GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 86

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Qua lễ Giáng Sinh, bệnh tình của An Tưởng ngày một trở nặng. Tế bào ung thư nhanh chóng di căn đến dạ dày của cô. Việc hóa trị đã không còn có thể làm t ình trạng của cô tốt hơn. Cuối cùng bệnh viện đành phải thông báo cho người nhà rằng bệnh tình của An Tưởng đã đến giai đoạn nguy kịch. Không ai có thể nghĩ được mọi chuyện lại xảy ra nhanh như thế này.

Tuy rằng An Tưởng đã rất cố gắng để sống tiếp, nhưng sự đau đớn cứ xâm chiếm lấy thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày qua ngày, gần như rút hết sức sống của cô. Cả người đau đến chết lặng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không còn tràn đầy sức sống như trước nữa cứ như một cành hoa khô héo, nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên giường. Phần lớn thời gian An Tưởng dành để ngủ, lúc tỉnh táo thì nhìn mây đen và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuyết trắng bên ngoài cửa sổ.

An Tưởng thích mùa xuân hoa nở chim hót hơnmùa đông tối tăm lạnh lẽo này.

An Tưởng nhắm mắt lại ho ra máu. Tuy rằng cô cố tình không tạo ra âm thanh rồi nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thu hút được sự chú ý của người đàn ông bên cạnh.

“Tưởng Tưởng, em khó chịu à?” Anh đã mất ngủ nhiều ngày,mắt anhquầng thâm rất đậm. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt anh đầy máu, đến cả mặt cũng chưa kịp rửa sạch.

An Tưởng cười nhìn anh một cái, cố gắng chống người ngồi dậy. Cô nằm trên giường suốt một tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liền rồi. Tuy vậy không hiểu sao bị bệnh tật tra tấn như vậy, đúng ra cô phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn chút sức nào nhưng An Tưởng lại cảm thấy mình đang tràn trề năng lượng, cả người khỏe hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hẳn.

BùiChu vội giơ tay đỡ dậy.

Lúc nhìn thấy tay cô, anh không khỏi cảm thấy đau lòng.

An Tưởng đã gầy đến mức không còn nhìn ra hình dáng ban đầu của cô, cánh tay của vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ vừa gầy, đầu ngón tay lạnh băng, trên mu bàn tay đầy lỗ kim.

“Em muốn ra ngoài một chút.”

Bùi Chu nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ. Đột nhiên anh hiểu ra điều gì. Ánh mắt anh buồn bã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không từ chối cô: “Được.”

Anh bọc kín người An Tưởng, sau đó lấy xe lăn ra cho An Tưởng ngồi vào. Anh lấy điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra gọi cho trợ lý, bảo trợ đưa hết mấy đứa nhỏ đến bệnh viện.

Bây giờrạng sáng, hơn nữa còn ngày tuyết rơi dày nên bên ngoài không ai.

Tuyết phủ trắng cây, nhiều cành không chịu nổi sức nặng của tuyết mà chúc xuống, tuyết rơi ào ào xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Xe lăn đẩy trên nền tuyết. Cả hai người không ai nói câu gì, ngoài tiếng bước chântiếng bánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xe lăn đang di chuyển ra thì không còn âm thanh khác.

Hạt tuyết rơi rồi đậu trên đầu vai của An Tưởng. cái còn rơi vào khăn quàng cổ, vào lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mi cô.

Trên mặt đất chỉ hình bóng của hai người.

“Anh dừng đây đi.” An Tưởng nhẹ nhàng nói, không còn chút sức lực nào.

Xe lăn dừng trước hồ nhân tạo.

An Tưởng nhìn mặt hồ đóng băng, từ từ giơ tay đặt lên tay Bùi Chu, “Bùi Chu.”

“Ừm.”

“Bùi Chu.”

“Ừm.”

gọi lần nào anh cũng trả lời.

“Có lẽ em sắp chết rồi.” An Tưởng bình tĩnh hơn bất kỳ ai khác khi sắp phải đối mặt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày chết của mình. bình tĩnh, chấp nhận sự thật mình sắp phải rời đi.

