GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 102

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng lại bị Bùi Dĩ Chu lăn lộn đến tận sáng. Cô không thể ngờ được anh lại có nhiều sức đến vậy, cứ như máy móc hoạt động mãi không mỏi vậy. Cả người cô đau nhức, eo mỏi nhừ, chỉ muốn nằm dài ra ngủ. Nhưng nghĩ tới lúc này đã là 10 giờ, An Tưởng đành phải lết cái thân tàn của mình dậy.

An Tưởng vừa mới rửa mặt xong, Bùi Chu đã mang bữa sáng đến trước mặt cô. Cô cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kén chọn, ăn vài món rồi chuẩn bị ôn bài.

“Vợ à.”

Xưng này của Bùi Chu làm An Tưởng giật mình một cái. Một lúc lâu sau mới ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thức được là Bùi Dĩ Chu đang gọi mình. Cô quay đầu, ngơ ngác nhìn qua.

“Em ở cùng anh và con hay anh và con sang đây với em?”

“……?”

Bùi Chu lạnh lùng nhắc nhở: “Chúng ta đã kết hôn.”

“……” Cũng đúng, làm đôi vợ chồng mới cưới nào vừa kết hôn xong đã riêng rồi đâu? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng cắn ngòi bút. Nhà chính Bùi gia cách nội thành khá xa, muốn ra ngoài đi mua sắm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng tiện chút nào. Huống chi vài tháng nữa thôi phải thi đại học rồi, thỉnh thoảng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải đigiấy tờ, làm thủ tục. Nghĩ tới nghĩ lui, An Tưởng cảm thấy ở chung của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mìnhtốt nhất.

Chung tiện thì tiện thật nhưng hơi nhỏ một chút.

An Tưởng ngượng ngùng nói: “Hay chúng ta cứ riêng đi?”

Vẻ mặt Bùi Chu không đồng ý.

“Buổi trưa buổi tối em đều lớp, em đăng học lái xe rồi, thế…”

“Ừ, thế ba con anh đến đây với em.” Bùi Chu không chút do dự nói.

An Tưởng chớp chớp mắt: “Hả?”

Bùi Chu liếc nhìn một cái: “An Tử Mặc, con của em.”

An Tưởng nhăn nhó: “… Nhưng em không biết chăm sóc trẻ con.”

Bùi Chu từ từ thưởng thức tách trà mình mới pha xong, “Không sao, thằng bé có thể tự chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóc bản thân.”

An Tưởng: “……” Người này phải ba ruột của Mặc Mặc không vậy?

**

Hiệu suất làm việc của Bùi Dĩ Chu rất cao, hôm sau anh đã cho người mang toàn bộ đồ đạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình đến chung cư. An Tưởng không còn tủ quần áo nào khác, vốn định dọn tủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác để Bùi Chu treo đồ, ai ngờ anh trực tiếp nhét hết đồ của mình treo cạnh quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo cô. Đến cả [email protected] lót anh cũng bỏ vào ngăn kéo của cô. Ngoài ra, anh còn mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giày, máy tính, sách báo, tài liệu,… tới.

Dường như phòng ngủ không còn phòng ngủ của cô nữa, phòng đọc sách cũng không còn phòng đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sách của nữa. Trong chung này, thể tìm được sự tồn tại của một người khác từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những thứ nhỏ nhất.

Cảm giác này khá kỳ lạ.

ràng không lâu trước đây vẫn sống đơn một mình. Bây giờ gia đình rồi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng véo mình một cái. Đau, không phải mơ.

Cuối cùng Bùi Dĩ Chu cho người sửa phòng của khách thành phòng cho trẻ con. Sau khi An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tan học thì cậu sẽ vào chỗ đó luôn.

“Chờ khi nào em thi xong, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ. Em thấy thế nào?”

An Tưởng ngơ ngác gật đầu.

