GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 101

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Lúc được đưa đến Cục Dân Chính, An Tưởng vẫn ngây ngốc.

Sau khi xếp hàng được một thời gian, trí của mới từ từ trở về. lấy ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay áo Bùi Chu. Khẩu trang che đi khuôn mặt đang căng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô, nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự lo lắng, “Bùi tiên sinh, chúng ta như này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147phải quá nhanh không?”

Trước họ chỉ còn một cặp nữa thôi, mắt thấy sắp đến lượt mình, An Tưởng lại vội nói thêm: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn nghĩ kỹ lại một chút không?”

Bùi Chu nhướng mày: “Cưới em không phải chuyện cần suy nghĩ.”

An Tưởng: “……”

“Cặp tiếp theo.”

Bùi Chu nắm chặt lấy tay An Tưởng, bình tĩnh xử thủ tục.

tên, chụp ảnh, đọc lời thề.

Không lâu sau, Bùi Chu và An Tưởng, mỗi người cầm một quyển sổ đăng ký kết hôn màu đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi ra sảnh lớn. Thế này? Thế nàykết hôn xong rồi hả? phải sai sai đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó không?

“Bùi tiên sinh, em thấy chúng ta…”

An Tưởng còn chưa dứt lời, quyển sổ còn đang nóng hôi hổi trong tay đã bị người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạnh mẽ lấy đi. Vẻ mặt An Tưởng ngơ ngác, chỉ nghe được giọng nói bình thản của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu: “Về đến nhà anh sẽ cất vào két sắt, tránh cho em trở mặt không nhận người.”

“Hả?”

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Bàn tay ấm áp của BùiChu nắm lấy tay nhỏ của An Tưởng, An Tưởng lảo đảo đi sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh, “Chúng ta đi đâu thế?”

“Về nhà, động phòng.”

“……”

“!!!”

Bùi Dĩ Chu nói động phòng động phòng.

Sau khi về nhà, anh ôm An Tưởng lăn lên giường lớn. Rèm cửa không kéo, mặt trời chiếu sáng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn phòng, thậm chí cònthể thấy được ban công của nhà đối diện. Mặt An Tưởng đỏ bừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng sức đẩy người đang đè trên mình ra, “Ban, ban ngày ban mặt, làm thế không, không hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu!”

“Chúng ta quỷ hút máu, quỷ hút máu ngủ vào ban ngày.” Giọng điệu Bùi Chu bình thản như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang trần thuật một sự thật.

An Tưởng nghẹn họng không phản bác được.

Bùi Chu nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra ném trên mặt đất. Bàn tay với những khớp xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ràng bình tĩnh cởi từng cúc áo mi màu trắng ra. Động tác cởi áo của anh mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cao quý khó tả. An Tưởng ngơ ngác nhìn anh, cho đến khi sáu múi bụng của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đập vào mắt cô,mới biết người này không nói đùa.

Anh muốn động phòng thật!

“Dừng lại đã!”

“Sao?”

“Em, em còn chưa chuẩn bị xong!” Từ nhỏ đến lớn, An Tưởng một chú quỷ ngoan ngoãn, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần đầu tiên trong đời làm chuyện k1ch thích như này. Cô nắm chặt lấy áo mình, chân cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chặt lại, cả người nóng bừng lên.

BùiChu cười nhẹ sau đó đưa người tới gần, “Thế bao giờ em mới chuẩn bị xong?”

Mắt anh đẹp như hàng vạn sao trong đó vậy, làn da anh mịn màng không chút khuyết điểm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên môi anh treo nụ cười, khuôn mặt lạnh lùng lúc này lại trở nên dịu dàng đến lạ. Dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như An Tưởng đã từng thấy dáng vẻ này của anh, sau khi hoảng hốt nhìn chăm chú anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vài giây thì bàn tay đang nắm chặt lấy quần áo từ từ buông ra. Ánh mắt cũng dời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống dưới, nhìn chằm chằm đường nhân ngư của anh.

