng lòng của cô.

“Mẹ không ăn?”

An Tưởng lắc đầu sau đó cúi đầu xuống. Sau đó lại ngẩng đầu lên, sắc mặt phức tạp.

“Răng con còn khó chịu không?”

“Đỡ hơn rồi.” Xương trâu cứng, gặm vài cái thì cũng đỡ khó chịu hơn.

“Có muốn ăn thêm cơm không?”

An Tử Mặc nhìn cái bụng tròn vo của mình, thành thật từ chối, sau đó ôm xương trâu tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặm.

An Tưởng đứng dậy thu dọn bát đũa, sau đó lau sạch phòng từ trong ra ngoài. Lúc đi ngang qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quầy bar thìnhìn nước trái cây ngơ ngác vài giây. mắt xuống, mím môi, giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vờ như khôngviệc tiếp tục làm việc.

Đúng 10 giờ, An Tử Mặc lên giường ngủ như bình thường.lẽ do hàm răng không thoải mái nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến tận 11 giờ cậu còn chưa chợp mắt được.

Cậu nằm nghiêng trên pha ôm cái xương không chút thịt nào gặm tới gặm lui. Cái xương kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn còn lớn hơn cả khuôn mặt cậu nữa.

An Tử Mặc hung hăng chà xát hàm răng bị ngứa kia của mình, cứ cọ xát một chút lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút làm hai chiếc ranh nanh kia càng lung lay hơn.

Thời gian dần trôi, tiếng nghiến răng nhỏ đi vài phần, thay vào đó là tiếng hít thở đều đều của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu.

An Tưởng ngồi từ mặt đất dậy, ghé vào ghế nhìn chăm chú khuôn mặt non nớt kia.

chậm rãi lấy cái xương từ trong miệng An Tử Mặc ra, lấy khăn giấy ra lau lau nước miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên mặt cậu, sau đó lại đặt tay nhỏ của cậu lên trên bụng cậu. An Tử Mặc vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ giật mình một cái, sau đó phản xạ điều kiện ôm xương lên mút mút vào. Một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau thì cậu lại ngáy kho kho.

An Tưởng không nhịn được bật cười, sau đó lại cảm thấy đơn.

Ngàn năm nay, con lai giữa quỷ hút máucon người chịu đủ loại xa lánh.

Loài người thì coi bọn họ quái thai, không coi bọn họ con người, không chấp nhận thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của bọn họ. Còn quỷ hút máu thuần chủng lại chán ghét gen của nhân loạitrongthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bọn họ, không coi bọn họngười cùng tộc mình.

Đứa nhỏ do quỷ hút máuloài người sinh ra mãi mãi không tìm được ngôi nhà của mình. Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ vừa hèn mọn vừa cô đơn một mình sống góc tối của hội, cẩn thận che giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân phận của mình để không bị ai phát hiện.

Bùi Chu nói đúng.

Một ngày nào đó khi An Tử Mặc lớn lên, sẽ biết thân phận của mình gì. Thằng nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa mẫn cảm vừa dễ đau lòng, nếu không được sống trong thế giới người khác che chở thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất định sẽ không thể sống tốt được.

An Tưởng khom lưng hôn trán câu nhóc, rón ra rón rén đứng dậy thay quần áo, cầm điện thoại cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chìa khóa lên, cầm cả nước trái cây trên bàn đi ra khỏi cửa.

1 giờ sáng, đường phố ngẫu nhiên sẽ mấy chiếc xe hơi chạy qua.

Tòa nhà cao lớn ở đối diện đứng sừng sững trong bóng tối. Trên đỉnh tòa nhà ánh sáng nhàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhạt tỏa ra, nhỏnhưng lại chói mắt.

Gió đêm lạnh thổi vào khiến đầu óc An Tưởng thanh tỉnh.

chỉnh lại quần áo, hít thở sâu sau đó đi vào chỗ đối diện.

Cửa lớn đã sớm đóng cửa, chỉ còn cửa nhỏ bên cạnh đang mở ra.

An Tưởng đứng trước cửa chần chừ hồi lâu, cho tới khi bị gió lạnh thổi đến hắt xì thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới chậm rì bước vào.