Vẻ mặt Bùi Chu dịu dàng, “Thỉnh thoảng anh việc phải lại công ty làm thêm, cũng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những lúc anh việc đột xuất phải đi công tác. Nếu không về nhà được, anh sẽ báo trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với em.”

“Vâng.”

“Nếu em không yên tâm thì thể tới công ty kiểm tra.”

mắt An Tưởng giật giật: “Không yên tâm?”

Bùi Chu nghiêm túc nói: “Ví dụ như em lo người nào đó quyến anh?”

“……”

“…… Anh à, anh cũng nghĩ hơi nhiều quá rồi đó!”

Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng An Tưởng vẫn nhớ kỹ địa chỉ công ty của Bùi Chu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147định sẽ dành một hôm nào đó tới đó tham quan.

Đến buổi tối, An Tử Mặc được tài xế lái thẳng vào chung của An Tưởng.

Nhìn bạn nhỏ đeo ba trước mặt, An Tưởng xoa xoa lòng bàn tay, vẻ mặt hơi xấu hổ: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Cái đó… Từ nay về sau, mẹ chínhmẹ kế của con!”

An Tử Mặc vừa vào cửa: “……”

Bùi Chu: “……”

An Tưởng không cảm thấy mình nói sai chỗ nào.

sao thì sinh cậura cũng chuyện của kiếp trước rồi, kiếp này, cậu nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan hệ không? Không! thế, đúng thể coi như là… mẹ kế của An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc!

Cách gọi “mẹ kế” kia làm An Tử Mặc cảm thấy khó chịu, cảm giác đó nhanh chóng lan ra toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân cậu.

“Mẹ mẹ ruột của con.” An Tử Mặc cắn răng sửa đúng lời An Tưởng, “Là mẹ ruột của con.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng: “Mẹ chưa từng chăm sóc trẻ con bao giờ, nếu mẹ làm gì chưa đúng thì con nhớ bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ.”

An Tử Mặc: “Không sao, con tự chăm sóc được bản thân.”

Hai người nói xong mấy câu đó thì không nói thêm với nhau nữa.

An Tử Mặc bỏ ba xuống, nghiêm túc đi dạo quanh nhà như tuần tra lãnh địa của mình. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khi đi vào phòng ngủ, thấy cái giường trong phòng thì cậu nhăn mày lại, hai mắt nhìn thẳng vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Dĩ Chu: “Ngày mai ba bảo người ta chuyển quan tài của con đến đây được không? Con ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quen cái này.”

“Quan tài?” An Tưởng nắm được trọng điểm.

An Tử Mặc nhìn về phía cô: “Mẹ cũng thích ngủ quan tài, mẹ còn nói quan tài chính thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lãng mạn nhất của quỷ hút máu.”

“……”

từng nói cái này sao?!

chẳng nhớ chút nào hết!!

sao An Tử Mặc cũng đứa con sinh ra kiếp trước, cậu muốn gì vẫn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chiều theo ý cậu nhóc. thế trực tiếp tới cửa hàng quan tài mua một cái quan tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147kiểu dáng mới nhất, hơn nữa còn đổi luôn giường ngủ phòng mình thành quan tài hợp táng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vợ chồng. Quan tài đókhắc hoa văn màu đỏ bên trên trông rất đẹp.

Ừm, tổng thể nói thì trông khá thích mắt.

An Tưởng rất thích!

Chờ Bùi Chu về, An Tưởng gấp gáp khoe anh quan tài mới, vẻ mặt ngượng ngùng nói: “Người một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà phải dùng đồ giống nhau chứ. Anh thấy sao?”

Quan tài giữa phòng ngủ không hợp với các đồ vật trong phòng. Quan tài này hơi cao một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế dưới chân đặt ba bậc thang. Bên trong quan tài máy lọc khí cùng một cái điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hòa nhỏ, nắp quan tài được lắp cảm biến, chỉ cần vỗ tay thể tự động mở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đóng vào. Từ trước đến nay Bùi Chu chưa từng nghĩ quan tài có thể to như này.