Đẹp, đẹp thật đó!

Bùi Dĩ Chu mím môi cười: “Em muốn sờ thử không?”

Ma xui quỷ khiến, An Tưởng lại duỗi tay ra sờ thật.

Phải nói sờ rất thích, sướng tay cực kỳ luôn!

Đôi bàn tay này của cô đúng ngòi nổ kích nổ mọi thứ. Cho đến tận tối An Tưởng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa dậy được.

Đầu giường thắp một chiếc đèn ngủ. An Tưởng rúc vào trong chăn khóc chít chít, tức giận trừng mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu một cái. Bùi Chu đã rửa mặt xong, anh đang mặc quần áo. Dáng vẻ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này của anh hoàn toàn khác với người làm ra những hành động cầm thú lúc vừa rồi!

Cảm nhận được tầm mắt của An Tưởng, Bùi Chu cúi người lại gần.

An Tưởng căng thẳng, sợ tới mức lùi về phía sau. Hơn nữa cô còn nắm chặt chăn che vào người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. Dáng vẻ sợ hãi của làm Bùi Chu cười ra tiếng.

“Anh không làm em đâu!”

“Câu này anh nói hơn bốn lần trong ngày rồi!” Giọng An Tưởng khàn khàn, trên khóe môi còn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vết thương nhỏ. Mắtđỏ hồng lên làm BùiChu càng nhìn càng muốn bắt nạt nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Yết hầu anh lên xuống, dịu dàng hôn vết thương nơi khóe miệng cô, “Xin lỗi em.”

“……”

Lời xin lỗi của anhcùng chân thành, nhưng nếu tay anh không thò vào bên trong thì còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân thành hơn.

An Tưởng nghẹn đỏ mặt, sợ đến suýt khóc.

Bùi Chu không chạm vào cô, đầu ngón tay anh dịu dàng chạm vào cổ cô, nhẹ nhàng hỏi: “Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn ăn anh nấu cho em?”

“… Anh nói thật à?”

Không vị giác còn đòi nấu cơm? Anh chắc không vậy?

Bùi Chu dừng lại một chút.

Vốn anh định trổ tài nấu nướng để khao vợ nhỏ đang vận động quá sức, nhưng mà… vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giác anh không dùng được!

“Anh bảo trợ lý mang tới đây cho.”

An Tưởng suy nghĩ vài giây rồi nghiêm túc đọc tên vài món ăn. Nói xong lại chìm vào giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ. Bùi Chu ngồi bên cạnh vừa chờ trợ mang đồ qua vừa lấy máy tính xử© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tài liệu còn tồn đọng, nhưng sự tập trung của anh chẳng để trên công việc chút nào cả. Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá trình anh đều bị An Tưởng hấp dẫn.

Dáng vẻ lúc ngủ củarất ngoan, lúc nhỏ giọng kêu lên cũng rất ngoan.

Nhớ đến cảnh lăn lộn không biết trời đất ban ngày, cổ họng Bùi Dĩ Chu không khỏi khô nóng. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vội rót nước lạnh để dập lửa nóng trong lòng. Trợ lý của Bùi Chu mang đồ ăn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 công ty rất nhanh, đồng thời còn mang thêm một vài tài liệu cần Bùi Chu ký tên xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận tới cho anh nữa. Bùi Chu nhanh chóng lấy tài liệu rồi đuổi trợ lý đi, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh đứng dậy đi vào phòng ngủ gọi An Tưởng dậy.

Trong phòng ngủ, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Tên người gọi chính là thằng con hư của Bùi Chu.

Trước đó cũng mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Bùi Chu cầm điện thoại mang ra ngoài nghe: “Alo?”

“Sao gọi điện thoại cho cả ba với mẹ con đều không được thế? Hai người làm cái vậy?”

Vừa mới bắt đầu An Tử Mặc đã khó chịu hỏi dồn Bùi Chu.

Bùi Dĩ Chu im lặng vài giây rồi nói: “Hôm nay ba với mẹ con kết hôn.”

