GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Sau khi mấy người Bùi Thần ăn cơm xong liền tạm biệt An Tưởng, trực tiếp về nhà.

Vừa rồi bọn họđây quán trà sữa còn đang ầm ĩ, khi bọn họ rời đi nháy mắt yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tĩnh lại. An Tưởng dọn bát đũa bẩn trên bàn rồi dọn dẹp quán sạch sẽ.

Trăng treo trên bầu trời, bầu trời đêm trên thành phố phồn hoa lạnh lẽo lại tịch.

An Tưởng dọn mãi mới xong, cảm thấy khá mệt mỏi. nắm nắm tay đấm vai mình. Ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn xung quanh rồi bắt gặp An Tử Mặc đang ngủ say trên ghế pha.

Thằng nhóc này chỉ lúc ngủ mới dáng vẻ của một đứa nhỏ ngây thơ.

An Tưởng ngồi xổm trước pha. Đầu ngón tay nhẹ vuốt qua cái trán của An Tử Mặc. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc không hề phát hiện, lông mi run run, nhẹ cọ cọ.

Thật đáng yêu.

Giống như một chú cún ngoan ngoãn vậy.

Tức khắc An Tưởng quên đi hết mệt mỏi. hôn nhẹ thằng bé, sau đó phủ áo khoác của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên người nó, nhẹ nhàng bế thân thể nhỏ của lên. Một tay bế thằng bé, một tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xách túi rời khỏi chung cư.

Gió đêm mát mẻ.

An Tử Mặc bị gió thổi tỉnh dậy.

Mắt cậu mông lung buồn ngủ, đầu óc chưa được thanh tỉnh cho lắm.

Khuôn mặt của người phụ nữ gần trong gang tấc, đèn đường hắt vào chiếu lên gương mặt tinh xảo, lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra vài phần ấm áp.

Rất thơm.

Ôm cũng rất ôn nhu.

“Mặc Mặc con tỉnh rồi hả?” Tiếng nói của An Tưởng thật ngọt, không ngọt ngấy như đường hóa học© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngọt ngào, dễ nghe, động lòng người.

“Chờ thêm chút rồi mẹ con mình ngồi taxi về nhà. Mặc Mặc thể tiếp tục dựa vào vai mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ nha!”

[Bộ dáng ngủ của thằng thật sựcùng đáng yêu!]

[Mẹ muốn cả đời ôm con!]

[Nhưng bụng đau quá,cả đến thật phiền nha nha nha……]

An Tử Mặc ngơ ngác nhìn cô. Nghe tiếng lòng của liên tục truyền đến tai mình, cuối cùng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thức cậu cũng thanh tỉnh.

Cậu…… bị người phụ nữ xấu xa ôm!

“Thả tôi xuống dưới.” lẽ do vừa mới tỉnh ngủ nên âm thanh của cậu nho nhỏ, rất đáng yêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không chút uy hiếp nào.

An Tưởng nghĩ thằng thẹn thùng, cười nhẹ vài cái, ôm càng chặt: “Con sợ mẹ mệt sao?”

“……” quỷ mới sợmệt. Tự mình đa tình, không biết xấu hổ!

An Tử Mặc trợn mắt nhịn xuống ý nghĩ trong lòng mình, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

Sức lực của An Tưởng lớn hơn An Tử Mặc rất nhiều, mặc cho cậu giãy giụa thế nào cô cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều không buông tay.

“Mặc Mặc con yên tâm, con vĩnh viễn đứa nhỏ mẹ yêu nhất.” Vẻ mặt An Tưởng nghiêm túc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Từ mai mẹ chỉ đút cho mình con ăn cơm thôi.”

Thằng bé một thẳng nam muộn tao*.

*muộn tao: kiểu người bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp.

Không thể làm thằng ghen được.

An Tử Mặc nhíu mày, người này đang suy nghĩ miên man cái gì?

“Chỉ người tàn tật mới cần người khác đút cho ăn.”

Ngụ ý là, tôi tay chân tôi không cần.

An Tưởng không chút để ý, tiếp tục nói: “Con cũng yên tâm, mẹ sẽ không kết bạn với WeChat của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người đàn ông xa lạ nào đâu.”

“Ai quản bà.” An Tử Mặc nhỏ giọng lẩm bẩm, hận bản thân không thể lập tức từ ngườinhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống.

“Tuy làm một mẹ đơn thân thật vất vả, nhưng mẹ cũng sẽ không tùy tùy tiện tiện tìm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người đàn ông lung tung rối loạn đó về làm ba kế của con đâu. Nhỡ đâu lúc mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đó người ta đánh con thì làm sao bây giờ……”

Khuôn mặt nhỏ của An Tưởng nhăn lại, lo lắng sốt ruột.

