GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Sinh nhật của An Tử Mặc rơi đúng vào đêm Bình An trước ngày Giáng Sinh. Trong nhà cũng không tổ chức quá to, chỉ mời tất cả người nhà ngồi quây quần với nhau ăn một bữa cơm.

An Tử Mặc mặc áo lông màu đỏ ngồi vị trí giữa bàn. Đầu cậu đội sinh nhật, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt không tự nguyện cho lắm, nhưng cậu cũng chỉ giữ cái bản mặt thúi đó thôi chứ không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gì.

Trên bàn đặt bánh kem, bốn ngọn nến cắm lên bánh kem đó. Ánh nến ấm áp thắp sáng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn phòng, sưởi ấm những người ngồi trên bàn.

“Mặc Mặc, con ước đi.” An Tưởng nhìn cậu, ánh mắt không giấu nổi sự chờ mong.

An Tử Mặc thấy hơi cảm động.

Đời trước cậu chưa từng được đón sinh nhật một lần nào, vốn mẹ cậu đã rất ghét sự xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện tồn tại của cậu rồi. Theo lời ta nói, nếu không phải cậu mang lại lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ích, tiền bạc cho gia đình của ta thì ta sẽ không chút do dự dìm chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu từ lâu.

Mẹ cậu ghét sự tồn tại của cậu, cậu cũng tự ghét sự tồn tại của chính mình. Với cậu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói thì cái thứ gọi sinh nhật này thứ đáng ghét nhất.

An Tử Mặc nhìn cái bánh kem đẹp đẽ trước mặt mình, ai cũng đang mong chờ cậu thổi nến. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc không khỏi dời ánh mắt lên người An Tưởng.

Thấy đang rất vui vẻ, trạng thái của cũng rất tốt, làn da không còn thiếu sức sống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước, hơi lộ ra vẻ hồng hào. Hai mắt sáng lên, sáng hơn bất cứ sao nào trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bầu trời.

Mẹ yêu cậu.

An Tử Mặc mím môi, cậu cảm thấy cùng hạnh phúc.

Cậu đẩy bánh kem qua, “Nhường mẹ đó.”

“Hả?” An Tưởng mở to hai mắt,cùng kinh ngạc.

Vẻ mặt An Tử Mặc vừa ngượng ngùng vừa cố tỏ vẻ lạnh lùng, “Con nhường điều ước sinh nhật của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình cho mẹ đó.”

An Tưởng nhìn chăm chú cậu nhóc không nói lời nào.

An Tử Mặc bị nhìn chăm chú dần mất kiên nhẫn: “Nếu mẹ không muốn thì con sẽ nhường cho Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nặc.”

Bùi Nặc vừa ngạc nhiên vừa sung sướng: “Thật ạ? Ông ngường cho Bùi Nặc thật sao?”

An Tử Mặc tức giận nói: “Giả!”

Cậu mím chặt môi.

Cậu nhớ mấy tháng trước, hoặc thể rất lâu trước đó, mỗi lần An Tưởng đi ngang qua cửa hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bán bánh kemsẽ đều dừng chân lại một lát. không nói nhưng An Tử Mặc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nhìn thấy sự ước ao trong ánh mắt cô.

[Mình cũng muốn được đón sinh nhật.]

[Nếu thể được ước một điều ước thì tuyệt vời biết mấy.]

Lúc ấy An Tưởng nghĩ như vậy.

Hồi đó An Tử Mặc không hiểu tại sao An Tưởng lại khao khát đến vậy. Chỉ một ngày sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhật bình thường thôi, cũng chẳng khác bao ngày bình thường khác, cần cô phải nghĩ thế? Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến hôm nay, An Tử Mặc mới hiểu cảm xúc của An Tưởng khi đứng trước cửa hàng bánh kem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn bất cứ ai khác. Cậu cũng hiểu nỗi đau, những tổn thương cô đã phải chịu đựng hơn bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứ người nào.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi nặng hạt.

Ánh nến thắp sáng giữa màn đêm, ánh sáng chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của An Tưởng. mím môi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dường như trong trái tim vừa nở một đóa hoa, làm cảm thấy ấm áp hơn giữa mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đông lạnh giá này, “Được. Thế mẹ sẽ ước.”

thành tâm nhắm mắt lại, đặt tay trước ngực, nghiêm túc ước.

