GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 113: Ngoại truyện 1

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
16 tuổi An Tử Mặc đi theo thầy hướng dẫn của mình đến thảo nguyên nhiệt đới ở Châu Phi để tham gia một dự án nghiên cứu thuốc. Một lần đi đó chính là ba năm. Đến lúc cậu trở về, không hiểu sao trong nhà lại lòi ra một đứa nhóc.

Đứa nhóc đó chắc tầm 10 tháng, tóc xoăn xoăn, khuôn mặt tròn trịa bầu bĩnh, mặc một bộ quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dành cho trẻ con màu hồng đáng yêu. tới lui trên thảm, thỉnh thoảng kêu “A a” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai tiếng.

An Tử Mặc đi vài bước tới gần, sử dụng thuật đọc tâm để nghe tiếng lòng của cô bé đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[&%&&…%#%]

“……”

Không thể hiểu nổi.

Bạn nhỏ kia phát hiện sự tồn tại của An Tử Mặc đầu tiên, đặt mông xuống ngồi trước mặt cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cẳng chân rung rung sau đó ngẩng đầu lên, dùng gương mặt đáng yêu dính đầy nước miếng nhìn cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc nheo mắt. Bảo mẫu vội chạy đến bế đó lên. Tiếp đó An Tử Mặc chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào bé, cất giọng hỏi: “Bùi Thần kết hôn rồi?”

Bảo mẫu này mới được hợp đồng. mới chỉ thấy An Tử Mặc trong ảnh chụp trên báo. Dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thiếu niên 19 tuổi trước mắt còn đẹp hơn trên những phương tiện truyền thông. Dáng người cao, chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì dài, khuôn mặt tươi sáng, gương mặt nét giống An Tưởng nhưng khí chất trên người lại giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu. Chẳng qua cậu lạnh lùng hơn ba mình một chút.

Bảo mẫu ngơ ngác nhìn cậu vài giây sau đó lễ phép nói: “Cô chủ là con của ông chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chủ.”

An Tử Mặc lỡ nhịp thở, cậu lùi về sau một bức nhỏ.

Cậu hơi cắn môi, ánh mắt nhìn về em kia dường như mang theo địch ý.

Ba năm trước đây, khi An Tử Mặc muốn rời đi, gia đình cậu không đồng ý. Trong tình huống bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đắc dĩ, cậu trốn khỏi nhà trong đêm, trên đường đi gặp mộtgái cùng trốn như cậu.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gái kia tên Diệp Nha, tính tình cũng khá hợp cậu, vì thế cho An Tử Mặc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn nói chuyện vớigái kia nhưng trên đường đi, hai người cũng nói với nhau không ít chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sau đó hai người hẹn nhau về nước. nàng về để theo đuổi thanh mai trúc mã cùng lớn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mình, còn An Tử Mặc vềdo nhớ gia đình.

Nhưng mà…

Hình như gia đình cậu không nhớ cậu lắm.

An Tử Mặc nhìn xung quanh một chút. Căn phòng trống trải ngày trước được trang trí thêm không ít đồ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bức tranh quý trên tường được đổi thành bức vẽ em kia. Từ những chi tiết nhỏ nhất cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thể thấy được sự cưng chiều cả gia đình dành cho emđó.

An Tử Mặc đã sớm qua cái tuổi háu thắng, nhưng nhìn cảnh này, cậu vẫn cảm thấy khó chịu.

“Ba mẹ tôi đâu?”

Bảo mẫu nói: “Hai người họ đi tham gia bữa tiệc của công ty, lẽ đến tối mới về.”

“Ồ.” An Tử Mặc không nói thêm câu nào nữa, cậu cầm hành định đi lên tầng. Nhưng vừa đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được hai bước thì ống tay áo cậu bị kéo lại.

[%&&%…]

“A a a a…”

Bạn nhỏ kia cứ “A a a” liên tục, cũng không hiểu đang nói cái gì.

An Tử Mặc không thích trẻ con. Mấy đứa đó vừa nhỏ bé, yếu ớt lại còn ngốc nghếch, chân tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mềm nhũn cứ nằm bẹp ra đất như con cá bơi trong nước. Nhất mùi sữa trên người chúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm người ta ngửi cảm thấy khó chịu. cho đây là cô em gái ruột nhỏ hơn cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 19 tuổi nhưng An Tử Mặc vẫn không thể thích được.

