GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 59

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
“Ui trời ơi, càng nhìn càng thấy thằng bé này giống Bùi Dĩ Chu lúc nhỏ, cần gì phải làm xét nghiệm ADN để kiểm tra nữa?”

Trong phòng làm việc rộng rãi, Bùi Cảnh Lâm đang cầm ảnh chụp BùiChu lúc nhỏ vừa nhìn vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 so sánh với An Tử Mặc.

Mặt ông cười tươi như hoa, sau đó mở rộng vòng tay nhìn An Tử Mặc: “Tới đây để ông nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thơm thơm cháu nào!”

Thơm cái con mẹ ông!

An Tử Mặc không chút do dự đạp chân qua.

Bùi Cảnh Lâm nhanh chóng tránh, “Ai ui, cháu cá tính thật đó, rất phong thái oai hùng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông lúc còn trẻ.”

An Tử Mặc mím chặt môi, trong mắt cậu đang ẩn chứa sát khí.

Hôm nay cậu nghe nói Bùi Chu cho người tới đây đón mình cùng Bùi Ngôn, Bùi Nặc, nhưng tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xế hôm nay không phải người bình thường hay tới đón cậu. Nhưng Bùi Ngôn, Bùi Nặc lại biết người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó nên cậu không chút nghi ngờ ngồi trên xe. Nhưng đi được một nửa đường thì cậu phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điềuđó sai sai, đường đi không phải đường về nhà cậu cảnh vật xung quanh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng xa lạ.

Sau đó, hai anh em nhà kia bị Bùi Cảnh Lâm đưa đến công viên chơi trò chơi, còn ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giữ lại cậu trong căn nhà xa lạ này.

Trong lòng An Tử Mặc bực bội, càng ngày cậu càng thở gấp hơn.

“Cho tôi về nhà.” Giọng nói của cậu ẩn chứa lửa giận, cậu nghiến răng nghiến lợi nói ra bốn chữ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Về nhà gì, về sau nơi này chính nhà của cháu.” Bùi Cảnh Lâm ngồi xổm trước mặt cậu trêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đùa, “Nói thật cho cháu nghe nè, thật ra là mẹ cháu bảo mẹ cháu không cần cháu nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên mới ném cháu cho ông đó. Ha ha, không ngờ tới đúng không?”

Lúc An Tử Mặc tức giận nhìn trôngcùng đáng yêu. Gương mặt cậu giận đến đỏ bừng, đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng sợ như thú dữ bị nhốt trong lồng sắt.

“Lại đây để ông nội thơm thơm cháu nào!”

Bùi Cảnh Lâm duỗi tay ra định ôm lấy An Tử Mặc. Đúng lúc đó thì An Tử Mặc miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra, không chút do dự cắn một cái thật mạnh vào tay ông ta.

“A a a mẹ nó!!” Bùi Cảnh Lâm đau đến nhe răng trợn mắt. Ông không thể tin được nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai ngón tay hằn dấu răng đang chảy máu của mình.

—— Nó,còn biết cắn!

An Tử Mặc lau đi vết máu trên khóe miệng, ánh mắt cậu lộ ra sự hung ác: “Biến ngay, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tin những lời ông nói đâu!”

“Ônglừa cháu đâu? Nếu không cháu nghĩ, tại sao cháu thể đến được chỗ này?” Bùi Cảnh Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết định sẽ phải cho thằng nhóc không nghe lời này một bài học nhớ đời. Ông không chớp mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp tục nói dối, “Mẹ cháucon người, con người chỉ sống được vài chục năm. Chờ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ cháu chết đi thì không phải cháu vẫn phải sống cùng ông à?”

Nghe lời Bùi Cảnh Lâm nói, không hiểu sao trong lòng An Tử Mặc lại nổi lên lửa giận, cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không hiểu tại sao mình lại tức giận nữa. Ánh mắt cậu nhìn ông ta càngđộc hơn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn cố kiên nhẫn lặp lại: “Cho tôi về nhà.”

“Đã bảo đây nhà của cháu rồi.”

“Ông không cho tôi về, tôi sẽ chơi chết ông.”

Lúc nói ra lời này, trên mặt của An Tử Mặc không biểu cảm gì. Ánh mắt cậu đen nhánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại âm u, trông vô cùng nguy hiểm.

Bùi Cảnh Lâm không nhịn đượcsợ hãi. Ông sợ tới mức đỏ cả hốc mắt, “Cháu, cháu đừng dọa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông nói cho cháu biết, cháu đừng dọa ông!”

Hu hu hu hu hu vợ ơi em đâu?

