GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 78

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng mua xong vé cho ba người rất nhanh. Cô kích động nắm lấy tay nhỏ của con mình đi vào bên trong.

Nhìn bên ngoài, nhà ma được trang trí rất chân thực, nhìn vào cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa đặt một hình nộm con ma có khuôn mặt màu đỏ, giống nhân vật trong bộ phim ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Tử Thần Đến”. Mấy năm nay An Tưởng thường xuyên xem phim ma nên chẳng sợ mấy thứ này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thậm chí còn cảm thấy phấn khích vì đây là lần đầu tiên được đến nhà ma.

An Tử Mặc đi cạnh An Tưởng, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn qua Bùi Dĩ Chu.

Trên mặt Bùi Chu không biểu cảm gì, nhưng cặp mày nhíu lại đã thể hiện cảm xúc thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự của anh.

Chậc.

An Tử Mặc cười nhạo, cậu chờ mong trò vui của người ba chó má này của mình.

Nhà ma này lấy chủ đề “Bệnh viện tâm thần”, cách chơi chính“chạy trốn”. Vừa vào sảnh lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì đèn trên đầu bắt đầu lấp lóe, trên mặt đất vài vết máu tạo ra khi tranh chấp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ghế bắt đầu chuyển động qua lại, mấy gái y tá được trang điểm rất đáng sợ, gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai nhìn cảnh đó xong cũng sợ hãi.

Bùi Chu mím môi, tim anh đập nhanh hơn theo từng giây.

Reng reng.

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên làm Bùi Dĩ Chu giật mình. Da da vịt của anh rụng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống, không nhịn được nhích người lại gần chỗ An Tưởng.

Cuối cùng An Tử Mặc cũng hội, cậu khinh thường: “Mẹ, hình như chú Bùi hơi sợ thì phải.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Về mặt thuyết, An Tử Mặc biết được các gái thường không thích những người đàn ông nhát gan. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc rõ mẹ mình thích xem phim kinh dị hơn bất kỳ ai hết, không khó để đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rằng sẽ coi thường người nhát gan như BùiChu.

Quả nhiên An Tưởng không giấu được sự kinh ngạc: “Bùi tiên sinh, anh sợ ma à?”

Bùi Dĩ Chu lạnh lùng nhìn qua thằng nhãi ranh đang vui sướng khi người khác gặp họa, gật đầu: “Ừ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng hơi buồn: “Sớm biết vậy em đã không để anh vào đây rồi. Vậy thôi, chúng ta cứ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài trước đi.” Nói rồi định bấm chuông trên vách tường để nhân viên công tác vào dẫn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người ra ngoài.

“Không cần đâu.” BùiChu nắm lấy cánh tay An Tưởng, nhanh chóng ngăn lại rồi nói, “Mãi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trò Mặc Mặc thích chơi, chúng ta cứ chơi cùng con đi.”

Bùi Chu thở dài. Khuôn mặt mạnh mẽ của anh hiếm lúc lộ ra sự yếu ớt, “Anh không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu, thằng vui điều quan trọng nhất.”

An Tử Mặc: “???”

An Tử Mặc: “!!!!”

Mẹ kiếp, sao người này thể trà xanh vậy được luôn hả???

Người ba chó này của cậu biết hai chữ “xấu hổ” viết như nào hay không??

Bùi Dĩ Chu không cảm thấy xấu hổ, thậm chí anh còn mừng trộm trong lòng.

Quả nhiên An Tưởng dính chiêu. Trong mắt cô, Bùi Chu người trầm ổn ít nói, hiếm khi lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra điểm yếu của mình trước mặt người khác. An Tưởng không thể tin được một người như anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết sợ, tình thương của mẹ trong lòng lập tức dâng trào, vươn tay qua chỗ anh, “Thế anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nắm tay em đi.”

Tay của vừa trắng vừa mềm, làn da mịn màng rất thích mắt.

Bùi Chu cong môi duỗi tay ra nắm lấy.

Lòng bàn tay anh rất lớn, bên trong lấm tấm mồ hôi. Chắc hẳn vừa rồi anh đã rất sợ.

An Tưởng đỏ mặt, “Anh nắm tay em… thì sẽ không sợ nữa.”

