GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 67

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Sau khi kết thúc lễ tang của Thu Dương, An Tưởng biết ông bà của cậu nhóc chuẩn bị dọn về dưới quê thì cô không chút do dự tài trợ ẩn danh để giúp cuộc sống mới của hai ông bà tốt hơn.

Thu Dương mất đi cũng không làm cuộc sống của An Tử Mặc thay đổi nhiều. Cậu vẫn đi học, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tan học, vẫn học bài như thường, trải qua những ngày tháng buồn chán nặng nề.

Hôm nay vẫn giống như bao ngày khác.

Hai anh em sinh đôi Bùi Ngôn, Bùi Nặc được Bùi Cảnh Lâm đón về nhà chính để họp gia đình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế trợ của Bùi Chu chỉ chở một mình An Tử Mặc về nhà.

Đường mòn yên tĩnh, ánh mặt trời lười nhác nấp sau bóng cây.

An Tử Mặc dửng dưng đi về nhà. Về đến khu chung thì cậu nghe được tiếng mèo kêu. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc dừng chân lại, sau đó đi tới đúng nơi phát ra âm thanh.

Cậu nắm lấy quai cặp sách, từ từ đi qua.

Đằng sau bụi cỏmột túi đựng rác màu đen, bên trong một đống đồ đạc lỉnh kỉnh cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng mèo kêu yếu ớt. An Tử Mặc nhặt lấy một cành cây gần đó sau đó vạch túi ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy hoàn cảnh hiện tại của con mèo.

Con mèo này còn rất nhỏ,khi mới đầy tháng.

có màu cam, bàn chân trắng trắng, rất gầy. Dưới ánh mặt trời kia thì chóe như phong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Như quy luật bình thường thì mèo nhỏ như này sẽ không sống được.

An Tử Mặc ngồi xổm xuống quan sát mèo con. Mèo con được thoát khỏi túi ni lông màu đen thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kêu meo meo với An Tử Mặc, sau đó còn dùng chân cọ cọ chân của An Tử Mặc. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặc một cái quần đùi, nên mèo con chạm vào làn da ấm áp của cậu.

“Meo……”

An Tử Mặc vẫn dửng dưng như cũ. Một lúc sau cậu cầm lấy túi nilon đựng mèo con lên, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến trước cửa khu chung cư.

“Cô ơi.”

Cậu đứng trước quầy thu ngân. An Tử Mặc thấp nên cậu phải ngẩng đầu lên nhìn nhân viên thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngân.

Nhân viên thu ngân một chị gái xinh đẹp. thấy An Tử Mặc nhìn trông quen quen lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng đáng yêu thì nhớ ngay cậunàyngười vừa lên hotsearch hôm trước. Thái độ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nàng tốt lên trông thấy, “Chào cháu, cháu định mua gì?”

“Cô sữa không?”

“Có, sữa khu bán đồ cho trẻ sinh bên kia.”

An Tử Mặc gật đầu, đi theo hướng ấy chỉ. Cậu nghĩ nghĩ một lúc lại mua thêm một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình sữa.

Cậu ôm chỗ đồ đó đi đến trước quầy thu ngân, “Cô thể cho cháu một ít nước ấm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

“Được.”

Nhân viên thu ngân không chê phiền pha sữa sau đó đưa cho An Tử Mặc. An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng đồng hồ để chuyển khoản trả tiền, lúc cậu định ôm bình sữa rời đi thì dừng chân, quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu lại nói: “Cảm ơn cô.”

Cô gái thu ngân giật mình sau đó cười: “Không có gì.”

An Tử Mặc ôm bình sữa, đặt mèo con xuống. Mèo con không còn kêu meo meo nữa rồi,lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng đã kiệt sức. An Tử Mặc vụng về bế mèo con lên, sau đó đưa núm cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 su vào gần miệng mèo.

Mèo con ngửi được mùi sữa thì mút núm cao su vào theo bản năng. An Tử Mặc cũng nhân đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan sát tình trạngthể của mèo con. Ngoài thiếu dinh dưỡng ra thì trên người chú mèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con này cũng không có miệng vết thương nào khác. Cậu thử đọc suy nghĩ của nó thì chỉ nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được mấy tiếng meo meo meo meo thôi.

Nghe chẳng hiểu cả.

Mèo con rất đáng yêu, có lẽ do được ăn no nên cái đuôi của nó cứ phe phẩy không ngừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đệm thịt nhỏ dưới chân thì đạp vào mu bàn tay của An Tử Mặc. Lông mi An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chớp chớp, không nhịn được chạm lại vào cái đệm thịt mềm mại kia.