Bùi Cảnh Lâm cùng nhát gan nên vừa bị An Tử Mặc dọa ông đã nhớ tới vợ mình rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng ông cũng sợ nói cho vợ mình biết chuyện này. Bởi lẽ việc bắt đứa nhỏ này về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông tự làm, nếu vợ ông biết ông tự tiện làm việc này thì chắc chắn cũng sẽ mắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông.

Những lời trong lòng này của ông bị An Tử Mặc nghe không xót một chữ nào.

Cậu mím chặt môi lại, càng cảm thấy chán ghét người trước mắt này hơn.

“Bùi lão, điện thoại tiên sinh gọi đến.”

Tiếng cửa vang lên, quản gia đưa điện thoại qua.

Bùi Cảnh Lâm nghe vậy thì phát cáu, “Gọi ai Bùi lão đấy? Người ta còn trẻ chán nhé!” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi ông vung tay, “Không nhận, bảo cút đi!”

Nếu nhận thì chắc chắn thằng con bất hiếu kia sẽ mắng ông, nên không nhận được.

Bùi Cảnh Lâm lập xong kế hoạch rồi. Đầu tiên ông sẽ trộm mang An Tử Mặc đi ra ngoài nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một thời gian, nên là ông sẽ không để cho ai biết đâu.

Ông cười thầm trong lòng, nhưng ông không biết rằng mọi suy nghĩ của mình đều được An Tử Mặc nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết.

“Thế điện thoại của phu nhân ngài có muốn nhận không?”

“Phu nhân thì……” Bùi Cảnh Lâm nhíu mày lại, “Nhận, nhận đi.” Cho ông mười gan ông cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngắt điện thoại của vợ yêu đâu!

Bùi Cảnh Lâm cầm điện thoại qua, sau đó lén lút đi ra cửa nhận điện thoại.

Lúc này, cả phòng chỉ còn một mình An Tử Mặc. Lúc vào đây cậu cũng quan sát hoàn cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147địa hình xung quanh. Căn nhà này được xây trên sườn núi, lớn như một tòa lâu đài. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xung quanh không ai canh gác cả nên cậu muốn trốn đi cũng không quá khó.

An Tử Mặc ghé đầu qua cửa sổ nhìn xuống dưới. Cậu đang đứng tầng một nên nhảy xuống cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không chết được.

Sau khi hạ quyết tâm xong, An Tử Mặc kéo cửa sổ ra, sau đó ôm toàn bộ gối trên ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 pha ném xuống. Cuối cùng, cậu không chút do dự nhoài người, nhảy ra khỏi cửa sổ. Cậu rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trúng vào gối trên mặt đất, không bị xây xước một chút nào. An Tử Mặc vỗ vỗ mông đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dậy, sau đó chạy như điên ra bên ngoài.

Trí nhớ của An Tử Mặc cùng tốt, cậu mới chỉ đi có một lần nhưng đã nhớ được hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường vào căn nhà này rồi, đến cả tổng thể kiến trúc của căn nhà này cậu cũng biết. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này, sắc trời cũng tối dần, thuận tiện cho cậu ẩn mình vào bóng đêm.

An Tử Mặc cắn răng chạy qua bụi cỏ. Dáng người cậu nhỏ, hơn nữa ánh sáng cũng tối nên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thường rất khó phát hiện. Cậu đi mãi mới tới được cửa sau. An Tử Mặc dẫm chân lên lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 can nhảy ra ngoài cửa, chạy nhanh như chớp xuống dưới chân núi.

Bùi Cảnh Lâm không phải người tốt, chết cậu cũng không đi cùng loại người này. quỷ mới biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông ta sẽ dẫn cậu đi chỗ nào, nếu cứ dại dột đi theo ông ta thì muốn chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng khó.

Con đường trước mắt uốn lượn quanh co, tại nơi rừng núi hoang vu này cũng không có chiếc xe nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy qua, càng khônglấy một bóng người. Thân hình nho nhỏ của cậu đi một mình trên con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường dài, bóng tối tận như đang nuốt chửng cậu.

An Tử Mặc chưa bao giờ cảm thấy sợ bất cứ thứ gì. cho cảnh vật xa lạ, đêm tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mờ mịt, con đường gập ghềnh gian nan, nhiều nguy hiểm chưa biết, cậu cũng không sợ.

Chỉcậu muốn về nhà.

**

Kim đồng hồ đã chỉ 8 giờ. Đúng lúc này, An Tưởng được tài xế do Bùi Chu phái đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đưa tới Bùi gia. Cùng lúc ấy, Bùi Chu cũng từ thành phố C trở về.