“Ừ, Tưởng Tưởng đây thì anh không sợ nữa.”

Hai người chẳng thèm để ý đến người khác, thản nhiên rải cơm tró ra bốn phía, không chỉ An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc thấy ngứa mắt cô gái đang đóng vai quỷ ngồi trên ghế cũng không nhìn nổi nữa.

“Anh à… anhthấy… dao phẫu thuật của tôi không?”

gái đóng vai quỷ đứng lên nói.

Sống lưng Bùi Chu cứng đờ, môi anh trắng bệch.

“Anh đừng sợ, chúng ta đi qua bên kia nha.” An Tưởng biết những con quỷ đáng sợ này đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhân viên công tác hóa trang. nắm chặt lấy tay Bùi Chu, đưa anh đi về phía cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thang.

Đi được nửa đường, An Tưởng mới cảm thấy mình đã quên đó.

dừng chân quay đầu lại nhìn thì đụng phải ánh mắt u oán của con mình.

“À…”

bất cẩn quá, quên luôn con mình.

“Mặc Mặc tới đây đi, mẹ sẽ bảo vệ con, không cần sợ đâu nhé!”

“Con không sợ, cũng không cần mẹ bảo vệ đâu.” An Tử Mặc ôm chặt bình nước nhỏ của mình, tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giận đi trước hai người.

“Mặc Mặc dũng cảm thật đấy, còn biết dẫn đường cho hai chúng mình đi.” Bùi Chu nói rồi nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chặt lấy tay An Tưởng.

An Tử Mặc đi đằng trước nghe được tiếng lòng khiêu khích của Bùi Chu.

[Cảm ơn Mặc Mặc đã tạohội cho ba mẹ con!]

[Con cảm thấy tên mình mang họ Bùi nghe thì khá dễ nghe không?]

[Ba phải may mắn lắm mới một đứa con đáng yêu như con đấy!]

“……”

Cút ngay! Đồ nam trà xanh!

Chuyến đi tham quan nhà ma này đúng là làm người ta khó chịu.

Ra khỏi nhà ma thì cũng giữa trưa. An Tưởng tìm một quán ăn gần đó rồi vào ăn.

Các quán ăn ở công viên này rất đắt khách, quán này vị trí khá sâu bên trong nên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quá đông người.

Ba người ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Điều hòa lạnh trong quán ăn làm An Tưởng cảm thấy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoải mái.

“Chiều chúng ta đi xem phim điện ảnh được không? bộ phim “Chuột Siêu Đẳng” sắp chiếu, Mặc Mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn đi xem không?”

An Tử Mặc tức giận nói: “Chỉ một con chuột thôi, đáng xem cơ chứ?”

“… Nhưng mẹ thấy mấy bạn nhỏ khác đang bàn luận nhiều về phim đó lắm.” An Tưởng hơi thất vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút, cũng rất muốn đi xem con chuột kia.

An Tử Mặc nhấc mắt, méo miệng nói, “Thế chúng ta đi đi.”

An Tưởng sáng hai mắt, cắn ống hút cười ngây ngốc.

Không khí giữa ba người rất hòa thuận. Số lượng khách vào quán ăn này cũng tăng lên.

Lúc này An Tưởng nghe thấy một giọng nói vang lên: “Tôi thể ghép bàn với ba người không?”

An Tưởng ngẩng đầu, sửng sốt nhìn người mới tới.

An Ngạn Trạch cười dịu dàng, “Không ngờ tôi thể gặp được Bùi tổng chỗ này.”

“Ừ, tôi cũng không ngờ gặp được người đi tới công viên trò chơi chơi một mình đấy.”

Trong lời nói của Bùi Dĩ Chu không giấu chút sự châm chọc nào.

An Ngạn Trạch tốt tính cười cười sau đó trực tiếp ngồi xuống ghế trống bên cạnh Bùi Dĩ Chu.

“Tôi tới đây với mấy đứa em mình, nhưng tôi tách cho bọn chúng đi chơi riêng rồi.” Một tay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch chống cằm, “Để tôi mời khách nhé? Không thể đột nhiên làm phiền ba người được.”

