GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 44

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Xe chạy nhanh như bay về nhà. An Tưởng tức giận trong lòng, tạm thời quên đi mình đang đau đớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 do bị thương, toàn tâm toàn ý chỉ nghĩ muốn trở về nhà.

Rất nhanh đã tới khu chung cư. ngồi trong xe móc một tờ tiền đỏ ra đưa cho tài xế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 “Không cần trả lại.” An Tưởng lạnh lùng nói bốn chữ này xong thì cầm túi xuống xe.

Mắtchânbị thương nhưng tốc độ đi của không hề chậm chút nào.

Rất nhanh đã tới nhà. An Tưởng đập cửa “bụp bụp bụp” thật mạnh.

Răng rắc.

Cửa mở ra.

“Chị An Tưởng, chị đã về……”

Không chờ Bùi Thần nói xong, An Tưởng đẩy cậu ra đi vào trong.

Tất cả mọi người đều ngồi tập trungphòng khách. An Tưởng nhìn qua Bùi Dĩ Chu cùng hai anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 em sinh đôi, cuối cùng dừng mắt lại trên người An Tử Mặc.

Cậu quay đầu lại nhàn nhạt nhìnmột cái, làm như khôngviệc gì xảy ra quay đầu đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cầm điều khiển lên đổi kênh truyền hình.

Dây thần kinh kiềm chế trong đầu An Tưởng hoàn toàn đứt gãy.

không thể nhịn được nữa, tiến lên ba bước cướp lấy điều khiển từ xa trong tay An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tắt TV sau đó cầm cổ áo nhấc cậu lên như một chú chuột. Cuối cùng, dưới ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhìn chăm chú của mọi người, An Tưởng nâng tay tát thật mạnh lên khuôn mặt nhỏ kia.

Bốp ——!

Tiếng bàn tay thanh thúy vang lên khắp phòng khách.

An Tử Mặc không thể ngờ được, thể nho nhỏ ngã rạp xuống đất.

Cậu ôm mặt, khó tin nhìn An Tưởng.

Hai anh em sinh đôi cùng Bùi Thần cũng choáng váng,chết cũng không nghĩ tới một người dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như An Tưởng sẽ thể đánh người.

“An, chị An Tưởng, chị bình tĩnh một chút.” Bùi Thần nơm nớp lo sợ rụt rụt cổ, tiến lên hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bước khuyên cô, “Không phải Mặc Mặc đã về rồi sao. Chị đừng nóng giận.”

“Chị ơi, chị, chị đừng đánh Mặc Mặc……”

Bùi Nặc bị cái tát này của cô dọa khóc, dùng thân thể nho nhỏ của mình bảo vệ An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Mặc, nức nở không cho cô tới gần.

Toàn bộ quá trình An Tử Mặc đều đờ đẫn, thờ ơ, dửng dưng như không.

Bộ dáng thờ ơ không quan tâm này của cậu làm trái tim An Tưởng trở nên lạnh lẽo.

An Tưởng khó khăn mở miệng: “An Tử Mặc, nếu con không muốn với mẹ thì không cần chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với mẹ nữa.”

Lời này có lực sát thương cùng lớn, làm khuôn mặt cùng biểu cảm lãnh đạm của An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hơi nứt ra một chút.

Bùi Thần khiếp sợ, “Chị An Tưởng chị đừng nói như vậy, Tử Mặc cũng không phải không muốn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chị. Chẳng qua thằng bé còn nhỏ chưa hiểu chuyện, lúc còn nhỏ em cũng từng rời nhà trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi mà, phải không cụ?”

Bùi Chu không nói lời nào, lạnh lùng nhìn chằm chằm An Tử Mặc.

Bùi Thần sợ quan hệ giữa hai mẹ con làm quá lên rồi tan vỡ.

Cậu vốn chính một đứa trẻ không ba không mẹ nên cậu biết sự tồn tại của người mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 quan trọng như thế nào đối với một đứa trẻ ba tuổi.

