GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 91

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Căn biệt thự này chỉ có một người giúp việc và một quản gia. Bây giờ người giúp việc đi gọi người, trong phòng khách chỉ còn một mình quản gia.

An Tưởng ấn chặt đầu An Bảo Châu xuống, một tay ép mạnh mặt An Bảo Châu xuống mặt bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay còn lại cầm một con dao gọt hoa quả, mũi dao kề ngay cổ An Bảo Châu, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần An Bảo Châu động đậy một chút thôi thì lưỡi dao sắc sẽ cắt thẳng vào làn da trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồng của ta.

An Bảo Châu còn chưa tròn 18, chưa thức tỉnh bất cứ năng lựccủa quỷ hút máu.

Sau khi thức tỉnh năng lực, sức lực của An Tưởng mạnh hơn trước rất nhiều, thể dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt cócgiữ chặt An Bảo Châu. An Tưởng nghi ngờ năng lực của mình chính sức lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 suy nghĩ này làm An Tưởng cảm thấy mạnh mẽ tự tin hơn không ít. Cô lập tức cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy vênh váo hẳn lên.

“An Tưởng, mày bị điên à?! Mày mau bỏ tao ra!!!” An Bảo Châu bị dọa chửi ầm lên.

Trước kia An Bảo Châu chưa từng để An Tưởng vào mắt, bây giờta lại bị người chị© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình luôn xem thường ấn đầu xuống mặt bàn. An Bảo Châu cảm thấy vừa tức vừa sợ.

An Tưởng không thèm trả lời, kiên nhẫn chờ An Hòa Nguyên qua.

Cuối cùng cũng hiểu, người của An gia, ai cũng vấn đề hết, kể cả An Ngạn Trạch. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời vừa rồi An Ngạn Trạch nói đều nghe được hết. Bao nhiêu năm qua, chỉ xem anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh của mình, không tình cảm khác. cho những lời mẹ nói thật© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không quan tâm.

An Ngạn Trạch áy náy cũng được, bồi thường cũng được, xuất phát từ donhưng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng giúp trải qua một khoảng thời gian đẹp đẽ,thế không trách anh.

Nhưng mà…

An Tưởng không thể chịu nổi việc phải sống chung cả đời cùng với anh, chỉ riêng chuyện này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuyệt đối không chấp nhận.

Qua hôm nay, hoàn toàn mất hết hy vọng với gia đình này. chỉ muốn rời khỏi nó, tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi càng xa càng tốt.

Tiếng bước chân gấp gáp truyền từ ngoài cửa tới, An Hòa Nguyên cùng Thai Lan Nghi vội vàng vào cửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Mẹ!!”

“Mẹ ơi cứu con!!”

An Bảo Châu không quan tâm tới hình tượng gào lên gọi mẹ mình cứu, nước mắt nước mũi trộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết vào với nhau.

An Bảo Châu chính cục cưng nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan của hai vợ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An gia. Từ nhỏ ta đã được vợ chồng hai người nâng trong lòng bàn tay để yêu thương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng vẻ ta đã từng lôi thôi lếch thếch như vậy bao giờ đâu? Nhìn đến con dao gọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hoa quả đang đặt cổ An Bảo Châu, cả người Thai Lan Nghi lạnh ngắt.

“An Tưởng, mày điên rồi à?”

“An Tưởng, mày mau bỏ em gái mày ra!”

Vẻ mặt An Tưởngcảm, chẳng mảy may quan tâm.

kéo mạnh tóc An Bảo Châu, dùng sức kéo cổ ta lên, lấy lưỡi dao lạnh lẽo sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bén vào cái cổ thon dài của An Bảo Châu. Hai mắt bình tĩnh như mặt nước hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mùa thu, “Tôi thể thả con hai người ra.”

Vẻ mặt ba người nhà kia vừa vui vẻ, An Tưởng lại nói thêm: “Viết một tờ giấy cắt đứt quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hệ người thân, ghi mấy người chủ động muốn cắt đứt quan hệ với tôi. Viết xong thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xác nhận, đưa cho tôi rồi tôi sẽ thả ta ra.”

Sau khi An Tưởng nói xong thì sắc mặt hai vợ chồng đứng đối diện xấu hẳn đi, “An Tưởng, mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý gì?”

Vẻ mặt An Tưởng viết ba chữ “mất kiên nhẫn”, lực trên tay cũng mạnh hơn. An Bảo Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị ép ngửa đầu, cảm giác đau truyền từ cổ đến làm ta hoảng sợ, nước mắt tràn mi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Viết.”

