GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Với An Tử Mặc mà nói thì cái chết chẳng phải là cái gì đó quá xa lạ. Cậu không sợ cũng chẳng lẩn trốn nó.

Trong gương hiện ra gương mặt trẻ con tái nhợt, trong con mắt đen láy của cậu nhóc chính bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tối u ám. Vốn cậu tưởng rằng mình đã thoát khỏi bóng tối rồi, ai ngờ cậu lại nhảy vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vực sâu tận.

Một mình mẹ thì mẹ cậu sẽ sợ.

Cậu không muốn mẹ mình bị sợ.

An Tử Mặc nắm chặt lấy bút gì, ánh mắt cậu lạnh lùng, lúc cậu xuống tay với bản thân chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút do dự nào. Chỉ nghe được tiếng phụt một tiếng, bút chì đâm thẳng vào máu thịt cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Máu bắ n ra ngoài như chai nước ga bị lắc lên, làm người cậu dính đầy máu.

Mất nhiều máu làm mặt cậu trắng bệch.

Nhưng như này còn chưa đủ. Lực của cậu còn chưa đủ mạnh, bút chì cũng không sắc như dao nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa rồi cậu đâm xuống còn hơi lệch một chút, không thể chết được. An Tử Mặc đang định đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại cái nữa thì cửa phòng ngủ bị người ta đạp mạnh ra. An Tử Mặc lập tức bị ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chặt vào trong lòng ngực của người đàn ông.

BùiChu.

An Tử Mặc giãy thật mạch: “Bỏ con ra!!”

“Con ghét chú, chú buông con ra! Buông ra!”

Máu vẫn tiếp tục chảy. An Tử Mặc chẳng quan tâm chút nào, cậu còn nhân lúc đó giãy mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn để vết thương bịra to hơn.

Mấy vệ vọt vào nhìn vết bút chì trên cổ cậu hốc mồm. Chẳng ai tin được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cậu lại dùng cách đó để kết thúc cuộc đời của mình.

Bùi Chu cảm bế An Tử Mặc lên, nhanh chóng chạy qua phòng y tế.

Từ khi phát hiện An Tử Mặc gặp vấn đề về tâm lý, Bùi Chu đã cải tạo một tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong biệt thự thành phòng y tế, còn mời thêm hai bác đến. Các thiết bị cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện cũng hết chỗ này. Thật ra anh làm vậy cũng chỉ tiết kiệm thời gian đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện thôi.

Anh đưa An Tử Mặc cho bác sĩ. Sau khi cửa đóng lại thì anh lạnh lùng nhìn vệ sĩ.

“Không phải tôi đã bảo mấy anh phải để mắt tới thằng 24/24 rồi sao?”

Bùi Chu lạnh giọng hỏi, trông anh lúc này rất lạnh lùng.

An Tử Mặc không giống những đứa trẻ bình thường khác. Cậu bị khiếm khuyết, thiếu đi những tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản nhất của con người, chỉ số thông minh của cậu cũng cao hơn người thường rất nhiều. Sự xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện của An Tưởng chính tia sáng chiếu sáng sưởi ấm cuộc đời của cậu nhóc. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tia sáng đó đã mất đi, cậu nhóc bị chìm trong bóng tối, làm ra một số hành động tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hại bản thân cũng không phải điều khó hiểu. Bùi Chu không thể lúc nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên cạnh An Tử Mặc được. thế lúc anh không nhà anh mới bảo vệ theo dõi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sát sao An Tử Mặc để không cho cậu hội làm điều dại dột.

“Là chúng tôi thất trách. Xin Bùi tổng phạt.”

Phạt sao?

Bây giờ anh làm có tâm trạng để đi phạt ai. Bùi Chu phất phất tay để mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia đi ra. Anh đứng cửa, châm điếu thuốc yên lặng chờ.

Bác sĩ xuất hiện rất nhanh. Bùi Chu vội vàng qua hỏi, “Sao rồi?”