“Ồ.” An Tử Mặc rất bình tĩnh, “Trùng hợp, nay con với vợ ba cũng mới nhận lại mẹ con với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau.”

Bùi Dĩ Chu: “……”

Bùi Chu: “Ba không lừa con, ba nói thật đấy!”

An Tử Mặc: “Con cũng nói thật, con lừa ba đâu?”

Bùi Chu: “……”

An Tử Mặc: “Hôm qua con tạohội cho ba như vậy mà, ba đừng bảo con đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỳ vọng quá vào ba rồi nhé. Ba nói thế con sẽ thất vọng về ba lắm…”

“Bùi Chu, em khát…”

Đang lúc An Tử Mặc lải nhải không ngừng, trong phòng ngủ truyền tới tiếng gọi yếu ớt của An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu nhướng mày nhìn điện thoại chợt yên tĩnh của mình. Anh không ngắt điệnrót cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước mang vào trong phòng.

“Đây.”

An Tưởng cầm ly nước lên uống sạch. Đang lúc nằm xuống định ngủ tiếp thì Bùi Chu kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cánh tay lên.

“Em ăn chútđi.”

“Thôi.” An Tưởng vẫn mệt mỏi, uể oải như cũ, cô mệt đến mức không mở được cả mắt, màng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ chối, “Em muốn ngủ…”

“Ăn xong rồi ngủ tiếp.” Nói xong, BùiChu lại nhìn về phía điện thoại, “Ba phải dỗ vợ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi ăn tối, giờ con lớn rồi, không chuyện thì đừng làm phiền vợ chồng ba nhé!”

“???”

“!!!”

Bùi Chu khoe xong thì ngắt điện thoại, mang bữa tối vào cho An Tưởng ăn. Sau khi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong, ngủ thiếp đi thì anh mới vênh váo, mang giấy chứng nhận kết hôn của hai người chụp cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc xem.

Quả nhiên cậu nhóc vẫn luôn nhìn chằm chằm vào điện thoại, anh vừa gửi cái đã xem luôn.

[Con hư:!!!!]

Mấy cái dấu chấm than liên tục này đã thể hiện sự khiếp sợ của An Tử Mặc.

[Con hư:?????]

[Bùi Chu: Vui không? Bất ngờ không?]

[Con hư: Dùng thủ đoạn bất hợp pháp để ép buộc phụ nữ hoặc trẻ con làm việc họ không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể bị phạt từ ba năm trở lên.]

[Bùi Chu: Ba dùng thủ đoạn bình thường, dùng sức hút của bản thân, con không hiểu cái này đâu!] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Tin cái quỷ!

Vốn An Tử Mặc định tặng cho BùiChu một sổ tay theo đuổi vợ thật dày, kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn chưa kịp lấy ra dùng thì ba cậu đã theo đuổi thành công mẹ cậu rồi?? An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tin trong này không mờ ám. Cậu phóng to giấy chứng nhận kết hôn ra, soi tỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mỉ thì phát hiện đây không phải đồ giả, ảnh cũng không phải ảnh photoshop.

thế…

Hai người bọn họ kết hôn thật!

An Tử Mặc sợ hãi, ngơ ngác nằm trong quan tài một lúc lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

***

Sau khi Bùi Chu khoe khoang với con mình xong thì gấp gáp đăng giấy chứng nhận kết hôn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạng.

[Bùi Chu V: Tôi tìm lại được ấy rồi (hình ảnh)]

Anh vừa đăng Weibo xong thì Weibo liệt luôn.

BùiChu giấu tin An Tưởng mất rất tốt. cho người “không cẩn thận” tung ảnh hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên trên mạng thì bệnh viện cũng không dám nói linh tinh trên mạng. từ khi An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị bệnh đến lúc chết đi thì tài khoản của cũng không đăng thêm bất cứ thứ gì, vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế bên ngoài lời đồn hai người đã ly hôn, lời đồn này chẳng dễ nghe chút nào cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc tuyên bố, Bùi Chu giấu thông tin nhân của hai người, chỉ lộ ảnh chụp cùng tên họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra. Trong ảnh hai người cười vui vẻ có dáng vẻ phu thê.