An Tử Mặc vẫn luôn im lặng đột nhiên nói: “Là đi chơi với em gái tên An Tưởng của chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à?”

Cậu vừa nói lời này, sắc mặt của An Ngạn Trạch và An Tưởng thay đổi ngay lập tức.

An Tưởng khá bất ngờ khi con biết sự tồn tại của người An Tưởng kia. Sau đó bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu cảm thấy hoảng loạn.

An Ngạn Trạch thu lại nụ cười, nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ hiền lành của mình, “Là Bảo Châu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Ồ.” An Tử Mặc bám chặt không buông, “Thế em gái kia của chú chết thật rồi à?”

An Ngạn Trạch không nhịn được cảm thấy tò mò: “Sao cháu mò về em gái của chú thế?”

“Vì tên em gái chú giống tên mẹ cháu đấy.” An Tử Mặc nháy mắt, dùng giọng điệu tinh nghịch nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ánh mắt An Ngạn Trạch thay đổi, làm người nhìn vào không biết anh đang nghĩ gì. Thực tế An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc dùng thuật đọc tâm cũng không nghe được tin tức ích từ trong suy nghĩ của anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bề ngoài người này trông dịu dàng hiền lành, nhưng trong lòng lại lạnh lùng và đen tối.

Trong lúc bầu không khí đang giằng co, tiếng chuông điện thoại vang lên.

An Ngạn Trạch cầm điện thoại nhìn qua rồi đứng dậy: “Có lẽ lần này không thể ngồi ăn cùng ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người được rồi. Thôi chúng ta hẹn lần sau nhé. An tiểu thư, rất vui khi được gặp lại cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần sau tôi sẽ đích thân đi nếm thử nước trái cây cô làm.” Nói xong câu này, An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch rời đi không ngoảnh đầu lại.

Ánh mắt An Tử Mặc không che giấu được sự khinh thường. Giác quan thứ sáu nói cho cậu biết người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh này của An Tưởng không phải người tốt, thậm chí còn xấu xa hơn so với mấy anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em An gia lần trước. Vừa nhìn đã biết người này lắm mưu hèn kế bẩn trong lòng rồi.

Cậu không khỏi cảm thấy may mắn An Tưởng đã thoát khỏi cái gia đình kia. Nếu không không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuộc đời sẽ như nào nữa.

Tâm trạng của An Tử Mặc cùng tốt, cậu chủ động đẩy nước mình chưa uống hết sang cho An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng, “Mẹ uống đi.”

An Tưởng cười ngượng ngạo, không động vào.

Tâm trạng vui vẻ ngày hôm nay của cô bị sự xuất hiện của An Ngạn Trạch xáo trộn. Nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khi nghe thấy An Ngạn Trạch bảo anh tới đây đưa An Bảo Châu đi chơi, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng cảm thấy khó chịu hơn. Thậm chí còn hơi ghen tỵ với An Bảo Châu.

Từ nhỏ An Tưởng bị nhốt trong tháp tối, An Ngạn Trạch chính là người anh duy nhất quan tâm tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô. Tuy hai người chỉ thể làm trong lén lút nhưng An Tưởng vẫn rất trân trọng những lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Ngạn Trạch chờ nửa đêm, tránh tai mắt của người khác tới chỗ chăm sóc, nói chuyện, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cơm cho cô.

Những cô thiết tha hằng ước, An Bảo Châu chỉ cần dùng một câu thể dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được chúng.

Người ngoài chỉ biết An Ngạn Trạch một em gái tên Bảo Châu, nhưng không ai biết anh còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một em gái khác tên An Tưởng.

Cả Bùi Chu An Tử Mặc đều nhận ra cảm xúc của An Tưởng đi xuống. BùiChu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy một viên kẹo trong túi ra, “Em ăn đi.”

Cái kẹo giấy gói sặc sỡ nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

An Tưởng không hiểu tại sao.

“Quà cảm ơn lúc nãy em đã bảo vệ anh.”

Bảo vệ…

Đúng rồi, bây giờ không còn An Tưởng của ngày xưa nữa. Cô đã một người mẹ rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có thể bảo vệ con của mình, không cần phải sống dựa dẫm vào người khác nữa.

An Tưởng nhận lấy kẹo, cười dịu dàng, “Cảm ơn anh nhiều nhé.”