[Mong Mặc Mặc sẽ sống bình an hạnh phúc, khi lớn lên sẽ trở thành người dịu dàng nhất.]

Bàn rất nhỏ, điều ước dưới đáy lòng của An Tưởng truyền đến tai An Tử Mặc rất rõ.

Không hiểu sao đột nhiên An Tử Mặc cảm thấy khó chịu, ngực cậu cứ nhức nhức làm cậu cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thoải mái.

An Tưởng thổi tắt nến, ánh đèn lại sáng lên.

Bùi Thần chờ khoảnh khắc này đã lâu, cậu lấy quà sinh nhật ra đưa qua cho An Tử Mặc, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt cậu treo một nụ cười xã giao: “Chúc ông sống lâu trăm tuổi.”

An Tử Mặc làm như không nghe được lời châm chọc của Bùi Thần, bình tĩnh nhận lấy quà.

Tiếp đó đến Bùi Nặc Bùi Ngôn tặng quà. Hai người tặng chung một cái hộp quà màu hồng. Đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả giấy gói quà cũng không có, hơn nữa hộp quà còndấu vết đã bị mở ra.

An Tử Mặc không chê, nhận lấy tất cả.

“Sinh nhật vui vẻ.” Bùi Chu càng thẳng thắn hơn, anh trực tiếp cho An Tử Mặc cổ phần của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 công ty, còn hai tờ giấy chứng nhận nhà cùng một thẻ đen không giới hạn cho An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc.

Món quà của anh quá quý, mắt An Tưởng giật giật, “Em thấy anh tặng cái này cho con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hợp lắm.”

“Chẳng không hợp cả, em cứ thay con giữ trước đi.” Bùi Chu không quan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút đồ này, anh chỉ một đứa con này thôi, đưa chẳng hợp lý?

“Thế anh thay con giữ đi, chờ khi nào con lớn rồi đưa cho thằng sau.”

Lời này của An Tưởng làm Bùi Chu cảm thấy thoải mái, anh thong thả cất lại đồ vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 túi.

Chỉ còn An Tưởng chưa tặng quà cho An Tử Mặc. Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng ngượng ngùng cười cười, sau đó gãi đầu: “… lẽ món quà của mẹ không được mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ cho lắm.”

“Không sao đâu, con không chê.”

Nghe An Tử Mặc nói vậy, An Tưởng cảm thấy yên lòng.đưa món quà đã được gói cẩn thận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ lâu ra trước mặt cậu.

Bên trong một chiếc điện thoại mới tinh, đúng là món quà này không mới lạ lắm.

An Tử Mặc mở điện thoại ra xem qua, cậu phát hiện trong album ảnh rất nhiều ảnh tự sướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng, vài trăm cái vlog tự quay. Trong WeChat còn một đoạn trò chuyện tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động như được lập trình riêng vậy.

An Tử Mặc mở đoạn trò chuyện đó ra, phát hiện ảnh đại diện của tài khoản được lập trình kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình ảnh An Tưởng. Cậu thử gửi tin nhắn qua.

[An Tử Mặc:.]

Tinh.

Phía bên kia gửi lại một đoạn voice chat rất nhanh. An Tử Mặc bấm mở thì nghe được giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng.

[Mặc Mặc ngoan ngoãn ăn cơm không?]

An Tử Mặc lại gửi thêm mấy tin nhắn nữa, phát hiện những tin nhắn trả lời đều tin nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bằng giọng nói của An Tưởng. Cái thì hỏi thăm sức khỏe cậu, cái thì quan tâm cậu, cái thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kể chuyện cho cậu nghe trước khi đi ngủ.

“Mấy tin nhắn trong này, khi con nghe 10 năm cũng không hết nội dung đâu.” Ánh mắt Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu mang theo ý cười, “Đây mẹ con cố ý bảo ba tìm lập trình viên nghiên cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phát triển một phần mềm mới cho con. Nếu con nhớ mẹ thì lúc nào cũng thể mở ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghe tiếng mẹ đấy!”