Khóe mắt anh giật giật, sau đó xoa đầu An Tưởng: “Em thích được rồi!”

An Tưởng cảm thấy không vui: “Không được, không được. Bây giờ chúng ta vợ chồng, làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ mình em thích được. Nếu anh không thích thì thôi mình không dùng cái này nữa.”

Vốn An Tưởng cũng không quá nhiều chấp niệm với việc mua quan tài này. Khổ nỗi lúc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào cửa hàng bán quan tài, nhìn thấy cái quan tài này, lập tức động lòng, không dời mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được như bị trúng tà. Cái quan tài nàyđường cong uyển chuyển quyến rũ, không gian bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rộng rãi thoải mái. Quỷ hút máu nào ngủ trong cái quan tài này thì đúng hạnh phúc nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên đời!

Cuối cùngcũng tin lời lúc trước An Tử Mặc nói, “Quan tài chính là thứ lãng mạn nhất của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu!”

“Anh, anh không thích à?” An Tưởng không giấu nổi sự thất vọng.

BùiChu nhìn An Tưởng, lại nhìn quan tài. Ánh mắt anh lóe lên, trực tiếp bế An Tưởng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong quan tài.

An Tưởng nhỏ giọng kêu lên một tiếng, không nhịn được ôm lấy cổ Bùi Chu.

“Anh, anh muốn làm gì?”

“Lăn…” Bùi Chu suy nghĩ vài giây rồi sửa lại lời nói, “Lăn quan tài.”*

*Minh An: lăn quan tài này kiểu giống như “lăn giường” á mấy bồ

“?”

Hai giờ sau, cuối cùng Bùi Chu cũng lăn quan tài xong. An Tưởng ngơ ngác nhìn chằm chằm nắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan tài.

Nhận xét nghiêm túc thì lăn trong này khá thoải mái.

Mặt An Tưởng đỏ bừng,kéo chăn lên che khuôn mặt xinh đẹp của mình.

Hai người nằm trong quan tài nghỉ một lúc lâu. An Tưởng cảm thấy hình như mình quên một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó. Nghĩ mãi nghĩ mãimới nhớ ra mình quên cái gì, nhảy dựng lên ngay lập tức. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Chết rồi!”

“Sao thế?”

“Có phải Mặc Mặc về rồi không?”

Bàn tay đang ôm eo An Tưởng của Bùi Chu cứng đờ. Vẻ mặt anh hơi thay đổi.

An Tưởng nuốt nước bọt: “Ừm, nhà trẻ nấu bữa tối cho thằng không… nhỉ?”

An Tưởng nhìn đồng hồ. Giờ đã hơn 8 giờ rồi! Thế hai người họ lại lăn quan tài lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến vậy!

Bùi Chu im lặng.

An Tưởng sốt ruột tìm quần áo để mặc vào. vừa mặc vừa tự trách, nói rằng mình không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ kế đủ tiêu chuẩn. Dáng vẻ lẩm bẩm lầm bầm này củalàm Bùi Chu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được phì cười. Anh không cười còn được, anh cười làm An Tưởng tức giận, duỗi chân đạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên bụng anh một cái.

Hai người dùng thời gian nhanh nhất để mặc quần áo, thu dọn đồ đạc. An Tưởng sợ cậu nhóc thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dấu vết trên cổ mình nên cố ý dùng phấn nền để phủ lên. Sau khi chắc chắn không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147bất thường thì mới từ từ ra khỏi phòng ngủ.

Phòng khách vô cùng yên tĩnh, mùi hương đồ ăn trong bếp bay ra khắp nhà.

An Tưởng lần theo mùi thơm thì phát hiện cơm trong nồi vẫn còn đang nóng, nhìn qua thì đồ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn cũng không phảithức ăn mua ngoài.

Đây là…

“Mặc Mặc làm hả?”

An Tưởng sốc.