Cổ họng Bùi Chu nghẹn ứ. Anh đau đớn nói, “Ừm.”

“… Anh thể giúp em chăm sóc Mặc Mặc được không?”

“Được.”

“Sau khi em chết, anh không cần phải thông báo với bên ngoài đâu.” An Tưởng lau đi vệt nước trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lông mi mình do hạt tuyết tan ra để lại. từ từ nói, “Em muốn được đựng tro cốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình trong đựng tro cốt làm bằng thủy tinh.” Khi còn sống chưa được ngủ quan tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thủy tinh bao giờ, bây giờ sắp chết rồi, cũng muốn khi chết mình được thoải mái một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút.

“Đúng rồi, anh phải mua bằng tiền của em.” An Tưởng rất cố chấp với vấn đề này, “Với cả chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiền của em, anh để lại cho Mặc Mặc một ít, còn đâu mang đi quyên góp hết bên ngoài.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Những thứ như tiền bạc sống không dùng thì chết cũng chẳng mang đi được. Chắc chắn Bùi Chu sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đối xử tệ với Mặc Mặc, với chỉ số thông minh của cậu nhóc mai sau cậu nhóc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ rất thành công, thế cậu nhóc cũng không cần quá nhiều tiền. Thaycứ giữ khư khư, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng bằng mang đi giúp đỡ những người cần hơn.

“Bùi Dĩ Chu, anh ngồi xổm xuống đi.”

Bùi Chu đi lên trước mặtrồi ngồi xổm xuống.

Gương mặt của anh góc cạnh, rất đẹp, đẹp hơn cả tuyết.

Trong lòng An Tưởng cảm thấy đau đớn. Giao dịch của với hệ thống không chỉ thay đổi số phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của còn thay đổi số phận của người đàn ông trước mắt này.

Vốn anh… thể gặp được người tốt hơn.

An Tưởng vuốt v e gương mặt trước mắt. nhẹ nhàng chạm vào hàng mi dày rậm của anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chăm chú ngắm mắt anh, mũi anh cứ như muốn khảm vào linh hồn mình vậy.

“BùiChu, sau khi em chết, anh hãy bỏ hết những ức liên quan đến em đi.”

Thời gian sống của quỷ hút máu rất dài, tuy vậy cũng không thể ngăn cản quỷ hút máu chết đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được. thế để tránh cho bản thân đau lòng phải nhìn sự ra đi của những người thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yêu, cứ một trăm năm, quỷ hút máu thể chọn xóa bỏức của mình. An Tưởng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có lẽ Bùi Chu sẽ không nghe lời cô, nhưng cô vẫn không nhịn được khuyên anh.

Cuộc đời quá dài, ngày ngày nhớ mong cũng chỉ tự làm khổ bản thânthôi.

Bùi Dĩ Chu nắm lấy tay cô, sau đó đặt một nụ hôn lên khóe môi cô.

Anh ôm gương mặt của cô, nói.

“Chỉ cần anh nhớ, em sẽ vẫn còn trên đời này.” Trong mắt anh không giấu nổi tình cảm tha thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự lưu luyến.

An Tưởng ngẩn người. không khỏi mỉm cười.

Nụ cười đó làm gương mặt tái nhợt của giàu sức sống hẳn lên.

An Tưởng nhắm mắt, cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa rồi.

“Bùi tổng, các cậu chủ nhỏ đến rồi.”

Bùi Dĩ Chu tạm tắt tiếng điện thoại, “Chúng ta về thôi.”

An Tưởng lắc đầu: “Anh bảo bọn chúng qua đây đi.”

BùiChu không ép cô: “Được.” Nói rồi anh nói với trợ lý trong điện thoại, “Cậu dẫn mấy đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ đến sau hồ đi.”

Sau khi ngắt điện thoại không lâu, trợ dẫn các bạn nhỏ đến đó.

Các bạn nhỏ vừa bị đánh thức nên nhìn vẫn còn buồn ngủ. Chỉ ánh mắt An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng tỉnh táo.