Hiện tại thế sự vô thường, cứ một thời gian lại tin tức về bạo lực gia đình. lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đangvị trí của một mẹ, An Tưởng không thể nhẫn tâm nhìn mấy bạn nhỏ chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khổ.

Mấy đứa nhỏ ràng mầm non mới nhú, không thể chịu được ngược đãi.

Trong tiếng lòng củachứa một chút thương hại.

Nếu nói miệng lưỡi loài người thể nói dối thì khẳng định nội tâm không thể nói dối.

Ánh mắt An Tử Mặc lập lòe, tự dưng cảm giác được sự bất an hoảng loạn.

Nếu An Tưởng đánh cậu mắng cậu giống như kiếp trước thì cậu cũng sẽ không lâm vào trong mờ mịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thất thố như vậy.

Chỉ là.

An Tưởng không đánh cậu, cũng không mắng cậu, tính cách thay đổi lớn, hoàn toàn xa lạ.

Nhưng gương mặt trước mắt này lại làm cậu không thể không nhớ lại ác mộng 14 năm của kiếp trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đây lần đầu tiên cậu cảm thấy mờ mịt, cảm thấy sợ hãi về tương lai. An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt, cúi đầu xuống, hàm răng cắn chặt môi dưới, không ngừng nhắc nhở chính mình: Vẫn gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng ghét ấy, cậu khônghận sai người.

—— Trời cao cho cậu hội trọng sinh để cậu báo thù.

—— Chứ không phải để cậu cảm nhận tình thương của mẹ đáng cười này, buông bỏ những đau khổ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiếp trước.

An Tử Mặc hung hăng véo một cái trên cánh tay của An Tưởng. Nhân lúc đang đau đớn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhảy xuống, chạy chậm lên phía trước kéo ra khoảng cách giữa hai người.

An Tưởng che lại chỗ bị véo đỏ hồng, cùng ủy khuất. Sao đột nhiên thằng nhóc lại dữ vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Chẳng lẽ do sống ở núi sâu trong thời gian dài mới hung dữ như vậy?

An Tưởng nghĩ mãi nhưng cũng không hiểu, bước nhanh đuổi kịp giữ An Tử Mặc về bên mình.

Thằng nhóc thơm ngào ngạt, ngửi đếnmẩn. Chợt nghĩ thơm thế này nhỡ đâu bị ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt đi ăn thì làm sao bây giờ?

Cô còn chưa được ăn qua đâu!

Trong đêm tối, hai mắt An Tưởng tỏa sáng, không khỏi vừa nhìn con mình vừa nuốt nước miếng.

An Tử Mặc lạnh cả sống lưng, không tự chủ bước nhanh hơn, cuối cùng hốt hoảng chạy.

An Tưởng ngốc ra, vội vội vàng vàng đuổi theo: “Con ơi đừng chạy nhanh như thế! Mẹ cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn con!”

“……”

Khó khẳng định được.

Nhỡ đâu?

Hai mẹ con đuổi nhau một đường, về đến nhà cũng đã khuya rồi.

Bọn họ cũng chẳng còn tinh lực để tiếp tục làm ầm ĩ với nhau nữa, từng người từng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào quan tài ngủ.

**

Tháng năm. Mùa xuân, cỏ dại ngoài cửa sổ sinh trưởng tươi tốt.

Cỏ dại không biết tên mọc đầy giữa khu nhà của An Tưởng, hòa vào cùng cây xanh xung quanh tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành một khung cảnh khá đẹp.

Nhưng An Tưởng lại ghét điều đó.

Chỗ vốn ít người, cây cối không ai dọn dẹp, xử lý. Mùa đông thì còn được, chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa đến mùa xuân mùa hạ thì muỗi lại sinh sôi nảy nở tàn sát bừa bãi, hơn nữa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều bụi cỏ, kể cảđóng chặt cửa thì cũng một ít chú muỗi nhỏ len theo khe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa bay vào trong nhà.

Máu An Tưởng thơm, hơn nữa tầng hầm ngầm ẩm ướt tối tăm, muỗi rất thích đốt cô, cả đêm tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạibị đốt không biết bao nhiêu lần.

Trước kia một mình thì chỉ mỗi bị cắn, hiện tại sau khi An Tử Mặc tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây ở cũng bất hạnh trở thành đồ ăn cho muỗi.

Buổi sáng thức giấc, An Tưởng nhìn những nốt hồng hồng đỏ đỏ trên mặt thằng đau lòng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi.

tìm kiếm thuốc muỗi trong ngăn tủ, bôi lên người An Tử Mặc.

“Hôm nay mẹ đi mua cho con cái màn, nếu vẫn bị muỗi đốt thì đành phải đóng nắp quan tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại.”

