GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 103

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Bùi Dĩ Chu đăng ký xong rất nhanh. An Tử Mặc cầm số thứ tự đứng im chờ.

Luật chơi của cuộc thi tính nhẩm này khá đơn giản, MC sẽ dựa theo số thứ tự đăng mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai bạn nhỏ lên sân khấu, sau đó đưa ra hai đề toán, ai làm xong nhanh nhất, đúng nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất thì sẽ chiến thắng, tiến vào vòng đấu tiếp theo.

Các vị phụ huynh cảm thấy rất hứng thú với cuộc thi này, không ít bạn nhỏ đăng tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gia. Người lớn nhất chừng 8 tuổi, người nhỏ nhất tầm 4, 5 tuổi. ĐềMC ra cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đơn giản, đều phép cộng trừ với số hai chữ số. Với những đứa nhỏ thì người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn chỉ ra đề 7 + 8 bằng mấy thôi.

Không thể nghi ngờ cuộc thi như nàysự sỉ nhục cho chỉ số thông minh của An Tử Mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu cảm thấy mấy trò chơi như này quá ngu ngốc. Nghĩ đến lát nữa mình cũng phải lên sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khấu thi, An Tử Mặc cảm thấy mất hết mặt mũi.

Nhưng mà…

Mẹ cậu thích con hổ con kia.

Con hổ có bộ lông màu cam kia khá giống con mẹ cậu từng vẽ. Điều đó phải đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chứng minh… sâu trong thâm tâm, mẹ vẫn còn nhớ đến cậu không?

Đang lúc An Tử Mặc hoảng hốt thì MC gọi tên cậumột bạn nhỏ khác.

An Tử Mặc chuẩn bị lên sân khấu thì An Tưởng căng thẳng giữ chặt tay cậu lại: “Mặc Mặc, thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cái này chỉ để giải trí thôi, con không cần căng thẳng quá đâu!”

An Tử Mặc nhướng mày, tách tay An Tưởng ra rồi đi lên.

An Tưởng nhắm chặt tay lại, mồ hôi chảy đầy trên trán. Thời gian và An Tử Mặc chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với nhau không tính lâu, nhưng qua những việc nhỏ, cũng thể biết được cậu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bạn nhỏ có lòng tự trọng rất cao. Hôm nay trong trung tâm thương mại không ít người. Chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này sảnh lớn lại càng nhiều người hơn. Nếu mà không làm được bài, chắc lòng tự trọng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu sẽ bị tổn thương sâu sắc lắm.

Đột nhiên An Tưởng cảm thấy đau lòng, thậm chí còn muốn kéo con mình xuống dưới.

Con ư??

An Tưởng bị suy nghĩ của mình dọa sợ, thu hết những suy nghĩ của mình, tập trung nhìn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sân khấu.

An Tử Mặc mặc một cái áo sơ mi sọcmột cái quần đùi, dáng vẻ cậu nghiêm túc, phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thái hơn người. Mái tóc đen mềm mại xuống chán, da cậu trắng như tuyết, gương mặt đẹp© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 góc cạnh. Hai mắt cậu đen nhánh. Cậu đứng im một chỗ trên sân khấu như một bức tranh vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sự xuất hiện của cậu lập tức hấp dẫn rất nhiều ánh mắt. Có không ít người qua đường dừng chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứng lại xem.

An Tưởng lo lắng An Tử Mặc sẽ căng thẳng hoặc cuống lên. Nhưng không, cậu đứng cạnh MC, ung dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đón nhận những tầm mắt đang nhìn vào mình, thậm chí cậu còn cho An Tưởng ánh mắt yên tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dáng vẻ bình tĩnh của cậu nhóc hoàn toàn khác với sự căng thẳng của trai bên cạnh.

“Đầu tiên hai bạn nhỏ giới thiệu về mình được không? Bắt đầu từ cháu nhé?”

MC hỏi bạn nhỏ bên cạnh An Tử Mặc trước. Cậu nhóc béo cầm microphone đỏ mặt lên, lắp bắp cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nửa ngày mới giới thiệu xong bản thân. Dáng vẻ đáng yêu của cậu đã nhận được những tiếng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thiện ý của người dưới sân khấu.

MC lại đưa microphone cho An Tử Mặc: “Thế cháu thì sao? Cháu tênvậy?”

“An Tử Mặc.”

“Là mẹ cháu đưa cháu đến tham gia cuộc thi này sao?”

An Tử Mặc vô cảm nói: “Là cháu muốn tặng quà cho mẹ cháu.”

MC: “Cháu định lấy giải nhất sau đó đưa cho mẹ sao?”

An Tử Mặc nhíu mày nhỏ: “Giải nhất cháu muốn lấy lúc nào cũng được. Nhưng con hổ đằng kia chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy được hôm nay thôi.”

“!!!”

Ngông cuồng thật!

Cái giải nhất muốn lấy lúc nào cũng được? Còn nhỏ đã tự tin như này rồi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Không thể không nói, đúng An Tử Mặc rất khiến người ta chú ý.

An Tưởng ngượng ngùng che mặt lại, thế, đúng nên Mặc Mặc mới tham gia cuộc thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này sao? Không thể không nói cô hơi cảm động thật.

“… Mặc Mặc nhà anh cũng tự tin thật đấy!” An Tưởng không nhịn được nhỏ giọng nói với Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu.

Người đàn ông cười nhẹ: “Không phải tự tin, đó thực lực của thằng bé.”

An Tưởng: “?”

