GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Hai bạn nhỏ ngồi trong phòng chơi hơn một tiếng, cho đến tận khi An Tưởng gọi mới khoan thai ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài.

Bữa tối An Tưởng chuẩn bị một nồi lẩu. Vừa tiện vừa đỡ mệt.

An Tưởng sắp xếp bát đũa, nhìn về phía Bùi Thần, “Bùi tiên sinh định tới hả?”

“Em cũng không biết, chắc nhanh thôi.” Bùi Thần vừa nói vừa gửi tin nhắn cho BùiChu.

[Bùi Chu: Đến ngay đây.]

“Cụ em nói cụ sẽ đến ngay.”

An Tưởng gật gật đầu, bật bếp, cho đồ lâu chín thả vào trong nồi trước.

Không bao lâu sau, chuông cửa vang lên hai tiếng.

An Tưởng đi ra mở cửa. Người đàn ông đứng ngoài cửa thân hình cao lớn, khuỷu tay cầm áo khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài, vạt thắt lỏng lẻo, mặt mày tinh xảo, lộ ra tùy ý từ trong ra ngoài.

Cô tránh đường ra, thuận tay nhận lấy áo của anh treo trên giá để quần áo bên cạnh, rồi khom © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lưng lấy dép đặt xuống dưới chân Bùi Chu.

Nhìngái còn chưa kịp cởi tạp dề ra, Bùi Chu hơi cong môi, không hiểu sao cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vui vẻ.

Loại cảm giác này giống như một người chồng đi làm về được vợ ra đón.

Ấm áp lại ngọt ngào.

“Cụ Bảy!” Bùi Thần đã cầm đũa lên ăn, cậu đặt đũa xuống vẫy vẫy anh.

Bùi Chu rửa sạch tay sau đó tự nhiên ngồi đối diện An Tưởng.

An Tưởng cầm bát đặt trước mặt anh, chỉ vào hai bát nước chấm nói, “Bên trái cay, bên phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cay, anh thích ăn cái thì nhúng vào cái đó.” Cô không biết khẩu vị của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147Chu như nào nên lúc mua cố ý mua hai hương vị khác nhau.

Bùi Thần nói: “Chị An Tưởng không cần quan tâm khẩu vị của cụ Bảy đâu, cụ không vị giác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn cái gì cũng đều như nhau cả.”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, ngón tay của Bùi Chu đang nắm đũa cứng đờ.

An Tưởng hiển nhiên không ngờ tới, hơi kinh ngạc nhìn anh.

Vẻ mặt người đàn ông bình tĩnh, như sớm đã quen bị nói như vậy rồi. Anh gắp một miếng thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên đặt vào trong bát, cho vào trong miệng thong thả ăn, sau đó nhăn mày lại, trán toát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút mồ hôi.

“Có chút kích thích.”

Bùi Thần kinh ngạc: “Cụ, cụthể cảm nhận được vị như nào?” Cả Bùi gia đều biết vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giác của Bùi Chu không nhạy, anh cũng không khứu giác, đi mời rất nhiều bác về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không tìm ra được biện pháp để giải quyết. Bùi Chu quá mức hiểu chuyện, sau khi trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liệu vài lần đều thất bại thì không cưỡng cầu nữa.

“Cũng không hẳn.” Bỗng nhiên Bùi Dĩ Chu nhìn về phía An Tưởng, thanh âm nhàn nhạt, “Hình như chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nếm được hương vị của tiểu thư An Tưởng.”

Câu này dường như có một tầng nghĩa khác.

Ánh mắt anh nhìn An Tưởng dường như còn nóng hơn so với nhiệt độ tỏa ra từ nồi lẩu. Sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt An Tưởng thay đổi, không khỏi cúi đầu, môi mấp máy nửa ngày mới nói ra được vài chữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “…… thể trùng hợp thôi.”

“Có lẽ vậy.” Bùi Dĩ Chu bình tĩnh dời ánh mắt đi, lần đầu tiên đầu lưỡi anhthể nếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được vị kích thích đến như vậy, ăn hai miếng rồi không chịu nổi nữa, buông đũa xuống uống nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“À lại nói tiếp, Tử Mặc sắp đi học ạ?”