“Vẫn còn tốt. May bạn nhỏ không nhiều lực, bút chì chỉ đâm vào phần thịt mình thường, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động đến động mạch chủ. Nếu cậu đâm lệch vài cm thì nguy hiểm rồi.” Bác nói, “Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi đã tiêm thuốc an thần cho cậu bé, trước mắt thì không vấn đề gì.”

Bùi Chu thở phào nhẹ nhõm.

“Anh thể vào thăm cậu bé.”

Bùi Chu gật đầu sau đó đẩy cửa ra, nhẹ nhàng đi vào.

Cậu nằm trên giường bệnh đang được truyền thuốc, miệng vết thương chỗ cổ đã được băng bó cẩn thận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên ngoài dán một lớp băng gạc. Cậu nhóc yên tĩnh ngủ, gương mặt trắng bệch, đến cả môi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tái hẳn đi.

Bùi Dĩ Chu ngồi trước giường, trong lòng anh cảm thấy đau đớn.

An Tử Mặc rất cố chấp, trái tim cũng nhỏ. Gần như An Tưởng đã chiếm lấy toàn bộ thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cậu. Bây giờ đột nhiên thế giới sụp đổ, An Tử Mặc không thể chấp nhận được.

An Tưởng cũng thế giới của Bùi Chu, vậy tại sao anh lại không tìm chết như cậu nhóc? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Anh không làm ra mấy việc như chếttìnhanh muốn sống, sống vì bản thân, sống An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc, cũng sống vì An Tưởng.

Bùi Chu ngồi mép giường trông An Tử Mặc cả một đêm.

Ngày hôm sau, mặt trời bắt đầu lên cao, cho những tia sáng lẻ loi vào trong căn phòng. An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc nỉ non gọi mẹ.

“Con tỉnh rồi.”

An Tử Mặc quay đầu, khi thấy Bùi Chu thì vẻ mặt của cậu trở nên khó coi.

“Làm sao? Chưa được thấy mẹ nên khó chịu à?”

An Tử Mặc không thèm để ý đến giọng điệu móc mỉa của ba mình, cậu giãy giụa đòi đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp tục đi chết.

Bùi Chu giữ chặt cậu, không cho cậu hành động thiếu suy nghĩ.

“Buông ra.” Vẻ mặt An Tử Mặc cố chấp. Cậu nghiến răng nói ra hai chữ.

“Mẹ con không có bạn bè, cuộc sống hàng ngày của ấy cũng chỉ con thôi. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy đã chết, chẳng mấy người nhớ tới ấy.”

An Tử Mặc không hiểu sao Bùi Chu lại nói như vậy, nhưng cậu vẫn muốn giãy giụa đi xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu không cho cậu hội được đi xuống. Anh tiếp tục đè cậu nhóc xuống nói: “An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, nếu như con chết, người nhớ tới An Tưởng sẽ bị ít đi một người.”

An Tử Mặc mím môi không nói lời nào.

“An Tưởng bảo ba phải chăm sóc tốt cho con, nhưng ba biết con chẳng cần người khác chăm sóc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy quan tâm con, bảo vệ con như thế, sao con thể nhẫn tâm làm vậy được?” Giọng Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147Chu bình tĩnh nhưng lời anh nói ra chẳng khác con dao đâm thẳng vào người An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, “Con chính cục thịt rơi từ người ấy xuống, con làm bản thân tổn thương chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm ấy tổn thương. Nếu An Tưởng đây, con nghĩấy khóc không?”

Sẽ khóc.

Còn khóc rất to đằng khác.

Đột nhiên An Tử Mặc cảm thấy hoảng hốt. Cậu nhớ tới mấy lần mẹ cậu khóc đều cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu… không được làm mẹ khóc.

Không được…

“Mẹ con thường hay nói với con điều gì?”