Bùi Thần nắm lấy An Tử Mặc, quát to lên: “Nhãi ranh, em mau xin lỗi mẹ em đi! Trên đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này mẹ không nuôi em thì ai nuôi em bây giờ?”

An Tử Mặc nhìn chăm chú gương mặt của An Tưởng. Một lúc lâu sau, cậu đột nhiên quay đầu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mấy chữ: “…… An Tưởng không phải mẹ tôi.”

Cậu không nói to nhưng những người đây đều nghe rõ.

Bùi Thần cứng họng, không biết tiếp tục mở miệng như thế nào.

An Tưởng bình tĩnh nhìn chăm chú gương mặt của An Tử Mặc, môi khẽ động, nhưng vẫn không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đỏ mắt.

“An Tử Mặc, nếu con không muốn mẹ làm mẹ con thì mẹ sẽ không làm nữa.”cố nén sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nghẹn ngào của mình, cúi đầu lung tung lau nước mắt cho khô, “Mẹ biết con không muốn sống cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mẹ, mẹ cũng hết cách để làm con thích mẹ rồi.”

khổ sở, nói từng câu từng chữ: “Nếu con không cần mẹ, vậy mẹ cũng không cần con cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lại chỗ này với mẹ.”

An Tử Mặc nắm chặt tay, mím chặt môi.

“Nói thật với con.” An Tưởng hít sâu một hơi, chỉ vào Bùi Chu, “Bùi tiên sinh ba con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh ấy rấttiền. Con sống với anh ấy nhất định có thể sống một đời bình yên no © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đủ. Vừa vặn Bùi tiên sinh cũng muốn đón con về.”

Đột nhiên bị điểm danh BùiChu giật nảy mình, đứng dậy chắn trước mặt An Tưởng, dùng tay giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bả vai lại, nhẹ giọng ngăn cản: “Được rồi, đừng nói nữa.”

“Vì sao tôi không thể nói?” An Tưởng tránh ra khỏi tay của Bùi Chu, nước mắt giàn giụa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trừng mắt nhìn An Tử Mặc, “An Tử Mặc, mẹ cũng đã xin lỗi con rồi, con dựa vào cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đối xử với mẹ như vậy?”

“Con cho rằng trên đời này chỉ một mình con bị đau khổ thôi sao?”

“Con mẹ quan tâm, mẹ nấu cơm cho con ăn, giặt quần áo cho con. Nhưng mẹ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ai?”

“Con nói rời nhà trốn đirời nhà trốn đi, con thật sự cho rằng cuộc sống chỉ như mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vở diễn mấy đứa trẻ con chơi đồ hàng với nhau, một câu tuổi còn nhỏ chưa hiểu chuyện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mẹ thể tha thứ cho con sao?”

khóc lóc không ngừng, phát tiết toàn bộ những áp lực cùng tủi thân từ bấy lâu nay giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong lòng.

An Tưởng biết mình làm sai cái gì, biết mình không nên bỏ thằng lại trong thôn. Nhưng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này cũng không thể do để An Tử Mặc thích làmthì làm.

Hôm nay thể bình an trở về, không gặp phải việc xấu hoàn toàn nhờ may mắn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nó. Nhưng nếu lần sau nó trốn nhà rời đi gặp phải tình huống giống nhưhôm nay thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 làm sao bây giờ? Gặp được một kẻ điên như vậy thì trốn thoát kiểu gì? Bên ngoài cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nguy hiểm, nhưng thằng căn bản không quan tâm.

“Mẹ chẳng phải là một người mẹ tốt, vừa vặn con cũng không thích mẹ. Như vậy.” hít thở sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 bình tĩnh lại, quay đầu đi không liếc mắt nhìn An Tử Mặc một cái, “Con đi đi, sống cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Bùi tiên sinh, như ý của con.”

An Tưởng mím môi khóc, khóc không thành tiếng.