Ban đêm tòa nhà đen nhánh không người, thang máy phía cuối sáng lên ánh đèn đỏ mong manh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Tiếng bước chân của An Tưởng vang lên bốn phía. Cô cảm nhận được sự yên tĩnh đến đáng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xung quanh nhưng không sợ hãi, bình tĩnh bước vào thanh máy quẹt thẻ rồi đi lên.

[Mời quẹt thẻ.]

Thang máy truyền đến âm thanh nhắc nhở, An Tưởng quẹt thẻ xong thì bình tĩnh nhìn từng con số nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên.

[Đinh.]

bước ra ngoài, liếc mắt một cái nhìn thấy ánh đèn cách đó không xa.

An Tưởng nắm chặt túi, tiến lên cửa phòng.

“Mời vào.”

Cánh cửa khép hờ truyền tới giọng nói mát lạnh của người đàn ông.

đẩy cửa bước vào.

Văn phòng rất lớn được trang trí đơn giản nên trông vẻ không quá rộng. giữa một bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm việc, phía sau là một cái cửa sổ sát đất cùng lớn, thể nhìn thấy toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành phố ở bên ngoài.

Bùi Chu ngồi trước bàn làm việc. Chờ đến khi An Tưởng tiến vào thì anh ngước mắt nhìn cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng cắn cắn môi đi đến trước mặt anh.

“…… Nước trái cây của anh.” đặt túi lên bàn, nói nhỏ.

“Cảm ơn.” Bùi Chu nhận lấy nước trái cây, cắm ống hút nhẹ nhàng nếm thử. Vị hoa ngập tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên đầu lưỡi. Anh không biết đây hương vị gì, chỉ là cảm thấy khá dễ uống, làm tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình thoải mái.

“Chúng ta qua bên kia nói chuyện.”

Bùi Chu đứng dậy ngồi vào ghế pha trước, An Tưởng cũng đi theo anh qua đó, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị trí xa anh.

“Sao trốn xa tôi thế?”

quay đầu đi, chỉ chừa lại cho anh một sườn mặt xinh đẹp cùng cái tai trắng nõn mềm mại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Anh nghe thấy tôi nói chuyện là được.”

Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, vẫn nên giữ chút khoảng cách.

Bùi Chu cũng không cưỡng cầu, tự nhiên dời đề tài: “Tử Mặc ngủ rồi hả?”

“Ừ.” An Tưởng nhìn anh thật cẩn thận, “Anh, anh muốn nói thì nói mau lên. Không cần cố tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm thân với tôi.”

“Được rồi, tôi không làm thân với nữa.” BùiChu thuận theo cô, trong giọng nói mang theo vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần sủng nịch.

“Mặc Mặc còn không biết tôi là ba nó, đúng không?”

Chữ “ba” này vô tình kéo gần khoảng cách giữa hai người.

An Tưởng ngẩn người, chậm rãi gật đầu.

“Vậy định nói cho biết không?”

Anh hỏi An Tưởng.

Cô cũng không phải là thánh nhân, trong lòng vẫn chút ích kỷ. An Tưởng không muốn con mình biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự tồn tại của Bùi Chu, càng không muốn trở về Bùi gia, rời khỏi mình. Nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không thể ích kỷ đến nỗi giấu nhẹm sự thật đi.

“Tôi biết rồi.”

Sự trầm mặc của An Tưởng là câu trả lời tốt nhất.

BùiChu cũng không cảm thấy mất mát, rốt cuộc đây cũng hành động bình thường của mỗi người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Nếu thế thì tôi sẽ nóinghe về ý kiến của tôi.” Anh nói, “Cô cùng Tử Mặc sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tại chỗ tôi sắp xếp, tôi cũng sẽ sắp xếp cho thằng học nhà trẻ phù hợp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ cho thằng sống trong hoàn cảnh đủ an toàn.”

“Thế thôi hả?” An Tưởng nhìn anh, chút kinh ngạc anh lại dễ nói chuyện đến vậy.