Cậu cúi đầu, giọng cậu khàn đi: “Mẹ bảo con… Phải sống thật tốt, trở thành một người đàn ông dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dàng.”

không thích cậu làm người khác tổn thương, mong cậu trở thành một người trưởng thành, hiểu chuyện, dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dàng đáng tin. Nhưng An Tử Mặc biết bản thân sẽ mãi không biến thành loại người này được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu là bụi gai sinh trưởng trong bóng tối đã lâu, cuộc đời cậu đã được định sẵn sẽ chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nào được như nói rồi.

Nhưng mẹ cậu… không quan tâm tới điều đó.

tin cậu, từ đầu đến cuối lúc nào cô cũng tin cậu. cậu có hỗn láo hư hỏng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào thì cô vẫn yêu cậu như thuở ban đầu.

Trong lòng An Tử Mặc cảm thấy rất đau. Cậu khó chịu nắm lấy áo mình th dốc. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc lâu sau, cậu cảm nhận được cái đó nong nóng chảy từ hốc mắt mình xuống mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. An Tử Mặc duỗi tay sờ vào thứ đó thì phát hiện ra đó nước mắt.

Cậu ngây ngốc.

An Tử Mặc chưa từng khóc, vốn dĩ cậu sinh ra cũng chẳng thể nào đồng cảm được với người khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu cười nhìn người khác sống, cười nhìn người khác chết. Thế giới này chẳng thể làm cậu đồng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hay sinh ra bất cứ tình cảm nào được.

Mẹ…

Những ức bên An Tưởng lần lượt hiện lên trong đầu cậu nhóc. An Tử Mặc không chịu nổi nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuộn tròn người rúc vào trong chăn. Ban đầu cậu chỉ hơi nức nở thôi, sau đó cậu gào lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khóc. Cậu chưa từng khóc như thế, cũng chưa từng đau khổ đến vậy.

Đột nhiên An Tử Mặc nhớ tới con chim sẻ bị cậu tự tay bóp ch3t ngày trước. Lúc đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giãy giụa như vậy, phải nó định bay về tìm mẹ mình nhìn một cái không?

Bùi Chu lẳng lặng làm bạn với cậu. Anh không an ủi cũng không làm khác, chỉ im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn cậu nhóc khóc.

An Tử Mặc khóc một lúc lâu, cho đến khi khàn cả giọng không khóc nổi nữa mới thôi. Đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả người mệt mỏi, không còn chút sức lực nào cậu mới nằm xuống ngủ.

Bùi Chu nhẹ nhàng đắp chăn cho con mình sau đó đứng dậy rời đi.

Ngoài cửa rất nhiều người đứng chờ, Bùi Thần, cũng cả ba mẹ BùiChu nghe tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua đó.

“Tử Mặc như nào rồi? Con muốn đưa thằng ra nước ngoài không? Mẹ quen một bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm nổi tiếng Italy, nếu không để mẹ nhờ người đó khám cho thằng bé?”

Bùi Chu lắc đầu từ chối lời đề nghị của mẹ mình, nói: “Thằng không sao đâu mẹ. Chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tỉnh con cho người mang chút đồ tới choăn.”

Mấy người im lặng nhìn nhau không ai nói gì.

Đúng như Bùi Chu đoán, khi tỉnh lại An Tử Mặc đã chịu ăn. Mấy ngày sau đó, An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc không khóc cũng không quấy, ăn cơm đúng giờ, ngủ đúng giấc, ngoan đến mức làm người ta cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy lo lắng. Tất cả người trong Bùi gia đều đặt hết chú ý lên người cậu, người giúp việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng rất cẩn thận làm việc sợ An Tử Mặc lại nghĩ không thông, làm chuyện dại dột như lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước.

Nhưng An Tử Mặc chẳng làm hết. Chờ khi vết thương lành lại, cậu chủ động đi theo Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu đến nghĩa trang.

Nghĩa trangsau núi, rất nhỏ. An Tưởng được chôn chỗ nhiều hoa xung quanh.

Hai ba con hái một ít hoa cho An Tưởng, hai người ngồi trước mộ của cô, yên lặng ngắm di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảnh của cô.

chết vào thời điểm đẹp nhất của cuộc đời. Cô còn trẻ, rất xinh đẹp, trong mắt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ánh trăng, sáng lấp lánh làm lòng người rung động.