“Tưởng…”

“Tôi bảo viết!!” An Tưởng mất hết kiên nhẫn, dao nhỏ chuyển động cứa vào cánh tay An Bảo Châu, mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu tươi trào ra làm tất cả mọi người đứng đó hoảng hốt ba giây. Mùi máu của An Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Châu không thơm lắm, An Tưởng không những không thấy thèm còn thấy kinh tởm.

Từ nhỏ em gái này của đã kiêu ngạo ương bướng rồi, cũng từng bắt nạtkhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ít lần.

An Tưởng chẳng chút tình cảm nào với những người này, cô chỉ hận bọn họ thôi.

không hiểu tại sao cùng một mẹ sinh raAn Bảo Châu nhưng lại không có. Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao một người được sống trên mây, một kẻ lại phải chui rúc dưới đống bùn? An Tưởng từng hèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mọn cầu xin ba mẹ yêu thương mình, nhưng thứ nhận lại được chỉ sự tổn thương.

Sau khi chết một lần An Tưởng mới hiểu, trên đờinhững thứ không thể cố chấp cưỡng cầu được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếu ba mẹ không cần người con gái thì cũng chẳng cần họ.

Thai Lan Nghi yêu thương An Bảo Châu hơn cả bản thân, thấy máu của ta trào ra thì vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt ta thay đổi ngay lập tức, cuống cuồng nói, “Đừng đừng đừng, ba mẹ viết, ba mẹ viết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng, mày đừng kích động!” Nói rồi chồng mình, “Mau viết, mau viết cho đi!!!”

Khóe mắt An Hòa Nguyên giật giật, ông ta lấy cây bút mình luôn mang bên người ra, “Không giấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Anh Trạch, chỗ này của anh giấy không?” An Tưởng không chút khách sáo hỏi.

Cằm hất lên, dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn, nhìn như một chú mèo con đang giơ nanh vuốt lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy, chẳng đáng ghét lại chút đáng yêu.

An Ngạn Trạch bất ngờ khi nhìn thấy dáng vẻ này của cô, anh cười nuông chiều nhìnrồi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lệnh cho người giúp việc; “Mau đi lấy giấy.”

Không lâu sau, người giúp việc mang giấy vào. Dưới sự ép buộc, An Hòa Nguyên viết giấy cắt đứt quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hệ. Trong thời gian đó không ai dám rời khỏi vị trí của mình, người giúp việc quản gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của biệt thự chỉ nghe lệnh của An Ngạn Trạch, Thai Lan Nghi thì lo lắng cho an toàn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con gái mình nên cũng không dám động tay động chân.

“Được rồi.” An Hòa Nguyên viết xong thì đưa giấy cho An Tưởng.

An Tưởng nhìn lướt qua, “Chìa khóa xe.”

“Cái gì?!”

“Đưa cả chìa khóa xe cho tôi.” An Tưởng lặp lại, “Cả các thẻ trên người ông nữa, đưa hết thẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng mật khẩu cho tôi.”

An Hòa Nguyên giận đến nỗi nghiến răng ken két. Ông ta hận không thể băm An Tưởng thành trăm mảnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Càng ngày An Bảo Châu càng cảm thấy sợ, ta gân cổ lên kêu cứu, An Hòa Nguyên đau hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả đầu. Trong bầu không khí căng thẳng đó, cuối cùng ông cũng chịu thua trước An Tưởng. Ông gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tài xế mang chìa khóa xe vào sau đó ném chìa khóa lên trên mặt bàn, tiếp đó ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại rút một cái thẻ ngân hàng ra. Một tay An Tưởng ôm đồ vào trong lòng, một tay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng khống chế An Bảo Châu sau đó đi ra ngoài cửa.

Cô biết An Ngạn Trạch sẽ bảo cho mình nên đi rất hiên ngang.

An Hòa Nguyên đỗ xe ngay trước cửa, An Tưởng ném An Bảo Châu vào trong xe, không quan tâm tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng thét chói tai của ba mẹ mình nhanh chóng khởi động xe.

Tay chân An Bảo Châu lạnh buốt, cả người ra run cầm cập. An Bảo Châu trừng mắt hoảng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn An Tưởng, “Mày, mày biết lái xe à?!”

“Chắc biết.”