Đầu tiên An Tưởng nói chuyện với ba anh em Bùi gia. Lần trướcchỉ nói vài câu đã cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy mệt mỏi, nhưng hôm nay lại nói nhiều hơn rất nhiều. Bùi Thần người lớn nhất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mấy bạn nhỏ nên cậu cũng đoán được cáiđó. Cậu đỏ mắt, cố nhịn không cho nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rơi xuống.

Nói rồi An Tưởng dời tầm mắt lên người An Tử Mặc, “Mặc Mặc.”

An Tử Mặc mím môi đi qua.

BùiChu nhìn hai mẹ con, linh hồn màu xanh của An Tưởng lúc sáng lúc tối và có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xu hướng tắt dần. Ánh mắt anh thay đổi, nắm lấy cổ Bùi Thần, đưa Bùi Nặc Bùi Ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rời đi, để lại không gian riêng cho hai mẹ con.

An Tử Mặc phát hiện mình sắp không nghe được tiếng lòng của An Tưởng. Cậu chỉnh âm lượng của thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đọc tâm lên cao nhất nhưng cũng không nghe được rõ. Cảm giác này làm cậu sợ hãi, gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ của cậu căng thẳng hẳn lên.

“Mặc Mặc…” An Tưởng sắp không chịu nổi nữa rồi. Mí mắt xuống nhưng lại cố mở ra, môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị lạnh đến tím tái.

“Mẹ đang không khỏe, chúng ta về phòng bệnh.”

An Tử Mặc định đẩy An Tưởng về nhưng An Tưởng lại ngăn cậu lại.

“Mặc Mặc, mẹ không muốn về. Phòng bệnh nhỏ quá, mẹ không thích một chút nào.”

Quá nhỏ, nhỏ đến mức làm người ta không thở được.

Vốn An Tử Mặc định bảo để con bảo người đổi cho mẹ phòng lớn hơn. Nhưng nhìn ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dần mất tiêu cự của An Tưởng, đột nhiên cậu không nói được thành lời.

“Mẹ… sắp chết đúng không?” Đột nhiên An Tử Mặc phát hiện mình không thể chấp nhận được việc An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chết đi. Nói xong câu kia, cả người cậu như mất hết sức lực. Cậu run người, không chỉ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả máu chảy trong người cậu cũng trở nên lạnh đi.

An Tưởng không thể trả lời cậu. Giây phút ấy, đột nhiênquên hết đi những đau đớn ở cơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể mình, cảm xúc cô cũng dần bình tĩnh trở lại. Hai mắt vốn đang dần mất đi tiêu cự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của sáng trở lại. An Tưởng rất nhiều lời muốn nói với con mình, như dặn cậu phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoan ngoãn ăn cơm, phải giữ gìn sức khỏe, muốn bảo cậu ngày nào cũng phải vui vẻ, thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kết bạn với nhiều người hơn. Còn rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều lời khác…

Chỉ là.

không nói được thành lời.

“Con nghe thấy hết.” An Tử Mặc nhìn chăm chú, chậm rãi nắm lấy ngón tay gầy guộc của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con nghe thấy hết…”

Cậu nghe thấy hết, tuy rằng tiếng lòng củanhỏ dần nhưng cậu vẫn nghe được hết.

Mẹ cậu yêu cậu, thương cậu.

An Tử Mặc mím môi, trong lòng cậu chợt cảm thấy sợ hãi. Cậu lấy tay nhỏ của mình nắm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy bàn tay lạnh băng của An Tưởng.

Cuối cùng An Tưởng dùng hết sức còn lại của mình xoa đầu cậu nhóc, “Mặc Mặc, đừng đau lòng nhé.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Môi An Tử Mặc run lên.

Giọng nói của An Tưởng dần nhỏ đi, ánh mắt ngước lên nhìn bầu trời đêm.

“Người chết đi sẽ trở thành một ngôi sao sáng trên bầu trời.”mắt nặng dần, cuối cùng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mở nổi nữa.

