GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Không khí oi bức, rất khó để làm mất mùi hôi tanh còn xót lại trên đầu ngón tay. Xung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ còn một mình An Tử Mặc. Cậu mím chặt môi lại, sau đó kéo khẩu trang lên về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình.

“Sao bây giờ con mới về hả Mặc Mặc? Mẹ còn đang định ra ngoài……” Tiếng nói của An Tưởng bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chốc im bặt. Ánh mắt dính chặt như đóng đinh tại miệng vết thương dưới mắt con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

cau mày tiến lên vài bước. Ngoài miệng vết thương đó ra thì còn mùi máu tanh tanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong không khí nữa.

“Mặc Mặc, con lại đánh nhau với bạn rồi đúng không?”

“Không đánh.” An Tử Mặc tránh ánh mắt của cô, “Con bị ngã.”

Nói bậy, nhìn miệng vết thương như thế kia chắc chắn bị người ta đánh. Nhưng An Tưởng không vạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trần cậutiến lên hai bước, “Con cởi khẩu trang xuống cho mẹ xem.” Sau khi thấy An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc cởi khẩu trang ra, nhìn hình dáng của những chiếc răng kia, đầu óc như bị bấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nút tạm dừng. Sau đóbắt đầu nghi ngờ rằnghàm răng này con mình bị các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn bắt nạt.

“Không sao đâu.” Vẻ mặt An Tưởng cùng đau đớn, “Như vậy cũng rất đáng yêu mà!”

Vẻ mặt An Tử Mặc vẫn đen sì, không thay đổi. Cậu vòng qua người An Tưởng đi vào trong toilet © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rửa sạch chỗ bẩn tay.

Cảm xúc âm u trên mặt của cậu không giống như chỉ bị bắt nạt, lẽ còn xảy ra cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gì đó nữa.

An Tưởng đi qua chỗ An Tử Mực, cùng săn sóc hỏi thăm cậu: “Con sao không? phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà trẻ chuyện không vui không?”

An Tử Mặc không phải người giỏi giao tiếp. Nếu là lúc trước thì cậu sẽ làm ngơ câu hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng rồi trực tiếp bỏ về phòng rồi. Nhưng đối diện với ánh mắt đầy quan tâm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng thì cậu dừng chân lại. Đột nhiên cậu muốn chia sẻ hết mọi thứ với cô.

“Lúc con đi học về thì gặp một con chim sẻ bị thương. sắp chết, Bùi Nặc bảo con cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nó.”

An Tưởng chậm rãi ngồi xuống, nhìn thẳng cậu: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó con bóp chết con chim ấy, bởi lẽ con cảm thấy làm vậy tốt nhất cho nó.”

Lúc nói lời này, ánh mắt của An Tử Mặc vô cùng bình tĩnh.

Cậu cũng không cảm thấy mình làm sai. So với việc thể hiện lòng thương dụng thì cách làm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu tuy rằng hơi thô bạo nhưng lại làm con chim bớt đau khổ, thể nói cách tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất tại thời điểm đó. Cậu nghĩ, nếu chim sẻ biết nói thì nhất định sẽ cảm ơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu, chứkhông mở miệng đòi Bùi Nặc đưa nó tới bệnh viện.

“Bùi Nặc không hiểu nên cầm đá ném con.”

An Tưởng nắm tay An Tử Mặc dắt cậu ngồi vào ghế pha. Sau đó cô tìm bông cùng cồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rửa sạch miệng vết thương trên mặt con mình.

Cậu nhóc rất ngoan, ngồi không nhúc nhích, yên lặng nhìn chăm chú mặt của An Tưởng.

Vốn An Tử Mặc còn cho rằng sau khi nghe được những lời này An Tưởng sẽ tức giận hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ động tay động chân đánh cậu cơ. theo duy của người bình thường thì hành vi hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nay của cậu chính ngược đãi động vật,vậy cần phải được dạy dỗ lại!

Nhưng An Tưởng lại không làm như vậy.

Toàn bộ quá trình đều cùng cẩn thận bôi thuốc cho cậu, hai mắt sạch sẽ không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tạp chất. An Tử Mặc không nhịn được nhìn chằm chằm cô.