Câu trả lời này của An Tưởng làm An Bảo Châu sợ đến mức tim như vọt ra ngoài, “An Tưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mày điên rồi à! Mày mau thả tao ra! Ba mẹ đưa hết đồ cho mày rồi còn gì, mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thả tao ra!!”

An Bảo Châu gào lên trong xe, Thai Lan Nghi thì hét lên ngoài xe, chẳng qua xe này cách âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khá tốt nên An Tưởng chỉ nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi cùng cái môi lúc đóng lúc mở của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vợ chồng hai người kia mà thôi. An Ngạn Trạch đứng sau hai vợ chồng nhà kia, vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm, anh không ngăn cản An Tưởng cũng chẳng nói thêm gì.

An Tưởng thu ánh mắt lại, nổ máy rời đi.

“An Tưởng!”

An Tưởng nắm chặt tay lái, đạp chân ga. Xe ô đi xiêu xiêu vẹo vẹo trên đường, phóng nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như ngựa phi.

“Mẹ!!” An Bảo Châu gào lên không ngừng, khuôn mặt trái xoan của ta bị sợ tới mức trắng bệch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Hai môi An Tưởng mím chặt, trong đầu cô không ức về việc lái xe, nhưng có những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phản xạ lái xe theo bản năng. Chẳng qualái không được tốt cho lắm, xe cứ xiên bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nọ vẹo bên kia, mỗi lần đổi hướng, An Bảo Châu lại thét chói tai.

Đi được một đoạn, An Tưởng phanh gấp sau đó dừng xe ven đường, An Bảo Châu lảo đảo đập mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu vào ghế trước.ta còn chưa kịp miệng ra chửi thì An Tưởng lạnh lùng ra lệnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Biến khỏi xe.”

“Biến thì biến!” An Bảo Châu ôm đầu, nước mắt nước mũi tèm lem, trừng mắt nhìn An Tưởng một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi không chút lưu luyến mở cửa xe đi xuống.

ta còn chưa kịp đứng vững thì An Tưởng đã đạp chân ga nghênh ngang rời đi.

An Bảo Châu dẫm một cái thật mạnh xuống đất, xoay người xuống đất.

***

Trong biệt thự, mọi thứ đang loạn như cào cào. Lúc đến đây, Thai Lan Nghi và An Hòa Nguyên chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi một chiếc xe, bây giờ chiếc xe đó lại bị An Tưởng cướp rồi, bọn họ đuổi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không cướp nổi xe lại nữa. Vợ chồng hai người gấp sắp chết rồi. Nhưng An Ngạn Trạch lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm như mìnhngười ngoài cuộc, chẳng nói chẳng rằng câu nào.

An Hòa Nguyên càng nhìn càng tức, chỉ vào mũi anh chửi ầm lên: “An Ngạn Trạch, mày còn không mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho người mang em gái mày về đây!”

An Ngạn Trạch nhướng mày: “Không vội.”

“Mày nói cái gì?”

“Chú tới đây, cháu cái này muốn cho chú xem.”

Nói rồi anh xoay người đi vào phòng đọc sách. An Hòa Nguyên nhíu mày, ông cảm thấy chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó mờ ám. Nhưng ông ta tin rằng An Ngạn Trạch sẽ không gây chuyện vào thời điểm quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trọng như này nên yên tâm đi theo anh vào trong đó.

“Cái gì?”

An Ngạn Trạch không nói câu nào, anh mắt khóa trái cửa, sau đó mở két sắt ra, lấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tập tài liệu đưa cho An Hòa Nguyên. Lúc đọc nội dung trang đầu của tập tài liệu đó, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt An Hòa Nguyên thay đổi ngay lập tức.

Bốp!

Ông ta ném tập tài liệu đó một cái thật mạnh xuống đất, tức đỏ cả mắt: “An Ngạn Trạch, mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dám?”

Tờ đầu tiên trong tập tài liệu đã được mở ra, hai chữ “Di chúc” to đùng nằm ngay phần mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu.

An Ngạn Trạch bình tĩnh khom lưng nhặt tập di chúc lên đặt lên mặt bàn, giọng anh lạnh lùng: “Chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à, cháu nói rồi. Chỉ cần chú tự nguyện giao vị trí của mình ra, cháu sẽ cho chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 an hưởng tuổi già, không lo cái ăn cái mặc. Nhưng hình như chú không muốn lắm.”

“An Ngạn Trạch, mấy năm nay tao tự nhận không đối xử tệ với mày, tao nuôi mày lớn như này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để rồi mày phản lại tao sao? Trừ khi tao chết, nếu không tao sẽ không đồng ý với mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu.”