Lông mi An Tử Mặc run run. Đột nhiên trong lòng cậu bình tĩnh lại.

“Về sau con muốn nghiên cứu chế tạo thuốc.”

“Hả?”

“Con muốn tạo ra một loại thuốc thần kỳ giúp người ta không bệnh không tật, không đau không đớn.”

Giọng của cậu nhóc rất kiên định. Bùi Chu nghe xong thì cười: “Đó chỉ là thứ tồn tại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tưởng tượng thôi.”

An Tử Mặc không phản bác. Cậu chỉ nói: “Tại sao những thứ tồn tại trong tưởng tượng lại không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được hiện thực hóa?” Sự trống rỗng trong mắt cậu dần mất đi, thay vào đó chính ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện lên sau cơn bão tố, “Con muốn làm những thứ chưa từng xuất hiện trên đời này xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên thế gian.”

Cậu thông minh, cậu cũng nhiều thời gian.

Một năm không đủ thì mười năm, mười năm không đủ thì trăm năm, trăm năm không đủ thì 300 năm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Một ngày nào đó, nhất định một ngày nào đó sẽ thành hiện thực.

Bùi Chu không nói ôm lấy con mình, giọng anh vừa dịu dàng vừa vui mừng: “Mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe thấy thì sẽ vui lắm.”

“Chú thì sao?”

“Ba hả?” Bùi Chu mắt xuống nhận lấy ánh mắt của cậu.

“Về sau chú quên mẹ con không?”

Ánh mắt cậu nhóc ngây thơ nhưng lại mang theo một chút lo lắng. Bùi Chu không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bật cười, “Sẽ không.”

“Thế chú…”

“Tưởng Tưởng mãi mãi vợ của ba, con đừng làm trò trước mặt mẹ con phá hỏng quan hệ vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chồng của ba ấy.” Bùi Chu vuốt v e chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vỗ vai An Tử Mặc, “Đi thôi, ba cõng con về.”

Tấm lừng của người đàn ông cao rộng, vững chắc lại an toàn, như thể chống được mọi giông tố. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc mím môi, trong lòng cậu cảm thấy xúc động.

Thật ra… Người ba tên BùiChu này của cậu cũng không tồi đến thế.

An Tử Mặc lên, khó khăn hạ quyết tâm: “Chờ chú già rồi con cõng chú.”

Bùi Chu cõng An Tử Mặc từ từ đi xuống núi, khóe môi anh hơi cong lên: “Ừ, mong 500 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 năm sau con đừng quên lời này của mình.”

“Yên tâm đi, về sau con sẽ nuôi chú.” An Tử Mặc vòng tay ôm lấy cố Bùi Chu. Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giờ cậu không còn mẹ nữa, chỉ còn một người thân duy nhất BùiChu. Hơn nữa mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người bên cạnh Bùi Dĩ Chu cũng không đáng tin cho lắm, cậu sẽ thay mẹ mình chăm sóc cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người đàn ông trước mắt này. Đúng rồi, còn cả Bùi Nặc, Bùi Ngôn Bùi Thần nữa, đó đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu cậu, cậu cũng sẽ chăm sóc các cháu của mình.

“Bùi…” An Tử Mặc hắng giọng sửa miệng, “Ba, khi nào về ba tìm cho con một người dạy lễ nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.”

“Hả?”

“Con muốn trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn lại dịu dàng. Mai sau con gặp mẹ, mẹ thấy thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ vui lắm.”

Cái chết sẽ làm những người xa nhau được đoàn tụ.

An Tử Mặc rất chờ mong ngày đó. Chờ cậu chết đi, lên trên trời sẽ được gặp lại mẹ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi. Từ giờ đến lúc đó cậu phải thay đổi bản thân, sống thật tốt để An Tưởng thấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một phiên bản hoàn toàn mới của cậu.

Trước đó cậu phải thật cố gắng, sống thật tốt.