“Ừ. Học cùng trường với mấy đứa Bùi Nặc đó.”

Hai mắt Bùi Thần sáng ngời, nhìn An Tử Mặc vỗ mạnh vào lưng cậu một cái: “Trùng hợp ghê nha. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếu thằng nhãi ranh Bùi Ngôn kia cứ dở dở ương ương, nhà trẻ bắt nạt em thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói với anh, anh đứng ra làm chủ cho em nha.”

“Khụ……”

Chữ “anh”Bùi Thần nói ralực sát thương quá lớn, Bùi Chu không thở nổi, sặc nước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhịn được ho khan.

Hơn nửa ngày sau anh mới dừng ho khan, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Bùi Thần.”

Âm thanh của người đàn ông rất thấp, vừa nghe biết tức giận.

“Không được để An Tử Mặc gọi cháu anh.”

“Dạ?” Vẻ mặt Bùi Thần ngơ ngác, “Sao ạ?”

“Không sao trăng hết, không được không được.”

Bùi Chu đang bày ra bộ dáng nghiêm túc đáng sợ. Bùi Thần đã sớm quen tính của anh nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gãi gãi đầu không nói thêm cái gì.

“Tử Mặc, mai con đi học thì nhớ đeo cái này lên.”

Bùi Chu đưa một chiếc đồng hồ gắn định vị cho An Tử Mặc. Đồng hồ này thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe gọi được, còn cả chức năng cầu cứu bằng giọng nói. Để mấy đứa nhỏ không gặp chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài ý muốn, Bùi Chu cho mỗi đứa một cái đồng hồ như này, An Tử Mặc cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoại lệ.

Cậu không nhận, vùi đầu ăn thịt.

BùiChu cũng không thấy xấu hổ, trực tiếp đặt đồ trước mặt An Tưởng.

Ăn xong bữa tối, hai cụ cháu ra về.

An Tưởng vào phòng bếp rửa bát, An Tử Mặc vừa xem TV vừa gặm xương, gặm mãi gặm mãi cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng một chiếc răng nho nhỏ rơi xuống mặt đất, khoang miệng cậu ngay lập tức ngập tràn hương vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rỉ sắt.

Ngay lập tức sắc mặt An Tử Mặc thay đổi, ném xương xuống sau đó chạy thẳng vọt tới toilet.

Hành động vội vàng của cậu làm người ta không chú ý cũng khó. An Tưởng bỏ lại việc đang dở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rửa rửa tay đi vào nhìn cậu.

An Tử Mặc quay lưng về phía cô, ôm cốc nước lên điên cuồng súc miệng.

“Con rụng răng rồi hả?”

An Tử Mặc miệng nói: “Rụng một cái.” Cái răngbên còn lại tuy chưa rụng nhưng từ độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lung lay của nó, lẽ khoảng hai ngày nữa cũng rụng.

An Tưởng rối rắm nhăn chặt mày, nhìn thằng con đang súc miệng không nói gì.

Tuy bảorụng răng xong sẽ nói cho thằng biết chân tướng. Nhưng bây giờ đến lúc rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại không biết nên mở miệng như thế nào. Rốt cuộc thì loại chuyện này không phải đứa trẻ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng thể tiếp nhận được.

Loại chuyện này chuyện gì??

An Tử Mặc nghe được tiếng lòng của đột nhiên quay đầu lại, nhìn vẻ mặt phức tạp lại đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khổ của An Tưởng.

Cậu dự cảm không tốt, nhỏ giọng hỏi: “Này, phải mẹchuyệngạt con không?”

An Tưởng giật mình một cái dựng thẳng eo, cuối cùng lấy hết can đảm, hít sâu một cái sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi qua, vỗ vai cậu nhóc, nghiêm túc nói: “Mặc Mặc, nói thật cho con biết, thật ra con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải người.” để thằng nhóc cảm nhận được độ đáng tin cậy của thông tin này, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gắng bày ra bộ dáng nghiêm túc.