Tâm tình An Tưởng tự dưng tốt lên, đóng lọ thuốc vào. Nhìn đống cỏ dại ngoài cửa than dài, “Hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng ta vào trong thành phố thuê nhà vậy.” Trước kia khi còn một mình thì còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể tạm bợ được. Bây giờ thằng bé, cũng phải quan tâm tới nữa.

“Nếuthể phá bỏ di dời thì tốt rồi……” Nói xong lại bắt đầu tưởng hão huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến cái ngày được chuyển đi.

An Tử Mặc còn sống thực tế hơn so với cô.

Theo như hiểu biết của cậu thì sẽ rất ít nhà đầu bao thầu hạng mục vứt đi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế này. Đầu tiên cần rất nhiều vốn, thứ hai quy trình cũng thật sự phức tạp, một khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xảy ra lỗ hổng thì rất khó sửa chữa. Cho nên các nhà đầuthà rằng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đất cũng không dễ dàng tiếp nhận cải cách những miếng đất như thế này. Nếu tiền tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đi tìm một hạng mục khác đâm đầu vào cái này làm gì? Nhỡ đâu lỗ vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì phải tự mình chịu trách nhiệm, việc làm nhiều ăn ít như thế này chẳng ai muốn làm cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc gãi gãi chỗ bị muỗi đốt ngứa trên mặt, không nói gì đi vào toilet đánh răng rửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt.

Lúc này chuông cửa vang lên.

An Tưởng không vội chạy ra mở cửa, trong lòng nghĩ thầm.

Cô không có bạn bè, suốt mấy năm qua chưa từngai tới nhà làm khách. cũng không đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ gì, chuyển phát nhanh cũng sẽ không tới nhà. Vậy rốt cuộc ai sáng sớm tinh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm đến đây rồi?

Chuông cửa lại kêu thêm mấy tiếng nữa. Như vậy chắc không phải tìm sai nhà rồi nhỉ?

An Tưởng nhòm qua mắt mèo nhìn ra ngoài.

Ngoài cửahai thanh niên trẻ tuổi, mặc tây trang đeo vạt. Trên tay xách theo hai cái cặp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoạt nhìn như nhân viên tiếp thị.

“Xin chào. Cho hỏi có ai nhà không ạ?”

An Tưởng rất cảnh giác không trả lời.

“Chúng tôi người thu mua phòng ở, xin hỏi hiện tại ai nhà sao?”

Người thu mua phòng ở.

Chính người làm thủ tục phá bỏ di dời đó hả?

Mấy người này sáng sớm tinh mơ tới đây làm gì? Chẳng lẽ…… Mộng tưởng từ trước tới nay của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sắp được thực hiện.

Trong lòng vừa hoang mang vừa chờ mong, An Tưởng thật cẩn thận mở cửa ra.

chỉ lộ nửa khuôn mặt ra, đôi tay giữ cửa, ngữ khí tìm tòi nghiên cứu: “Chào các anh, xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hỏi việc gì thế?”

“Thật tốt quá, lại ngườinhà.” Người trẻ tuổi vui sướng, hơi khom lưng nhìn thẳng vào cô, “Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này chúng tôi tới đây để vớivề hợp đồng phá bỏ di dời phòng ở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Không biết tiện nếu chúng tôi vào không?”

An Tưởng véo đùi thật mạnh một cái.

Đau. Không phải nằm mơ.

mở cửa ra, nhanh chóng nhường đường cho hai người kia đi vào.

Hai người trẻ tuổi đang chuẩn bị vào nhìn trang trí của phòng khách trước mắt chần chờ nửa giây, liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau một cái rồi chậm tiến vào phòng khách.

“Hai anh ngồi đi, không cần khách sáo.” An Tưởng nhiệt tình chiêu đãi, vội vàng chạy vào trong bếp pha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trà.

Hai người kia cũng không dài dòng, trực tiếp nói vào chủ đề: “Là như thế này, nơi này sắp tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ phải phá bỏ di dời. Lần này chúng tôi tới đây chính thương lượng cùng các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị chủ hộ về hợp đồng bồi thường. Đây hợp đồng của chúng tôi, mời xem trước.”

Thật sự phá bỏdi dời đó!

An Tưởng trừng lớn đôi mắt, nhìn chằm chằm vào hai bản hợp đồng kia chưa hoàn hồn.

An Tử Mặc mới từ toilet đi ra cũng đồng thời kinh ngạc, chợt khinh thường nhếch khóe miệng lên: Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thật sựkẻ ngốc nhìn trúng chỗ đất này. Chậc.

Minh An: Chợt nhận ra Mặc Mặc rất thích nói “Chậc”:v

Cậu lười quản mấy chuyện này, lấy một cái bánh mỳ trên bàn vừa ăn vừa trở về phòng mình.

