GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 88

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Bùi Dĩ Chu mời cô giáo dạy lễ nghi tốt nhất đến cho An Tử Mặc.

Lần đầu tiên giáo dạy lễ nghi thấy An Tử Mặc thì cảm thấy hơi sợ. Cậu nhóc ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngược sáng, gương mặt đen sì, trong mắt chứa sự trưởng thành chững chạclứa tuổi này chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên có. Ánh mắt cậu bình thản như một hồ nước lặng vậy, cả người như một cái cây mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết sức sống, không phát triển cũng chẳng nở hoa.

“Mặc Mặc, đây là Từ.”

An Tử Mặc gật đầu, sau đó đứng dậy, ngẩng đầu lên nhìn giáo trẻ. Im lặng một lát rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu vươn tay ra chào hỏi.

giáo kia thấy vậy thì sửng sốt, sau đó nhanh chóng nắm lấy tay nhỏ lạnh băng của An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc.

BùiChu cònviệc, thế anh rời đi, để lại không gian riêng cho hai người.

Bầu không khí yên lặng một lúc lâu. Từ đang nghĩ xem nên đánh tan bầu không khí im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này như nào thì đột nhiên An Tử Mặc mở miệng: “Cô thể dạy con mỉm cười không?”

“Hả?”

“Mỉm cười.” An Tử Mặc mím môi, sau đó đưa tấm ảnh cậu luôn giữ trong ngực chogiáo xem, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Giống như này.” Cậu chỉ vào gái trong ảnh.

Đó chính An Tưởng.

đứng dưới ánh nắng cười như hoa, rất dịu dàng.

Đột nhiên Từ nhớ tới lời dặn của người giúp việc trong Bùi gia. Cậu nhỏ tuổi này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ mình mới mất mà quyết tâm muốn chết. yên lặng nhìn vào vết thương dưới cổ áo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc, chầm chậm gật đầu đồng ý.

Cười mỉm, khóc thút thít, cười lớn, đó là những biểu cảm con người đã từ lúc mới sinh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng An Tử Mặc rất ít khi cười, nếucười cũng chỉ cười khinh bỉ, cười móc mỉa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười nhếch mép. Chỉ riêng cười một cách vui vẻ, hạnh phúc dịu dàng thì cậu chưa cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bao giờ. Lúc này, cậu đứng trước gương nhìn bản thân mình, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa kỳ lạ vừa đáng sợ.

Khóe mắt Từ giật giật, khéo léo nói: “Con thử thả lỏng một chút xem?”

An Tử Mặc nhíu mày: “Con thả lỏng lắm rồi.”

Từ nói: “Nhưng nhìn cười như này vẫn mất tự nhiên quá. Con nhìn cười như này nè.” Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi nở một nụ cười tiêu chuẩn, lộ ra hàm răng trắng nõn của mình.

An Tử Mặc như suy nghĩ. Cậu học dáng vẻ của cô giáo rồi cười theo.

“Con thả lỏng chút nữa đi.”

“Đừng cứng người như vậy.”

“Hay con thử nghĩ về một số chuyện vui vẻ thử xem?”

Chuyện vui vẻ?

Trong đầu An Tử Mặc không khỏi hiện ra hình ảnh khi mình sống cùng với An Tưởng. Sau đó khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môi cậu từ từ lộ ra một nụ cười.

Nụ cười đó như làm cả khuôn mặt câu sáng lên. Ánh mắt Từ sáng rực, hưng phấn nói: “Đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng đúng, chính như thế! Con cứ cười như vậy là được!”

An Tử Mặc đứng trước gương một lúc lâu, cho đến khi giáo rời đi cậu vẫn giữ nguyên nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười này. Thậm chí đến lúc gặp ba anh em nhà Bùi Nặc cậu vẫn giữ vẻ mặt đó.

“Chào buổi trưa các cháu.”

Phụt.

Bùi Thần vừa uống một ngụm nước, nghe vậy thì sặc ngay lập tức.

Cậu quay đầu lại thì thấy An Tử Mặc cười như một người máy. Bùi Thần cau mày, vẻ mặt trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên kỳ lạ.

An Tử Mặc hoàn toàn không quan tâm tới sự thay đổi của Bùi Thần. Cậu về chỗ của mình, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thẳng lưng, dùng dao nĩa cắt thức ăn.