Bùi Chu lấy tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Có lẽ lúc về anh phải điều tra thật kỹ xem quỷ hút máu tên An Tưởng An gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai khiến An Tử Mặc đặc biệt chú ý như vậy.

**

Ba người chơi công viên trò chơi đến tận buổi chiều. Ban đầu ba người định xem phim “Chuột Siêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đẳng”, nhưng đột nhiên Bùi Dĩ Chu nhận được điện thoại công ty, nhìn vẻ mặt của anh thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc đó không dễ giải quyết lắm.

An Tưởng đã chơi đủ rồi, do tiện đường nêncũng đi cùng anh về tiệm trà sữa luôn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định tự tay chuẩn bị bữa tối để cảm ơn Bùi Dĩ Chu đã đồng hành cùng hai mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô suốt ngày hôm nay.

Xe đi thẳng tới công ty Hoa Tinh. An Tử Mặc chơi cả một ngày, đi nhiều như vậy nên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng mệt mỏi. Cậu nhóc dựa vào vai An Tưởng ngủ ngon lành.

An Tưởng không định đánh thức cậu nhẹ nhàng bế cậu xuống xe.

“Em về đây, nữa anh xong việc thì cứ qua thẳng chỗ em, hoặc gọi em em mang bữa tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên cho anh cũng được.”

Bùi Dĩ Chu cười: “Được.”

An Tưởng vẫy vẫy tay, xoay người sang đường đi vào chung đối diện.

An Tưởng đặt cậu con trai đang ngủ ngon lành của mình lên pha, dọn qua phòng khách một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang định ra ngoài thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

An Tưởng sợ làm con mình tỉnh, vội nhận điện, “Xin chào, tiệm trà sữa xin nghe.”

“Bên dịch vụ giao hàng không?”

An Tưởng nhìn đồng hồ: “Xa quá thì tôi không giao.”

“Chúng tôi Thiên Đô, cách đó cũng không xa đâu. bạn tôi bảo đồ uống tiệm ngon nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn gọi uống thử một chút.”

An Tưởng nghiêm túc suy nghĩ. Cái chỗ Thiên Đô đó chung cư đằng sau, đi đến đó không tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mười phút, hơn nữa thể tiện đường rẽ vào siêu thị mua đồ luôn.

An Tưởng đồng ý: “Được. Thế cho tôi địa chỉ cụ thể hơn nhé.”

Đối phương để lại địa chỉ. An Tưởng viết địa chỉ lên giấy. Sau khi ngắt điện thoại thìbắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu lấy nguyên liệu chuẩn bị nước trái cây.

Ba ly nước trái cây được ép xong rất nhanh. Nhìn dáng vẻ của Mặc Mặc thì chắc lúc nữa cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc cũng chưa dậy đâu. An Tưởng biết cậu nhóc đã trưởng thành, gan cũng rất lớn, dậy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy người cũng không khóc nhưngvẫn để lại tờ giấy nhắn cho cậu, xách đồ đi xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tầng.

Để kịp thời gian, hơn nữa trời đang âm u như sắp đổ mưa nên An Tưởng cố ý thuê một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chiếc xe đạp công cộng, dùng năm phút để đạp tới khu Thiên Đô kia.

Thiên Đô chính chỗ ăn chơi nổi tiếng Giang Thành. Khách đặt nước phòng VIP trên tầng 5, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng đi thang máy lên thẳng, dựa vào số phòng tìm vào căn phòng cuối cùng.

Cửa phòng không đóng khép hờ. đứng bên ngoài nghe được tiếng nói chuyện truyền từ trong ra.

An Tưởng nhíu mày. Không hiểu sao thấy giọng nói này hơi quen.

Cô đi lên phía trước vài bước, nhìn qua cửa kính mờ mờ thấy An Nhược MinhAn Viễn ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên trong. Không chỉ vậy trong đó còn vài anh em An gia khác nữa.

An Tưởng nắm chặt túi đồ, nhận ra mình đã bị lừa rồi.

Tác giảlời muốn nói:

Em gái Tưởng Tưởng: Chẳng lẽ bây giờ tôi phải chạy trốn sao?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 78 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App