GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 93

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng ngủ một mạch đến 9 giờ sáng hôm sau mới tỉnh.

ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn mặt trời chói chang ngoài cửa sổ. Đến khi bụngréo lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mới tỉnh hẳn. An Tưởng xoa xoa cái bụng đói của mình, không khỏi nhớ tới hương vị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tối qua.

Sao máu thể uống ngon như vậy được nhỉ?

Máu…

An Tưởng chấn động, hít một hơi thật sâu.

Hình như hút máu người rồi!!!

Cuối cùng An Tưởng cũng nhớ ra hôm qua đã xảy ra chuyện gì.lập tức bất chấp tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy vọt từ trong phòng ngủ ra ngoài.

“Em dậy rồi à?”

Người đàn ông ngồi bàn ăn đã thay bộ quần áo mới. Áo mi trắng làm anh trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ trung hơn, động tác ăn của anh mang đậm khí chất quý tộc. mắt An Tưởng giật giật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ánh mắtdời về phía cổ của anh.đó một dấu răng mờ mờ, đókiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tác để lại tối qua.

Mặt An Tưởng nóng bừng lên, cô chỉ hận không thể đào ngay một cái lỗ dưới chân mình rồi chui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tọt vào đó.

hút máu người ta rồi.

Anh ấy sẽ không báo cảnh sát chứ?

“Chỗ kia quần áo, em tắm rửa thay quần áo đi.” BùiChu nói xong thì tiếp tục ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần mình.

góc ghế pha hai cái túi, vừa nhìn biết đó đồ mới mua rồi.

An Tưởng cúi đầu nhìn cái váy trắng mình đã mặc hai ngày liền, cô chầm chậm đi qua, ôm đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi vào trong phòng tắm.

Trong túi một cái váy liền thân màu tím, một đôi giày nhỏ, còn có… đồ lót. Số đo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của rất vừa với cô.

An Tưởng cũng không có thời gian tự hỏi tại sao Bùi Chu biết số đo của mình, đầu óc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô mơ màng màng, ngơ ngác đi vào trong phòng tắm tắm rửa rồi thay quần áo. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉnh trang sạch sẽ thì quay lại phòng khách.

Bùi Chu lười biếng nâng mí mắt lên.

Từ chỗ của anh thể thấy được ràng dáng vẻ của An Tưởng. như đóa hoa đang nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rộ dưới ánh mặt trời, tràn đầy sức sống. Bỗng Bùi Chu hoảng hốt, anh nhớ lại lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị bệnh nặng. Khi đó hôm nào cũng đứng trước gương để trang điểm cho mình trông bớt tiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tụy.

bảo không biết bao giờ mình sẽ chết, vì thế lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng vẻ đẹp nhất của mình để chết đi.

Chớp mắt cái đã qua nửa năm, lại xuất hiện trước mặt anh trong trạng thái khỏe mạnh bừng bừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sức sống.

“Bùi tiên sinh?”

BùiChu mắt, cẩn thận giấu đi sự khác thường trong ánh mắt cùng những suy nghĩ trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, “Em ăn sáng đi.”

Vẻ mặt anh bình tĩnh như thường, cứ như anh không định nói về việc đêm qua với vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng giơ tay gãi đầu, sau đó chầm chậm ngồi xuống cạnh anh ăn sandwich.

“Hôm qua em hút máu anh.”

An Tưởng đang ăn sandwich, nghe anh nói vậy thì bị nghẹn, mặt cô đỏ bừng lên.

Bùi Dĩ Chu bình tĩnh đẩy sữa gần đó qua chỗ cô.

An Tưởng ôm ly sữa lên uống, khóe miệng dính sữa, trông như một cái ria mép màu trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy. Taycầm lấy cái ly, đôi mắt đào hoa xinh đẹp vừa tủi thân vừa khó xử nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu.

“Em hút nhiều máu lắm, hút đến mức anh ngất xỉu luôn.” Bùi Chu bình tĩnh trần thuật lại sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc, trên mặt anh giữ biểu cảm “Em xem nên xử lý như nào?”

An Tưởng nhíu chặt mày.

Bầu không khí như cứng lại. An Tưởng nơm nớp lo sợ đặt cái ly xuống, nhỏ giọng hỏi: “Bùi tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sinh, anh là người hả?”