Thật ra thấy những thứ này, Bùi Chu cũng cảm thấy bình thường. An Tử Mặc không giống đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình thường, thằng nhóc đã thấy điều thì sẽ không quên điều đó, năng lực học tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạnh đến mức khó có thể tưởng tượng được. thế việc nhỏ như nấu cơm này cũng chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc khó với cậu nhóc.

BùiChu bình tĩnh lấy thức ăn ra, đưa đũa cho An Tưởng: “Em ăn đi.”

An Tưởng không nhịn được nếm thử một miếng. Mặn nhạt vừa đủ, mùi vị không tồi.

An Tưởng buồn bã: “… Em đúng mẹ kế không đủ tiêu chuẩn.” An Tưởng vừa buồn vừa ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn, “Đến cả bữa tối em cũng còn quên không nấu cho con.” Lại còn bắt con về nấu cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn nữa.

Bùi Chu nói: “Không sao. Từ nay về sau cứ để thằng làm.”

An Tử Mặc mới đi từ trong phòng ngủ ra: “??”

Đây phải tiếng người không thế??

“Mặc Mặc, con ra rồi à?”

“Vâng.”

Trong lòng An Tử Mặc đang lửa giận, cậu không muốn nói chuyện với hai người kia.

trời mới biết cậu vui vẻ chạy từ nhà trẻ về sau đó thấy căn nhà rỗng không thì tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trạng cậu thay đổi như nào. Vốn An Tử Mặc còn cho rằng hai người không nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế cậu ngồi đọc sách Olympic Toán xong thì đọc sách y, sau đó tiện tay nấu bữa tối cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình luôn. Làm xong thì cũng bảy rưỡi tối. Lúc này, An Tử Mặc mới phát hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó sai sai. Cậu gọi điện cho Bùi Chu thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng.

Khi đó An Tử Mặc mới phát hiện hai người lớn kia đã quên luôn cậu.

Nghĩ vậy, mặt cậu nhóc đen cướp bát cơm trong tay Bùi Chu ra, cảm nói: “Không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho ba ăn.”

Bùi Dĩ Chu không tức giận. Anh nhìn về phía An Tưởng: “Vợ ơi, anh đói.”

Nghĩ đến thể “yếu ớt” làm người ta thương xót của Bùi Chu, An Tưởng lập tức đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định vào trong bếp nấu đồ cho anh ăn.

Khóe mắt An Tử Mặc giật giật, cậu trả lại bát cơm cho Bùi Dĩ Chu: “Ba ăn đi.”

“Vợ ơi, anh có cái ăn rồi!”

An Tử Mặc tức giận quay đầu đi.

nhìn người lớn rồi lại nhìn người nhỏ, cuối cùng cô ngượng ngùng xoa đầu An Tử Mặc: “Xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc Mặc nha, ba, ba con dạy mẹ học nên ba mẹ mới không để ý thời gian. Mẹ hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần sau sẽ không như thế nữa!”

An Tử Mặc nhíu mày: “Dạy học?”

“Ừm… Dạy, dạy học.”

sao cũng không thể nói làm chuyện giới hạn độ tuổi được!

An Tưởng căng thẳng nhìn cậu nhóc, không ngờ được tất cả những suy nghĩ trong lòng của mình đều bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc nghe hết.

An Tử Mặc nhìn chằm chằm Bùi Chu đang bình thản ngồi ăn, tay nhỏ hết nắm chặt lại thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra, thả ra rồi lại nắm chặt. Cậu bắt đầu lo, không biết phải mấy tháng nữa mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên chức anh rồi hay không.

Tâm trạng của An Tử Mặc đi xuống, vẻ mặt cậu càng đen hơn trước.

“Mai chúng ta đi mua sắm được không?” An Tưởng động não nghĩ ra cách an ủi An Tử Mặc, “Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ đưa con đi chơi sau đó mua kem cho con ăn nhé?” Mấy bạn nhỏ đều rất thích cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này, cô tin An Tử Mặc cũng vậy.

