GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 66

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Không biết ai đã gửi video An Tử Mặc dạy học cho các bạn nhỏ ở bệnh viện tài khoản có dấu V. Hôm sau, video ấy đã lên hotsearch.

Video được quay cùngnét, thu được ràng tiếng đọc sách trong trẻo vang lên giữa phòng bệnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc bạn nhỏ nhỏ nhất trong phòng bệnh ấy nhưng lại đứng thẳng lưng, viết những con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chữ cùng ngay ngắn và xinh đẹp lên trên bảng, không xiêu xiêu vẹo vẹo như chữ của những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nhỏ cùng tuổi.

An Tử Mặc rất ăn ảnh. Trong video, làn da trắng hồng, những sợi tóc đen nhánh của cậu được thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại cùng chân thực nét, giống như các thiếu gia nhà giàu trong TV vậy.

dân mạng xem video này đều sôi nổi khen ngợi phía dưới.

—— Lúc tôi 3 tuổi còn đang mải nghịch bùn đó hu hu hu.

—— Bạn nhỏ nàythiên tài đúng không? Nhiều chỗ bạn ấy nói còn dễ hiểu hơn tôi nữa đó! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

—— Mẹ nó! Em trai, em có muốn yêu đương với chị không? Chị chỉ hơn 20 tuổi thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à.

—— A a a a, đây không phải bạn nhỏ hôm đó tui nhặt được sao?

Bình luận cuối cùng kia đã thu hút sự chú ý của rất nhiều cư dân mạng, thế bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 click vào Weibo của người ấy để xem các bài viết. Cuối cùng bọn họ tìm được tấm ảnh chụp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gần của An Tử Mặc hômcậu lạc đường. Trong ảnh, cậu có chút lôi thôi, bẩn thỉu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng vẫn giữ nguyên được vẻ đẹp của mình, không khác mấy so với bạn nhỏ trong video. Sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bọn họ lướt xuống dưới phần bình luận thì tìm được tài khoản đăng truyện tranh của An Tưởng.

An Tử Mặc bị viêm ruột thừa nên truyện tranh chưa được An Tưởng cập nhật chương mới, các bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 luận giục chương mới cũng không ítbên dưới. Không ngờ chuyện này vừa nổi lên thì truyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tranh của An Tưởng cũng nổi lên như bão, phía dưới mỗi chương truyện đều ít nhất hơn 10000 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lượt đọc cùng hàng nghìn lượt bình luận, chia sẻ.

An Tưởng nằm cũng không ngờ mình lại nổi tiếng theo cách này.

An Tử Mặc thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất viện nên không để ý tới tin tức. Nhưng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoài phòng bệnh rất nhiều người đứng, còn cả mấy phóng viên nghe danh tiếng cậu tìm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa.

Cậu không muốn gặp người lạ nên trực tiếp khóa cửa luôn.

Thu Dương ngồi giường bên cạnh buồn bã nhìn cậu, “Tử Mặc, em chuẩn bị xuất viện sao?”

Bệnh của Thu Dương đã nặng hơn, hiện tại muốn ăn uống cậu cũng phải dùng ống truyền qua mũi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn được. Trạng thái của cậu cũng không phảitốt, nhưng hôm nay An Tử Mặc xuất viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên cậu vẫn cố gượng dậy để nói chuyện với An Tử Mặc một lát.

“Có lẽ buổi chiều cùng Mặc Mặc sẽ đi.” An Tưởng an ủi Thu Dương, “Sau khi thu dọn đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đạc xong định mang Mặc Mặc đi khám tổng thể.”

Nghe đến chỗ đi khám thì Thu Dương cười: “Đi khám tổng thể cũng tốt, nếu phát hiện vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cũng thể điều trị sớm.”

An Tử Mặc kéo khóa bacủa mình lên đặt ở một bên. Chờ y tới gọi thì cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi khám tổng thể. Khám tổng thể này rất tốn thời gian, làm xong cũng tốn tới vài tiếng. May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khám xong thì không còn vấn đề nữa. Trái tim đang treolửng của An Tưởng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xong tờ kết quả khám bệnh cũng trở về chỗ cũ.

Xe của BùiChu đã dừng bên ngoài bệnh viện. An Tử Mặc chuẩn bị nói lời tạm biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng Thu Dương.