“Bỏ ra.” An Tử Mặc nhíu mày, dùng sức ném cái tay đang bám vào ống tay áo mình ra.

Bảo mẫu thấy vậy thì vội cản lại: “Cậu chủ không được làm vậy, làm thế chủ bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó!”

“Thế mau bảo nó buông ra.” An Tử Mặc buông tay, cảm thấy mất kiên nhẫn xoa mày.

“Vượng Tử ngoan nha, con buông anh ra để anh về phòng tắm rửa nhé ~” Bảo mẫu cầm đồ chơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dụ emvề phía trước. Cuối cùng em cũng buông tay ra, cầm lấy trống bỏi lắc qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắc lại liên tục.

An Tử Mặc nghe được cái tên này thì cười thành tiếng: “Vượng Tử?” Ai đặt cái tên này vậy, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua loa quá rồi đó!

“À, chủ thấy cái tên “Vượng Tử” này nghe may mắn.”

An Tử Mặc: “……” Coi như cậu chưa nói gì.

Không lâu sau, emkhông còn hứng chơi đồ chơi nữa, lại mở to mắt, chớp chớp nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc.

Lúc này An Tử Mặc mới phát hiện dáng vẻ của Vượng Tử rất giống mình trước đây. Cặp mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia cứ như cặp mắt của búp vậy, lông mi vừa dài vừa cong, khóe miệng nhếch lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trên đó còn một giọt nước miếng.

Sau đó cười với An Tử Mặc, giơ hai tay ra đòi cậu bế một cái.

An Tử Mặc lùi về phía sau một bước nhỏ, đột nhiên cậu cảm thấymò: “Tên thật của em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấy gì?”

“Tên thật còn chưa đặt. chủ bảo chờ cậu chủ về rồi đặt tên cho chủ.”

An Tử Mặc im lặng, sự tức giận trong lòng cũng vơi đi không ít.

Lúc ấy cậu rời đi trong âm thầm, tín hiệu ở thảo nguyên bên Châu Phi không được tốt cho lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn nữa việc nghiên cứu cũngcùng bận rộn nên cậu chưa từng chủ động liên lạc với gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đình mình. Để nói thì cậu cũng chỗ sai.

“A a a…”

“Vượng Tử à, đâyanh con đó. Có phải con muốn anh bế mình không?”

“A!”

Hai tay Vượng Tử nhấp nhô lên xuống, ánh mắt trông mong nhìn An Tử Mặc.

An Tử Mặc không động tác gì. ràng thái độ này của cậu đã làm trái tim bé nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của bé bị tổn thương. Vì thế khóe miệng xệch xuống, gào lên khóc.

“Đừng khóc đừng khóc, chúng ta đi uống sữa nha?” Bảo mẫu vỗ vỗ lưng sau đó bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về phòng.

An Tử Mặc thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại xách hànhcủa mình lên đi lên tầng.

Ngày nào cũng người tới quét dọn phòng ngủ cho cậu, cách bày biện của phòng vẫn y như lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu rời đi. An Tử Mặc nhìn xung quanh, duỗi tay cầm lấy ảnh chụp chung trên đầu giường, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngón tay nhẹ nhàng vuốt v e gương mặt mình khi còn nhỏ.

Tinh.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, tin nhắn Diệp Nha gửi tới.

[Diệp Nha Nha: Tớ về đến nhà rồi, cậu thì sao?]

[M: Tôi cũng thế.]

[Diệp Nha Nha: Ba mẹ cậu không mắng cậu đó chứ?]

[M: Không.]

An Tử Mặc cảmchữ: [Bọn họ sinh cho tôi một em gái.]

[Diệp Nha Nha: …]

[Diệp Nha Nha: Đừng buồn nhé, chúc cậu may mắn nha!]

[M: Cảm ơn.]

An Tử Mặc thở dài, sau đó cầm quần áo ra đi tắm rửa một chút.