An Tưởng kích động nói: “Mẹ còn lưu rất nhiều ảnh trong đó. Chúng ta cũng thể dùng chiếc điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại này để chụp ảnh cùng nhau. Nói mới nhớ, mẹ còn chưa được đứng chung một khung hình với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc Mặc lần nào đâu…”

An Tử Mặc đang nghiêm túc xem điện thoại nghe được lời này thì nhăn mày lại, từ từ ngẩng đầu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Sao mẹ nói cứ như mẹ muốn chết vậy?”

An Tưởng sửng sốt, “Mặc Mặc…”

“Con không thèm cái này.” Cậu lạnh mặt, không chút do dự ném điện thoại xuống bàn. Điện thoại lăn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái rồi rơi xuống dưới đất.

Bầu không khí vui vẻ biến mất theo tiếng rơi của chiếc điện thoại,

An Tử Mặc đen mặt, cậu không đi nhặt món quà của An Tưởng, giọng cậu lạnh lùng: “Mẹ đưa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái này là sợ sau khi mẹ chết con sẽ nhớ mẹ sao? Mẹ cũng chu đáo thật đấy!”

Giọng điệu của An Tử Mặc sắc bén, bàn tay An Tưởng đang đặt trên đầu gối không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nắm chặt lại.

“Mặc Mặc, mẹ không ý đó…” Cô chột dạ, giọngcũng nhỏ đi rất nhiều.

An Tử Mặc cười bất lực: “Ý của mẹ chính như thế. Mẹ nghĩ mình không sống được bao lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa nên mới làm những cái này để an ủi cuộc sống sau này của con.”

An Tưởng buồn bã, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu mọi việc của An Tử Mặc làm không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn thẳng.

cúi đầu xuống.

Sự im lặng của làm An Tử Mặc cảm thấy tức giận.

Cậu không thích dáng vẻ lúc nào cũng nghĩ tới ngày chết của An Tưởng, cậu cũng không thích chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị hậu sự cho mình từ sớm. Những điều đó làm cậu vừa cảm thấy bực mình vừa cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lo lắng.

Bữa tiệc sinh nhật bị gián đoạn như vậy. Hai anh em sinh đôi co rúm vào người anh mình, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dám răng nói nửa lời.

An Tưởng cũng không nói lời nào, quay đầu đi, trộm lau nước mắt.

“Đừng nói mẹ chưa chết, cho mẹchết con cũng sẽ không xem những thứ này đâu.”

“Mặc Mặc…”

An Tử Mặc nhảy xuống khỏi ghế, cậu bỏ cái sinh nhật buồn cười kia ra khỏi đầu mình, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói không chút tình cảm: “Nếu mẹ cho rằng sau khi mẹ chết, con nhìn kỷ vật của mẹ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy vui thì mẹ sai rồi. Con không thích sống trong quá khứ, cũng ghét việc phải nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá khứ. Nếu mẹ muốn con vui thì bây giờ mẹ phải về bệnh viện, chữa bệnh hẳn hoi, chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải lãng phí thời gian lo hậu sự cho mình như này.”

Nói xong những lời này, An Tử Mặc xoay người định đi lên tầng.

An Tưởng gọi cậu lại: “Thế con… không muốn chụp ảnh chung với mẹ sao?”

“Không. Con không thích chụp ảnh.”

Cậu lạnh lùng nói xong câu đó thì cơ thể nhỏ của cậu biến mất khỏi chỗ ngoặt. An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn chăm chú hướng cậu rời đi một lúc lâu rồi khom lưng nhặt điện thoại lên kiểm tra.

Điện thoại chưa hỏng, nhưng chẳng còn tác dụng nữa rồi.

Hàng mi run lên, nắm chặt lấy điện thoại.

Ngực An Tưởng rất đau. Cô nhắm mắt lại ho vài tiếng. Mặt cô tái đi trông thấy.

“Tưởng Tưởng…” Bùi Dĩ Chu đỡ cô, “Lát nữa anh sẽ đi nói chuyện với thằng bé.”

“Anh không cần nói.” An Tưởng không còn sức để thở, “Thằng cũng không nói sai.”

An Tử Mặc không chỉ thiếu đi những cảm xúc, tình cảm bản nhất của con ngườicậu còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thiếu cảm giác an toàn.

Cô dùng nhiều thời gian như vậy mới thể mở được cánh cửa trái tim của cậu. Nhưng bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147lại mở cánh cửa đó ra muốn rời đi, chắc chắn Mặc Mặc cho rằng cô muốn bỏ rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu thêm lần nữa.

