GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 115: Ngoại truyện 3

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Năm An Tưởng 5 tuổi, An Ngạn Trạch trộm đưa cô ra khỏi An gia, đưa cô tới một gia đình khác để sống.

Trước mắt chính là một căn nhà sừng sững uy nghiêm. Cây hòe ven đường tươi tốt như bao phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy cô. mặc một cái váy trắng đã cũ nát, tóc khô, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xinh đẹp không giấu nổi sự lo lắng.

Cả người An Tưởng run lên. Năm ngón tay trắng trẻo túm chặt vào người lớn đang đứng trước mặt. Đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phương chính là người duy nhất cô có thể tin tưởng lúc này.

An Tưởngngười không được gia đình mình yêu thích.

Chắc anh họ thấy đáng thương, hoặc sợ cô bị đánh chết nên mới tìm mọi cách đưa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi An gia. Với An Tưởng bị giam từ nhỏ mà nói, đây vừa may mắn, cũng bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hạnh của cô. Bởi lẽ không biết mình sẽ phải trải qua cái gì, cũng không biết gia đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này như nào. Nhưng cho nơi đây không tốt đến đâu cũng không thể tệ như khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ở An gia được.

“Chào quản gia Bùi. Tôi người An gia, trước đó đã từng liên lạc với ông.”

Người bên cạnh An Tưởng lễ phép chào hỏi quản gia già trước mắt, sau đó nói: “Đây An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng nhà chúng tôi.”

Quản gia nhìn An Tưởng từ trên xuống dưới. Tuy rằng biểu cảm của ông lạnh lùng nhưng ánh mắt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự ghét bỏ hay hậm hực.

An Tưởng co rúm người đứng đằng sau người dẫn mình tới. Nhưnglại không nhịn được đầu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn quản gia.

nhát, người cũng nho nhỏ. Nhìn trông như con chim non bị suy dinh dưỡng vậy.

Quản gia nhìn dáng vẻ đó của thì khẽ cười, “Ông chủ chủ nhà chúng tôi đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ở nhà.”

“Thế…”

“Bây giờ người đứng đầu nhà chúng tôi chínhcậu chủ. Tôi đưa hai người qua đó.”

Tay An Tưởng được người ta nắm. Đi qua hành lang, rẽ qua một ngã rẽ nhỏ, cuối cùng tới vườn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hoa đằng sau.

Mùa chínhmùa hoa nở, những bông hoa xinh đẹp nở quanh một thiếu niên mặc áo sơ mi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 màu trắng. Tóc cậu* đen, hai mắt sáng, đẹp đến mức lu mờ cả vẻ đẹp của hoa cỏ xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quanh.

*Minh An: Chương này tác giả viết trong bối cảnh An Tưởng 5 tuổi, Bùi Chu tầm 10, 11 tuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế mình sẽ gọi Bùi Chu “cậu” thay gọi “anh” như bình thường mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhé!

An Tưởng ngây ngốc nhìn chằm chằm cậu, quên cả chớp mắt.

“Cậu chủ, người của An gia tới.” Quản gia nói xong thì nhìn về phía hai người An Tưởng, “Đây© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu chủ nhà chúng tôi, Bùi Chu.” Lúc nhắc đến tên Bùi Chu, ông không nhịn được cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấp người xuống.

Bùi Dĩ Chu lớn hơn An Tưởng chừng năm, sáu tuổi. Nhìn qua cậu khá trưởng thành. Tuy còn trẻ nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ mặt cậu cùng lạnh lùng, ánh mắt cũng lạnh nhạt nhìn mọi thứ xung quanh.

“Cậu chủ, đây bà chủ đã nhắc tới trước đó không lâu.”

Ánh mắt Bùi Chu đảo qua, sau đó đụng phải ánh mắt An Tưởng.

căng thẳng cắn chặt ngón tay. Sau khi im lặng một lúc lâu,lộ ra một nụ cười lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng với Bùi Chu.

Bùi Chu nhíu mày thể hiện sự khó chịu của mình, quay đầu đi xua tay: “Bà chủ của ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói thế nào thì ông làm thế. Ông cứ sắp xếp đi, không cần hỏi ý tôi.”

“Bà chủ nói rồi, tất cả theo quyết định của cậu chủ.”

Ông vừa nói xong, người nắm tay An Tưởng căng thẳng hẳn lên.