“Chúng tôi được biết trên danh nghĩa ba căn phòng đây, chúng tôi sẽ bồi thường cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 theo giá hai vạn một mét vuông. Đương nhiên, nếu không muốn nhận bồi thường bằng tiền mặt chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tathể thay thế thành phòng ốc. Chẳng qua nếu muốn phòng thì ba năm sau cũng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận được.”

An Tưởng học toán không giỏi.

Cô lén lút cầm điện thoại mở ứng dụng máy tính ra, nghiêm túc ngồi bấm bàn phím.

Một, mười, trăm, ngàn, một vạn, mười vạn…… trăm vạn, ngàn vạn!

An Tưởng nhìn dãy số trừng lớn con mắt, do quá mức sung sướng nên đôi tay cầm điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 run nhẹ.

“Tiền tiền tiền! Tôi nhận tiền!” gấp không chờ nổi nữa, buột miệng thốt ra.

An Tưởng quá mức vội vàng, đầu tiên hai người ngồi đối diện sửng sốt, tiếp đó cúi đầu cười ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng.

Mặt không khỏi đỏ bừng lên, chậm rãi cúi đầu xuống, nói nhỏ lại một lần: “Tôi, tôi nhận tiền……” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiền tới tay không nhận mới ngốc.

Tuy nhận phòng cũng tốt nhưng cũng chưa biết vị trí ra sao.

Hơn nữa bán hết cả ba căn hộ đi, trong ba năm chờ nhà mới thì phải đâu? Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không bằng thuê một căn nhà ở gần nhà trẻ, cũng tiện cho An Tử Mặc đi học.

“Cô còn vấn đềkhác muốn hỏi chúng tôi không?”

“Không có!” An Tưởng không chút do dự nói ra hai chữ. xem trên thời sự thấy mấy vụ tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chấp đền di dời phá bỏ rồi. Tục ngữ có câu kẻ thức thời trang tuấn kiệt, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người phải biết thỏa mãn, An Tưởng đối với khoản bồi thường ngàn vạn này đã thấy vô cùng sung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sướng rồi.

“Được, vậyhãy ấn vân tay trên bản hợp đồng này. Tiền bồi thường sẽ được gửi tới thẻ ngân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hàng của cô trong mấy ngày tới.”

An Tưởng đọc không hiểu hợp đồng viết nhưng vẫn cầm lên làm bộ đọc vài phút.

“Nơi này cần phải lập tức phá bỏ di dời, cho nên tốt nhất trong vòng một tháng mong© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể dọn ra khỏi đây, miễn tạo phải phiền phức không đáng có.” Thật ra từ rất lâu trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó bọn họ qua đây mấy lần tìm người, nhưng mỗi lần đều không gặp được. Hơn nữa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây cũng có ít người sinh sống nên càng khó để liên hệ.

May An Tưởng dễ nói chuyện, nếu không bọn họ phải chạy thêm chuyến nữa.

An Tưởng xem xong hợp đồng, nghiêm túc tên rồi để lại vân tay của mình trên đó.

Nhìn bản hợp đồng giấy trắng mực đen trước mắt kia, cả người An Tưởng đột nhiên cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồ hồ, nháy mắt cảm thấy hơi ảo diệu.

“Tôi nhớ nơi này đã được quyết định sẽ phá bỏ di dời từ rất lâu rồi, nhưng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị bỏ đó nhiều năm. Bây giờ là bọn họ lại lần nữa tiếp nhận rồi sao?”

“Không phải.” Thanh niên thu hợp đồng vào, lắc đầu nói, “Công ty ban đầu phụ trách nơi này sớm đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phá sản, hiện tại phụ trách quy hoạch khu đất này chính Tập đoàn Hoa Tinh.”

Khi nghe thấy cái tên này An Tưởng ngẩn ra.

đương nhiên biết danh tiếng chói lọi của Tập đoàn Hoa Tinh, không lâu trước đây còn qua đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đưa nước mà.

“Khu đất này dự kiến phải mất ba đến năm mới làm xong.” Thanh niên không khỏi cảm thán, “Vị chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tịch của Hoa Tinh mấy năm nay tham gia không ít dự án khai phá đất, đúng là có lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dạ cầu tiến……”

Người đi cùng anh ta cũng hứng thú, thuận miệng hỏi: “Người ấy tên nhỉ? Tôi nhớ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tin tức còn chưa phỏng vấn được người ta lần nào.”

“Bùi Chu, người đàn ông dẫn đầu ngành kinh tế của Giang thành chúng ta. Cái này cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không biết à?”

Hai người cười cười nói nói, trêu chọc lẫn nhau. Sau đó đứng dậy tạm biệt An Tưởng, đi đến nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp theo.