Nghĩ như vậy, An Tưởng lại cảm thấy buồn bã.

“… Thôi, mai em vẫn nên về bệnh viện.”

An Tưởng cũng muốn cùng đón Giáng Sinh với con mình, nhưng nhìn tình hình này chắc không được rồi.

không khỏi thở dài, tâm trạng cũng tụt dốc không phanh.

Bữa tiệc sinh nhật trôi qua trong bầu không khí khó xử. Sau khi An Tưởng ngủ, Bùi Chu cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tình đi vào phòng An Tử Mặc.

Quả nhiên cậu nhóc chưa ngủ, cậu nhóc còn đang cuộn tròn người ngơ ngẩn ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đêm Bình An tuyết rơi rất nhiều, phủ trắng cả thành phố. Ánh đèn lấp lóe thắp sáng lên thành phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang chìm trong lớp tuyết dày.

Bùi Chu đóng cửa, đưa điện thoại cho An Tử Mặc, “Mẹ con dùng một tháng để làm cái này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đấy, con chắcmình không c ần sao?”

An Tử Mặc hừ lạnh, không nói lời nào.

“Con làm trái tim ấy bị tổn thương rồi.”

“Chú nói bậy, mẹ con bị bệnh phổi.”

Bùi Dĩ Chu lấy gối ra ngồi đối diện An Tử Mặc, anh bình tĩnh nói: “Mai mẹ con phải về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện tiếp tục trị bệnh. Bácbảo… lần điều trị này lẽ sẽ không được thuận lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như trước nữa.”

Ánh mắt An Tử Mặc lấp lóe.

Bùi Dĩ Chu vỗ vỗ bả vai cậu nhóc, “An Tưởng muốn sống hơn bất kỳ ai khác, nhưng ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không sợ chết.”

An Tử Mặc nhìn điện thoại, cậu vẫn giữ im lặng như cũ.

BùiChu đứng dậy rời đi để cho An Tử Mặc không gian suy nghĩ.

Hành lang không người. Bùi Chu nới lỏng cổ áo mình, trong đầu anh lại lặp lại lời bác© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điều trị chính của An Tưởng nói.

“Tình hình bệnh của An Tưởng lúc này không được lạc quan cho lắm. Anh phải chuẩn bị tâm lý.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Tế bào đã bị khuếch tán từ lâu, chúng tôi cần thực hiện một đợt trị liệu mới.”

“Đối với An tiểu thưnói, phẫu thuật đã không còn là phương pháp điều trị tốt nhất rồi…”

“……”

Bầu không khí trở nên nặng nề.

Đang lúc Bùi Chu do dự không biết nên đi tìm An Tưởng không thì tiếng chuông điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của anh chợt vang lên. Nhìn tên người gọi đến, mày Bùi Chu nhíu chặt lại.

Anh đứng yên một lát rồi nhận điện: “Alo.”

“Bùi Chu, anh muốn làm một cuộc giao dịch à?”

Bùi Chu híp mắt, bóng anh bị kéo dài giữa bóng tối.

Anh ngắt điện thoại, đi vào một quán bar ngầm gần đó theo yêu cầu của An Ngạn Trạch.

Quán bar này không cho con người đi vào. Nayngày lễ nên bên trong nhưng bên trong cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá đông người.

Bùi Chu liếc mắt một cái thấy An Ngạn Trạch. Anh mệt mỏi bước qua.

“Bùi tổng, đêm Bình An vui vẻ.” Thấy Bùi Chu, An Ngạn Trạch nâng ly rượu lên, tươi cười nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Vẻ mặt Bùi Dĩ Chu lạnh lùng: “Chắc anh cũng biết tôi không thích những ngày lễ.”

An Ngạn Trạch cười nhẹ: “Hẳn vợ nhỏ nhà anh không còn nhiều thời gian nữa. Thế nào? Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn giao dịch với tôi không? Tôi giúp vợ anh kéo dài mạng sống, anh giúp tôi ngồi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị trí gia chủ của An gia, tóm lấy công ty An thị vào trong tay. Vụ mua bán này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh sẽ không bị lỗ đâu!”