An Tử Mặc cũng không quá hứng thú với việc này. Nhưng nghĩ đến việc có thể riêng với mẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lập tức gật đầu.

“Anh đi không?” An Tưởng nhìn về phía Bùi Dĩ Chu.

Ánh mắt Bùi Chu liếc qua An Tử Mặc, dưới ánh mắt dọa người của cậu nhóc, anh từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gật đầu.

An Tử Mặc: “……” Chắc chắn người đàn ông chó kia cố ý!!!

***

An Tử Mặc chưa bao giờ cùng người nhà ra ngoài đi dạo phố. Với cô, trải nghiệm này vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ vừa thú vị.

An Tử Mặc rất ngoan, cậu không giống các bạn nhỏ khác hết đòi cái này lại đòi cái kia. Dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như cậu chẳng hứng thú với bất cứ cái hết, cả quá trình cậu đi cạnh An Tưởng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vệnhỏ bảo vệ cho cô. Ngược lại, An Tưởng lại giống trẻ con hơn. vui vẻ mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết túi này túi nọ.

Đột nhiên nhận ra An Tử Mặc hơi yên tĩnh một chút. Câu cứ mím chặt môi đi cạnh cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng vẻ đó của cậu làm người nhìn cảm thấy khá đau lòng.

An Tưởng nhìn xung quanh một lát, sau đó thấy một cửa hàng đồ chơi bên cạnh.

“Chờ mẹ xíu nha.”

An Tưởng nói rồi chạy nhanh vào trong cửa hàng đó. Lúc đi ra, trên taycầm thêm một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hộp to.

“Tặng con nè.”

An Tử Mặc mở to mắt nhìn hộp đồ chơi kia, mãi chẳng nói được câu nào.

Cậu không nói câu nào làm An Tưởng hơi hoảng hốt, cô nắm chặt lấy cái hộp, ngập ngừng hỏi: “Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thích à?” An Tưởng không biết các bạn nam thích chơi cáinên cố ý hỏi chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa hàng rồi mới mua con bốt này. Chủ cửa hàng bảo các bạn nhỏ tầm tuổi An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc rất thích mấy con bốt biến hình màu sắc lòe loẹt như này. Nhưng nhìn dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tử Mặc, hình như cậu nhóc không thích lắm…

“Nếu con không thích thì mẹ mua cho con cái khác nhé?” Nói rồi, An Tưởng nhấc chân định quay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa hàng.

An Tử Mặc lấy lại tinh thần, vội kéo cô lại: “Không cần.”

“Hả?”

“Con thíchlắm.” An Tử Mặc ôm cái hộp to kia, ngẩng khuôn mặt nhỏ của mình lên. Hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu sáng lấp lánh như chứa hàng vạn sao trong đó, “Con thích lắm. Con cảm ơn mẹ.” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong cậu nở nụ cười với An Tưởng.

Vốn cậu nhóc đã rất đẹp rồi, lúc cười lên trông cậu càng đáng yêu hơn.

Trước đó An Tưởng từng cảm thấy bạn nhỏ này không chút dáng vẻ của trẻ con nào. ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới bốn năm tuổi, nhưng lúc nào cũng xụ mặt, chẳng cười cũng chẳng nói mấy, trưởng thành như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người lớn vậy.

“Con thích tốt rồi. Từ sau Mặc Mặc phải cười nhiều hơn đó.” Trong lòng An Tưởng cảm thấy ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngào. Cô do dự vài giây rồi vươn tay mình qua chỗ cậu nhóc, “Mặc Mặcmuốn nắm tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ không?”

An Tử Mặc cố nhịn cái mũi đang cay cay của mình, tay nhỏ giơ về phía trước đặt vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng bàn tay An Tưởng.

Trợđi sau thấy vậy thì vội đi tới: “Cậu chủ à, đưa đồ chơi cho chú được không?”

“Không cần đâu.” An Tử Mặc bình tĩnh tránh tay của trợ đi, “Cháu tự cầm được.”