Mặt Bùi Chu ôn hòa: “Tôi nói rồi, tôi sẽ không cướp con của cô, cũng sẽ không để gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tộc cướp con đi. Cho nên tôi mongcùng con thể sống nơi tôi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy được.” Nếu An Tử Mặc con anh thì sớm muộn cũng sẽ ngày bị người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 theo dõi. Nếu anh muốn kéo gần khoảng cách với An Tưởng thì nhất định đầu tiên phải bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt bọn họ đã.

“Đương nhiên tôi còn một yêu cầu.”

Lưng An Tưởng cứng đờ, sau đó nghe được anh nói: “Hy vọng cô không tước đi quyền được thăm con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của tôi.”

nhẹ nhàng thở ra, gật gật đầu: “Đương nhiên. Tử Mặc…… Rốt cuộc thì Tử Mặc cũng con anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếu anh muốn đi xem thằng thì lúc nào anh tới cũng được.” Nói rồi lại móc ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay vào nhau, “Nếu Tử Mặc có thể thích anh là tốt nhất. Nhưng trước đó thằng nhóc đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác làm tổn thương, bây giờ nó không quá thích gần gũi với người khác. Tôi đang định chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời thích hợp rồi nói cho thằng nhóc biết thân phận của anh. Như vậy thì thằng nhóc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ dễ tiếp nhận sự thật hơn một chút.”

Đến tận bây giờ An Tử Mặc vẫn chưa coi mẹ nó, thế sẽ càng không tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiện coi quỷ hút máu ba nó.

Thằng nhóc này quá mẫn cảm lại dễ bị tổn thương. phải thật cẩn thận bảo vệ nó.

Thật ra An Tử Mặc thêm một người ba cũng không có xấu cả.

An Tưởng trộm ngắm khuôn mặt đẹp đẽ của Bùi Chu dưới ánh đèn. người sớm muộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng phải chết đi, bây giờ cho con trai từ từ thích ứng với sự tồn tại của Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu, đến lúc đó rời đi thì thằng nhóc cũng sẽ không quá khổ sở.

Nhưng thằng nhóc ghét như vậy, chắc rời đi cũng không đau khổ đâu.

An Tưởng bi thương thở dài một cái.

“Vậy định nói cho Tử Mặc thân phận của tôi như thế nào?”

“Đợi thằng rụng răng xong thì tôi sẽ nói với nó.” An Tưởng nghĩ kỹ rồi, chờ sau khi thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc rụng răng xong thì nói cho thật ra không phải người.

Bùi Chu trầm tư vài giây sau đó gật đầu: “Cũng được.” Rụng răng thời điểm tốt nhất để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói với thằng bé, nếu chờ răng nanh mọc ra thì muộn mất rồi.

“Cô xem cái này một chút.”

Bùi Chu đẩy một phần tài liệu đến trước mặt An Tưởng. cầm lấy mở ra, cẩn thận xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nội dung bên trong.

Nhà trẻ Cầu Vồng: Hoan nghênh tất cả các chủng tộc

《 Lớp Hoa Hướng Dương: Lớp đặc biệt nhất của nhà trẻ

An Tưởng lật xem nội dung bên trong, phát hiện đây là nhà trẻ không lâu trước kia mình đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xem.

Nói cách khác, các bạn nhỏ trong lớp học đó đều là quỷ hút máu!

Nhìn kinh ngạc, Bùi Chu cực kỳ bình tĩnh: “Nhà trẻ nàybạn của tôi mở, nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ duy nhất chào đón cả loài người cùng quỷ hút máu.”

An Tưởng rất ngoài ý muốn: “Phụ huynh của mấy đứa nhỏ sẽ đồng ý sao?”

Loài người luôn sợ hãi quỷ hút máu cho nên họ không bao giờ xuất hiện lãnh thổ của quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu, cũng không cho phép quỷ hút máu được đặt chân tới lãnh địa của loài người. thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đa số quỷ hút máu đều phải tự họcnhà. cùng kinh ngạccũng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồng ý cho con mình cùng những quỷ hút máu được học cùng nhau.