“Meo?” Đột nhiên mèo con ngẩng đầu. Đôi mắt tròn xoe như hai hòn bi ve nhìn An Tử Mặc. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó nó dùng đầu lưỡi dính sữa của mình liếm liếm mu bàn tay An Tử Mặc như muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói lời cảm ơn cậu.

Việc động vật dùng lưỡi liếm thế này cũngmột hành động thường thấy. Chúng thường dùng hành động đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để thể hiện sự yêu thích của chính mình.

An Tử Mặc chưa từng nuôi động vật bao giờ, cũng vô cùng khó chịu khi vật thể lạ tiếp xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào mình. Nhưng giờ phút này, không hiểu sao trong lòng cậu lại có một cảm xúc khó có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 miêu tả thành lời.

Cứ như lông quẹt nhẹ vào tim vậy, mềm mềm lại ngứa ngứa.

Cậu buông mèo con xuống, nhìn mèo con duỗi lưng dưới ánh mặt trời.

Ánh mặt trời cùng ấm áp, An Tử Mặc sờ sờ cái bụng căng tròn của nó.

“Mi có muốn tên không?”

“Meo.”

“Thế gọi mi Dương Dương.” An Tử Mặc mím chặt môi, như nghĩ đến cái gì, cậu bổ sung thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một câu, “Tiện mồm đặt thôi.”

“Meo.” Mèo con cọ cọ An Tử Mặc.

Thời gian dần trôi, cuối cùng An Tử Mặc cũng nhận ra mình dành hơi nhiều thời gianđây rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu nhặt một cái thùng chuyển phát nhanh người ta bỏ đi bên cạnh thùng rác, cho áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khoác ngoài của mình vào lót, sau đó đặt mèo con vào trong. Cuối cùng cậu ôm cái thùng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một góc an toàn. Sau khi làm xong thì cậu mời từ từ về nhà.

Hôm nay An Tử Mặc về muộn. An Tưởng đang chuẩn bị ra ngoài tìm cậu thì đụng phải cậu ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay cửa.

An Tưởng quan sát cậu từ trên xuống dưới, “Mặc Mặc, áo khoác của con đâu?” Hai ngày nay trời© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mưa, lại còn gió to. An Tưởng sợ An Tử Mặc bị cảm lạnh nên ngày nào cũng lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo khoác cho cậu, tận mắt nhìn cậu mặc mới yên tâm. Nhưng mấy hôm trước Mặc Mặc đều mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 áo về nhà, không hiểu sao nay cậu lại không mặc áo.

An Tử Mặc đi vòng qua An Tưởng vào trong nhà. Cậu bỏ cặp sách xuống, nói dối không chớp mắt: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con để quêntrường rồi.”

“À.” An Tưởng không chút nghi ngờ, xoay người đi vào trong bếp pha một ly nước trái cây để cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bổ sung vitamin C. Sau đó tự hỏi xem bữa tối hôm nay nên chuẩn bị như thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sau khi cứu mèo con xong thì ngày nào An Tử Mặc cũng mất tập trung.

Cậu không về nhà cùng anh em Bùi Ngôn, Bùi Nặc nữa lần nào cũng lấy cớ trộm trốn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau. Mỗi lần An Tưởng khoác áo khoác cho An Tử Mặc, ra ngoài xong, lần nào về cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mất áo.

Hành động của An Tử Mặccùng bất thường. Rất nhanh, hai anh em Bùi Ngôn, Bùi Nặc cũng chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý đến điều đó. Hai bạn nhỏ dựa vào dáng người nhỏ của mình theo dõi An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, phát hiện ra mật của cậu.

“Ông, ông nuôi trộm mèo!!”

Giọng nói của Bùi Nặc rất lớn. An Tử Mặc nheo mắt sau đó lôi hai đứa nhỏ làm người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không bớt lo vào trong bụi cỏ.

“Oa,đáng yêu quá!!”

Lực chú ý của Bùi Nặc bị mèo con hấp dẫn ngay lập tức.

Mèo con lớn rất nhanh, chỉ vài ngày ngắn ngủi được An Tử Mặc nuôi thôi đã lớn hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất nhiều. Trong thùng giấy nước, quần áo, thậm chí còn cả một quả bóng đồ chơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Ngôn nhìn quả bóng kia, thấy nó hơi quen quen. Vài giây sau, cậu phát hiện đó quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bóng của mình!!

