GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 11

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Rất nhanh đã đến cửa hàng bán quan tài, An Tưởng bế An Tử Mặc đi xuống.
Sau mấy năm, cửa hàng bán quan tài này thoạt nhìn càng cũ nát hơn.

An Tử Mặc không khỏi hoài nghi rằng trước mắtphải nơi bán giường hay không.
An Tưởng đẩy cửa đi vào, hai người giấy xiêu xiêu vẹo vẹo dựa cửa ngã ra hai bên.

Trong nhà tối tăm, ông chủ ăn không ngồi rồi nằm yên trên ghế mây lật giấy xem báo.
"Quý khách muốn mua cái thì tự mình xem, quan tài tro cốt đều có."
An Tưởng nhìn xung quanh một vòng, "Ông chủ, thể làm quan tài không? Tôi muốn quan tài trẻ em." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Quan tài trẻ em...
Ông chủ đang đọc báo ngẩng đầu, nhìn chằm chằm gương mặt An Tưởng hồi lâu.

Cửa hàng bán quan tài mỗi ngày đều nhiều khách tới tới lui lui, duy chỉ khuôn mặt này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm ông ấn tượng.
Chợt ông chú ý tới An Tử Mặc đứng cạnh.
"Dựa theo kích cỡ của làm cho một cái quan tài." An Tưởng đưa hình ảnh mình đã chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho ông chủ xem, "Tôi muốn hình này nè, sẽ thật đáng yêu."
Ông chủ: "....."
gái này thật sự nghiêm túc?
"Giá cả đềuthể thương lượng, còn nguyên liệu thì ông hãy sử dụng những loại tốt nhất." Đứa nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làn da kiều quý, bớt cái chứ không thể bớt tiền quan tài được.

Ông chủ cũng đã từng gặp qua nhiều sóng to gió lớn.

Tuy rằng ông cảm thấy đầu óc An Tưởng chút vấn đề nhưng chuyện tiền dâng tới cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại không lấy? Đừng nói tiểu Trư Bội Kỳ, kể cả 7 viên ngọc rồng cũng có thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cô.
Đặt cọc xong, để lại địa chỉ, An Tưởng cả người thoải mái rời khỏi cửa hàng bán quan tài.
"Chờ mấy ngày quan tài làm xong rồi." An Tưởng vỗ vỗ cái đầu tròn xoe của An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 "Mặc Mặc không cần sốt ruột, lúc nào cũngthể tới ngủ cùng mẹ."
Ai sốt ruột?
Ai muốn ngủ cùng bà?
Hai ngày gần đây năng lực tiếp thu của An Tử Mặc càng ngày càng lớn.

Tuy rằng vẫn cảm thấy việc ngủ quan tài hơi dở hơi một chút nhưng rất nhanh chóng cũng tiếp thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện thực.
Chỉ ngủ quan tài thôi mà, tốt hơn so với việc ấu trĩ ngủ trên giường em bé.
Tiếp theo bọn họ sẽ đi đến trung tâm thương mại Tinh Thành.
Khu thời trang trẻ em tầng một.

cửa kính sát cửa sổ đủ loại quần áo thiếu nhi màu sắc rực rỡ, kiểu dáng bắt mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm hoa mắt người xem.
hồ dưới đáy lòng của mỗi người phụ nữ sẽ đều yêu cái đẹp, An Tưởng cũng không ngoại lệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Nàng hưng phấn kéo An Tử Mặc vào một cửa hàng, cầm quần nhỏ, đủ các loại áo khoác áo thun © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống.
"Mặc Mặc mặc thử xem xem." An Tưởng cầm quần áo, đôi mắt sáng long lanh nhìn cậu.
An Tử Mặc không động đậy.
Giữa mày hơi hơi dựng thẳng lên, đáy mắt hồ vài phần bài xích.
ràng, cậu không thích.
Cái ánh mắt đó dường nhưmột gáo nước lạnh xối vào đầu An Tưởng, nháy mắt làm nàng héo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 héo, môi lẩm bẩm, ngữ khí hạ xuống: "Mặc Mặc không thích thì thôi không thử." Nàng không thích cưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bách đứa nhỏ làm việc mình không thích, tuy có chút mất mát nhưng không cố ép nó.