Vẻ mặt An Ngạn Trạch chẳng thay đổi chút nào, “Trừ khi chú chết? Đây do chính chú nói đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhé!”

Gân xanh trên trán An Hòa Nguyên giật giật, ông ta không khỏi lùi về sau hai bước: “An Ngạn Trạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mày muốn làm gì?”

Làm à?

Đương nhiên làm chuyện anh muốn làm từ lâu rồi.

Rèm phòng đọc sách được kéo kín, không chút ánh sáng nào chiếu từ ngoài vào. Người đàn ông đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối diện An Hòa Nguyên mang vẻ mặt cảm nhưng mắt anh lại đỏ bừng lên làm người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ hãi, “Chú à, chú còn nhớ em ba của mình không?”

Vẻ mặt An Hòa Nguyên thay đổi ngay lập tức.

Chú ba chú của An gia chínhanh em sinh đôi,chú chính là ba của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch. Trong một lần đi máy bay gặp tai nạn ngoài ý muốn, chú cùng vợ mình, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chínhmẹ An Ngạn Trạch qua đời. Sau đó An Ngạn Trạch được chú ba đón về nuôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tính cách chú ba hiền lành dễ gần, dáng vẻ còn giống ba An Ngạn Trạch nữa nên anh kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trọng, coi ông như ba mình.

Tuy nhiên cuộc sống hạnh phúc không kéo dài được bao lâu, chú ba cùng một gái loài người yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau, không lâu sau khi họ kết hôn thì hai người đã sinh cho An Ngạn Trạch một em trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng yêu. Nhưng không ai biết đây cũng chính khởi nguồn của mọi đau khổ.

Một ngọn lửa lớn đã lấy đi tính mạng của ba người, An Ngạn Trạch lại bơ không nơi nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tựa.

Lúc đó An Ngạn Trạch mới năm tuổi, nhưng anh cũng biết tất cả những chuyện đó đều do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Hòa Nguyên làm. An Hòa Nguyên ghét loài người, càng ghét con lai của quỷ hút máu hơn, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả anh em ruột của mình ông ta cũng không nương tay.

Hạt giống hận thù trong lòng anh cũng được gieo lên từ đó.

Sau đó An Ngạn Trạch được An Hòa Nguyên mang về nhà mình, anh thức tỉnh được đúng năng lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Hòa Nguyên hằng ước.

“Chú trên người 500 năm tuổi thọ tôi cướp cho chú, 500 năm đó còn chưa đủ để đổi lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An thị hay sao?” An Ngạn Trạch từ từ đi tới gần, khuôn mặt lạnh lùng của anh làm An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hòa Nguyên chợt nhận ra người trước mắt không còn người mà ôngthể điều khiển như lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước nữa rồi.

“Mày, mày muốn trả thù?” An Hòa Nguyên sợ tới mức lạc cả giọng, ông ta không giấu nổi sự kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngạc sợ hãi trong giọng nói của mình.

Nếu An Ngạn Trạch chỉ muốn một cái An thị thôi thì ông thể để cho anh, nhưng xem tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình hiện tại, chỉ sợ không phảivậy.

An Ngạn Trạch đang muốn mạng của ông!

“Chỉ mạng đền mạng thôi mà, sao lại trả thù chứ?”

An Ngạn Trạch đi đến trước mặt An Hòa Nguyên, ông ta còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã dùng tay mình đâm xuyên qua ngực An Hòa Nguyên.

Sự đau đớn làm tay chân An Hòa Nguyên đơ cứng trong nháy mắt, cả người ông ta run lên.

Quả cầu sáng không ngừng trào ra bên ngoài, tuổi thọ giảm làm dáng vẻ An Hòa Nguyên già đi trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy.

10 năm.

20 năm.

50 năm.

100 năm.

400 năm…

Làn da ông ta bắt đầu khô lại, hơi nước như bốc ra theo quả cầu sáng kia. Ánh mắt ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta đục ngầu, răng rụng hết xuống, tóc rụng từng sợi từng sợi một.

Trong khi An Hòa Nguyên phải chịu sự đau đớn do mất tuổi thọ thì An Ngạn Trạch cũng phải chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nỗi đau gấp hai lần ông ta. Đây chính phản phệ do năng lực của anh mang lại.

Còn thừa lại một tháng…

An Ngạn Trạch thu tay lại.