Đây quà mẹ tặng cho cậu.

Món quà này giống như đúc món quà đầu tiên mẹ tặng cậu, nhưng lúc đó câu không biết quý trọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phá hỏng con rô bốt kia rồi. Lần này cậu phải giữ gìn món quà này thật cẩn thận.

An Tử Mặc ôm chặt hộp, trộm ngắm An Tưởng.

Cậu biết mẹ cậu yêu cậu rất nhiều, cũng sẽ không hoàn toàn quên cậu.

Trong lòng An Tử Mặc như có một chú chim nhảy nhót không ngừng. Nụ cười bên môi cậu không biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mất lúc nào.

Hai mẹ con tay trong tay đi phía trước, Bùi Chu cùng trợ ôm đầy túi đi đằng sau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trong mắt BùiChu hiện lên hình bóng của hai mẹ con An Tưởng. Với anh nói, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người trước mắt chính điều quý giá nhất của cuộc đời anh.

Món đồ chơi kia như mở ra một suy nghĩ mới cho An Tưởng. Tiếp đó mua rất nhiều đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tử Mặc. Nào là đồ chơi xếp gỗ, nàođàn nhựa, không chỉ vậy, cô còn mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quần áo, giày cho An Tử Mặc nữa. Phải công nhận An Tử Mặc mặc bộ nào trông cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng yêu.

“Bạn nhỏ kia cứ như người mẫu ấy nhỉ?”

“Đúng rồi đấy, tôi chưa bao giờ thấy trai nào đáng yêu như thế đâu?”

Cứkhách đi ngang qua đều sẽ khen An Tử Mặc một câu. An Tưởng nghe cảm thấy vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dự.

Cả quá trình An Tử Mặc đều ngoan ngoãn đứng yên để An Tưởng mặc đồ cho mình. An Tưởng bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu thay hết bộ này đến bộ nọ. An Tử Mặc không kêu khổ cũng chẳng than mệt, dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa nghe lời vừa ngoan ngoãn này của cậu làm rất nhiều vị phụ huynh dắt theo con đến đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải ghen tỵ.

“Con ngoan thật đấy, đã thế còn trông rất đẹp nữa!”

Lúc này, có một mẹ trong cửa hàng không nhịn được đi qua chỗ An Tưởng khen.

An Tưởng nhìn An Tử Mặc đang đứng trước gương, gật đầu, chẳng chút khiêm tốn nào nhận: “Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa ngoan vừa đẹp thật!”

An Tử Mặc được khen đỏ hết cả mặt, cậu không khỏi chen lời vào: “Vì con giống mẹ!”

An Tử Mặc xoa xoa đôi tai đang nóng lên ngại của mình. Đột nhiên trong lòng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất vui vẻ ngọt ngào.

Chủ cửa hàng cùng vị khách kia nghe thế thì sửng sốt, sau đó bật cười: “Thật hả? Thế còn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu thì sao?”

Vẻ mặt An Tử Mặc trở nên lạnh lùng ngay lập tức. Cậu cảm nói: “Ba con xấu.”

Vị khách nữ kia sửng sốt: “Ba con cũng tới đây hả?”

Chủ cửa hàngvị khách kia nhìn theo tầm mắt An Tử Mặc. Lúc này hai người mới phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một người đàn ông đang ngồi ở góc đằng sau.

Người đàn ông đó mặc một cái áo mi màu trắng, quần dài màu đen. Anh ngồi thẳng lưng, vắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chéo chân lại. Gương mặt đẹp đến xuất sắc của anh làm người ta không nhịn được phải nín thở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Anh đã cố tình thu lại khí thế của mình, nhưng khí chất hơn người của anh vẫn làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta phải cách xa không dám tới gần.

Ai cũng thể nhìn ra anh không phải người thường.

Lúc này Bùi Chu nâng mắt lên. Đến lúc anh đứng dậy, đi qua chỗ An Tưởng thì chủ cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hàng cùng vị khách kia lập tức lùi về phía sau. Trong ánh mắt họ không giấu nổi sự sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hãi.