—— Trông Bùi tổng vui thật đấy, cười cong cả mắt luôn kìa.

—— Từ đã, không phải hai người kết hôn lâu rồi à???

—— Chắc trước đó chưa đi lấy giấy chứng nhận kết hôn. Nhưng câu “tìm lại được ấy”© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩa gì? Chẳng lẽ trước đó hai người ly hôn thật?

—— Tôi nghĩ trước đó Tưởng Tưởng mang con chạy, sau đó Bùi Chu theo đuổi vợ như điên. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phim đều diễn như thế!

—— A a a a, cho thế nào, hai người vẫn với nhau, đúng tốt quá QAQ

—— Em gái Tưởng Tưởng về rồi thì mau đăng truyện đi!!

“……”

Bình thường An Tưởng không lộ mặt, chỉ riêng bữa tiệc tối lần trước thì bị chụp vài bức. Dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho khuôn mặt hiện tại và khuôn mặt lúc làm con người của hơi khác nhau một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dân mạng cũng không nhận ra. Bài đăng Weibo đó của Bùi Chu vượt 100 nghìn bình luận rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhanh, người nổi tiếng, các công ty hợp tác, bạn đại học cùng vào like bài, viết bình luận chúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mừng bên dưới. Chắc hẳn đến mai sẽ đến 1 triệu bình luận.

WeChatnhân của Bùi Dĩ Chu cũng liên tục nhận được tin nhắn. Anh họ Hứa Xuyên của anh hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh rằng chuyệnđã xảy ra. không ít người suy đoán Bùi Dĩ Chu đã đi tìm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân.

Bùi Chu lười trả lời hết nên trực tiếp tuyên bố một sự thật động trời.

[Không phải thế thân, đừng đoán nữa, đây vợ tôi, vợ thật của tôi!]

[Hứa Xuyên: Mẹ nó, mượn xác sống lại à?]

[Zeng: Nghe nói có quỷ hút máunăng lực mượn xác hoàn hồn đó!]

[Gọi tôi đại ca: Lần trước tôi đọc sách cổ đọc được một truyền thuyết, nghe nói quỷ hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu khi thức tỉnh năng lực cao nhất thì linh hồn họ sẽ chia thành hai cái, một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản thể, một cáimột thể khác, cả hai cùng nhau trưởng thành, không ai làm phiền đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai. Nhưng nếu bản thể gặp chuyện ngoài ý muốn chết đi, linh hồn sẽ lập tức đến thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác kia, sử dụngthể khác đó mà sống lại một lần nữa. A a a a, vợ Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tổng là người được thần chọn sao??]

Bùi Chu đọc xong cái này thì sửng sốt.

Anh cũng từng nghe qua truyền thuyết này rồi, nghe nói chỉ thần hoặc người được thần chọn mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được năng lực kỳ lạ này.

thế xem ra An Tưởng không phải không năng lực của quỷ hút máu. Ngược lại, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu thuần chủng được thần chọn,thế cô mới thể sinh An Tử Mặc ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn nữa còn thể lợi dụng thể con người sống lại khi thể ban đầu gặp chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài ý muốn. Sau khi thể con người chết thì linh hồn lại trở lại cơ thể ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu.

Đó không phải kỳ tích. Đó năng lực vốncủa An Tưởng.

An gia để ý quỷ hút máu thuần chủng như thế, để ý đến năng lực như vậylại cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình vứt bỏ bảo vật có năng lực tuyệt vời. Đúngbuồn cười.

Bùi Chu hôn trán An Tưởng, ôm chặt hơn một chút.

Tác giả có lời muốn nói:

An Tưởng: Không tin được đúng không? Tôi có tận hai cái mạng đó!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 101 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App