“Mặc Mặc, sống tốt nhé!”

An Tưởng nghĩ mình không thể chết đi trong dáng vẻ xấuđược, ít nhất cũng phải lưu lại dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ vui vẻ trong tâm trí con mình. thế ngẩng đầu, cong môi lên, nở nụ cười cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng với An Tử Mặc.

Trong cuộc sống nhạt nhẽo đầy đau khổ kia của cô, điều duy nhất không hối hận chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thực hiện giao dịch ngày trước với hệ thống, sinh ra An Tử Mặc.

Con trai của cô, rồi sẽ một ngày cậu nhóc ấm áp tỏa sáng hơn mặt trời.

Nụ cười của lộng lẫy hơn pháo hoa rất nhiều. Thời gian như dừng lại hình ảnh đó.

An Tử Mặc không nghe được cái hết.

Tiếng tim đập, tiếng lòng của cô… Tất cả đều biến mất.

thích ngày xuân nhưng lại chết đi ngày đông lạnh giá nhất.

An Tử Mặc không thể chấp nhận được điều này, cậu lùi về sau hai bước, ngơ ngác nhìn tay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng từ từ buông thõng xuống đất.

Trời đất như sụp đổ. Trong giây lát cậu không biết mình ai, mình đang đâu. Trong lòng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ còn nỗi đau không thể tả nỗi.

Bùi Thần đứng phía sau nức nở. Hai anh em sinh đôi cũng hiểu được điều khóc theo.

An Tử Mặc rất yên lặng. Cậu bình tĩnh nhìn An Tưởng đang ngồi trên xe lăn.

Bùi Chu tận mắt thấy ánh sáng của linh hồn An Tưởng tắt đi. Anh cởi áo khoác của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra khoác lên người An Tưởng. Khuôn mặt ngoan ngoãn của làm trái tim anh cảm thấy ấm áp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự ra đi của cũng làm tim anh đau đớn như bị đâm một nhát dao vào.

Cuối cùng thì cũng không thể chịu nổi đến mùa xuân mình thích nhất.

Người của bệnh viện tới đây rất nhanh. An Tử Mặc ngơ ngác nhìn bọn họ mang An Tưởng đi, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mọi người dần rời đi thì An Tử Mặc bắt lấy tay Bùi Dĩ Chu.

Cậu ngẩng đầu lên: “Con cũng cảm thấy không khỏe. phải con cũng sắp chết hay không?”

Khi nói những lời này, An Tử Mặc không giấu nổi sự chờ mong trong ánh mắt.

Bùi Chu mắt xuống, thấy cậu nhóc đang lấy tay nắm chặt lấy phần áo trước ngực mình.

An Tử Mặc cảm thấy rất đau. lẽ đây chính cảm giác đau người ta thường nói cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa từng cảm nhận được.

Cậu không cảm nhận được đau đớn, người khác cắm dao vào ngực cậu thì cậu cũng chẳng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đau chút nào. Vậy lúc này trái tim cậu lại rất đau, cứ như có một bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình nào đó nắm lấy vậy, làm cậu đau đến không thở được.

Hơi thở của cậu nhóc gấp gáp. Cậu cuộn tròn người, ôm ngực ngã xuống nền tuyết.

“Tử Mặc…” Bùi Chu vội qua ôm cậu vào trong ngực.

“Con cũng bị bệnh nan y.” Ánh mắt An Tử Mặc trống rỗng, “BùiChu, con cũng bị bệnh nan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 y.”

Bởi bình thường cậu có đau như này bao giờ đâu.

thế chuyện này chuyện rất bất thường, rất rất bất thường.

Cậu sẽ chết giống như mẹ mình.

Bùi Chu ôm chặt lấy thể nhỏ của cậu, mãi một lúc sau cổ họng anh mới phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra mấy chữ: “Mặc Mặc, khóc đi con.”

An Tử Mặc không khóc. Cậu cảm thấy rất đau, cả thở cũng đau, đau đến nỗi không khóc nổi.