Người đàn ông trung niên cao lớn vừa rồi ngã xuống đất, th dốc như một con bò, rất khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe.

An Ngạn Trạch đứng từ cao nhìn dáng vẻ xấulúc già của An Hòa Nguyên, “Nếu hôm nay chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tới,lẽ tôi sẽ để chú sống thêm mấy tháng nữa. Nhưng khổ nỗi chú lại nhằm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng…”

An Hòa Nguyên không nói được lời nào, ánh mắt ông căm hận nhìn chằm chằm An Ngạn Trạch.

An Ngạn Trạch cười nhếch mép sau đó đá đầu An Hòa Nguyên, “Còn cái di chúc à? Chú hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cũng chẳng phải vấn đề với tôi.”

An Ngạn Trạch ngồi xổm xuống trước mặt An Hòa Nguyên, anh híp mắt lại sau đó từ từ nói, “Chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tịch ốm nặng khó thể tiếp tục đảm đương vị trí của mình trong công ty, tôi thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phó chủ tịch đương nhiên phải đứng ra chịu trách nhiệm. Không lâu sau tình hình tài chính của công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ty sẽ được xử lý ổn thỏa một cách dễ dàng. Các cổ đông tới thăm chú, thấy chú bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nặng liệt giường, họ sẽ tự nhiên bắt tay với nhau để lôi chú từ cái ghế chủ tịch xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi.”

Đến tận bây giờ An Hòa Nguyên mới hiểu.

“Mày…” Ông ta thở không ra hơi, hổn hển nói, “Là mày… động tay chân?”

Động tay động chân làm công ty rơi vào khủng hoảng tài chính, cố ý tiết lộ tin tức An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ này. Tất cả những điều đó đều bẫy của An Ngạn Trạch. An Ngạn Trạch làm những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thứ này để dụ ông vào bẫy, muốn gi3t chết ông…

Sau khi hiểu ra mọi chuyện, An Hòa Nguyên bị lửa giận xông lên não, phun thẳng ra một ngụm máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Ngạn Trạch không thèm để ý tới An Hòa Nguyên, anh tiếp tục nói: “Sau đó tôi sẽ phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phu nhân tham ô tiền chung, dẫn đến thiếu hụt về tài chính của công ty. Chú cũng biết bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cục quản đã nhìn chằm chằm mấy người từ lâu rồi, chắc chắn bọn họ sẽ không làm ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước tin tôi báo cho họ.”

An gia làm không ít việc xấu, nhưng do làm quá kín kẽ, không để lại chứng cứ nên cục quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không xử nổi. Bây giờ chínhthời tốt nhất để bọn họ ra tay.

An Ngạn Trạch đứng dậy nới lỏng vạt,mắt anh xuống, trong mắt khôngchút độ ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào. Anh đá mấy cái liền vào bụng An Hòa Nguyên, “Lão già, ông người hại chết em trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình, ông cũng là người hại chết An Tưởng. Lúc ông hại người khác nên biết sẽ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày như này. Nếu ông chỉ nương tay với bọn họ một chút thôi tôi cũng không tuyệt tình với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông như này.”

An Ngạn Trạch vẫn nhớ lúc chết đi chú ba của anh vẫn giữ nụ cười tươi, cũng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa nhỏ đáng thương nhà chú ấy.

Em của anh, mới sinh được vài ngày, còn chưa được xem thế giới này tươi đẹp như nào đã chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.

An Ngạn Trạch cảm thấy mệt mỏi, anh nhắm mắt lại ngồi về ghếpha.

Anh cũng không lo cho An Tưởng lắm, An Tưởng không giấy tờ tùy thân nên không thể ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành phố này được, tìm về cũng chỉ việc sớm muộn mà thôi. Tiếp đó anh chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xử Thai Lan Nghi An Bảo Châu, ổn định vị trí của mình trong công ty là có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể cho An Tưởng một cuộc sống hạnh phúc rồi.

Anh đã từng nói sẽ bảo vệ cô.

An Ngạn Trạch mở hai mắt ra, ánh mắt anh bình tĩnh hơn bao giờ hết.

***

An Tưởng đang lái xe trên đường hắt một cái thật mạnh. xoa xoa mũi sau đó tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn đường.