Ban đầu, An Tử Mặc định không nói với Thu Dương, đeo ba của mình rời đi. Nhưng An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng lại ngăn cậu lại, đẩy cậu về phía Thu Dương.

“Tôi phải đi rồi.” An Tử Mặc bị ép đi đến chỗ Thu Dương nói lời tạm biệt.

Thu Dương đã sớm quen bộ dáng này của An Tử Mặc. Cậu không để ý chút nào cả, lấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyển vở từ trong ngăn kéo ra đưa cho An Tử Mặc: “Đây, cho em nè.”

“Cái đây?”

“Quà xuất viện của em đó!”

An Tử Mặc nhướng mày nhận lấy. Cậu đang định lật ra xem thì Thu Dương nói: “Sau khi về rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em mở ra xem sau cũng được.”

An Tử Mặc gập lại, xoay người định rời đi.

“Tử Mặc!”

An Tử Mặc quay đầu.

Thu Dương mím môi, trong mắt cậu chứa đựng những cảm xúcAn Tử Mặc không hiểu được. Một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau, Thu Dương mới từ từ mở miệng: “Nếu mà em rảnh, hãy nhớ, hãy nhớ tới thăm anh.”

An Tử Mặc không đồng ý cũng chẳng từ chối. Cậu cũng không ngoảnh đầu lại rời khỏi bệnh viện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bên ngoài bệnh viện không mùi thuốc sát trùng gay mũi. Không khí cùng mát mẻ và thông thoáng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mây trắng trên bầu trời nhẹ nhàng trôi. An Tử Mặc từ từ đi về phía trước, sau đó cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bước đi nhanh hơn, nhanh chóng chạy vào trong xe.

“Con không xem quà của Thu Dương sao?” An Tưởng đã sớm biết con mình gấp không chờ nổi rồi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứ ngại nên không dám mở ra nên đành phải cho cậu một bậc thang để bước xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc nhướng mày, giả như nghe lời An Tưởng mở quyển vở nhỏ kia ra.

Trên mỗi trang vở đều hình vẽ tay cùng tên của các bạn nhỏ, tất cả đều vẽ An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc. Nét vẽ cùng nét chữ của các bạn nhỏ ấy đều vô cùng non nớt, nhưng lại nhắn nhủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những lời khác nhau.

[Cảm ơn thầy giáo Tử Mo*. —— Vương Bằng Bằng.]

[Tuy rằng rất muốn được học thầy tiếp, nhưng mong thầy sẽ không bị bênh* nữa nha. —— Hứa Khả.]

[Nhớ phải tới thăm em nha thầy. —— Lưu Kim Kim.]

[Thầy Tử Mo, khi nào em lớn, em muốn kết hun* với thầy. —— Meo Meo.]

*Những đoạn in nghiêng là những chỗ còn sai chính tả trong lời các bạn nhỏ muốn nói với An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc nha mọi người chứ không phảitui type sai đâu ^^

An Tử Mặc nhíu cái mũi nhỏ của mình lại, gập quyển vở kia vào.

Những hình vẽ cùng lời nhắn ấy đều bị An Tưởng nhìn thấy hết, nhịn cười nói, “Mặc Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn muốn gả cho con kìa.”

An Tử Mặc nhíu mày, “Con không muốn kết hôn.”

“Tại sao?”

“Phiền phức.”

An Tưởng nghiêng nghiêng đầu, tiếp tục trêu con mình, “Gặp được mấy bạn nữ xinh đẹp cũng không kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hả? À nếu bạn nam mẹ cũng không ý kiến đâu!”

Vẻ mặt An Tử Mặc hết xanh lại trắng, cậu giận dữ mắng lại: “Con còn đang trẻ con đấy! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mẹ đừng nói mấy chuyện người lớn này với con được không? Mẹ chưa nghe câu phải giữ cho trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một môi trường trưởng thành lành mạnh à?”

An Tưởng bị mắng xong ngốc luôn.

Cái, cái này không lành mạnh hả???

thấy con mình không vui thì ngượng ngùng sờ mũi không nói nữa.

Sau khi về nhà, An Tử Mặc đặt quyển vở nhỏ kia lên trên giá sách. Sau một hồi ngẫm nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lại cầm quyển vở đó nhét vào ngăn kéo nhỏ bên cạnh quan tài. Buổi tối, trước khi ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu lại cầm quyển vở ra, nghiêm túc đọc từng trang một.

Quan tài rất nhỏ, cậu trong này cảm thấy rất an toàn.