Bùi Thần: “……?”

Bùi Thần nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: “Ông Tử Mặc, ông không sao chứ?”

An Tử Mặc không thèm nâng mắt lên, “Lúc ăn lúc ngủ không nói chuyện.”

“……”

Con mẹ gặp quỷ rồi!!!

Bùi Thần biết cái chết của An Tưởng đã tạo một sốc lớn cho An Tử Mặc. Nhưng bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng đã qua hai tháng rồi, không vượt qua được sốc đó thì cũng thể hiểu được. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đến mức… thay đổi tính cách 180 độ như này chứ?

Bùi Thần cảm thấy khó chịu trong lòng, “Tử Mặc, mai ông muốn ra ngoài chơi không?”

An Tử Mặc: “Ông còn phải học.”

“Hả?”

“Ông chuẩn bị vào học lớp thiên tài của trường trung học số 1.”

Trường trung học số 1 chính trường trung học tốt nhất ở Giang Thành. Mười năm trước chính phủ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lập lớp thiên tài trường này, chuyên tuyển những đứa trẻ chỉ số thông minh vượt qua người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình thường trên khắp cả nước. Năm nay An Tử Mặc còn chưa được 5 tuổi, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớp thiên tài nhiều người tài nhưng cậu vẫn người nhỏ tuổi nhất, cũng chính người nổi bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất.

Trong lòng Bùi Thần càng cảm thấy khó chịu hơn.

An Tưởng không muốn An Tử Mặc học vượt lớp, sợ cậu bỏ lỡ thời thơ ấu đẹp đẽ của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng bây giờ An Tưởng đi rồi, tuổi thơ của An Tử Mặc cũng kết thúc tại đây.

Trong lòng Bùi Thần cảm thấy đau đớn. Cậu cố gắng nuốt nước mắt lại, nói: “Thế ba ông đồng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à?”

An Tử Mặc gật đầu: “Ừ.”

“Nhưng học đó thì phải đi rất xa nhà, ông…”

“Không sao, ông thể tự chăm sóc cho bản thân.”

Từ trước đến nay, cậu toàn tự chăm sóc cho bản thân.

Đột nhiên An Tử Mặc nhớ đến An Tưởng, tay cậu hơi dừng lại một chút sau đó lại cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống cắt bít tết.

Mấy ngày sau đó An Tử Mặc đều nghiêm túc học lễ nghi. Thấy người giúp việc thì cậu sẽ lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự chào hỏi, cậu chơi với Bùi Nặc một cách đầy nhẫn nạidịu dàng, cậu cũng dạy Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thần học. Cậu gặp ai cũng nở một nụ cười dịu dàng. Nụ cười đó như cái mặt nạ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đắp lên trên gương mặt, đẹp thì đẹp thật, nhưng người hiểu cậu sẽ cảm thấy sợ hãi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rét run. Hai anh em sinh đôi vốn định chơi với An Tử Mặc, nhưng thấy vẻ mặt đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cậu thì cả hai cũng phát sợ, mỗi lần thấy An Tử Mặc thì đều trốn đi.

An Tử Mặc ăn cơm đúng bữa, ngủ đúng giờ. Hành động của cậu hoàn hảo như một người máy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lập trình chính xác từ trước.

“Bùi Thần, cháu cần ông dạy học không?”

An Tử Mặc không thấy người khác liền đi vào trong phòng Bùi Thần.

Bùi Thần đang đau đầu với đề vật lý, cậu nghĩ nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Không cần đâu.”

“Ừ, thế ông không làm phiền cháu nữa.” An Tử Mặc nói xong thì từ từ rời khỏi phòng.

Từ trước đến nay An Tử Mặc chưa từng lịch sự ngoan ngoãn đến như vậy.

Nhìn bóng dáng An Tử Mặc rời đi, Bùi Thần thở dài. Dường như cậu đã hiểu vì sao An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc lại thay đổi như vậy. Đơn giản cậu nhóc muốn trở thành một đứa trẻ hoàn hảo, muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở thành một An Tưởng thứ hai.

Nhưng mà…

An Tử Mặc chỉ một, cậu không thể trở thành bất cứ ai khác.

Bùi Thần đứng dậy đuổi theo An Tử Mặc. Cậu thấy An Tử Mặc đang đứng trước gương tập cách cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong tay cậu nhóc cầm ảnh của An Tưởng, cố gắng bắt chước cô.