“Mẹ không tức giận à?” Cậu không nhịn được hỏi cô.

“Sao mẹ lại giận?” An Tưởng thu tay, hỏi lại cậu.

“Con đã giết một con chim sẻ.”

“Vậy Mặc Mặc cảm thấy mình làm đúng hay làm sai?” An Tưởng vuốt mái tóc mềm mại của cậu, nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhàng hỏi.

“Con không sai.”

Chỉ ba chữ thôi nhưng đã cho thấy sự cố chấp của cậu.

An Tưởng cười nói: “Nhưng Nặc Nặc cũng không cảm thấy mình làm sai. Các con sự lựa chọn khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau.”

An Tử Mặc nhíu mày, không hiểu những lời An Tưởng nói.

An Tử Mặc cảm thấy ý tốt nhỏđó cũng không thể giúp ích được gì, ngược lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm chú chim sẻ kia tổn thương hơn. Với người thì cũng như vậy thôi. Như kiếp trước, lúc cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị bệnh tình nguy kịch, không còn thuốc chữa nữa thì với cậu, những câu an ủi cùng sự giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đỡ tới từ những người xung quanh cũng không giúp cậu bớt đau đớn hơn.

hiểuđiều đó nên cậu mới giúp chim sẻ bớt đau khổ hơn.

“Con đã kiểm tra, nội tạng của con chim kia đều nát hết rồi, cho con không bóp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cũng chỉ sống được thêm không tới mười phút. khi còn bị mèo hoặc chó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gần đó ăn sống luôn. Thay để nó giãy giụa ích trong đau khổ mười phút thì con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã giúpđược giải thoát sớm hơn. Bùi Nặc không hiểu do tuổi của cậu ấy còn quá nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên con cũng không trách cậu ấy.”

Mấy đứa nhóc tuổi này đều mang tấm lòng thánh mẫu rất đáng cười.

An Tử Mặc chạm nhẹ vào vết thương trên mặt mình. cậu không cảm thấy đau nhưng vẫn thấy hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó chịu.

“Vậy conbiết Nặc Nặc nghĩ gì không?”

“Con không biết.”

An Tưởng nói: “Nặc Nặc nghĩ chỉ cần con muốn cứu chim nhỏ thì nhất định chim nhỏ thể tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục sống.”

“Không thể nào.cho bácchuyên nghiệp nhất cả nước cũng không thể cứu sống được con chim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó!”

An Tử Mặc luôn phân tích mọi việc một cách đầy bình tĩnh trí. Có lẽ đây cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điểm khác biệt hoàn toàn của An Tử Mặc so với các bạn đồng trang lứa khác.

Đây không phải là chuyện xấu, nhưng cũng chẳng phải chuyện tốt.

An Tưởng mỉm môi, nhẹ giọng nói, “Tử Mặc à, mọi người đều luôn tin tưởng vào kỳ tích.”

“Con bóp chết chim sẻ, cũng bóp chết kỳ vọng của Nặc Nặc. thế Nặc Nặc mới tức giận.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nói rồi An Tưởng lại sờ sờ đầu An Tử Mặc, “Nhưng Nặc Nặc đánh con cũng là Nặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nặc không đúng.”

An Tử Mặc cau mày không nói gì. thế giới kia, cậu sống mười bốn năm nhưng cũng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai nói với cậu cái kỳ tích, cái gì hy vọng. Bởi lẽ mấy từ ngữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này quá trừu tượng không tính thực tế. Nhưng đúngđiều đó cũng ảnh hưởng tới cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn của cậu với thế giới xung quanh suốt những năm qua.

Lông mi của An Tử Mặc khẽ động. Cậu nhìn chăm chú mặt An Tưởng.

không trách cậu, cũng không giống người mẹ kia của cậu, dùng đòn roi để dạy cậu. kiên nhẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe ý kiến của cậu, kiên nhẫn đồng cảm với cậu.

Cảm giác này rất kỳ lạ, làm người ta lâng lâng, không thoải mái chút nào cả!

An Tử Mặc khó chịu vận động cổ một chút cho đỡ mỏi. Đột nhiên lúc này cậu ngửi thấy mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu thơm thơm. Mùi hương hấp dẫn đó ngay lập tức hấp dẫn An Tử Mặc.