Đời trước, An Tử Mặc chưa từng được nhận quà. Cậu khôngbạn bè, cũng chẳng có người nhà. Cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sống bị An Tưởng hành hạ làm cậu sống không bằng chết. Quyển vở này chính món quà thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai cậu nhận được trong đời. Còn món quà đầu tiên cũng chính là món đồ chơi mà An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng mua cho cậu trước đó thì đã bị cậu phá hỏng lâu rồi.

Mấy hình vẽ trong quyển vở này rất xàm xí, những dòng chữ bên cạnh cũng vậy.

Một tay An Tử Mặc chống cằm, một tay thì lật vở ra xem. Trong đầu cậu không khỏi nhớ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình ảnh các bạn nhỏ tranh nhau gọi cậu là “thầy” lúc còn bệnh viện. Nghĩ lại thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khá oai đó chứ?

Cốc cốc cốc.

An Tử Mặc vội vàng giấu quyển vở vào trong ngăn kéo, hắng giọng nói: “Vào đi.”

“Con uống sữa đi.” An Tưởng đưa cái ly qua.

An Tử Mặc đang định uống thì phát hiện màu sắc của sữa kỳ lạ, “Sao sữa lại màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồng hả mẹ?”

An Tưởng không giấu cậu nhóc thẳng thắn nói: “Bác bảo con đang bị thiếu dinh dưỡng, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ cho chút máu vào. Đây máu của mẹ đó, con uống đi, không sao đâu.”

Giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ kia của An Tưởng làm An Tử Mặc hít một hơi thật sâu. Cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu của mẹ thì không sao?

“Con không uống.”

“Không được.” An Tưởng cứng rắn nói, sau đó cầm lấy cái ly đưa sát miệng An Tử Mặc. Thấy An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc uống xong cô mới gật gật đầu, “Được rồi, con nhe răng ra cho mẹ xem.”

Bị rót cho một chút máu người, An Tử Mặc cảm thấy vô cùng khó chịu nhe răng ra cho An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng xem. Vẻ mặt cậu rất giống một chú hổ con hung dữ. Tuy rằng dữ thật đấy, nhưng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng sợ chút nào.

Hai cái răng nanh kia lại mọc dài trở lại, trắng trắng nhọn nhọn trông rất đáng yêu.

An Tưởng sờ qua một chút sau đó dặn: “Con không được tiếp tục mài răng biết chưa?”

An Tử Mặc mất kiên nhẫn bĩu môi: “Con biết rồi.”

“Tối mai con có muốn tới bệnh viện dạy cho mấy đứa Thu Dương nữa không?”

An Tử Mặc quay đầu đi không nói lời nào.

“Dù sao sau khi con tan học con cũng rất rảnh, hơn nữa nhà trẻ cũng không xa bệnh viện lắm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Con đi qua đó chơi cũng không sao.” An Tưởng đã hiểu tính của con mình nên trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy do giúp cậu.

An Tử Mặc không phản đối chính đồng ý.thế ngày hôm sau, cậu đứng giữa những tiếng hoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của các bạn nhỏ khác tiếp tục dạy học cho họ. Thu Dương hôm nay không tới lớp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nhóc phải ở yên trong phòng bệnh, chuẩn bị làm phẫu thuật vào ngày mai.

Sau khi dạy xong cho mấy bạn nhỏ kia, An Tưởng mạnh mẽ kéo An Tử Mặc đi qua thăm Thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dương.

Thật ra thì tình hình hiện tại của Thu Dương cũng không tốt lắm. Tuổi cậu nhóc còn nhỏ, hóa trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã không còn khả năng ngăn cản các tế bào ung thư khuếch tán trongthể của cậu. Mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua hai ngày thôi trông Thu Dương đã gầy đi rất nhiều. Thấy An Tử Mặc tới đây thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình thì ánh mắt mờ mờ của cậu nhóc sáng hẳn lên.

“Tử Mặc! Em đến rồi!”

An Tử Mặc đi đến mép giường của Thu Dương. An Tưởng không làm phiền hai bạn nhỏ, rời khỏi phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh để lại không gian riêngcho họ.

Ánh trăng chiếu rọi vào trong phòng bệnh.

Thu Dương không ngồi dậy được. thức ăn của cậu được truyền qua đường mũi nên hơi thở của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng hơi hỗn loạn nặng nề.