Đi quãng đường dài mấy chục tiếng đồng hồ làm cậu cảm thấy cùng mệt mỏi. An Tử Mặc ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi phòng tắm, chưa kịp lau khô tóc đã ngả người nằm ngủ trên giường. Không biết cậu ngủ giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này kéo dài bao lâu, cho đến khi bên tai vang lên tiếng nói chuyện, An Tử Mặc mới từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ tỉnh lại.

“Mặc Mặc gầy hết cả đi rồi, chắc ngoài thằng không ăn uống đầy đủ.”

“Anh nói xem thằng bé có tức giận không? Nhưng lúc đó chúng ta không liên lạc được với thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bé.”

“Huhu, thằng nhóc càng lớn càng đáng yêu, em nhìnchỉ muốn hôn mấy cái thôi.”

“Không cho.”

Cuối cùng một giọng nam trầm thấp vang lên ngắt lời cô. Đồng thời An Tử Mặc cũng mở to mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra.

Hai vợ chồng còn đang mặc lễ phục ngồi mép giường. Nam thì dáng người cao lớn, nữ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng vẻ dịu dàng. Năm tháng không để lại bất cứ dấu vết trên gương mặt họ, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua hai người vẫn mang dáng vẻ của tuổi hai mươi như cũ. Nhất An Tưởng, datrắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nõn nà. Nhớ mấy năm trước ra ngoài cùng An Tử Mặc, còn bị bạn cùng phòng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận nhầm là bạn gái cậu sau đó còn kéo theo cả một đống chuyện rắc rối.

An Tử Mặc không nói lời nào, ánh mắt trầm xuống nhìn hai người.

An Tưởng cười tủm tỉm bưng một bát cháo táo đỏ đưa cho cậu, “Mẹ nấu cho con nè, nhân lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn nóng, con ăn đi.”

An Tử Mặc cầm lấy cháo chậm rãi ăn nhưng cậu không nói lời nào.

An Tưởng sờ đầu cậu sau đó véo mặt cậu một cái. Lúc này, mới buông tay ra, nói: “Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, con gặp Vượng Tử rồi sao?”

Cái tay đang cầm thìa của An Tử Mặc chững lại, cậu “Ừm” một tiếng.

“Con đáng yêu không?”

“Bình thường.”

An Tưởng lộ ra biểu cảm đau lòng. Không ai hiểu con bằng mẹ, thể nhìn thấy được sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xa cách của con mình với em gái nó. Nhưng cũng không thể trách được thằng bé. Lúc ấy đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiên mang thai, muốn liên lạc với con mình, tiếc điện thoại không kết nối được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không liên lạc được với bên trường,thế An Tưởng muốn tới Châu Phi tìm cậu. Nhưng Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu lại ngăn cản cô, thế cho đến tận khi sinh em bé ra vẫn không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liên lạc được với An Tử Mặc.

An Tử Mặc mắt ăn cháo, cậu khôngbất kỳ phản ứng với tiếng lòng của mẹ mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu hiểu hết, nhưng cậu cảm thấy không thoải mái.

Có thể hiểu tâm trạng này chính ghen.

An Tử Mặc cảm thấy mình lớn như này rồi vẫn còn ghen chính một chuyện cùng đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xấu hổ. thế biểu cảm của cậu càng trở nên kỳ lạ hơn.

Bầu không khí giữa hai mẹ con như đông cứng lại. Bùi Chu chuyển chủ đề đi: “Việc nghiên cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thuận lợi không?”

“Thuận lợi.” An Tử Mặc bỏ bát xuống, “Tiếp đó chỉ cần lấy thuốc làm thí nghiệm, nếu không vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đềthì thể sử dụng được luôn.”

“Ừ.” Bùi Chu vỗ bả vai cậu, khen, “Con làm tốt lắm!”

Khóe miệng An Tử Mặc nhếch lên, “Cũng bình thường thôi.”

Bầu không khí bình thường trở lại. An Tử Mặc biết ba mẹ quan tâm tới chuyện của mình, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu thong thả kể lại những chuyện mình gặp trong thời gian qua. Đến khi nhắc tới Diệp Nha, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt An Tưởng sáng lên, “Thế hai đứa yêu nhau không?”

An Tử Mặc liếc mắt nhìn cô một cái: “Cậu ấy đã người mình thích rồi. cho không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì bọn con cũng không yêu nhau.”