Cả người mất hết sức lực dựa vào trong lòng ngực Bùi Chu, âm thanh khụt khịt nhỏ dần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

“Cụ…… Cụ ơi, chị Tưởng Tưởng chảy máu rồi.” Bùi Ngôn chỉ vào sau lưng An Tưởng sốt ruột to, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cuối cùng không nhịn nổi đau đớn, ngửa đầu khóc ra tiếng.

“Chị Tưởng Tưởng sắp chết rồi, ô oa…… Làm sao bây giờ, sắp chết rồi.”

Bùi Chu không dám chậm trễ, bế ngang người An Tưởng lên đi ra ngoài. Lúc đóng cửa anh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với mấy anh em Bùi Thần mấy chữ: “Trông mấy đứa nhỏ cẩn thận.”

Hai người lớn rời đi, trong phòng khách chỉ còn Bùi Thần cùng ba chú quỷ con.

Mấy đứa quỷ con thì chỉ có Bùi Nặc đang khóc hu hu, An Tử Mặc như tượng gỗ ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ghế pha không răng, Bùi Ngôn thì đang nhìn An Tử Mặc.

Nhìn nhìn, Bùi Ngôn cũng khóc thành tiếng.

Hai anh em sinh đôi một nam một nữ cùng khóc, âm thanh nữ cao nam thấp xen lẫn vào nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khóc thành nhịp điệu, vô cùng uyển chuyển như đang hát tuồng.

Bùi Thần bị hai đứa nhỏ này ồn ào đau hết cả não, quỳ gối trước mặt Bùi Ngôn, nói: “Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tổ tông, con mẹ em khóc cái gì?”

Bùi Ngôn lôi kéo Bùi Thần gào lên: “Em mẹ khóc phải nhận con quỷ đáng ghét này làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ông!!”

Bùi Thần sửng sốt: “Cái mà làm……” Chưa dứt lời thì bên tai cậu đột nhiên vọng lại câu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 An Tưởng vừa nói mấy phút trước ——

[Bùi tiên sinhba con.]

“……”

“…………”

Mẹ nó!!!!

Bùi Thần véo đùi thật mạnh, đột nhiên cậu cảm thấy thế giới trở nên thật u ám, ảm đạm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 có ánh sáng.

Cậu không thể tin vào sự thật này, nắm chặt bả vai An Tử Mặc lay lay, nói còn to hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 so với hai anh em sinh đôi đang khóc: “An Tử Mặc, em nói đi!! Cụ anh ba em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hả?!”

Không thể nào!

Không thể nào!!

Không phải Bùi Chu bị lãnh đạm sao??

An Tử Mặc bị lắc đến sao bay đầy đầu, nhíu mày, sau đó nhẹ giọng một tiếng.

Tiếng “Ừ” kia của An Tử Mặc như sét đánh ngang tay.

Bùi Thần bóp mạnh huyệt nhân trung mới ngăn được việc mình ngất xỉu.

“Không thể nào, không thể nào, anh không tin……”

Cậu không tin mối tình đầu của mình sẽ tan vỡ như vậy, cậu không tin đối tượng bao lâu nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình vẫn ngày đêm thương nhớ, muốn kết hôn lại cụ bà của mình, càng không thể tin được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mình sẽ phải gọi một đứa trẻ 4 tuổiông!!

“Anh…… Anh muốn đi ra ngoài, đích thân tìm bọn họ hỏi cho ràng.” Bùi Thần đang định đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngoài thì Bùi Nặc ôm chặt đùi cậu.

Bùi Thần tránh nhưng không tránh được, cũng không thể đánh em gái mình nên đành nghiến răng nghiến lợi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 với bé: “Nặc Nặc, em buông tay ra. Anh muốn đi tìm Bùi Chu nói chuyện ràng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Anh không muốn nhận một người ông từ trên trời rơi xuống này đâu.”