“Chú bác bảo 4 giờ chiều mai anh phải làm phẫu thuật.”

“Ừ.”

“Chờ anh phẫu thuật thành công, khỏe lại, anh sẽ xuất viện tới tìm em chơi. Đến lúc đó chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi sân bóng đá bóng đá được không?” Cậu nhìn ra cửa sổ, hướng mắt nhìn thế giới bên ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trong ánh mắt cậu không giấu nổi sự khát khao chờ mong.

An Tử Mặc không giống người khác. Cậu không thích nói dối. thế mặt cậu cảm, dùng giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạnh băng phá tan ảo tưởng không thực tế kia của Thu Dương: “Cậu bị ung thư, hiện tại lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thế này, đến 8 phần không khỏe lại được.”

Đúng là những lời này làm sự vui sướng của Thu Dương vụt tắt.

An Tử Mặc không cảm xúc nên cậu cũng không cảm thấy áy náy. Cậu chỉ cảm thấy mình đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói cho Thu Dương sự thật thôi.

“Anh biết.” Đột nhiên Thu Dương mở miệng, giọng nói mang theo chút đau khổ.

An Tử Mặc nhíu mày lại.

“Nhưng ông bà, còncả các chú bác sĩ đều tin tưởng anh, cổ vũ cho anh.” Thu Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói một mạch, cười thật tươi, “Vì thế anh cũng muốn thử tin tưởng vào bản thân mình một lần.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Tin tưởng chẳngích cả.”

Thu Dương không trách An Tử Mặc lạnh lùng. Cậu cố gắng giữ chặt lấy tay An Tử Mặc.

An Tử Mặc không thích đụng chạm vào người khác, đang lúc cậu định rút tay ra thì ánh mắt cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đập vào cánh tay gầy trơ xương của Thu Dương. Trên tay cậu đầy những vết kim đâm, xanh xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tím tím cả một mảng. Da của Thu Dương cũng chẳng còn chút sức sống nào nữa.

An Tử Mặc không khỏi mím môi, nâng mắt lên.

Tuy rằng hiện tại Thu Dương đang cùng đau đớn nhưng trong lòng cậu nhóc không chút cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 oán hận hay đau khổ nào. Ánh mắt Thu Dương sáng đến kỳ lạ.

“Tử Mặc, chúng ta cược với nhau, được không?”

“Cược cái gì?”

Thu Dương cười: “Nếu ngày mai anh phẫu thuật thành công thì anh sẽ thắng, em sẽ phải gọi anh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh.”

Buồn cười thật đấy.

An Tử Mặc cười nhạt: “Nếu thua thì sao?”

Thu Dương nghĩ nghĩ: “Thế anh sẽ là em em.” Gọi một đứa nhóc 3 tuổi anh, đây sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhượng bộ lớn nhất của Thu Dương.

“Được.”

“Chúng ta ngoéo tay.” Thu Dương vươn ngón út của mình ra.

“Trẻ con……” An Tử Mặc lẩm bẩm một tiếng nhưng vẫn đưa đầu ngón tay của mình qua ngoéo với Thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dương một cái.

Đã hết thời gian thăm bệnh. An Tử Mặc nhảy xuống ghế đi ra khỏi phòng bệnh. Trước khi rời đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu không khỏi quay đầu nhìn qua Thu Dương. Dưới ánh đèn lờ mờ của phòng bệnh, Thu Dương đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nằm trên giường bệnh vẫy tay cười cười với cậu. Cho đến tận khi cửa phòng đóng lại, nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia mới biến mất.

Sau khi về nhà, An Tử Mặc vẫn luôn nhớ đến ván cược của mình cùng Thu Dương. Đi học, ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cơm, lúc nào cậu cũng nghĩ đến.

Mãi mới tan học. An Tử Mặc nắm tay An Tưởng, nhanh chóng chạy tới bệnh viện.

Không hiểu sao hôm nay lúc đi vào bệnh viện, bầu không khí đây cứ kỳ lạ. Cứ như thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mất điều đó. An Tưởng đi theo An Tử Mặc vào phòng bệnh của Thu Dương, phát hiện giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của Thu Dương đang trống không, y đang thay ga giường mới.

An Tưởng cảm thấy kỳ lạ, cũngnhiều suy nghĩ không may nảy ra trong đầu cô.