An Tưởng đóng cửa lại, yên lặng ghi nhớ cái tên kia dưới đáy lòng.

ôm quyển vở nhỏ về pha ngồi, ba chữ “Bùi Chu” trên bàn phím.

Kết quả tìm kiếm rất nhanh được hiện ra.

Mấy chục trang tìm kiếm hiện ra, cùng hấp dẫn ánh mắt người nhìn.

Người đàn ông ngồi trước bàn làm việc mặc tây trang đi giày da, khí chất tự phụ. Anh nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng người khác, hoàn toàn không biết mình bị chụp lén.

Nhìn khuôn mặt lóa mắt như ngânkia, An Tưởng nuốt một ngụm nước miếng.

Đây…… Đây không phải là người đàn ông nhà trẻ hôm đó sao?

Cụ của Bùi Thần cặp anh em sinh đôi.

Khó trách hôm đó Bùi Ngôn lại nói như vậy, đây đúng một thanh niên tài tuấn,bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vương tử trong mộng của rất nhiều thiếu nữ.

An Tưởng khép máy tính lại, dùng bàn tay vỗ vỗ vào khuôn mặt đỏ bừng lên thích thú của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

Sau một lát thất thần ngắn ngủi, nhảy xuống khỏi sô pha, chạy vọt tới phòng của An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giơ cao đôi tay, dùng sứccửa.

“Mặc Mặc, chúng ta tiền rồi!!!!!”

Cách.

An Tử Mặc nghẹn bánh mì.

Cảm giác thiếu oxi làm cậu khó chịu, không khí cứ như nghẹn cổ họng cậu.

“Mặc Mặc, còn sao vậy?!”

“…….” Đồ ngốc này làm cái thế!!!

An Tử Mặc vỗ ngực thật mạnh, bưng cốc sữa lên uống ừng ực, bánh mì dần mềm ra trôi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thực quản.

Cậu thở dài nhẹ nhõm, cậu đã được giải thoát.

Mẹ nó, thiếu chút nữa chết nơi này.

Cổ họng An Tử Mặc hơi đau, ôm cốc sữa yên lặng kéo ra khoảng cách với người đối diện.

“Mặc Mặc, mẹtiền rồi!” An Tưởng không cảm thấy được sự khác thường, vô cùng hưng phấn chia sẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vui sướng cùng đứa con duy nhất của mình, “Chúng ta thể mua quan tài rộng ba mét rồi!!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Quan tài thủy tinh chính ước của mỗi quỷ hút máu!!

lập tức thể thực hiệu rồi.

An Tử Mặc không nói lời nào, An Tưởng gãi gãi đầu, hoang mang chớp mắt: “Mặc Mặc, con không vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao?” Không phải chứ? Chẳng lẽ thằngkhông thích quan tài thủy tinh?

Cô trầm vài giây, rồi chợt hiểu ra vấn đề: “Con muốn quan tài hình Transformers sao?!” Con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng con gái không giống nhau, nếucon gái khẳng định sẽ thích ngủ quan tài thủy tinh xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẹp giống như cô.

An Tử Mặc trợn trắng mắt, sắc mặt nặng nề ăn nốt chỗ bánh còn lại.

Cái này không phải vấn đề nam hay nữ. mẹ cửa hàng bán quan tài nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bán quan tài thủy tinh đâu. Người này thật sự cho rằng mình quỷ hút máu sao?

Hài hước.

An Tưởng gấp không chờ nổi gọi điện thoại cho ông chủ của cửa hàng bán quan tài. Sau khi đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phương nhận điện, nói: “Alo, tôi An Tưởng vùng ngoại thành, ông còn nhớ tôi không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đôi mắtsáng lấp lánh: “Tôi định đặt quan tài thủy tinh, nhà ông không?”

“Tút ——”

Âm thanh thật dài.

An Tưởng nhìn cuộc điện thoại đột nhiên bị cắt đứt lâm vào trầm tư.

Chậc. Chắc là bấm nhầm.

An Tưởng chưa từ bỏ ý định lại gọi qua, nhưng đối phương đã kéo số của vào sổ đen. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng: “……” Mất mát, khổ sở, ủy khuất.

Cô rất nhanh tỉnh lại.

So với việc mua quan tài thủy tinh thì tìm phòng mới việc cấp bách.

Bên phá bỏdi dời muốn trong một tháng mình phải chuyển đi. An Tưởng định hôm nay dọn dẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ đạc xong rồi rời đi luôn. Mấy ngày đầu cùng con sẽ tạm tiệm trà sữa, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm vừa tìm phòng ở. Như vậy vừa tiết kiệm thời gian cũng không liên lụy đến thằng nhóc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 theo không chỗ ở.