“An Tử Mặc, ông đừng tập nữa.” Bùi Thần đi lên giật lấy ảnh của An Tưởng, “Đủ rồi.”

Tự dưng bị Bùi Thần giật ảnh, vẻ mặt An Tử Mặc cứng lại, “Đưa ông.” Vẻ mặt cậu đen đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong mắt chứa đầy khí lạnh. Nhưng sau đó cậu nhận ra mình đã không “chuẩn mực”, trong mắt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giấu nổi sự tức giận. Nhưng cậu vẫn cong môi lên, nói một cách dịu dàng, “Bùi Thần, mau đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảnh chụp cho ông nào.”

Bùi Thần không chịu nổi nữa, cậu mình cao hơn to hơn An Tử Mặc nên giơ ảnh chụp lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cao, không cho An Tử Mặc lấy lại, “Chị An Tưởng đã chết rồi.”

“Đưa ông.”

“Ông làm những thứ này chẳng có ý nghĩa cả.”

“Ông bảo… Đưa ông.”

An Tử Mặc lặp lại lần nữa. Cậu mất hết kiên nhẫn, không giấu chút sự tức giận nào trong mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Dáng vẻ của cậu nhóc làm Bùi Thần do dự, nhưng cậu vẫn nói: “Ông bỏ đi tính cách thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, trở thành ngoan trong mắt mọi người, nhưng ông nghĩ làm vậy thì chị An Tưởng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vui sao? Không, chị ấy không thấy được chị ấy đã không còn từ lâu rồi. Chị An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mong ông dịu dàng ngoan ngoãn nhưng chị ấy tuyệt đối không mong ông chỉ ngoan ngoãn với dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ở vẻ bề ngoài như này. An Tử Mặc, ông đặt tay lên ngực tự hỏi bản thân mình xem, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nụ cười bây giờ của ông nụ cười vui vẻ từ tận đáy lòng sao? Không phải, ông chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang tự lừa mình dối người thôi!”

Bị nói trúng tim đen, An Tử Mặc quay đầu đi, cậu nghẹn ngào: “Không cần cháu quan tâm.”

“Sau khi chị An Tưởng chết, ai cũng đều khó chịu, chẳng ai vui vẻ. Nhưng ông Mặc Mặc à, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còngia đình, cháu, Bùi Nặc, Bùi Ngôn. Chúng cháu sẽ cùng ông lớn lên, cùng ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan sát sự thay đổi của thế giới này, chúng ta sẽ cùng nhau lớn lên, trở thành những con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người dịu dàng. thế… Ông đừng như vậy nữa được không?”

Câu cuối cùng Bùi Thần nói rất cẩn thận, cứ như cầu xin An Tử Mặc vậy.

An Tử Mặc mím môi, từ từ dời tầm mắt đi, “Ông chỉ muốn mẹ mình thôi.”

“Tử Mặc…”

“Cháu chẳng hiểu hết.” An Tử Mặc không muốn nhiều lời với Bùi Thần nữa, cậu tránh khỏi chỗ Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thần rời đi.

Bùi Thần cảm thấy bực mình, nhìn vào bóng dáng của An Tử Mặc hét lên: “An Tử Mặc, ông nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rằng chỉ mình ông mất mẹ sao?”

Bả vai An Tử Mặc run lên, cậu dừng chân lại.

Hốc mắt Bùi Thần đỏ lên, cậu cố nhịn tiếng nức nở của mình xuống, “Lúc ba mẹ cháu qua đời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em trai, em gái cháu còn chưa đầy tháng, đến cả tiếng ba mẹ chúngcòn chưa được gọi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cháu không đáng thương à? Hai đứa em cháu không đáng thương à? Ông còn có gia đình, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng cháu, về sau chúng ta không thể cùng nhau sống thật hạnh phúc được hay sao?!”

An Tử Mặc c ắn môi dưới không nói lời nào.

Bùi Thần cố bình tĩnh lại. Cậu đi qua, khom lưng xuống đưa ảnh cho An Tử Mặc: “Chúng cháu đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thích dáng vẻ hung dữ của ông,thế mai ông đừng học cái lễ nghi chết tiệt đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa. chúng ta không lễ phép, không ngoan thì sao? Đám người ngoài kia đến rắm cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dám thả ra đâu!”