Cậu quay lại thấy An Tưởng đang lấy ống tiêm làm ngón tay mình chảy máu, “Này.”

Cả người An Tử Mặc đơ ra như gặp phải địch lớn: “Con không cần.”

“Răng mới mọc sau khi được hút máu thì sẽ tự động lùi vào trong. Máu của con người sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho hàm răng của con khôi phục lại.chờ vài ngày, nếu, nếu răng con vẫn còn như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì chúng ta sẽ đi chỉnh răng. Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, nhất định răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 conthể sửa được!”

Điều này đúng vô cùng hiếm thấy.

An Tưởng chưa từng thấy qua hàm răng của quỷ hút máu nào bằng đến vậy! Với tộc quỷ hút máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì hàm răng giống như “chân thứ ba” của đàn ông. Con trai mình đẹp như vậy, nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sửa được hàm răng này!

Tuy rằng những bạn nhỏ quỷ hút máu chỉ cần được bổ sung đủ máu, ăn uống đủ chất dinh dưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì hàm răng sẽ khôi phục được. Nhưng con cũng không phải quỷ bình thường……

Đương nhiên răng xấu thế này thì cũng không ghét bỏ thằng đâu, chỉ lo lắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỡ đâu răng xấu thế này mai sau không lấy được vợ thì sao??

Suy nghĩ của An Tưởng thay đổi liên tục, sắc mặt của An Tử Mặc cũng thay đổi liên tục. Cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng cậu mắt, vừa bài xích vừa nhìn hai giọt máu kia.

“Không sao đâu, con uống đi. Chú Bùi của con cũng từng uống rồi mà.”

Không nói thì thôi, nói thế này làm An Tử Mặc càng tức giận.

“Con không uống, ghê tởm.” An Tử Mặc nhảy xuống khỏi ghế pha, chạy vào trong phòng.

“Sao lại ghê tởm! Mẹ rửa tay rồi mà! Ngọt lắm!” An Tưởng mạnh mẽ túm vào sau cổ con mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không chút do dự nhét ngón tay vào miệng cậu nhóc.

An Tử Mặc phản kháng lại theo bản năng. Nhưng bản năng của cậu lại đi trước não cậu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bước. Cậu cắn vào ngón tay An Tưởng, hút vài giọt máu. Sau khi uống máu con người, răng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lại thu về như bình thường thật.

Ánh mắt An Tử Mặc co rút lại, không thể tin được sờ sờ vào hàm răng của mình.

—— Lùi vào trong!

—— Cái răng này cònthể gọi ra gọi vào được nữa hả??

Nội tâm của An Tử Mặc lại bị xáo trộn lần nữa.

Vẻ mặt của con trai trông rất buồn cười. Đột nhiên An Tưởng ý tưởng cho bộ truyện tranh mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình. Cô sẽ dùng con trai mình làm nguyên mẫu của vai chính, sau đó vẽ về những mẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện nhỏ trong cuộc sống hàng ngày của quỷ hút máu. Nghĩ đến đây mới nhớ, từ hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đón Mặc Mặc về cùng mình thì chưa từng đăng nhập vào tài khoản truyện tranh của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa. Ngoài việc vẽ danh thiếptiệm trà sữa thì cô cũng chưa từng động bút vẽ lần nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn.

Bây giờ chỗ tiền đền bù di dời, lại phòng ở, việc học tập của con cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã được thu xếp xong xuôi nên An Tưởng cũng không cần tiền như trước nữa.

Sau khi nghĩ kỹ một hồi, An Tưởng thấy công việctiệm trà sữa của mình cũng không quá bận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rộn, Mặc Mặc lại đi nhà trẻ. vậy trong thời gian nhàn rỗicũngthể vẽ truyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tranh kiếm tiền. Tuy rằng số tiền thu được cũng không phảiquá lớn nhưngđược làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiếm tiền cũng một việc rất vui.

An Tưởng càng nghĩ càng cảm thấy ổn. thế vội về phòng lấy bảng vẽ điện tử đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏ từ lâu của mình ra, mở máy lên bắt đầu thiết kế hình tượng của con trai mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng ngồi nghiêm túc suy nghĩ chỉnh sửa bản vẽ. Vẽ truyện không giống như thiết kế danh thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiệm trà sữa, không thể qua loa được.