Con đường này hẻo lánh, cả nửa ngày cũng chẳng thấy chiếc xe nào đi ngang qua. An Tưởng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bản đồ đến ngân hàng, giảm tốc độ lái xe đi từ từ. không sợ An Hòa Nguyên phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người qua đây, sao thì địa bàn của ông ta cũng không nằm chỗ này, nơi đây cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không có tay chân của ông ta. Hơn nữa xe của An Hòa Nguyên đã bị lái đi, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian ngắn ông ta không đuổi kịp cô.

Thứ bây giờcần làm chính đi lây tiền.

Nhưng mà… phải xử giấy tờ tùy thân của như nào bây giờ?

Không có giấy tờ tùy thân thì không thể đi ra khỏi thành phố A được, cũng không thể khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sạn. cho tiền cũng rất khóthể thuê được phòng.

An Tưởng gặp phải nan đề thì hoảng hốt suy nghĩ. Chỉ trong tích tắc không tập trung đã quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luôn việc điều khiển xe. vội vàng xốc lại tinh thần nắm chặt tay lái, xe còn chưa lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại được thăng bằng thì An Tưởng thấy một chiếc xe việtmàu đen đi phía đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lao đến.

An Tưởng sợ hãi hít một hơi thật sâu.

nắm chặt lấy tay lái, dẫm mạnh phanh xe.

Nhưng đã muộn mất rồi!

Mắt thấy hai xe sắp chạm vào nhau, chiếc xe việt màu đen phía đối diện nhanh chóng chuyển lái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lướt qua xe An Tưởng. Sau đó An Tưởng nghe thấy một tiếng động rất lớn, xe việt kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâm vào hàng rào ngăn cách, đầu xe lõm một cái rất sâu.

Hơi thở An Tưởng rối loạn, trên trán, sau lưng dính đầy mồ hôi.

Xong rồi…

lái ẩu hại mạng người rồi!

run rẩy bỏ dây an toàn ra, sợ hãi mở cửa xe ra đi xuống đến gần chiếc xe việt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia.

chưa đi được hai bước thì thấy một người bò từ ghế điều khiển ra.

An Tưởng dừng chân lại, trong lòng sợ hãi nhìn người kia.

Đó một người đàn ông cao lớn, trông khá khỏe mạnh, nhìn qua thì anh không bị thương chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào, nhưng bên trong bị thương cáikhông thì không biết.

An Tưởng nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận hỏi thăm: “Cái đó… Anh ơi, anh sao không?”

Người đàn ông đang cúi đầu nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên ngay lập tức, ánh mắt chiếu thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào người An Tưởng.

Hai người im lặng.

Cách khoảng cách vài cm, An Tưởng quan sát anh một cách cẩn thận.

Hàng mi của người kia dài rậm, mắt phượng nhếch lên, mặt mũi còn đẹp hơn An Ngạn Trạch. Lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo anh bị nhăn nheo hết lại, đầu tóc rối tung, trên trán còn một vết thương, một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu chảy ra lập tức thu hút sự chú ý của An Tưởng. Mùi máu bay trong không khí làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng không nhịn được ngửi ngửi. Một cái ngửi như vậy làm suýt không khống chế được bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân.

Thơm, thơm quá!

Muốn hút vài ngụm quá!

Đã đói máu vài ngày rồi, lại còn chỉ được uống một hai giọt máu của An Ngạn Trạch, An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng chút tự chủ nào mà li3m li3m môi, dùng ánh mắt cháy bỏng nhìn chằm chằm người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông đứng đối diện.

“Tưởng Tưởng.”

Trong bầu không khí im lặng, người đàn ông xúc động lên tiếng.

Linh hồn màu xanh lục đangtrước mắt anh. Bùi Chu biết… cô đã trở lại.

“Hả?” An Tưởng lấy lại tinh thần, “Anh biết tên tôi à?”

Ánh mắt An Tưởng cùng xa cách, sau đó cảnh giác lùi về phía sau, “Anh người của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba tôi?”

BùiChu nhíu mày, ánh mắt anh lóe lên, “Không phải.”

“Thế anh…”

An Tưởng còn chưa dứt lời thì người đàn ông vừa khỏe mạnh phía đối diện đã ngã xuống, động tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh rất dứt khoát thuần thục, cứ như đã luyện cả trăm lần trước đó vậy.

Anh ôm đầu, bình tĩnh nói: “Anh bị thương rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh.”

“……?”

“……??”

“Hả??”

Tác giả lời muốn nói:

Bùi tổng: Ăn vạ chính là sở trường của tôi mà!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 91 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App