Mấy đồ đạc sinh hoạt trước tiên cứ để đó. cũng chỉ vài quần áo cùng một chút đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng sinh hoạt. Chờ khi nào tìm được phòng thì sẽ dọn qua đó.

Trừ cái đó ra còn phải liên lạc với hai bị khách thuê của mình.

Hai người kia đều thích yên tĩnh sợ bị làm phiền nên mới chỗ này. Họngười hiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lành lại dễ nói chuyện. Sau khi An Tưởng nhắn WeChat cho họ, được họ trả lời trong vòng nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tháng thể dọn ra ngoài.

Hết thảy mọi thứ đều đã chuẩn bị xong. An Tưởng cẩn thận kiểm tra phòng ốc lại một lần nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xác nhận không còn để quên cái gì mới mang theo An Tử Mặc xoay người rời đi.

So với An Tưởng, đối với chuyện này, An Tử Mặc tích cực hơn nhiều.

Cậu đã sớm chịu đủ chỗ như âm phủ như thế này, chỉ ước thể nhanh chóng cút đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đồ An Tử Mặc mang theo không qua nhiều, một cái túi nhỏ thể đựng đầy rồi.

Trên đầu cậu đội che nắng, trên vai đeo cái túi. Cậu mặc quần yếm, áo sơ mi trắng, bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng nghiêm túc lại đáng yêu.

“Đừng lề mề nữa, mau đi thôi.” An Tử Mặc không kiên nhẫn thúc giục.

An Tưởng đứng cửa do dự, “Con nói chúng ta nên mang theo quan tài đi không nhỉ?”

“Bà đang chọc cười tôi đấy hả?” An Tử Mặc không thể nhịn được nữa, “Tiệm trà sữa nhỏ như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định đặt quan tài đâu? Trên đầu tôi sao?!”

…… Thôi vậy.

Ý nghĩ muốn mang quan tài đi theo của An Tưởng vỡ từ trong trứng nước.

**

Hai người đến tiệm trà sữa.

đặt hành cạnh cửa, bắt đầu cân nhắc xem buổi tối đi ngủ như thế nào.

Thằng nhóc vóc dáng nhỏ ngủ pha được, thể ngủ tạm trên sàn nhà. Dù sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khi còn nhỏ vẫn luôn ngủ trên sàn nhà, cũng không làm ra vẻ.

Trải qua một buổi sáng bận rộn, rất nhanh đã tới giữa trưa.

An Tưởng quyết định sẽ mang con mình ra ngoài ăn cơm. Buổi chiều sẽ đi tìm người tiếp thị phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ốc để xem phòng.

Hạ quyết tâm, đưa An Tử Mặc xuống lầu, tùy tiện tìm một nhà hàng đi vào.

Đang lúc học sinh tan học, quán đồ ăn Trung Quốc không lớn đã chật kín người.

Tiếng người hỗn độn, bước chân vội vàng.

Chờ đồ ăn mang lên còn rất lâu. An Tưởng lấy điện thoại ra tải một phần mềm tìm phòng, cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu xuống, thong thả dùng ngón tay lướt trên màn hình điện thoại.

Mấy căn nhà gần nhà trẻ Cầu Vồng giá còn đắt hơn so với tưởng tượng của An Tưởng. Chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiền đềndo phá bỏ di dời…… hoàn toàn không đủ để trả.

An Tưởng càng xem càng mệt đầu, thở ngắn than dài.

“Chị An Tưởng!”

Đột nhiên thanh âm của thiếu niên phát ra dọa sợ An Tưởng.

vội vàng ngẩng đầu, nhìn người trước mắt ngẩn người: “Bùi Thần?”

“Ha ha, thật trùng hợp nha!” Bùi Thần tươi cười, da mặt dày ngồi xuống bên cạnh An Tử Mặc, “Mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người cũng tới đây ăn cơm ạ?”

“Ừ.” An Tưởng tắt màn hình đi, cùng kinh ngạc, “Cậu không đi học à?”

“Em ra ngoài ăn cơm, đồ ăn của nhà ăn trường học em ăn không ngon. Trường em đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phố ăn vặt, không xa.” Một tay Bùi Thần chống cằm, buông mắt xuống, “Vừa rồi em thấy hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chị đang tìm phòng ở, chị An Tưởng chuẩn bị chuyển nhà ạ?”

ngượng ngùng cười cười, gãi gãi mặt nói: “Chỗ chị lẽ người ta định phá bỏ di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dời, cho nên định mua một căn hộ mới, cũng thuận tiện cho Mặc Mặc đi học hơn.” Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý nghĩ của hình như hơi quá ngây thơ rồi. Làm saothể dễ dàng tìm được phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hợp ý giá cả lại phải chăng được?