Quỷ hút máu trưởng thành có thể nhận ra đồng loại.

Nhưng An Tưởng không có năng lực đó. thể nhiều chỗ bị khiếm khuyết, không giống quỷ hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu khác nênkhông biết làm việc này.

An Tưởng cảm thấy BùiChu không giống người, nhưng anh cũng chẳng giống quỷ hút máu, nhìn qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trông anh khá… dễ gần.

Bùi Dĩ Chu không trả lời, anh lấy tay day nhẹ huyệt Thái Dương. Hình như anh vẫn còn khó chịu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng cảm thấy căng thẳng, vội hỏi thăm anh, “Bùi tiên sinh, anh khỏe không?” Trong giọng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không giấu nổi sự lo lắng.

Bùi Chu cong môi, từ từ lắc đầu: “Anh thiếu máu.”

Thiếu, thiếu máu hả?

“Anh quỷ hút máu, nhưng anh thiếu máu.”

“Hả?” An Tưởng hốc mồm, Bùi Chu quỷ hút máu thật à?quỷ hút máu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể thiếu máu được luôn hả?

Bùi Chu: “Vì thế anh rất yếu.”

Yếu, yếu hả??

An Tưởng ngơ ngác.

“Nếu bây giờ ai cho anh hút ít máu thì…”

“Tôi tôi tôi tôi cho anh hút!!” An Tưởng chủ động xung phong nhận việc, “Hút tôi, hút tôi đi!” Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua cô đã hút máu người ta rồi, bây giờ cho người ta hút lại cũng gọi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại.

Chậc.

Dễ lừa thật đấy.

Bùi Dĩ Chu cười trong lòng, nhưng ngoài mặt anh lại lắc đầu: “Thôi, không phải em định đi luôn à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thế anh không làm phiền em nữa.”

Bây giờ An Tưởng mới ý thức được mình đang bị người ta theo dõi, phải đi trốn người ta. Cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay vừa hăng hái giơ lên của lập tức héo xuống.

An Tưởng còn chưa nghĩ ra tiếp theo mình sẽ đi đâu.

Không giấy tờ tùy thân, không điện thoại. Cướp được một cái xe ô nhưng không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lái. Bên ngoài còn bị kẻ xấu theo dõi, thẻ ngân hàng cũng chẳng dám đến ngân hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rút tiền. An Tưởng muốn về Giang Thành, nhưng với tình hình hiện tại của thì chẳng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về đó được.

Hơn nữa… An Tưởng cũng không muốn đi tìm An Ngạn Trạch.

Nghĩ vậy, An Tưởng lại nhìn lén Bùi Chu.

Bùi Chu một người khá tốt, dễ gần, thân thiện, nếu lợi dụng… Không đúng, cái từ lợi dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này khó nghe quá. Nếu thể nhờ anh giúp đỡ, không chừng anh có cách giúp về Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thành.

“Bùi tiên sinh, tôi cho anh hút một ngụm máu, anh có thể đưa tôi về Giang Thành được không?”

Haizz, quả nhiên quỷ hút máu kém nhất trên đời, thảm đến nỗi phải đi bán máu mà kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sống.

An Tưởng buồn bã, vẻ mặt chán đời của cô làm Bùi Chu suýt cười ra tiếng, mayanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được.

“Chỉ một ngụm thôi à?”

“Hai, hai ngụm cũng được.” Nói rồilại căng thẳng nhìn sắc mặt của BùiChu.

“Được.”

Nhận được câu trả lời của anh, An Tưởng thở phào nhẹ nhõm.

chủ động kéo ghế về gần chỗ anh, chủ động cởi cúc áo của mình ra, lấy tay kéo cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo, “Anh hút đi.”

Bùi Chu vốn chỉ định trêu một chút thôi, ai ngờ lại mạnh bạo như vậy.

thể này của nhiều năm không ra ngoài, làn da trắng nõn, như trứngbóc. Nhìn đường cong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cái cổ thon dài kia, Bùi Chu cảm thấy cổ họng mình khô khô.

Từ sau khi An Tưởng chết, anh chưa từng hút thêm một ngụm máu nào, cũng không đ ộng tình với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bất kỳ ai. Mỗi ngày anh đều sống một cách nhạt nhẽo vị.

Anh không thể ngờ rằng mình lại thể gặp lại sớm như vậy.