“Viện trưởng xây dựng nhà trẻ này với mục đích kéo gần khoảng cách giữa hai tộc. Cậu ấy muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho mọi người biết quỷ hút máu cũng không đáng sợ, loài người cũng không khó chung đến như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy. Phần lớn phụ huynh khi đồng ý cho con vào nhà trẻ sẽ phải viết đơn tên, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không có vấn đề gì đâu.” Hai tay Bùi Chu đan vào nhau đặt trên đầu gối, “Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước cũng đi xem qua nhà trẻ này rồi, vấn đề an toàn tuy lớn nhưng cũng không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lo lắng.”

“Thế Mặc Mặc sẽ vào lớp Hoa Hướng Dương hả?”

“Ừ.” Bùi Dĩ Chu gật đầu, “Lớp Hoa Hướng Dương chỉ 8 học sinh, mời giáo kinh nghiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dạy học 150 năm về dạy.ấy không chỉ giúp Tử Mặc thích ứng với cuộc sống của quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu còn giúp không bị tách ra khỏi cuộc sống của loài người.”

BùiChu sợ An Tưởng lo lắng, lại bổ sung một câu: “Ngoài Bùi Ngôn cùng Bùi Nặc thì những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa trẻ khác đều không phải thuần chủng.” Với bầu không khí này thì khi đến lớp sẽ không xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra tình huống bị kỳ thị.

“Nếu đồng ý thì mai tôi sẽ bảo người làm thủ tục nhập học cho thằng bé.”

An Tưởng đương nhiên đồng ý.

Ngay từ đầu đã nhìn trúng trường học này. Chỉ không nghĩ lớp ở chỗ cuối cùng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chính lớp của các bạn nhỏ quỷ hút máu.

—— Cũng không phải chuyện xấu.

Để Tử Mặc chung cùng các bạn nhỏ cùng tuổi, ở chung cùng đồng loại của mình. Như vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng nhóc sẽ từ từ nhận ra được các giá trị tốt đẹp của cuộc sống, thoát ra khỏi quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khứ tối tăm kia.

An Tưởng dùng sức gật đầu thật mạnh. Người đàn ông đối diện lộ ra ý cười nhàn nhạt.

“Phòng tôi cũng sẽ chuẩn bị thật tốt.”

Nói đến phòng thì An Tưởng lại nhớ tới hai ngàn vạn anh cho mình thêm.

nhướng đôi mày thanh tú, nhìn hai mắt anh, không nhịn được lên tiếng, “Vậy…… chỗ tiền kia thì sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bộ dáng An Tưởng cẩn thận làm BùiChu muốn cười.

“Cô thích xử thế nào thì cứ xử như vậy.”

Cô có chút ngượng ngùng, nhưng đúng cũng không muốn trả lại.

Rốt cuộc ——

Làm gì có ai không yêu tiền?

“Cái này cũng cho cô.” Bùi Chu đặt một tấm thẻ lên trên bàn, ánh mắt sáng quắc, “Phí nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấng.”

Nhìn tấm thẻ trên bàn, An Tưởng hơi hoảng hốt.

Cũng không biết có thể ảo giác củahay không, nhưng cô lại cảm thấy…… Đây tiền Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147Chu muốn cho cô.

Lúc trước An Tưởng đã tham một lần rồi, làm sao thể tham lần hai được.

đẩy thẻ trở về, “Không cần đâu, hai ngàn vạn là đủ rồi.”

Cô là người rất dễ thỏa mãn.

Bùi Chu thu thẻ lại, ý cười trong mắt hơi tăng.

“Cái này cho anh, tôi đi về trước.” An Tưởng cung kính đưa thẻ thông hành trong tay cho anh.

Bùi Chu nhìn qua, không nhận.

“Cô cầm đi.”

giật mình.

“Mỗi ngày giữa trưa mang cho tôi một ly nước trái cây đến đây.”

An Tưởng ngơ ngác hỏi: “Hả?”

Bùi Dĩ Chu đứng dậy, thân hình cao lớn ngay lập tức bao phủ người cô. Anh khom lưng, tiếng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trầm thấp nhưng lại tinh nghịch, “Cô muốn từ chối khách hàng của mình hả?”

hấp An Tưởng loạn nhịp, chậm rãi lùi về phía sau, cất tấm thẻ nhỏ mỏng vào trong túi.

Anh nghiêng đầu cười. Ánh đèn chói mắt phủ trên đầu anh. An Tưởng nóng mặt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App