Nếu thật sự không được nữa thì đành phải đóng cửa tiệm trà sữa, đem tiệm trà sữa chuyển thành nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình. Còn khoản đền bù phá bỏ di dời kia thì để tiết kiệm cho sinh hoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của ngày sau.

Bùi Thần liếc mắt một cái bắt được vẻ mặt buồn rầu của An Tưởng, đôi mắt sáng ra, tức khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy hội của mình đến rồi.

“Chị An Tưởng, em…… bạn của em bên kiamấy căn phòng. Nếu chị không chê, emthể đưa……” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu còn chưa nói xong đã mạnh mẽ đem lời nuốt vào bụng.

Với tính cách của An Tưởng nếu dễ dàng cho một căn phòng thì khẳng định chị sẽ không nhận.

Bùi Thần vội sửa miệng, “Em thể bảo bạn em bán cho chị.”

Bùi gia có tiền, phòng ốc hay biệt thự trải dài khắp mọi nơi trên thế giới.

Sinh nhật lần trước của cậu, Bùi Dĩ Chu cùng hào phóng đưa cho cậu vài nhà ở, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối diện nhà trẻ. Đôi khi cậu lười không muốn về nhà thì đó.

Ngạn ngữ đã có câu “Gần quan được ban lộc”. Chờ cậu an bài cho người trong lòng mình đến sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối diện mình thì tình yêu đẹp chẳng phải sẽ tự nhiên chạy tới sao?

Bùi Thần mở to mắt mộng giữa ban ngày.

An Tử Mặc liếc xéo cậu một cái, đột nhiên mở miệng: “Bạn của anh sẽ đồng ý hả?”

Nghe được câu đó, gương mặt tươi cười của Bùi Thần bỗng chốc cứng đờ.

Người bạn cậu nói chính cụ cậu. Khả năng tới tám phần cụ sẽ không đồng ý.

“Không có việc gì.” Đầu óc Bùi Thần đơn thuần, rất nhanh vứt vấn đề mình băn khoăn ra sau đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Sau khi trở về anh sẽ thương lượng cùng bạn anh. Chị An Tưởng chờ tin tốt của em nhé!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nói xong cậu cũng khônglại ăn cơm, vác cặp sách lên nhanh như chớp chạy ra khỏi tiệm ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vặt. Bóng dáng cao lớn chớp mắt biến mất trong đám người.

Ngốc nghếch.

An Tử Mặc âm thầm châm chọc, xúc một thìa canh nhỏ uống.

An Tưởng mang gãi gãi đầu, không khỏi cảm thán: “Bùi Thần cũng nhiều bạn ghê nha!”

“……”

An Tử Mặc im lặng. Đây cũng là một kẻ ngốc nghếch.

***

Bùi Thần hấp tấp chạy tới Tập đoàn Hoa Tinh. thư Triệu cũng không dám ngăn cản cậu, tùy ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để cậu vộichạy vào văn phòng chủ tịch.

“Cụ……!”

Người chưa tới tiếng đã tới trước rồi.

Bùi Chu đang họp qua điện thoại ngừng nói, liếc mắt nhìn Bùi Thần một cái như cảnh cáo.

Cậu lập tức yên tĩnh, ngẩng đầu ưỡn ngực. Hai chân khép lại, ngoan ngoãn ngồi nghiêm trước bàn.

“Bản thiết kế xây dựng của khu mới bên kia còn chưa hoàn thiện xong, bảo mấy người Tiểu tăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ca sữa chửa, tuần sau tôi muốn bản hoàn thiện.” Anh nhẹ ấn vào tai nghe Bluetooth, “Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói đến đây thôi, còn vấn đề khác thì cứ trực tiếp liên hệ với tôi.”

Họp xong, Bùi Chu tháo tai nghe xuống.

Anh thong thả ung dung buông cổ tay áo xuống. Đôi tay nhanh nhẹn trên bàn phím, không dừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút nào.

“Cụ ơi.” Bùi Thần biết cụ mình vội, cũng không muốn dài dòng, trực tiếp nói ra ý định của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Cháu có thể bán một căn phòng Lệ Cảnh Giang Sơn không ạ?”

Giữa mày Bùi Chu hơi nhíu, ngước mắt lên: “Bán phòng?”

Bùi Thần hoảng loạn chớp mắt, “Bán, bán cho bạn của cháu. Nhà bạn ấy chuẩn bị phá bỏ di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dời, trong lúc nhất thời chưa tìm được phòng, hơn nữa…… Lệ Cảnh Giang Sơn cách trường học của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu cũng gần, chúng cháu thể mỗi ngày cùng nhau đến trường.”

“Đánh rắm.” BùiChu lạnh mặt, môi mỏng nhàn nhạt nói ra hai chữ.