An Tử Mặc nắm chặt áo mình. Nắm được một lúc thì cậu ngất đi.

Cậu sắp chết rồi đúng không?

Mẹ ơi.

*

An Tử Mặc hôn bảy tám ngày liền. Trong thời gian cậu hôn thì An Tưởng cũng được hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 táng. Bùi Dĩ Chu làm theo yêu cầu của cho người làm riêng một đựng tro cốt làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bằng thủy tinh cho cô, sau đó chôn phần mộ gia tộc của Bùi gia phía sau núi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lễ tang của chỉ mời vài người quen, đến cả thông báo với công chúng cũng không có. Đơn giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147Bùi gia sống giản dị, An Tưởng cũng chưa xuất hiện trước mặt công chúng lần nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chết thì bên truyền thông cũng không đưa tin.

Di vật của An Tưởng được mang hết về nhà chính của Bùi gia, Bùi Chu cẩn thận cất chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong phòng đọc sách dưới tầng hầm ngầm. An Tử Mặc cũng được đưa về nhà chính để chăm sóc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc tỉnh dậy An Tử Mặc không thấyai. Cậu không nói câu nào, cũng không nổi điên lên, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yên lặng ngồi im cả ngày.

Tấm rèm trong phòng ngủ được kéo chặt. An Tử Mặc ngồi trong chăn nghịch điện thoại của An Tưởng.

[An Tử Mặc: Mẹ.]

[An Tưởng: Con à!]

Cậu bấm đi bấm lại tin nhắn bằng giọng nói của An Tưởng, nghe đi nghe lại giọng nói dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng gọi tên cậu.

Trong điện thoại rất nhiều thứ, An Tử Mặc dùng một đêm để xem hết tất cả video trong đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mẹ chúc mừng cậu lên tiểu học, mẹ chúc mừng cậu lên cấp hai, mẹ chúc mừng cậu vượt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỳ thi chuyển cấp vào cấp ba, mẹ chúc mừng cậu thi đỗ đại học. Mẹ còn chúc mừng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm được bạn gái, sau đó cười dặn cậu phải đối xử tốt với nửa kia của mình.

An Tưởng rất tỉ mỉ, mỗi video quần áo của một khác, chỉ thứ duy nhất không đổi chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nụ cười của cô. Ngốc nghếch như một chú thỏ con, cũng ấm áp như ánh mặt trời.

Vẻ mặt An Tử Mặc tái nhợt. Cậu cuộn người nằm trong cái chăn mềm mại của mình. Trái tim cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại bắt đầu đau đau. Cậu không thể không miệng th dốc.

Còn một video cuối cùng…

Trên màn hình, An Tưởng lại trang điểm giống như mộtgià. Nhìn qua chẳng nhận ra nổi cô. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc không nhịn đượcmỉm cười.

“Mặc Mặc, hẳnhiện tại con đã người thành công rồi. Mẹ già rồi, không thể tiếp tục ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên con được nữa. Con phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, chăm sóc cho người thân của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không được bắt nạt ba con nữa biết chưa? mẹ thích ba con lắm!”

An Tử Mặc cười cười. Trái tim cậu càng đau hơn.

An Tử Mặc cắn đầu lưỡi mình, cắn đến chảy máu.

“Mặc Mặc, lẽ lời mẹ sắp nói con sẽ cảm thấy buồn nôn. Nhưng mà…” cười tủm tỉm nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Mẹ yêu con.”

An Tử Mặc nhẹ nhàng vuốt v e màn hình lạnh băng. Cậu hơi mồm, sau đó nhỏ giọng trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời: “Con cũng vậy.”

Nhưng mà cậu phải làm sao bây giờ?

Lúc cậu học được cách yêu người khác thì người cậu yêu nhất cũng chết đi rồi…

An Tử Mặc đặt điện thoại trên ngực mình, cậu nhắm mắt lại. Bóng tối như nuốt lấythể vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ bé vừa cô đơn của cậu.

***

Thời gian tiếp theo, tình trạng của An Tử Mặc ngày càng xấu đi.