Tòa lâu đài bề dày trăm năm lịch sử, cùng uy nghiêm tráng lệ đứng sừng sững trong bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tối.

An Tưởng không có thời gian thưởng thức vẻ đẹp cổ xưa của căn nhà này, vội vàng bước vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong.

“Mặc Mặc ——!”

gọi một tiếng, sau đó mới phát hiện trong phòng khách to như vậy không có bóng dáng của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc. Ngược lại, trên pha Bùi Cảnh Lâm Thịnh Thục đang ngồi. Rõ ràng Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cảnh Lâm vừa bị ăn mắng nên đôi mắt ông hồng hồng. Sắc mặt của Thịnh Thục cũng không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẹp, trong mắt lạnh như ẩn chứa những lớp băng.

“Tử Mặc đâu?” Bùi Chu tiến lên hỏi, vẻ mặt anh bình tĩnh như chuẩn bị nổi lên sóng gió. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Cảnh Lâm không tự giác dựa gần hơn vào vợ mình, đến cả dũng khí đứng ra nhận tội ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không có, đừng nói đến dũng khí dám nói chuyện với Bùi Chu, “Lúc, lúc ba nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại thì, thì…… không thấy thằng đâu nữa?”

“Thằngđi đâu?”

“Ba không biết! Thằng nhóc kia nhảy từ cửa sổ ra ngoài, tới lúc ba cho người đi tìm thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thấy nữa.”

Nếu Bùi Cảnh Lâm biết gan thằng nhóc kia lớn đến vậy thì chết ông cũng sẽ không để© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong phòng một mình.

BùiChu nắm chặt tay, đôi mắt anh lạnh như băng.

An Tưởng sắp không chịu nổi nữa rồi. nhanh chóng chạy ra xem cửa sổnơi An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhảy ra.bên ngoài đen kịt, không nhìn thấy gì, chỉ nhìn thấy ảnh ngược của cô do kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thủy tinh phản chiếu lại.

“Bùi Cảnh Lâm, sao lúc ba đón thằng đi lại không nói với con?”

Bùi Chu gọi thẳng tên của Bùi Cảnh Lâm. Bùi Cảnh Lâm nghe vậy cũng không dám mắng anh, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chột dạ nói tiếp: “…… Ba chỉ muốn làm quen với cháu nội một chút, trải nghiệm cảm giác được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trông trẻ em thôi.”

“Trông trẻ em?” Bùi Chu nghe xong thì cười nhạo, “Lúc còn nhỏ ba không muốn trông con, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại muốn trông trẻ em? Ba không biết ba sốngtâm như vậy sẽ gây nên bao nhiêu phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phức cho người khác sao? Ba biết ba như vậy làm người ta rất khó chịu rất chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ghét hay không?”

Giọng nói của Bùi Chu kích động, không nhịn được oán giận: “Con đã nói ba đừng nhúng tay vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện của con còn gì?”

Bùi Cảnh Lâm bị Bùi Chu mắng đến khóc. Người đàn ông cao một mét tám nép vào người vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, “Ba muốn trông con, nhưng con có cho ba trông đâu? Nặc Nặc cùng Ngôn Ngôn con cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho ba trông, Bùi Thần con cũng không cho ba quản nốt. Ba làmcon cũng không cho, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ con lại quay sang trách ba. Ba cũng…… ba cũng có cố ý vứt bỏ con đâu.”

“Đủ rồi.” BùiChu nhắm mắt, không muốn nghe ba mình tiếp tục biện giải nữa.

Gần như từ nhỏ đến lớn, Bùi Cảnh Lâm chưa phải chịu khổ bao giờ, ông sinh ra đã sống trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhung lụa, được ngậm thìa vàng rồi. Chỉviệc mấy anh em trong nhà chết đi làm ông đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khổ thôi. Sau khi kết hôn thì ông lại được vợ mình cũng mẹ của Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo vệ yêu thương, sau đó đẻ ra cậu. Cuộc sống như vậy càng làm ông trở nên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm, thích làm bậy và không quan tâm tới kết quả, cũng chưa từng làm tròn trách nhiệm của một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người cha, hay một người ông hay người cụ trong gia đình.

Bùi Chu chưa từng ôm một chút hy vọng với ông, bây giờ, anh chỉ cảm thấy phiền chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thất vọng.

An Tưởng đứng sau, không nhịn được khóc nức nở. Bùi Chu quay đầu nhìn lại, anh hơi ngẩn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, “Cô đừng khóc, Mặc Mặc rất thông minh, thằngsẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không sao đâu.”