“Ồ.” An Tưởng dừng lại vài giây rồi hỏi tiếp, “Thế con yêu đương với bạn nam nào không?”

“……”

“…………”

Giọng An Tử Mặc cùng bất đắc dĩ: “Con không yêu đương với bạn nữ, cũng chẳng yêu đương với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nam nào cả, bao gồm cả con người lẫn không phải con người.”

Câu cuối cùng đã chặn đường lui của An Tưởng.

vặn vặn cổ, đột nhiên nhớ ra phải cho Vượng Tử uống sữa, vì thế rời đi trước.

Sau khirời đi, Bùi Chu mới chuyển chủ đề lại về Vượng Tử: “Chuyện Vượng Tử chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nằm ngoài kế hoạch.”

“Vâng.”

“Lúc ấy An Tưởng sợ con nghĩ nhiều, muốn đi tìm con, nhưng mà…”

“Con biết.” An Tử Mặc ngắt lời anh, “Con biết, ba không cần nói nhiều.”

Bùi Dĩ Chu liếc mắt một cáithấy được sự kiêu ngạo trong mắt An Tử Mặc, cười cười, “Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc yên tâm, em gái nhưng con vẫn là đứa trẻ ba mẹ yêu nhất.”

Nghe xong, da da vịt của An Tử Mặc nổi hết cả lên. Nếu An Tưởng nói mấy lời này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì không sao, nhưng đến lượt Bùi Chu nói, không hiểu sao vừa xấu hổ vừa buồn nôn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Con muốn xem em gái không? Bảo mẫu bảo con thích con lắm.”

An Tử Mặc định từ chối thì An Tưởng bế Vượng Tử sang.

Vượng Tử đã thay áo ngủ, vừa thấy An Tử Mặc, đã nở nụ cười. Mấy cáihiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong lòng cũng đã thể hiện tâm trạng lúc này của bé.

“Con nhìn nè, đây anh con.”

“Anh…” Vượng Tử đã quên luôn chuyện ban ngày, lại vươn tay nhỏ ra đòi An Tử Mặc bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái.

“Mặc Mặc muốn bế em gái một chút không?”

Đôi mắt của hai mẹ con sáng ngời nhìn cậu.

An Tử Mặc không từ chối được, đành miễn cưỡng bế bạn nhỏ kia.

Cả người cậu cứng đờ, tay chân không biết để chỗ nào cho phải.

Từ trên xuống dưới, chỗ nào của em này cũng mềm. Cả người thơm mùi sữa,cùng ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngào.

rất ngoan, nằm im trong lòng ngực An Tử Mặc không quấy không khóc, chỉ nghiêng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngắm gương mặt cậu. Nhìn một lát rồi muốn đứng lên. An Tử Mặc cau mày sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho tay vào nách bé, nhẹ nhàng nhấc lên.

Vượng Tử thò đầu lại gần, chẹp miệng rồi tặng cho An Tử Mặc một cái thơm ướt át.

“Haha, quả nhiên Vượng Tử rất thích anh mình!” An Tưởng cùng vui vẻ, gấp gáp lấy điện thoại ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chụp lại hình ảnh này.

An Tử Mặc vừa xấu hổ vừa ngượng, cậu định duỗi tay che mặt đi, nhưng cánh tay cậu đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em giữ lấy. hôn xong sườn mặt bên trái của cậu thì lại quay sang hôn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái trên sườn mặt bên phải của cậu. Làm xong, vỗ tay cười cười.

Con gái yêu của mình thích anh trai nó. Điều này làm Bùi Dĩ Chu ghen.

Anh bế con gái mình qua, cọ cọ mặt bé: “Con qua đây, cũng hôn ba một cái đi!”

Vượng Tử nghe xong thì sửng sốt, sau đó dùng sức vung tay một cái lên mặt Bùi Dĩ Chu, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó phồng má qua chỗ An Tưởng.

Ba Bùi bị con gái mình chê _(:3” ∠)_.

Thấy chuyện trước mắt, An Tử Mặc cảm thấy hả hê.

Nhóc con này cũng biết điều phết. Cậu sẽ miễn cưỡng nghĩ tới việc cho cô bé kế thừa mấy trăm tập bài thi của mình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 113 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App