“Cô y tá ơi, tôithể hỏi cô một câu được không?” An Tưởng đi vào, “Bé trai Thu Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giường này đâu rồi?”

“Đêm qua bệnh tình chuyển biến xấu, bệnh nhân qua đời rồi.”

Ycũng không ngẩng đầu lên, nói chuyện như đang nói những câu chuyện ăn cơm uống nước bình thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Mỗi ngày bệnh viện rất nhiều người chết đi, lớn nhỏ có, giàtrẻ có.thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây cũng không phải việc kỳ lạ.

An Tưởng lùi về sau vài bước, không nhịn được nhìn qua sau lưng mình.

An Tử Mặc đứng ngoài cửa, chưa động đậy nửa bước. Con mắt cậu đen nhánh, không nhìn ra vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 buồn. Cậu nhìn thẳng vào cái giường trống không kia không nói cũng không chớp mắt.

Từ sau khi trở về, An Tử Mặc trở nên yên lặng.

Cậu ngồi yên trong quan tài, nhìn chằm chằm vào quyển vở nhỏ kia.

Trang đầu tiên trong quyển vở nhỏ ấy chính lời nhắn của Thu Dương.

[Chờ anh khỏe lại anh sẽ đi tìm Tử Mặc chơi.]

Phía dưới một bức vẽ, trong đó hai bạn nhỏ nắm tay nhau, cười tươi đá cầu dưới ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt trời.

An Tử Mặc nắm chặt trang giấy, cho đến tận khi An Tưởng vào ngồi xuống cạnh cậu.

“Mặc Mặc, của Thu Dương mời chúng ta đến dự lễ tang của cậu ấy. Con muốn đi không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lông mi An Tử Mặc rung rung. Cậu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói ra câu trần thuật: “Cậu ấy thua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.”

Vẻ mặt An Tưởng cứng lại, trong lòng đau đớn một cách khó tả. không biết an ủi An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc thế nào nên chỉ thể ôm cậu một cái thật chặt.

***

Lúc mất đi, Thu Dương mới chỉ6 tuổi 4 tháng. Tiền hỗ trợ điều trị kia còn chưa kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng. Vì thế bà của Thu Dương dùng số tiền ấy để làm cho cậu một lễ tang đầy đủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuổi của Thu Dương còn nhỏ nên cũng không làm lớn lắm. Ngoài An Tưởng thì bà cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ mời thêm một vài người quen khác.

Thu Dương bị bệnh đã 3 năm rồi. Ba mẹ cậu không chi trả nổi số tiền điều trị khổng lồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên đã rời đi từ rất lâu, bây giờ cũng không biết họ đang như nào, đang đâu. Tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy, ông của Thu Dương vẫn cố gắng. cho cháu mình bệnh nặng như thế nào họ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn tiếp tục hy vọng, tiếp tục cố gắng. Bây giờ Thu Dương mất đi thật rồi, mọi hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của bọn họ cũng tan tành. thế bọn họ khóc nấc lên trước mộ của cậu.

Hôm đó trời âm u, dường như cảnh vật cũng buồn cùng con người.

Tất cả những người đứng quanh đó đều khóc. An Tử Mặc không biết khóc. Cậu lẳng lặng đứng một bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn ảnh chụp của Thu Dương trên mộ.

Cậu vẫn còn nhớ ván cược kia, cũng vẫn còn nhớ rõ nụ cười biến mất sau cánh cửa ấy.

Cuộc đời…… đáng giá đến vậy sao?

An Tử Mặc không biết. Chỉ cậu cảm thấy ảnh chụp trên bia mộ quá chói mắt.

Những người đến viếng đều đặt một bông hoa. An Tưởng cũng đặt một bông hoa. Trong bông hoa đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kẹp một tấm thẻ.

[Thu Dương chính ánh sáng của thế gian, mãi mãi tồn tại với thế giới này.]

“Mặc Mặc, chúng ta phải đi rồi.”

An Tưởng nắm chặt lấy tay An Tử Mặc kéo cậu rời đi. Hai người từ từ ra khỏi nghĩa trang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc dừng chân, quay đầu ngoảnh lại. Trên mộ, Thu Dương vẫn đang tươi cười, chăm chú nhìn cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi xa. Nụ cười của Thu Dương như những ánh sao sáng nhất trên bầu trời.

Cậu thu tầm mắt, xoay người rời đi không ngoảnh lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 66 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App