An Tưởng lấy tay lau qua nước mắt trên mắt mình.hất tay BùiChu ra, sau đó chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra bên ngoài.

trách anh.

Bùi Chu mím chặt môi, tàn nhẫn liếc nhìn Bùi Cảnh Lâm một cái lạnh như băng, “Tốt nhất ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên cầu nguyện cho thằng không làm sao, nếu không con sẽ không bỏ qua cho ba đâu!”

“Ba sẽ phái thêm người đi tìm, con đừng giận ba nữa!”

Bùi Cảnh Lâm run rẩy lấy điện thoại ra, sau đó gọi tất cả người dưới quyền mình đi tìm An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc. Ông cũng không tin một đứa nhóc 4 tuổi thể chạy ra xa khỏi ngọn núi này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng cùng sốt ruột lo lắng, không muốn lãng phí thêm một giây phút nào ở chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này nữa, thế lại vội vàng chạy ra ngoài.

không chú ý tới cầu thang dưới chân, khi bước hụt chuẩn bị ngã thì được một bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay to giữ lại.

An Tưởng hoảng sợ nhìn Bùi Dĩ Chu một cái, sau khi đứng vững lại thì lại thở gấp, “Chắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chắc Mặc Mặc sẽ không chạy linh tinh đâu. Tôi nghĩ thằng sẽ muốn về nhà, nhưng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ thằng bé lạc đường.” Đường núi quanh co nguy hiểm, trời lại tối, lại còn mưa. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cẩn thận có thể bị rơi xuống núi hoặc bị xe đâm.

“Được, thế chúng ta lại đi tìm thằng thêm một lần nữa.” Bùi Chu nhìn định vị trong điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại. Cặp sách của An Tử Mặc đang trong nhà, đồng hồ cậu nhóc cũng không đeo.

Anh cũng cố gắng bình tĩnh lại, sau đó mở cửa xe cho An Tưởng ngồi xuống.

Chiếc xe ô màu đen chạy một mình trong màn đêm đen kịt. Hai người ngồi trong xe căng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ai nói câu nào. Đột nhiên, tiếng thông báo từ điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

một tin nhắn gửi đến từ Weibo.

An Tưởng nghĩ nghĩ rồi mở ra.

[Không giảm được mười cân thì không đổi tên: Chào bạn. Cho hỏi đây phải con của bạn không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 [Hình ảnh]]

An Tưởng mở hình ảnh ra thì thấy được An Tử Mặc đang vác theo khuôn mặt bẩn ngồi ngoan trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ghế.

sửng sốt, vành mắt cô lại đỏ lên.

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo: Đúng rồi. Đó con của tôi, thằng không cẩn thận bị lạc đường. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hỏi tôi có thể liên hệ với bạn bằng cách nào?]

[Không giảm được mười cân thì không đổi tên: Chúng tôi đi ngang qua thì thấy cậuđứng ven © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường. Vốn chúng tôi định mang cháu đến đồn cảnh sát, nhưng cháulại bảo phương thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liên hệ của mẹ mình nên chúng tôi mới làm theo lời cậutìm được Weibo của bạn. Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ chúng tôi muốn đưa cháu về nhà, đâysố điện thoại của tôi. Nếu bạn muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện cùng cậu thì để chúng tôi gọi cậu bé dậy.]

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo: Không sao không sao. Nếu cậu nhóc đang ngủ thì bạn cứ để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ đi. Chúng tôi về ngay đây.]

An Tưởng gửi tin nhắn liên tục, liên tiếp cảm ơn người kia. hít hít cái mũi nuốt nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống, nói với Bùi Chu: “Mặc Mặc gặp được người tốt, bây giờ người kia đang định đưa thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nhà.”

Nghe được lời này, Bùi Chu cũng như trút được gánh nặng. Anh thở phào nhẹ nhõm: “May quá. Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ chúng ta cũng về nhà.”

“Được!” An Tưởng gật đầu thật mạnh, đôi mắt hồng hồng của không nhịn được nhìn liên tục vào điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại.

Người tốt kia như sợ An Tưởng lo lắng nên cứ mỗi năm phút lại gửi cho một tin nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quay video An Tử Mặc, sau đó lại gửi định vị cho cô.

Nhìn những dòng tin nhắn được gửi tới liên tiếp không ngừng kia, trong lòng An Tưởng vô cùng nhẹ nhõm. Hốc mắt cô lại đỏ lên, nước mắt lã chã rơi xuống.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 59 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App