“Ô ô ô, không muốn không muốn.” Bùi Nặc khóc sướt mướt ôm chặt đùi Bùi Thần, “Anh định đi chia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rẽ hai người bọn họ đúng không?”

“Em, em nói gì?”

“Nặc Nặc không cho anh đi!” Bùi Nặc bĩu môi, “Em muốn Tưởng Tưởng làm cụ của Nặc Nặc, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 muốn mãi mãi được bên ông Mặc Mặc, còn muốn được cụ ông ôm ôm.”

Bùi Thần tức giận: “Em nhầm cái gì không? Anh mới anh ruột của em, sao em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 anh suy nghĩ một chút.”

Ánh mắt Bùi Nặc long lanh, bĩu môi nói: “Đó cũng là cụ của em.”

“……” Bùi Thần bị nói đến cứng họng. Một lát sau, cậu nói, “An Tưởng cùng anh bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhau cũng như vậy thôi! Em cũng thể hưởng được chỗ tốt không khác như vậy, tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 em không giúp anh?”

“Không giống!” Bùi Nặc nói lớn hơn nữa, “Tưởng Tưởng làm cụ của em thì nhất định sẽ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 em tiền tiêu vặt!”

“Tiêu vặt……” Bùi Thần trừng lớn đôi mắt.

Cái, cái này cũng đúng.

Nếu An Tưởng mà làm cụ của cậu, dựa theo tính cách của Bùi Chu thì cụ nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sẽ đưa toàn bộ tiền cho An Tưởng quản lý. Đến lúc đó cậu muốn lấy bao nhiêu tiền thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lấy bấy nhiêu. Nhưng nếu An Tưởng làm vợ cậu thì không được như vậy nữa. Nếu An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 làm vợ cậu thì muốn lấy bao nhiêu tiền cậu phải cho bấy nhiêu tiền. Nhưng quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trọng nhất cậu cũng không thể đưa tiền chođược, toàn bộ tiền của cậu đều bị Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19Chu cầm hết rồi.

Sự đau đớn dưới đáy lòng của Bùi Thần từ từ rút đi, hơn nữa cậu cònchút động tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Đang lúc Bùi Thần rối rắm không biết nên để An Tưởng làm vợ mình hay làm cụ của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì nghe được một tiếng cười lạnh truyền tới.

“A, hay cho một tình yêu.”

Bùi Thần đỏ bừng mặt, chỉ vào mặt Bùi Ngôn mắng: “Thằng nhóc thối em đừng đắc ý. Em© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 còn dùng giọng điệu kia để nói chuyện với anh thì anh sẽ đập nát đầu em đấy!”

Đáp lại Bùi Thần chính sự cười nhạotình của thằng em trai.

“Anh mặc kệ, anh vẫn muốn đi tìm bọn họ hỏi rõ!” Bùi Thần không thể nuốt trôi được cục tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 này, mở điện thoại ra nhắn tin nhắn cho bảo mẫu. Bảo mẫu gần đó, nhận được tin nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì nhanh chóng đi vào trong nhà.

Bùi Thần ném ba đứa trẻ cho bảo mẫu, nhưng vẫn không yên tâm nói: “Bùi Nặc Bùi Ngôn thì cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ru chúng ngủ như bình thường được. Còn thằng nhóc này thì để mắt tới được.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Bùi Thần chỉ vào An Tử Mặc nói: “Thằng nhãi ranh kia cùng xảo quyệt, ngàn vạn lần không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 được để nó trốn đi. Nếu không nghe lời thì trực tiếp dùng dây thừng trói lại.”

Bảo mẫu hốc mồm. Một lúc lâu sau mới rụt hỏi, “Trói, trói lại?”

“Ừ, trói lại.” Bùi Thần nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh, “Không phải sợ, nếu có chuyện xảy ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tôi gánh hết.”

Cậu không chần chừ nữa, nghênh ngang rời đi.

Bùi Nặc kêu đói, bảo mẫu đi vào phòng bếp nấu đồ ăn cho bọn họ. Ba đứa nhỏ ngồi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhau trên pha.