Ánh mắt BùiChu thay đổi, đầu ngón tay lành lạnh của anh nhẹ nhàng vén sợi tóc của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng lên, đầu ngón tay chạm vào làn da làm An Tưởng run người, nổi hết cả da gà.

Bùi Chu giữ cái cổ thon dài của An Tưởng, cúi người tới gần.

Trên người anh có một mùi hương dễ ngửi, khi anh ghé sát vào An Tưởng, An Tưởng lại nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hương vị tối qua. Ban đầu thì hơi chát chát đắng đắng, sau lại trở nên ngọt ngọt, làm cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không dứt ra được.

Nghĩ An Tưởng lại thèm, hơi thởcũng dần loạn nhịp.

“Anh làm nhé?”

“……” Sao câu này nghe cứ đen tối thế nào ấy?

An Tưởng ngại ngùng ừ một tiếng.

Bùi Chu nhìn chằm chằm cái cổ trắng như tuyết kia, cổ họng anh khẽ động. Anh miệng, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thở nhè nhẹ ấm áp của anh thổi vào làn da trắng nõn của An Tưởng làm cả người An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng cứng ngay lập tức. Da cũng đỏ dần lên.

cảm nhận được răng nanh của anh đang chạm vào mạch máu mình, cũng cảm nhận được độ ấm bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môi Bùi Chu.

An Tưởng không khỏi cảm thấy căng thẳng. Bàn tay đang trên đầu gối từ từ nắm chặt lại.

Sau đó cảm nhận được một cơn đau nhè nhẹ. khó chịu nức nở một tiếng.

Bùi Chu lập tức dừng lại, “Em đau không?”

An Tưởng lắc đầu.

Bùi Chu nói tiếp, “Thế anh tiếp tục nhé?”

An Tưởng gật đầu.

Lần này động tác Bùi Chu nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Anh không cho tất cả răng nanh của mình vào, thể của An Tưởng vừa nhỏ bé vừa yếu ớt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ một chút đau đớn nhỏ thôi anh cũng không nỡ để phải chịu. Bùi Chu cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút từng ngụm một.

rất thơm, rất ngọt.

Máu cô có mùi nước đào.

Khi hút máu, răng nanh của quỷ hút máu sẽ tiết ra một loại nước bọt gây cho con mồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể An Tưởng rất nhạy cảm, chỉ trong giây lát cô đã bị ảnh hưởng rồi. Cả người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như mất hết sức lực, chỉ còn cảm giác ở cổ.

tê.

Nhưng cũng khá thoải mái.

Hơi thở An Tưởng ngày càng dồn dập hơn.

BùiChu đã dừng lại, đầu lưỡi anh li3m qua chỗ mình vừa cắn như muốn an ủi làn da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa bị tổn thương. Cảm giác ướt át làm An Tưởng cứng đờ người, nhỏ giọng kêu lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng.

kêu nhỏ như mèo con, cào vào làm trái tim Bùi Dĩ Chu ngứa ngáy. Anh nổi lên phản ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay lập tức.

An Tưởng không ngờ mình sẽ kêu ra tiếng kêu kỳ lạ như vậy, cô vội ngậm chặt miệng lại, sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lưng cứng đờ.

“Anh, anh no rồi đúng không?”

vừa hỏi như vậy, d*c vọng Bùi Chu vừa cố gắng ép xuống lại bị khơi lên.

Anh ngồi dậy chỉnh lại dáng ngồi của mình, gật đầu: “Ừ.”

“Thế anh…”

“Chiều nay anh về Giang Thành, nếu em muốn thì thể đi cùng anh.”

Hai mắt An Tưởng sáng lên, sau đó lại buồn bã: “… Tôi không giấy tờ tùy thân.”

Bùi Chu buồn cười nhìn cô: “Đi máy bay nhân không cần giấy tờ tùy thân.”

An Tưởng: “……” Không ngờ người này lại lắm tiền đến vậy.

Buổi chiều hai người lái xe đến sân bay nhân trước.

Nghĩ tới mình sắp về Giang Thành, An Tưởng cảm thấy hơi căng thẳng, cả đường lúc nào cũng lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắng, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ không nói câu nào.

“Sao khi dời hộ khẩu xong thì em định làm gì?”

Một lúc lâu sau An Tưởng mới ý thức được Bùi Chu đang hỏi mình. nghiêm túc suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môt lát rồi nói: “Tôi muốn đi học đại học.”