An Tử Mặc: “……???” Đầu óc của cậu nhóc đang tràn ngập dấu chấm hỏi chạy qua.

“Cái gì? Mẹ lặp lại lần nữa?”

An Tưởng nhìn chằm chằm mắt cậu nói lại một lần: “Con không phải là người.”

“Mẹ mới không phải người!!” An Tử Mặc ngay lập tức lông lên, không quan tâm lịch sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết, trợn trừng đôi mắt nhỏ, “Đang êm đang đẹp sao tự dưng mẹ lại chửi ngươi thế? Chẳng hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiểu gì.” Chỉba tuổi thay răng thôi, tự dưng lại mắng chửi người ta không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người. Bạn nhỏ cũng tôn nghiêm đó!

Cậu nhanh chóng súc miệng thật sạch sau đó rầukhông vui nhảy xuống khỏi ghế dựa, vòng qua An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng về phòng mình.

An Tưởng luống cuống, vội chạy theo giải thích: “Mặc Mặc con nghe mẹ nói. Thật ra con quỷ hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu, chờ sau khi con mọc răng ra xong con sẽ biết.”

Quỷ hút máu?

An Tử Mặc quay đầu lại cười lạnh với cô, “Con thấy là mẹ xem phim nhiều quá xong nhập diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá sâu rồi. Đầu tiên chưa nói thời đại khoa học kỹ thuật hiện đại tiên tiến như ngày nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại tồn tại một chủng tộc khác với loài người. Kể cả nước ta chủng tộc này thì họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng gọi đó cương thi, nước ngoài người ta mới gọi quỷ hút máu. Đã vậy quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu còn sợ ánh mặt trời, quan tài……”

Lông mi An Tưởng run rẩy, gật đầu: “A, đúng vậy. Chúng ta ở quan tài còn gì.”

Quỷ hút máu ngủ quan tài, vấn đề gì sao?

Nghĩ như vậy, đôi mắt An Tưởng lại chớp chớp hai cái.

“……”

An Tử Mặc cứng họng.

Mẹ nó.

Đúng bọn họquan tài thật!

An Tử Mặc ngay lập tức im lặng, sau đó lại nói: “Quỷ hút máu thích hút máu, nhưng con nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147con không đam này. Tóm lại, tuy rằng con chỉ một đứa trẻ ba tuổi nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không dễ lừa như vậy đâu, mẹ đừng lừa gạt con.”

“…… Nhưng mẹ không lừa con thật mà.”

An Tưởng tủi thân.

Từ nhỏ đến lớn việckhông muốn làm nhất chính là lừa gạt người khác. Con trai vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu, đang nói sự thật mà, sao lại bảo lừa người rồi?

Tiếng lòng của lại làm An Tử Mặc xem thường.

Không cứu được nữa rồi.

Người mẹ này chínhbị ngốc rồi, cái thứ không thể tưởng tượng như vậy cũng thể nói ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

ngốc nhưng cậu không ngốc.

Nếu thực tế chủng tộc trâu giống như trong phim điện ảnh thì khoảng cách diệt vong của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế giới này cũng không còn xa nữa.

An Tử Mặc bất đắc lắc lắc đầu, tự mình về phòng ngủ, lười tiếp tục nói chuyện với An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

An Tưởng bất lực đứng tại chỗ ngây ngốc cả nửa ngày, cuối cùng cũng nhớ tới việc gửi tin nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho Bùi Chu.

[Bà mẹ ma quỷ: Tôi nói với Tử Mặc rồi, nhưngkhông tin. Lại còn mắng tôi.]

[BùiChu: nói như thế nào?]

[Bà mẹ ma quỷ: Tôi nói “Con không phải người”.]

[Bùi Chu: ……]

[Bùi Chu: Đồ ngốc.]

[Bà mẹ ma quỷ: …… Anh cũng mắng tôi.]

[Bùi Chu:.]

A, người này lại còn gửi một dấu chấm câu đến để mắng cô.

An Tưởng buồn rầu, ngay lập tức cảm thấy thế giới này đều quay lưng lại với mình.

Nói thật cũng bị người ta mắng!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App