“Mẹ đang làm thế?” An Tử Mặc đi vào.

An Tưởng không ngẩng đầu lên, nói: “Mẹ vẽ truyện tranh con.”

“…… Hả?”

An Tưởng đã vẽ xong được những nét đầu tiên, ánh mắt cô sáng lấp lánh nhìn An Tử Mặc: “Tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ cũng nghĩ xong rồi 《 Mèo mẹ hổ con 》.”

“……??”

Cái quỷ thế?

An Tử Mặc liếc mắt nhìn qua bảng vẽ điện tử của An Tưởng. Nhìn mấy đường cong đang phác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thảo ra thì cậu hừ lạnh: “Mẹ vẽ danh thiếpđược rồi. Chứ vẽ mấy nét như trẻ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mầm non vẽ thế này thì ai thích?”

Từ nhỏ An Tưởng đã bị đả kích về tinh thần nhiều rồi nên nghe An Tử Mặc nói vậy cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không để bụng. Sau đó xua xua tay đuổi con mình ra ngoài, nghiêm túc nghĩ về nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vật.

đã nghĩ xong cốt truyện rồi. Mèo mẹ mang một chú hổ con hung dữ về ổ của mình. Câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện sẽ xoay quanh những mẩu truyện hàng ngày giữa mèo mẹ cùng hổ con. những mẩu truyện ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng dựa trên nguyên mẫu An Tử Mặc. Chờ đến khi cô chết đi, trở về thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể vốn của mình thì vẫn còn bằng chứng chứng minhcùng Mặc Mặc đã một khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian tốt đẹp bên nhau.

Hơn nữa.

An Tưởng cũng muốn vận dụng hết khả năng của mình để ghi lại quá trình trưởng thành của con trai! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Hình tượng của nhân vật được hoàn thành rất nhanh. Sau đó bắt đầu bắt tay vào vẽ truyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trong bức tranh một con hổ lớn cùng một chú mèo mẹ. Sau khi màu xong thì An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng đăng ảnh lên trên trang web cá nhân cùng tài khoản Weibo của mình.

Người hâm mộ của cô chỉ có chừng hai ba vạn. Cũng không được tính nhiều. lẽ do lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắm rồi cô chưa vào đăng tranh nên fans của chạy hết hơn nửa.

Truyện tranh của up lên một lúc cũng không tạo ra được thành tích lớn. An Tưởng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ số liệu ít ỏi cũng không tổn thương. Cô lắc lắc bàn tay nhức mỏi của mình tắt máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tính cùng bảng vẽ đi, sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng.

“Xì, con đã nói không ai xem rồi mà!”

An Tử Mặc co người ngồi trên ghế pha xem điện thoại. Trên màn hình trang nhân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng.

[Tưởng Tưởng NiêmNheo: QWQ đã lâu không gặp nha mọi người! Niêm Niêm ra tác phẩm mới nè, mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mọi người ủng hộ nha, hi hi.]

An Tưởng vừa đi ra ngoài thì thấy An Tử Mặc đang xem tranh của mình. Cô đứng đờ tại chỗ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“QWQ hả mẹ?” An Tử Mặc nhìn cô, mặt cảm dùng tiếng Anh đọc ba chữ kia.

An Tưởng ngượng đỏ mặt, chạy nhanh qua đoạt lấy điện thoại ôm vào trong ngực, gấp đến đỏ mắt: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm đấy!”

Vẻ mặt An Tử Mặc bình tĩnh trả lời cô: “Lướt Weibo.”

“Con trẻ con lướt Weibo làm cái gì! sao con lại biết tài khoản của mẹ??”

An Tử Mặc: “Trên trang web có đường dẫn đến tài khoản Weibo của mẹ. Vào đó nhập mật khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào được rồi.”

Sắc mặt của An Tưởng tái nhợt, run môi hỏi: “Con, con còn biết mật khẩu của mẹ?”

An Tử Mặc cười nhạo: “Mẹ cho rằng 666888 mật khẩu à?”

“……”

Sau đó cậu lại hỏi: “Vì thế QWQ cái gì hả mẹ?”

“…………”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App