BùiChu nhướng mày: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi sẽ học vẽ manga.”

Tính ra An Tưởng chỉ đúng kỹ năng vẽ. Trước kia lúc bị nhốt trong tháp tối, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội phát triển tài năng của mình, mãi mới thể lấy lại được tự do, đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147phải cố gắng hơn một chút.

Nghĩ vậy, hai mắt An Tưởng sáng lên.

Bùi Dĩ Chu cười không nói gì. Một lát sau anh hỏi tiếp: “Thế em học phí chưa?”

Đúng là An Tưởng chưa nghĩ đến vấn đề học phí.

“Muốn dời hộ khẩu thì em phải nhà, nhưng emnhà hả?”

Nhà ư?

Đến nhà cũng không có!!

Mộng đẹp của An Tưởng vỡ ngay lập tức.lại gục đầu xuống dưới.

Bùi Chu không giấu nổi ý cười bên môi. Anh hiểu tính vợ mình, chắc chắn sẽ không bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ nghĩ tới những vấn đề nhỏ nhặt nhưng cùng quan trọng này. Việc anh cần làm chính là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhắc nhở cô để sống thực tế hơn.

An Tưởng buồn một lát rồinhớ ra một vấn đề: “Vừa nãy tôi vừa lấy một tấm thẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ ba trước của mình!”

“… Ba trước?”

“Chúng tôi cắt đứt quan hệ rồi, thế đó ba trước của tôi, đại khái như kiểu chồng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy!”

Chồng trước chính hiệu Bùi Chu cảm thấy trái tim mình hơi đau đau.

An Tưởng nhìn thấy phía trước một ngân hàng,túm góc váy ngượng ngùng nói: “Bùi tiên sinh, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể mượn giấy tờ của anh để làm một thẻ ngân hàng được không? Tôi muốn chuyển tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thẻ ba trước của tôi qua đó trước.”

Bùi Chu không ngờ An Tưởng còntấm thẻ làm đường lui cho mình, anh không vui gật đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau đó bảo tài xế dừng xe ven đường. Nhưng kế hoạch của An Tưởng vẫn đổ sông đổ bể, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bởi tấm thẻ kia… 10 giờ tối qua đã bị ngân hàng đóng băng, do bị nghi ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liên quan đến số tiền tham ô của An Hòa NguyênAn thị.

An Tưởng mang vẻ mặt nghi ngờ cuộc đời đi từ trong ngân hàng ra.

Tài sản của An Hòa Nguyên phải lên tới 1 tỷ, ông tađiên đâu tham ô một xíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiền của công ty. Chắc chắn bên công ty xảy ra chuyện. An Tưởng chẳng quan tâm tới An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hòa Nguyên đang gặp khó khăn hay không, chẳng quan tâm tới An thị thể phá sản hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không, chỉ buồn cho bản thân. Mãi mới lấy được tấm thẻ, vậy không rút được tiền!! Biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế hôm qua đi rút tiền luôn rồi!

Buồn.

Buồn muốn chết.

An Tưởng héo rượi trở lại xe, dựa lưng vào ghế không nói câu nào.

Bùi Chu không nhịn được thấy buồn cười. Anh ho nhẹ một tiếng, vỗ vai an ủi An Tưởng: “Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bớt đau lòng.”

Răng rắc.

Anh vừa dứt lời thì An Tưởng bẻ đôi cái thẻ ngân hàng trong tay, ánh mắt không giấu nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự tức giận.

Bùi Chu từ từ thu tay lại: “Nếu em muốn em thể tới chỗ anh làm thuê.”

An Tưởng: “?”

“Con anh cần gia sư.”

An Tưởng vô cùng đau lòng: “… Anh chịu thuê một người chưa đi học đại học như tôi sao?”

Nghĩ đến nhóc thần đồng chỉ số thông minh 150 nhà, Bùi Chu nói dối không chớp mắt: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con anh cần học mấy kiến thức trước khi vào tiểu học, em dạy được.”

An Tưởng nghĩ vài giây rồi gật đầu, cộng trừ trong phạm vi mười thìvẫn dạy được.

Sau khi An Tưởng đồng ý thì Bùi Dĩ Chu nhếch miệng lộ ra nụ cười thực hiện được gian kế.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 93 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App