An Tưởng lấy do giả chết để trốn ra ngoài. BùiChu không đồng ý, cô cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể về An gia được. Thân phận của lại đặc biệt, trại trẻ mồ côi bình thường cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhận cô. Nếu như vậy, chỉ còn một kết quả duy nhất.

“Cậu Bùi à, An Tưởng nhà chúng tôi rất ngoan. Cô ấy rất ngoan, cũng sẽ không gây phiền phức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho người khác đâu.”

“Ồ?” Bùi Chu không khỏi nói đểu, “Nếu chủ nhà mấy người lễ phép thì sao chẳng chào ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy?”

Vẻ mặt trợ lý An gia xấu hổ: “Cô chủ nhà chúng tôi… không biết nói.”

Bùi Chu cứng họng, lại nhìn qua chỗ An Tưởng.

Từ nhỏ An Tưởng đã ngốc rồi, không hiểu mấy người kia đang nói gì. Cả quá trình ngây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngốc nhìn BùiChu. Khi Bùi Chu đưa mắt nhìn qua chỗ lần nữa, An Tưởng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nở nụ cười với Bùi Chu.

Dáng vẻ cười như mầm non mới nhú sau cơn mưa xuân, vừa trong sáng, vừa đẹp đẽ, trông rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoan ngoãn.

Bùi Chu không thích người lạ, cậu cũng không thích tiếp xúc với các bạn đồng trang lứa của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không thích nói chuyện với mấy bạn nữ, nhất mấy bạn nữ còn nhỏ tuổi.

Đang lúc Bùi Chu do dự không biết nên từ chối như nào thì cậu ngửi được một mùi hương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đó mùi hương truyền từ người An Tưởng tới.

Bùi Chu hoảng hốt ngay lập tức.

Từ khi sinh ra cậu đã không khứu giác cũng chẳng vị giác rồi. Sao cậu thể ngửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được mùi hương…

“Em ấy tên gì?”

“An Tưởng.”

Bùi Chu nghĩ một lát rồi nói: “Dọn một căn phòng cho khách cho em ấy đi.”

Trợ An mừng rỡ, liên tục nói lời cảm ơn.

Cứ như vậy, An Tưởng chính thức sống Bùi gia.

đây không quá nhiều người giúp việc, ông chủ chủ Bùi gia cũng không mấy khi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà. Hơn nữa Bùi Chu rất yên lặng, căn nhà to như này cũng chẳng mấy âm thanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Sự xuất hiện của An Tưởng như mang sự sống tới cho căn nhà này. Sau khi biết những chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trải qua lúc còn nhỏ, ai cũng chăm sóc một cách cẩn thận, nâng trong tay sợ vỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngậm trong miệng sợ tan.

Nào làm cho An Tưởng những bộ váy đẹp, nào cho An Tưởng ăn những đồ ăn vặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa từng được ăn bao giờ. Nơi đây cũng chẳng ai cười nhạo An Tưởng người câm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng sống chỗ này rất tốt. Người béo dần lên, nụ cười trên mặt cũng xuất hiện nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn.

Vốn rất đẹp, sau khi béo hơn nhìn càng thích mắt. Sau đó còn buộc tóc hai bím, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặc cái váy màu đỏ, đáng yêu như mấy em bé chúc Tết trên báo vậy.

Mấygiúp việc đều gọi “cục cưng”, đến cả quản gia cũng thỉnh thoảng tới chơi với cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ChỉBùi Chu không mảy may dao động. BùiChu coi An Tưởng như bức phông nền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phớt lờ cô.

An Tưởng có ấn tượng rất tốt với Bùi Chu. Cho Bùi Chu không thèm để ý đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng mỗi khi không việc gì,đều thích dán bên người cậu.

người câm, phần lớn thời gian cô đều yên lặng ngồi bên cạnh Bùi Chu, không quấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khóc, không gọi cũng không trêu chọc. Đến lúc Bùi Chu không thể không để ý đến sự tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tại của thìlại nở một nụ cười ngọt ngào nhìn cậu.

được nuôi rất tốt, trắng trẻo hồng hào, mái tóc vừa đen vừa mượt, hai mắt còn đen hơn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tóc, khi cười lên thì lộ ra hai cái lúm đồng tiền, vừa ngây thơ vừa xinh đẹp.