“An Tử Mặc, ông trộm bóng của cháu!” Bùi Ngôn còn đang cảm thấy lạ.ràng lúc đi học cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn mang bóng đi, vậy không hiểu sao bị mất. Hóa ra tên này lấy trộm để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mèo chơi. truyện teen hay

An Tử Mặc dùng cành cây nhỏ chơi với mèo con, lười nâng mắt lên nói, “Trường hợp khẩn cấp, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mượn tạm. Cũng không tính trộm.”

Khuôn mặt nhỏ của Bùi Ngôn viết hai chữ “không hiểu”. Cậu cắn ngón tay: “Trường hợp khẩn cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao?”

An Tử Mặc mím môi, không định giải thích cùng trẻ con.

Bùi Ngôn thấy mèo con đáng yêu thì cũng không hỏi chuyện quả bóng kia nữa. Cậu cùng Bùi Nặc vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ chơi với mèo con.

“Anh ơi, chúng tathể mang mèo về nhà nuôi không?”

Bùi Ngôn lắc đầu: “Anh Bùi Thần bị dị ứng lông động vật.” Nói xong, cậu nhìn về phía An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc, “Ông muốn mang về nhà nuôi không? Nhất định cụ An Tưởng sẽ đồng ý.”

Dưới ánh mắt chờ mong của hai người, An Tử Mặc không đồng ý cũng không từ chối.

Thời gian thăm mèo của hôm nay đã hết. An Tử Mặc thả mèo con về thùng, sau đó đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà mình. Hai anh em Bùi Ngôn, Bùi Nặc liếc nhìn nhau, một lớn một đi bên cạnh An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc.

Do hai bạn nhỏ kia biết được mật của mình rồi nên mỗi ngày, lúc thăm mèo, An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không trốn họ nữa. Hơn nữa, Bùi Ngôn thể “rút” một ít tiền từ Bùi Thần nên mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được rất nhiều đồ ăn cho mèo cho Dương Dương ăn. Thấy vậy, An Tử Mặccùng vui.

Thứ bảy, An Tử Mặc phải đến tiệm trà sữa cùng An Tưởng. thế, nhiệm vụ chăm sóc mèo con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dương Dương được hai anh em Bùi Ngôn, Bùi Nặc đảm nhận.

An Tử Mặc ngồi trong tiệm trà sữa ăn không ngồi rồi. An Tưởng làm trà sữa còn cậu thì ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên bàn làm bài tập. Làm bài tập chán thì cậu lại mở ti vi lên xem phim điện ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước ngoài. Một ngày trôi qua cùng nhanh. Sau khi xong việc, hai người về nhà. An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy cớ tách khỏi An Tưởng sau đó đi đến chỗ Dương Dương.

Không có.

Bụi cỏ không có.

Thùng chuyển phát nhanh kia cũng đã bị dẫm bẹp, sữa bột cho Dương Dương cũng bị đổ trên mặt đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc vạch bụi cỏ ra, nhìn kỹ thì phát hiện trêncây còn dính vài giọt máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa khô. Cậu mím chặt môi, trong mắt như ẩn chứa hàng vạn gai nhọn bằng băng. Cậu túm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngọn cỏ, cố nén sự tức giận sợ hãi lại trong lòng.

An Tử Mặc bình tĩnh đứng dậy. Do làm quỷ hút máu nên khứu giác của cậu nhạy bén hơn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình thường rất nhiều. Cậu ngửi mùi máu, đi qua hồ nhân tạo, đi qua vài cái cây nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặp được Bùi Ngôn, Bùi Nặc đang bị thương sau núi giả.

Hai người bọn họ nằm co rúm lại, quần áo nhăn nheo, tóc tai rối bù, chỗ da thịt nào hở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra ngoài cũng đầy những vết thương. Nhìn qua thì tình hình của Bùi Ngôn tốt hơn một chút, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một vết bầm tím khóe miệng thôi, còn đâu không còn vết thương nào khác nữa. Nhưng Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nặc thảm hại hơn. Bím tóc được tết cẩn thận đã bị người ta cắt đi một cách độc ác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mu bàn tay thì sưng đỏ, dấu giày giẫm lên mặt vẫn còn chưa kịp lau đi.

An Tử Mặc mím chặt môi, ánh mắt nhìn xuống.