So với bản thân vui vẻ thì con trai vui vẻ càng quan trọng hơn.
"Chào cô, giúp tôi chọn một số bộ phù hợp với kích cỡ của rồi mang ra cho tôi." An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng thuận tiện chọn mấy đôi giày, túi lớn túi nhỏ chồng lên nhau.
Chờ nàng trả xong tiền, nhân viên bán hàng nói: "Chúng tôi cung cấp miễn phí dịch vụ chuyển phát nhanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nếu cảm thấy đồ quá cồng kềnh thể nói với chúng tôi để chúng tôi giao đến tận nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cô."
"Vậy phiền rồi."
Thời gian không còn sớm, gần như mua xong tất cả đồ đạc cần mua rồi.

An Tưởng chuẩn bị đưa An Tử Mặc ra ngoài ăn cơm sau đó đi tiệm trà sữa.
Người người đi tới đi lui đông đúc, cổng lớn ngay trước mắt.
Nàng cúi đầu nhìn An Tử Mặc, không cần nghĩ cũng biết biểu tình lúc này của đang lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đạm.
"Mặc Mặc thật sự không muốn mua gì sao?" An Tưởng dừng chân, chỉ vào món đồ chơi trong tủ kính, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 "Con xem mấy cái đó đi, thích thì thể bảo mẹ."
An Tử Mặc đảo mắt qua, tầm mắt dừng lại.
《 Chiến sĩ giáp 》, giá bán 388.

Màu đỏ trắng đan xen trong món đồ chơi được đặt kín trong hộp nhựa, mặt trên của hộp logo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động.
Ánh mắt cậu trống rỗng, hồi ức chiếm cứ trong óc.
[An Tử Mặc mày cũng dám trộm tiền!!!]
[Mày lớn như vậy rồi còn muốn chơi đồ chơinữa!]
[Tao cho mày chơi!]
ta phất tay, cầm món đồ chơi một chút rồi đánh mạnh vào đầu cậu.
An Tử Mặc thu hồi tầm mắt, gục đầu xuống chậm rãi rút tay mình từ trong tay An Tưởng ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Với cậu nói, trên đời này không bất cứ thứ gì thể làm cậu thích thú.
Nhìn thân ảnh gầy nhỏ đang đi một mình phía trước, An Tưởng chớp chớp mắt, quay đầu nhìn món đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chơi kia nhưsuy gì.
"Mặc Mặc!"
An Tưởng đuổi theo gọi cậu lại, khom lưng nhìn thẳng cặp mắt đen láy lại ngập tràn âm u: "Bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia cửa hàng bán kem, mẹ mua cho con một cây.

Con ngồi ăn xong đợi mẹ được không?" Sợ không an tâm, An Tưởng lại thêm một câu, "Mẹ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi toilet."
An Tử Mặc không cho thấy bản thân đồng ý cũng không thể hiện bản thân kháng cự.
Nàng nhìn lại An Tử Mặc một lần nữa, đem cây kem đặt vào tay cậu, cuối cùng đặt cậu ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống trên ghế nghỉ chân.
An Tưởng nửa ngồi xổm, bàn tay ấm áp xoa xoa cái đầu xù xù kia, tươi cười ôn nhu: "Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con phải ngồi ngoan chờ mẹ, mẹ lập tức sẽ trở về.

Nhớ không được đi cùng người lạ nhé."
An Tử Mặc liếm liếm cây kem, thấy thân ảnh An Tưởng đi xa, lại rất nhanh thu hồi tầm mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Đồ ngốc.
WC căn bản không phải phương hướng.
Phỏng chừng là không nhịn được vứt bỏ cậu.
Kem dâu tây quá ngọt, từ trước đến nay cậu không thích đồ ngọt.

Cậu nhíu nhíu mày đứng dậy vứt vào thùng rác.