Ánh mắt Bùi Dĩ Chu dịu dàng, anh không từ chối.

Sau khi trở về, An Tử Mặc đến chỗ bác sĩ để khám. Bùi Chu vào trong phòng đọc sách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trợđãtrong đó chờ từ lâu.

“Bùi tổng, đây là đồ anh bảo tôi đi điều tra.”

Bùi Chu lật xem tài liệu, bên trên chính hành động mấy ngày gần đây của An Ngạn Trạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, An Ngạn Trạch đã xử tống hết các anh em An gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sang nước ngoài. Bây giờ chỉ còn An Viễn An Bảo Châu nhà chính của An gia. Tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trạng hiện tại của công ty An thị cũng đang rơi vào khủng hoảng. không ít cổ đông bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu bắt tay nhau muốn hợp tác lật đổ An Hòa Nguyên.

Ngoài ra, An Ngạn Trạch không đi những chỗ nào khác.

“Anh ta không đi đâu khác?”

Trợ lắc đầu: “Ngoài công ty chỗ An Ngạn Trạch thì gần như anh ta chẳng đi đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác. Đến cả An gia cũng rất ít về.”

Bùi Chu mắt như suy nghĩ.

Anh không phải kẻ ngốc, cái chết kiếp trước của An Tưởng đó rất kỳ lạ. Thậm chí anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn nghi ngờ An Tưởng của kiếp trước chưa chết đi như trên tài liệu anh điều tra được.

“Còn chuyện kia thì sao? Cậu có điều tra ra cái khác không?”

Trợgật đầu: “Cô gái An gia kia sau khi bị dị ứng máu người thì An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã mang thi thể đi hỏa thiêu. Lúc hỏa thiêu chỉ mình An Ngạn Trạch hiện trường.”

“Không người thứ hai ở chỗ đó sao?”

Trợ lý: “Hẳnkhông có.”

Bùi Chu dựa lưng vào ghế, đầu ngón tay anhtrên mặt bàn theo tiết tấu, không giấu nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự kích động dưới đáy khòng.

Nếu An Ngạn Trạch chỉ đi hỏa thiêu thi thể của An Tưởng một mình, như vậy… phải An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn còn sống hay không? Lúc ngất đi thì hồn nhập vào thể của con người, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cơ thể của con người cô gửi hồn vào chết đi, phải hồn trở lại thể ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu rồi không?

Nếu suy đoán của anh chính xác thì khả năng cao An Ngạn Trạch đã mang người giấu đi…

Tác giả có lời muốn nói:

Bùi Chu: Tôi đúng thần đồng mà!

An Tưởng: Huhuhuhu chồng ơi cứu em!!!

**

Nguyên chủ* không biết bản thân mình đã bị ung thư phổi rồi chết đi, bây giờ là nữ hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôn quý. Nhưng nguyên chủ lại mặn, vô cùng lười biếng, chẳng muốn làm hết. thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy nghĩ ra một cách, tìm nam sủng số 1 mình yêu thương nhất đến duyệt tấu chương cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

Nam sủng số 1 tự dưng bị cả dàn hậu cung nhằm vào, chỉ biết khóc chít chít: QAQ buổi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi bị nữ hoàng kéo đi duyệt tấu chương mà!

Nhóm nam sủng còn lại không tin. Sau này, nữ hoàng thấy nam sủng số 1 vất vả quá nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng tận tình kéo thêm nam sủng thứ 2, 3, 4 đến làm cùng.

Nhóm nam sủng: Em trai à, các anh tin em rồi! Em đúng khổ quá mà ~

(Truyện cười không liên quan)

Thật ra nguyên chủ không phải người ngược đãi Mặc Mặc! Người ngược đãi Mặc Mặc chính người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế giới song song!

*Tui nghĩ nguyên chủ mà tác giả nhắc đến ở đây chính là người mà An Tưởng xuyên vào ấy (là người mà chết đi ngoài ý muốn sau đó hệ thống mới kéo An Tưởng vào để sống thay cuộc đời của cô ấy á

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App