Dương Dương yếu ớt nằm trong lòng ngực Bùi Nặc, hơi thở mỏng manh. Một cái tai đã bị cắt đứt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu chảy dính vào bộ lông màu cam xinh đẹp của nó. Chân trái của bị vẹo một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỳ lạ, thể thấy được vừa bị người ta vặn gãy xương đùi.

“Ai làm?”

An Tử Mặc mở miệng, trong giọng nói không có chút độ ấm nào.

Hai anh em Bùi Ngôn, Bùi Nặc run rẩy, đồng thời nhìn qua An Tử Mặc.

Bọn họ nhìn thấy biểu cảm mà bọn họ chưa bao giờ thấy trên mặt An Tử Mặc. Không phải tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giận, không phải đau lòng, đến cả dửng dưng cũng không phải. Cậu không vui không buồn, như máy móc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng còn lạnh lùng hơn cả máy móc.

Lông mi Bùi Nặc động động, nước mắt bắt đầu rơi.

“Nước mắt sẽ không cho chúng ta đáp án. Tôi đang hỏi, là ai làm?” Thái độ của An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn mạnh mẽ hơn vừa rồi, ngay lập tức chặn lại tiếng khóc của Bùi Nặc.

“Là……mấy đứa trẻ khu chung bên cạnh.” Bùi Nặc vừa nuốt nước miếng vừ nói. Tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất sợ nhưng vẫn thành thật nói sự thật cho An Tử Mặc biết.

Trưa hôm nay trời nắng, gió lại còn to. Bùi Nặc lo mèo con bị say nắng nên nhân lúc anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình không để ý thì trộm tới bụi cỏ tìm mèo. Đến nơi thì cô bé phát hiện mèo con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã bị mấy học sinh tiểu học mang đi.

đuổi theo, hình ảnh trước mắt làm sợ hãi.

Bọn họ đá nó, đánh nó, dùng kéo cắt lỗ tai của nó. Bùi Nặc muốn bảo vệ mèo nhưng bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vệ không được, tóc cũng bị cắt theo. Lúc này, Bùi Ngôn cũng tìm qua nên cũng bị bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đánh luôn.

Hai bạn nhỏ chưa trải qua chuyện này bao giờ, bọn họ không biết nên xử như thế nào, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chí còn không dám về nhà nói cho người lớn biết chuyện.

Bọn họ sợ anh trai cùng cụ sau khi biết chuyện thì sẽ mắng mình, cũng sợ An Tử Mặc trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình không chăm sóc tốt cho mèo con, cuối cùng mèo con sẽ bị bóp chết giống như chim sẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ đợt trước, nói không chừng còn có thể bị An Tử Mặc bóp chết.

“Ông ơi, Dương Dương, Dương Dương chết không?!” Bùi Nặc ôm mèo con, khóc nấc lên.

An Tử Mặc không trả lời lạnh lùng hỏi tiếp: “Có nhớ rõ mặt mũi bọn không?”

Hai bạn nhỏ gật đầu, khóc sướt mướt: “Thằng cầm đầu béo, người khá mập, bọn chúng vừa mới đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mê cung sau núi giả.”

giá cả của khu chung này cao nên việc tạo môi trường sống xanhđây cũng tốt hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nơi khác rất nhiều. Không chỉcông viên cùng phòng tập thể thao còn cả cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đằng sau núi giả nữa. cung khá phức tạp nên bình thường cũng không ai qua đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc hiểu tình huống, từ từ gật đầu. Sau đó cậu nhìn hai anh em sinh đôi Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngôn, Bùi Nặc, dùng giọng nói non nớt nhưng đầy cảm giác an toàn nói: “Hai người về nhà lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiền mang Dương Dương đi bệnh viện đi.”

“Nhưng……” Hai mắt Bùi Nặc đẫm nước mắt, cùng lo lắng, “Ông đi đâu?”

“Tôi sẽ không để người bắt nạt các cậu sống yên ổn.” Ánh mắt An Tử Mặc đen lánh, chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lộ răng nanh của mình ra, từ từ đi đến gần cung.

Bùi NgônBùi Nặc liếc nhìn nhau, cuối cùng Bùi Ngôn quyết định trong lòng, kéo Bùi Nặc đứng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dưới đất dậy, giọng nói kiên định và mạnh mẽ hơn lúc trước không ít: “Em về nhà đi.”

Bùi Nặc lau khô nước mắt, ôm mèo con chạy như điên về nhà.

Thấy em gái mình đã rời đi, Bùi Ngôn cắn răng đuổi theo An Tử Mặc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 67 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App