An Tử Mặc ngồigiữa, hai anh em sinh đôi ngồi bên cạnh cậu.

Cậu cùng trầm mặc, trầm mặc hơn bao giờ hết. Khuôn mặt bị đánh của cậu đã sưng lên. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Tử Mặc không cảm nhận được đau đớn nên ngơ ngác nhìn chằm chằm ảnh ngược của mình trên màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hình TV.

Đang lúc hoảng hốt thì cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo áp vào mặt.

Cậu nhìn qua, đối diện với ánh mắt lo lắng của Bùi Nặc.

“Nặc Nặc, em đừng đắp cho nó. xứng đáng.” Bùi Ngôn không chút đồng tình, trong giọng nói ngập tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cảm giác sung sướng khi người gặp họa.

“Nhưng ông Mặc Mặc sẽ bị đau đó.” Bùi Nặc nhíu đôi mày xinh đẹp, tay cầm chặt túi nước đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chườm cho An Tử Mặc, thậm chí còn thay đổi vị trí chườm ra chỗ khác.

“Đau cái rắm.” Bùi Ngôn học theo anh mình nói lời thô tục, mím môi nói, “Nếu đau nó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đã không rời nhà trốn đi rồi, hừ!”

Bùi Nặc mím môi, cẩn thận nhìn An Tử Mặc. Một lúc sau, nói: “Mặc Mặc, sao ông lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không thích mẹ ông vậy?”

An Tử Mặc mi xuống, vẻ mặt lạnh lẽo như một khối băng.

Bùi Nặc thở dài, “Ông một người mẹ tốt như vậy, sao lại muốn rời nhà trốn đi?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nói, “Nếu cháu cũng một người mẹ tốt như chị Tưởng Tưởng thì cả đời cháu cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rời đi.”

An Tử Mặc trầm giọng: “Muốn đi thì đi, cần nhiều do như vậy?”

Bùi Nặc dựa vào người cậu, đôi mắt trong suốt nhìn chăm chú mặt cậu, “Mặc Mặc, bây giờ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mẹ, nhất định phải đối xử với mẹ thật tốt.”

nóicùng nghiêm túc, hoàn toàn không giống như lời của một đứa trẻ sẽ nói.

An Tử Mặc không khỏi ngước mắt.

Hốc mắt Bùi Nặc hồng hồng, nói từng câu từng chữ: “Nếu không chờ đến khi mẹ không còn…… chờ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khi mẹ không còn nữa thì ông muốn đối xử với mẹ ông tốt cũng không còn kịp nữa rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Bùi Nặc nói rồi đỏ mũi, nước mắt long lanh ngập trong mắt, nhưng lại cố chấp không rơi xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 “Bây giờ Nặc Nặc rất hối hận. Nếu cháu thể sinh ra sớm hơn mười mấy năm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 rồi. Như vậy thì thể bên ba mẹ được nhiều hơn một chút, có thể hát cho họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nghe nhiều bài hát, cũngthể nói yêu họ thật nhiều lần.”

mím môi: “Nhưng mà…… Nhưng lúc ba mẹ cháu chết đi, Nặc Nặc còn chưa biết nói chuyện.”

Bùi Nặc cúi đầu xuống, khóc nức nở thành tiếng.

nhớ mẹ, cũng nhớ ba nữa. Nhưng nhớ thế nào cũng không thể làm họ sống lại được.

Câu nói “Con yêu ba mẹ” kia, chỉ thể nói với bia mộ lạnh băng.

An Tử Mặc không cảm nhận được vui buồn, không được cảm xúc bình thường cần mỗi người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vẻ mặt khó hiểu nhìn nước mắt của Bùi Nặc.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng đêm sâu thẳm bên ngoài như muốn cắn nuốt linh hồn của cậu. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Tử Mặc yên lặng nhìn bầu trời.

—— Cậu chẳng cảm nhận được gì hết.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 44 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App