Mới vừa quay lại đã gặp một người không biết từ nơi nào chui ra ngồi xổm trước mặt cậu.
Người đó mặc quần áo đơn giản, lớn lên trông hiền lành, lúc này vẻ mặt khổ sở lôi kéo An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc: "Cháu à, bụng đau quá, cháuthể đỡsang bên kia ngồi xuống không?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Mặt An Tử Mặc âm trầm ném cái tay ta đang kéo mình, lạnh lùng nói hai chữ: "Không thể." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Cậu cự tuyệtbao nhiêu dứt khoát liềnbất nhiêu dứt khoát, già kia phỏng chừng chưa thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa trẻ nào như thế này, lập tức sửng sốt, móc ra một túi kẹo từ trong áo: "Ngoan nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu xem thích ăn cái này không? Kẹo đường này ăn rất ngon."
Đôi tay An Tử Mặc đút túi, không dao động.
Cậu vòng qua già đó đi thẳng về phía trước, bởi thân thể quá thấp không nhìn đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phía trước nên trán đập thẳng vào một đôi chân dài phía trước,
Yết hầu An Tử Mặc phát ra tiếng hừ nhẹ, ngẩng đầu hung hăng trừng mắt nhìn người mới tới.
"Cháu đừng đi nha!"
già kia còn đuổi theo đằng sau không chịu từ bỏ.
An Tử Mặc cực kỳ bực bội, nhìn người bị mình đụng vào nói: "Đây kẻ buôn người, chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại không cho tôi mượn tôi báo cảnh sát."
Cậu vốn dĩ không muốn để ý mánh khóe bịp bợm người vớ vẩn của bọn buôn người, chỉ là bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dây dưa đến không thể kiên nhẫn được nữa.

già kia không nghĩ tới nhanh như vậy đã bị phát hiện, nhất thời eo hết mỏi, chân hết đau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giơ chân chạy ra phía cửa.
"Bảo vệ!"
"Nhanh bắt lấy người đó!"
Nghe được tiếng kêu, các bảo vệ tuần tra gần đó phản ứng rất nhanh, nhanh chóng bắt được người kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
An Tử Mặc thu hồi tầm mắt, một lần nữa ngồi lại vị trí của mình.
Hai người vừa rồi còn chưa đi, vẫn luôn đứng tại chỗ nhìn chằm chằm cậu.

An Tử Mặc ngước mắt, va phải ánh mắt của nam nhân đứng đầu.
Ánh mắt cậu nhưthú, tương phản mãnh liệt với ánh mắt thanh lãnh của nam nhân kia.
Trợđứng đằng sau nhắc nhở: "Bùi tổng, hội nghị sắp bắt đầu rồi.

Đứa trẻ này..." Trợ tỉ mỉ đánh giá An Tử Mặc vài lần, tự dưng cảm thấy cậu kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất giống Bùi tổng.
Không, không thể nào.
Nháy mắt mồ hôi lạnh của trợ chảy xuống.

Bùi tổng của bọn họ thanh tâm quả dục, làm sao thểmột đứa con lớn như vậy được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
Bất quá trên thế giới nhiều người giống nhau, huống chi đứa trẻ trước mắt này trông cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khí chất lắm, phỏng chừng chỉ vừa khéo trùng hợp thôi.
Sau khi nghĩ thông suốt, trợ tức khắc thoải mái.
mắt Bùi Chu buông xuống, nhìn đến còn không tới năm phút nữa hội nghị bắt đầu.
"Anh lại đây." Tiếng nói hắn lãnh đạm, "Hỏi cha mẹ đứa nhỏ này đâu.

Nếu nó lạc người nhà thì trực tiếp đưa đến phòng an ninh."
"Được, sau đó tôi sẽ đến." Trợ tiếp lời, trực tiếp đến trước An Tử Mặc.
Bùi Dĩ Chu nhìn thoáng qua đứa nhỏ sắc mặt bất thiện đang ngồi trên ghế.

Biểu tình cảnh giác của đột nhiên làm hắn cảm thấy thú vị.

Thu hồi tầm mắt, dưới cặp mắt chăm chú của đứa nhỏ hắn trực tiếp đi vào thang máy.
Sau khi Bùi Dĩ Chu dời đi, An Tưởng khoan thai trở về..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 11 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App