Bùi Thần sửng sốt, sau đó nói tiếp: “Cụ đừng nói thô tục, cháu còn trẻ vị thành niên.”

Anh dấu chấm câu kết thúc, in tài liệu rồi đút vào trong túi, khép máy tính lại, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bức người: “Thế cháu nói đi, cháu muốn bán phòng cho ai?”

Bùi Thần nói dối không chớp mắt: “Bạn cháu.”

BùiChu hỏi: “Cháu định bán bao nhiêu tiền?”

Từ nhỏ Bùi Thần khôngkhái niệm với tiền bạc, nhắm mắt lại cân nhắc nửa ngày rồi thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói ra một con số: “Ba, ba trăm vạn?”

Bùi Chu cười.

Bị chọc tức đến cười.

Anh lười biếng dựa vào chiếc ghế mềm mại của mình, đan tay vào nhau. Đầu ngón tay vuốt qua vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại, trào phúng: “Bùi Thần, cụ thấy đầu cháu bị nước vào úng hết rồi. Phòng Lệ Cảnh Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Sơn vào thời điểm giá thấp nhất cũng còn đắt hơn như thế. Bây giờ chỉ với 300 vạn cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã định bán cho người khác rồi?”

Lệ Cảnh Giang Sơn vị trí hay đường đi cũng đều là tốt nhất, giá cả lại càng ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng đắt hơn, người thường căn bản không thể đó được.

Kết quả chỉ với 300 vạn đã định bán cho người khác, thế này không phải đầu bị úng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước thì là gì.

Bùi Thần chán nản, không dám nói lời nào.

“Rốt cuộc loại phụ nữ như nào làm cháumệt đến như vậy?”

Bùi Thần buồn bã: “Xinh…… người phụ nữ xinh đẹp.”

Bùi Chu á khẩu không trả lời được.

Anh biết Bùi Thần bị nhan khống* cùng nghiêm trọng, nhưng không nghĩ tới lại nghiêm trọng tới mức độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này.

*nhan khống: nhan sắc đẹp.

“Nghe nói người đó ly hôn rồi lại còn con riêng?”

Bùi Thần vội vàng sửa đúng: “Không ly hôn! Cụ đừng nói bậy!”

BùiChu: “……”

Thằng nhóc này bị điên à!?

Tuổi nhỏ như vậy đã muốn làm kẻ thứ ba rồi? Tự do yêu đương nhưng cũng không thể tự do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy chứ?

Bùi Chu cảm thấy huyệt Thái Dương của mình co rút đau đớn, không nhịn nổi lấy ngón tay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sức ấn thật mạnh mới đỡ đau.

Lát sau anh buông tay, lại lần nữa nhìn về phía Bùi Thần: “Vậy thế này đi. Cháu hẹn người ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụ sẽ nói chuyện riêng với người đó một chút.”

Lời này quá mức bất ngờ làm Bùi Thần không thể không nghi ngờ mục đích của Bùi Chu. Tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khắc cậu cảnh giác: “Cụ muốn làm gì? Không phải cụ muốn ném choấy 500 vạn rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rời xa cháu chứ? Cháu nói cho cụ biết, không khả năng! Chuyện này cụ nghĩ cũng đừng nghĩ!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“……” Lời nói của Bùi Chu dừng lại một chút, như đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói, “…… Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyển tiểu thuyết tổng tài đạo giấu trong phòng cụ là do cháu mua?”

Mẹ nó!

Bị phát hiện!

Bùi Thần nghẹn đỏ mặt nhưng không dám lên tiếng.

“Cháu yên tâm, kể cả nhà chúng ta nhiều tiền thì cũng sẽ không làm mấy việc như ném chi phiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đuổi người đi đâu.” Bùi Chu cũng không quá hứng thú với người mà cháu mình thích. Anh nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từng câu từng chữ, giọng trầm thấp, “Cụ chỉ muốn biết người này đáng giá để cháu làm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy hay không. Nếu ấy có cái khó khăn thì cụ cũng sẽ không làm khó đâu.” Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147mắt, mặt không đổi sắc nói dối.

Bùi Thần quá mức đơn thuần, nói khó nghe một chút chính là ngốc.

Phần lớn mọi việc thì Bùi Chu sẽ không hạn chế tự do của thằng bé. Nhưng nếu thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người nào muốn lợi dụng nó, lừa thì anh thân người thân củacũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứ ngồi im mặc kệ được.

Rốt cuộc người phụ nữ như thế nào, dùng thủ đoạn lại làm thằng cháu trai ngốc nghếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của anh mệt đến như vậy?

Chưa ly hôn, lại còn con rồi.

Quả thật không thể tưởng tượng nổi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App