An Tử Mặc nhận lấy ảnh, cậu từ từ dựa trán mình vào bụng Bùi Thần, như dỡ ra áo giáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứng cáp của mình ngày thường. Giờ phút này, dáng vẻ của cậu vừa tủi thân vừa bất lực.

Bùi Thần mất tự nhiên kéo thẳng môi mình. Sau đó cậu ngồi xuống ôm An Tử Mặc vào trong ngực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Vì thế… ông muốn ra ngoài chơi với chúng cháu không?”

“Ừ.”

“Lớp thiên tài thì sao?”

“Không đi nữa.”

Nhận được câu trả lời như ý muốn, Bùi Thần cười tươi xoa đầu An Tử Mặc.

Qua hôm đó, An Tử Mặc lại trở về dáng vẻ ngày thường. Cậu vẫn học lớp lễ nghi nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn cố chấp như trước nữa. Ban ngày cậu đi học, tối về thì dạy nhóm cháu của mình học, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chủ nhật thì ra ngoài chơi với gia đình mình, mỗi ngày đều rất nhiều hoạt động.

Mỗi tối An Tử Mặc đều ra nghĩa trang, đến chỗ mộ An Tưởng nói chuyện với một lát. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cao hơn được bao nhiêu cũng tâm sự với cô, đượcgiáo thưởng cho phiếungoan cũng kể, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay cả Bùi Thần thi trượt cũng kể cho nghe.”

Chớp mắt vào mùa hè. Sự nhớ nhung mẹ của An Tưởng tràn vào cả xương cốt.

Nhưng An Tử Mặc biết… Người chết đi không thể trở về, như tuyết rơi xuống hòa vào đất không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở về làm tuyết.

**

Hôm sau An Tử Mặc không đi học mà bị kéo Bùi Chu đi đến một chỗ.

Trên đường đi anh không nóivới cậu nhóc. Đến nơi Bùi Chu mới nghiêm túc dặn dò: “Tí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa chúng ta sẽ đi gặp An Ngạn Trạch, sau khi con thấy anh ta thì không cần nói gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chỉ cần nghe cẩn thận xem trong lòng anh ta nghĩ được, nhớ đừng bỏ lỡ bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chi tiết gì.”

An Tử Mặc thông minh, cậu lập tức hiểu ý của Bùi Dĩ Chu.

Mấy tháng qua Bùi Chu vẫn luôn điều tra An Ngạn Trạch, bây giờ anh nghênh ngang vào trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế này chắc phát hiện được điều rồi.

Sau khi vào nhà thì hai ba con được đưa đến phòng khách.

Không lâu sau, An Ngạn Trạch đi từ trong phòng đọc sách ra.

“Ngai quá, nãy tôi việc cần xử gấp qua điện thoại, để Bùi tổng chờ lâu rồi.”

An Ngạn Trạch mặc một bộ quần áo thoải mái, anh ta đeo một cái kính màu bạc, đúng chuẩn dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ mặt người dạ thú.

“Bùi tổng thể dành ra chút thời gian quý báu của mình tới chỗ nhỏ bé này của tôi, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm tôi bất ngờ.”

Bùi Chu không thèm để ý tới lời châm chọc của An Ngạn Trạch, anh lạnh lùng nhìn An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch, vào thẳng chủ đề: “Vợ tôi đâu?”

Anh thẳng thắn như vậy làm cả hai người còn lại kinh ngạc.

An Ngạn Trạch giữ vẻ kinh ngạc trên mặt mình: “Bùi tổng, anh nhầm hay không?”

Bùi Chu thẳng tay ném tài liệu qua, “Em gái anh, An Tưởng dị ứng máu người mà chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, vài ngày sau thì thi thể cô ấy được anh mang đi thiêu hủy. Nhưng điều kỳ lạ chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng vào ngày hôm đó, An tổng lại thiêu hủy thi thể của mộtgáidanh khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong nhà xác.”

Ánh mắt Bùi Dĩ Chu sáng quắc, như muốn nhìn thấu linh hồn An Ngạn Trạch, giọng anh càng sắc bén hơn: “An tổng, tôi và anh, chúng ta đều biết thân phận của vợ tôi. Cứ giấu như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu. Vì thế… Vợ tôi đang ở đâu?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App