“Nếu không việcthì em ra ngoài tìm bạn chơi đi.” Bùi Dĩ Chu khép sách vở lại, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điệu vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt.

bé bị đuổi tội cắn ngón tay, sau đó quơ quơ đầu mình, chậm rãi dùng ngôn ngữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nói: [Em chỉ muốn chơi với anh thôi.]

Trong khoảng thời gian chung với cô, BùiChu thể hiểu qua qua ngôn ngữ của người câm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điếc. Cậu nhíu mày, “Không.”

An Tưởng mắt xuống buồn một lúc, sau đó lại mở to mắt nhìn về phía BùiChu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 [Thế em đọc sách với anh được không?]

“Không được.” Nói rồi Bùi Chu nói tiếp, “Em rất phiền, làm ảnh hưởng đến việc học của anh.”

Nghe thấy những lời này, mặt An Tưởng không giấu nổi sự buồn bã.

thích gương mặt đẹp này của Bùi Dĩ Chu, thích mùi hương của cậu, cũng thích quấn lấy cậu, chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với cậu, nhưng mà…không muốn bị Bùi Chu ghét.

An Tưởng yên lặng rơi hai giọt nước mắt, sau đó nhảy xuống khỏi ghế dựa đơn đi ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng đọc sách. Bóng dáng nho nhỏ của cùng đáng thương.

Trong lòng Bùi Chu cảm thấy ê ẩm, cảm giác khó chịu dần lan ra trong lòng cậu.

Bùi Chu băn khoăn một lúc lâu, đến lúc An Tưởng nhón chân lên định mở cửa thì gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại: “Em tới đây học với anh đi.”

An Tưởng nghe thấy, chắp tay sau lưng lắc lắc đầu.

Bùi Chu nói: “Nếu em không học với anh thì anh sẽ không cho em cùng chỗ anh.”

An Tưởng muốn ở cùng chỗ với Bùi Chu, nhưng không muốn học.

Gương mặt xinh đẹp của nhăn chặt lại, cuối cùng hạ quyết tâm, mở cửa ra,thể bụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bẫm của linh hoạt lách ra ngoài. Chỉ nghe thấy tiếng chân nện xuống sàn của cô. Bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ từ biến mất.

Bùi Chu vốn cho rằng mình rất quan trọng trong lòng cô: “……”

Một lát sau, An Tưởng lại chạy tung tăng về. Lần này cô mang theo ghế nhỏ cùng cặp sách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, ngoan ngoãn để ghế bên chân Bùi Chu, ngồi lên ghế sau đó ngẩng mặt lên.

Bùi Chu nhìn từ trên cao xuống, đập vào mắt cậu khuôn mặt ngây thơ, xinh đẹp như được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khắc ra của An Tưởng. Khuôn mặt nàysự bầu bĩnh đặc trưng của trẻ con, hàng mi dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đôi mắt đen láy.

Không hiểu sao Bùi Chu cảm thấy… An Tưởng quá đáng yêu!

Cậu quay đầu đi, nhịn xuống ý muốn muốn xoa đầu An Tưởng. Hai tai Bùi Chu đỏ hồng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nói: “Em ngồi cạnh anh.”

An Tưởng do dự một lát sau đó nhích cái ghế lại gần, đặt mông ngồi xuống.

Bùi Dĩ Chu: “……”

Bùi Dĩ Chu thở dài, đứng dậy bếlên, chủ động chia một nửa ghế mình cho cô. Cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dài của cậu hoàn toàn ôm vào trong lòng ngực.

Bùi Chu không khứu giác nên không ngửi được mùi gì, cậu chỉ ngửi được mùi hương trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

Mùi sữa?

Bùi Chu bình tĩnh mở sách vở củara: “Em biết chữ này không?”

An Tưởng lắc đầu, bím tóc nhỏ quẹt vào mặt cậu.

BùiChu bỏ bím tóc kia ra, kiên nhẫn dạy chữ cho An Tưởng.

Tuy rằng An Tưởng không nói được nhưng học vô cùng nghiêm túc.

Một lúc lâu sau, ánh mắt bị cái tên trên nhãn vở của sách bài tập của Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hấp dẫn. Ngón tay An Tưởng chạm lên ba chữ, ánh mắt nhìn nó.

Bùi Chu cười cười, lấy vở qua giải thích: “Đây tên anh. Bùi, Dĩ, Chu.”