“Anh muốn phản bội người chú ruột công nuôi dưỡng mình?”

“Chưa bao giờ nghe theo thì làm có phản bội.” Hiếm khi trên mặt An Ngạn Trạch lộ ra nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười hiền hậu, “Anh biết năng lực của tôi mà, cứu một mạng người dễ như trở bàn tay.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi cũng chỉ muốn công ty An thị thôi. Anh cũng biết rõ bây giờ vị trí của An Hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nguyên đang bị đe dọa, rất nhiều kẻ dòm ngó đến. Chỉ cần tôianh bắt tay với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau, chèn ép công ty thì kéo ông ta xuống chẳng phải việc khó. Nếu chúng ta phối hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịp nhàng với nhau, lẽ thứ chúng ta giành được không chỉ có công ty An thị kia thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu.”

Bùi Chu cười nhạo: “An tổng cũng khoác lác hơi sớm rồi. Nhưng dựa vào đâu tôi phải tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh.”

“Bằng việc anh muốn kéo dài mạng sống cho vợ mình.”

“Tôi muốn kéo dài mạng sống cho vợ mình.” Ánh mắt Bùi Chu đãng, “Nhưng anh sẽ thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quan tâm tới sự phản phệ với thể của mình mà giao dịch một cách công bằng sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Xin lỗi, tôi không tin anh đâu.”

thể của An Ngạn Trạch năng lực đặc biệt, anh thể lấy được tuổi thọ, duy trì được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạng sống. Dù là quỷ hút máu nhưng năng lực đó cũng cùng hiếm thấy.

Năng lực như vậy thì đương nhiên sẽ đi kèm với phản phệ nguy hiểm đến tính mạng.

Nếu anh ta cướp một phút cuộc đời của người khác thì bản thân anh ta cũng sẽ mất một phút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuộc đời. Nếu cướp đi một năm cuộc đời thì bản thân anh ta cũng sẽ tổn hại mười tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuộc đời mình. Nếu cướp 400 năm thì anh ta sẽ mất 40 năm hoặc còn nhiều hơn thế. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa anh ta còn phải chịu sự đau khổ do phản phệ mang lại.

thế từ khi sinh ra, An Ngạn Trạch rất ít khi sử dụng năng lực của mình.

Cho đến một ngày nọ, An Ngạn Trạch máu nóng dồn lên não, cướp một ngày cuộc đời nơi nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó truyền cho một con chim nhỏ đã chết. Thế con chim nhỏ đó lại sống được thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày thật.

Sau khi An Hòa Nguyên thấy chuyện đó thì ông ta bắt đầu ép buộc An Ngạn Trạch dùng năng lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình để kéo dài mạng sống cho ông ta. Mỗi lần dùng năng lực của mình, An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều phải chịu rất nhiều đau khổ.

Đúng là anh sẽ không những người râu ria làm mình đau đớn.

Bùi Dĩ Chu khinh bỉ nhìn gương mặt tối tăm của An Ngạn Trạch, “Hoặc An tiên sinh thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho tôi thấy tấm lòng của mình trước.”

Tấm lòng?

Vẻ mặt An Ngạn Trạch căng thẳng, làm sao anh ta thể thật sự kéo dài mạng sống cho An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng được? Nếu An Tưởng không chết thì linh hồn của cô sẽ mãi mãi không quay về cơ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũ, cũng sẽ mãi mãi không thuộc về anh.

Vốn An Ngạn Trạch cho rằng Bùi Chu sẽ không chút do dự đồng ý với giao dịch của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. Nhưng bây giờ xem ra anh coi trọng tình cảm Bùi Chu dành cho An Tưởng quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.

Bùi Chu cười nhẹ, khinh bỉ nhìn An Ngạn Trạch: “An Ngạn Trạch, không biết tôi từng nói với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa.”

An Ngạn Trạch ngẩng đầu.

Bùi Dĩ Chu đứng từ trên cao nhìn xuống, “Linh hồn của anhmàu xám.”

Màu xám tượng trưng cho gian xảo dối trá.

Bùi Dĩ Chu thu tầm mắt lại. Anh đi được hai bước thì dừng lại: “Nhưng anh yên tâm, một ngày nào đó tôi sẽ tiêu diệt An gia, nhưng không phải vì anh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App