“Thích không?” Anh mở miệng nói chuyện với An Tưởng. Mặt anh dịu đi ngay tức khắc, ánh mắt không giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nổi sự dịu dàng.

“Thích chứ.” An Tưởng chưa bao giờ cảm thấy Bùi Dĩ Chu đáng sợ, cũng lẽ đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để ý tới thay đổi của những người xung quanh.cho BùiChu xem quần áo mới, “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy bộ này đáng yêu không?”

Trong tay cầm một cái quần yếm hình thỏ con ôm rốt, trông rất đáng yêu.

Bùi Chu cười gật đầu, “Ừ, đáng yêu.”

“Đúng rồi, anhmua không?”

“Không.” Bùi Chu nắm lấy tay An Tưởng, “Anh đói rồi.”

Lúc anh nói lời này, An Tưởng mới nhận ra giờ giữa trưa.

Cô đưa quần áo cho chủ cửa hàng, sau đó tự nhiên ôm lấy cánh tay Bùi Chu, “Thế chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta đi ăn cơm đi, để em mời anh nha?”

“Ừm, được.”

Thế là một nhà ba người tay trong tay ra khỏi cửa hàng.

Hình nhưsảnh lớn của trung tâm thương mại đang tổ chức hoạt động. Phần thưởng đang được trưng bày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lập tức hấp dẫn ánh mắt của An Tưởng. Đó là một con hổ con màu cam bộ lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147lên, dáng vẻ của rất ngây thơ đáng yêu. vừa nhìnđã thấy thích, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau khi thấy yêu cầu về đối tượng tham gia, An Tưởng tủi thân thu lại mong muốn của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Chỉ trẻ con dưới 10 tuổi mới được tham gia.

Lại còn thi tính nhẩm nữa chứ.

hơn 10 tuổi rồi, lại còn ngốc.

“Sao thế em?”

An Tưởng lắc đầu, mắt giấu đi sự buồn bã của mình sau đó kéo Bùi Chu ra chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác. vừa đi vừa ngắm con hổ con kia.

Chẳng còn cách nào khác. Thôi để chờ bao giờ vềsẽ đi lên mạng tìm thử, nhỡ đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm được cái giống như con hổ kia thì sao?

Đang nghĩ thì áo bị ai đó kéo.

“Mặc Mặc?”

Ánh mắt An Tử Mặc lấp lóe: “Mẹ thích con hổ kia à?”

An Tưởng sửng sốt. Sao bạn nhỏ này lại đoán được suy nghĩ của nhỉ?

“Cũng, cũng không phải thích lắm đâu.”

An Tử Mặc làm như không nghe được, cậu nhìn Bùi Chu, dùng giọng điệu như ra lệnh với anh: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Ba đi đăng cho con đi.”

Bùi Chu nhướng mày: “Con muốn tham gia?”

“Vâng.” An Tử Mặc gật đầu. Tuy rằng cậu coi thường mấy kiểu thi nhạt nhẽo như này, nhưng nếu mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vui thì cậu tham gia một chút cũng chẳng sao.

Bùi Chu không hỏi thêm, anh xoay người định đi đăng ký.

An Tưởng cảm thấy căng thẳng, cô vội ngăn hai người lại: “Không cần đâu. Con không đọc trong thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giới hạn phải đưa ra đáp án chính xác à? Mặc Mặc mới 4 tuổi thôi, với con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói thì nhiệm vụ này quá khó rồi.”

Nghe nói vậy, hai ba con liếc nhìn nhau, đồng thanh nói: “Ồ.”

An Tưởng: “???”

Sao lại thế này?

Vừa rồi vừa bị hai người kia khinh thường đúng không?vừa bị hai người kia khinh thường hả? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Tác giả lời muốn nói:

An Tử Mặc: Mẹ coi thường con quá rồi!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 102 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App