An Tưởng như suy nghĩ, hơi há mồm.

rất muốn phát ra âm thanh, nhưng nghẹn đỏ mặt chỉ nói được một chữ “A” nho nhỏ. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng lại thử vài lần, nhưng chẳng kết quả. Sự tự tin của cô như bị dội thẳng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chậu nước lạnh. Cuối cùng không nhịn được, tủi thân ghé đầu vào bàn khóc nức nở thành tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

muốn gọi tên Bùi Chu, nhưng không gọi được nên cô rất buồn.

An Tưởng còn nhỏ tuổi chưa ý thức được mình người khiếm khuyết.

BùiChu nhíu mày. Cậu không biết an ủi cô như nào, duỗi tay xoa đầu cô: “Đừng khóc.”

An Tưởng không nghe, tiếp tục khóc.

“Anh sẽ tìm bác tới khám bệnh cho em được không?” Bùi Chu nói, “Em đừng khóc.”

Hai mắt An Tưởng hồng hồng. Cuối cùng cô lau khô nước mắt, từ từ gật đầu.

Bùi Chu giữ lời hứa. Hôm sau cậu tìm bácchuyên khoa giỏi nhất thế giới tới khám cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng. An Tưởng vẫn có thể nói ra tiếng, dây thanh quản cũng không bị tổn thương hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 toàn. Hơn nữa thể quỷ hút máu thuần chủng, chỉ cần tích cực điều trị thì một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày nào đó thể mở miệng nói được trở lại.

Sau khi nhận được kết quả, tất cả mọi người trong Bùi gia đềucùng vui vẻ.

sao cũng chẳng ai muốn một đáng yêu như vậy cả đời không nosid dược.

Tuần nào An Tưởng cũng chăm chỉ điều trị. Lúc nào rảnh lại dán bên người Bùi Dĩ Chu, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như cái đuôi nhỏ của cậu vậy.

Xuân qua đông đến. An Tưởng đã 6 tuổi.

Ngày sinh nhật Bùi Dĩ Chu, mặc một cái sườn xám nhỏ màu hồng đứng trước mặt cậu, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chăm chú nhìn Bùi Dĩ Chu.

Bùi Dĩ Chu dịu dàng cười: “Em muốn tặng quà sinh nhật cho anh sao?”

gật đầu.

“Được. Thế em muốn tặng anh cái gì?”

Làn da trắng nõn của An Tưởng từ từ đỏ lên.

Bùi Chu thấy đang căng thẳng nên nói: “Đừng căng thẳng. Em cứ bình tĩnh.”

An Tưởng hít sâu một hơi, hé miệng nói ra một tiếng nho nhỏ: “Bùi…”

Bùi Chu sửng sốt, đột nhiên tim cậu đập nhanh hơn.

Hai mắt đỏ bừng lên, đầu ngón tay không nhịn được véo nhẹ trên da mình. Tuy rằng việc nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra tiếng này rất mệt mỏi, nhưng không bỏ cuộc nói ra hai chữ cuối cùng: “Dĩ… Chu…”

Bùi Dĩ Chu.

dùng thời gian một năm để học cách nói ra tên Bùi Chu.

Bùi Chu đứng im không lên tiếng. Nhìn dáng vẻ vừa cẩn thận vừa mong chờ của cô, không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao cậu lại muốn khóc.

BùiChu đi qua, khom lưng ôm cô vào trong lòng. Cuối cùng cậu đặt một nụ hôn dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên trán cô: “Ừ, anh đây.”

Khóe mắt An Tưởng cong lên, cười vui vẻ.

Sau đó An Tưởng đưa một tờ giấy vẽ qua. Không chờ Bùi Chu xem, đã chạy nhanh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chớp. Nhìn từ xa trông như con thỏ con màu hồng vậy.

Bùi Chu không biết vẽ cái gì. Cậu mở bức vẽ ra.

[Thư cầu hôn.]

[Chờ Tưởng Tưởng lớn, Bùi Chu sẽ kết hun với Tưởng Tưởng.]

[Viết thư cho Zheng*.]

*Minh An: Phiên âm tên Bùi Chu (chữ Chu) là: zhōu, chỗ này An Tưởng viết sai chính tả. Chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hun (được đánh dấu * ở trên cũng An Tưởng viết sai chính tả nha mọi người)

Bùi Chu: “……”

Ai dạy cái này vậy?

– HOÀN THÀNH TRUYỆN –

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 115 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App