Cậu không ăn nổi cơm, không thể tập trung tinh thần làm bất cứ điều gì. Cả thế giới của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ thu nhỏ lại trong chiếc điện thoại An Tưởng tặng sinh nhật cho cậu. Bùi Chu mời bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm đến khám thì An Tử Mặc rất ngoan ngoãn phối hợp với anh. Nhưng cậu quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phối hợp nên bác tâm càng khó thể khám được cho cậu.

Bùi Dĩ Chu muốn đưa An Tử Mặc tới thăm mộ của An Tưởng, nhưng An Tử Mặc không đi. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ muốn trong phòng.

“Tử Mặc, con cứ khóc đi.”

An Tử Mặc không khóc. Cậu thẫn thờ giơ tay ôm điện thoại.

Hình nền điện thoại chính là ảnh chụp của An Tưởng. Đột nhiên cậu nhớ tới đêm Bình An, cậu từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chối việc chụp ảnh cùng mẹ mình.

Chợt cậu nhận ra… cậu không một bức ảnh chụp chung nào với mẹ mình.

Ánh mắt trống rỗng của An Tử Mặc sự thay đổi. Cậu lôi hộp đồ của mình ra lục như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điên. Cuối cùng cậu cũng tìm được một cái album bên dưới.

“Tử Mặc…”

An Tử Mặc không thèm để ý tới Bùi Chu. Cậu dùng kéo cắt ảnh của chính mình, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cắt ảnh của An Tưởng. Tiếp đó cậu dùng keo dán chặt chúng ở cạnh nhau.

Trong ảnh An Tưởng cười tươi như mặt trời đang tỏa sáng, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt lạnh băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngàn năm không đổi của cậu ba cậu.

An Tử Mặc chớp chớp mắt, sau đó ôm chặt bức ảnh vào ngực như bảo bối của mình.

Cảm giác đau trái tim cậu giảm đi một chút. Cậu lên giường, nhắm mắt lại sau đó đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ.

Nhìn gương mặt tái nhợt của An Tử Mặc, Bùi Chu thở dài một tiếng rồi rời khỏi phòng. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết định sẽ đi tìm bạn tốt của mình cũng chínhbác tâm tâm lý đợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước của An Tử Mặc để nhờ bạn mình giúp.

An Tử Mặc lại gặp ác mộng. Trong cả kiếp trước lẫn kiếp này của cậu, hư ảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảo không biết đâu là thật đâu giả.

Cuối cùng cậu cũng thấy An Tưởng.

Mẹ cậu co rúm vào trong góc. Mấy người đàn ông đứng trước mặt hết đánh thì lại đá cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không biết đánh trả, giống như Dương Dương, bị buộc phải chấp nhận những tra tấn man ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc bừng tỉnh ngay lập tức. Sau lưng cậu đầy mồ hôi lạnh.

Đột nhiên cậu nhận ra mẹ cậu cần được bảo vệ.

Cần được bảo vệ…

Mẹ cậu cần cậu.

Tầng hầm kia vừa tối vừa lạnh, ngốc nghếch chẳng biết cái gì, nhất định sẽ bị người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt nạt, hoặctrốn ra một góc kín không ngườikhóc nức nở.

Ngoài việc biết làm nước uống, nấu ăn cùng vẽ thì cô chẳng biết cả. Không có cậu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sống nổi.

An Tử Mặc xoay người xuống giường, thất thểu lấy một cái bút chì nhọn từ trong ngăn kéo ra. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó cậu nắm chặt bút chì đi vào trong phòng tắm, đứng lên ghế nhìn bản thân mình trong gương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Vẻ mặt cậu cảm, cậu cởi từng cúc từng cúc một, sau đó dùng tay từ từ vuốt cổ mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tiếp đó cậu tìm chính xác vị trí động mạch cổ…

Tác giả có lời muốn nói: Tưởng Tưởng đã chết, Mặc Mặc muốn đi theo mẹ _(:з” ∠)_.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 86 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App