Cáithế này? Mấy người nhà anh đều kiêu ngạo đến vậy sao?

Lúc này, MC cho hai bạn nhỏ về chỗ mình. Trước mặt hai ngườimột cái chuông, ai có đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 án thì sẽ bấm vào đó để giành quyền trả lời. Sau khi hết thời gian đếm ngược, màn hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện ra phép tính đầu tiên.

[16 + 17 =?]

Đang lúc bạn nhỏ kia đọc phép tính suy nghĩ, An Tử Mặc bấm chuông, nhanh đến mức không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian suy nghĩ: “33.”

Phép tính này chẳng chút khó khăn nào với người lớn, với những bạn nhỏ thông minh thìcũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng quá khó. Nhưng An Tử Mặc trả lời rất nhanh nên nhận được khá nhiều sự khen ngợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ người khác.

Phép tính thứ hai đến rất nhanh.

[33 + 18 =?]

An Tử Mặc rung chuông thêm cái nữa, bình tĩnh đáp: “51.”

[78 – 19 =?]

“59.”

[785496 587965 + 3457 =?]

“Từ từ, đề này sai rồi…”

MC còn chưa dứt lời, An Tử Mặc lại tiếp tục rung chuông. Cậu trả lời chẳng chút suy nghĩ: “200988.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

MC ngẩn người, yên lặng lấy máy tính ra tính. Thế mà đáp án lại giống An Tử Mặc.

Khán giả bên dưới im lặng.

An Tưởng khiếp sợ. Bạn nhỏ 4 tuổi này… tính nhẩm giỏi vậy sao? Chẳng lẽ Mặc Mặc thần đồng?!!! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Chú ơi, chú nhanh chút được không?”

An Tử Mặc chỉ muốn nhanh chóng lấy con hổ kia xong về nhà. Sự im lặng của MC làm cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhịn được mở miệng giục. Nhưng lúc nhìn ánh mắt ngạc nhiên của An Tưởng dưới sân khấu, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiên mắt cậu lóe lên, khóe miệng nhếch lên, “Chú à, mấy đề này quá dễ với cháu. Thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, chú cho cháu một dãy số, sau đó lại gọi một người bất kỳ, bảo họ đọc một dãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 số. Nếu trong thời gian 1 giây cháuthể đưa ra đáp án đúng thì đưa con hổ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cháu. Đương nhiên chú cũngthể đổi đối thủ cho cháu, sao mà nói thì anh trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia thi với cháu cũng không công bằng cho anh ấy lắm.”

Thi đấu cùng thần đồng, đúng không công bằng thật.

MC chưa từng gặp bạn nhỏ nào như này, ngay cả ban tổ chức cũng chưa từng gặp bạn nhỏ 4 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuổi nào kiêu ngạo như này. Giọng điệu này của cậu đúngđã khơi lên sự hiếu thắng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng MC. MC quay xuống nhìn người bên dưới một lúc.

MC hỏi: “Số dài hơn cũng được?”

An Tử Mặc gật đầu: “Vâng, dài như số điện thoại cũng được.”

MC vỗ đùi, trực tiếp đọc một dãy số điện thoại, sau đó gọi một người qua đường đọc số điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thoại lên. An Tử Mặc chỉ nhìn lướt qua sau đó bình tĩnh trả lời.

Đáp án hoàn toàn chính xác.

Tốc độ của cậu nhanh đến mức không thời gian suy nghĩ.

An Tử Mặc ôm chú hổ con đến cạnh An Tưởng đưa cho cô: “Đây mẹ.”

An Tưởng vẫn ngơ ngác nhìn cậu.

“Thật ra con thần đồng.” An Tử Mặc vênh váo khoe, “Là kiểu chỉ số thông minh 150 đấy!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Từ trước đến nay, cậu chưa từng cảm thấy tự hào về chỉ số thông minh của mình. Nhưng vào lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này, cậu cảm thấy sung sướng khi trí tuệ của mình trở thành sự kiêu ngạo của mẹ. Cậu sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trưởng thành bên cô, sẽ trở thành nhà nghiên cứu thuốc nổi tiếng thế giới, sẽ trở thành đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giỏi nhất của An Tưởng.

An Tưởng ngơ ngác nhận lấy chú hổ con. Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của chú hổ con, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó bắt đầu nảy nở trong lòng cô.

An Tử Mặc không quan tâm đ ến ánh mắt xung quanh, cậu tự nhiên dắt tay An Tưởng: “Đi thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng ta đi ăn cơm nào mẹ.”

An Tưởng: “……” Vẫn ngơ ngác.

“Đúng rồi, về sau mẹ không cần học trên mạng nữa đâu, con dạy cho mẹ.”

An Tưởng: “……”

An Tử Mặc: “Cái khóa học đó của mẹ con từng xem rồi, dạy toàn cái linh tinh.”

An Tưởng: “…………”

Người qua đường bên cạnh: “………….”

Đây đúng thần đồng thật!!!

***

Đến tận lúc về nhà An Tưởng vẫn còn ngây ngốc. Chờ khi An Tử Mặc vào phòng, cô mới bừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tỉnh. Một tay ôm hổ, một tay kéo Bùi Chu vào phòng ngủ.

“Chuyện của thằng sao?!”

Bùi Chu bình tĩnh cười, biểu cảm rất giống An Tử Mặc.

An Tưởng ôm ngực, “Thằng thần đồng thật hả?”’

Bùi Chu khiêm tốn: “Chỉ là hơi thông minh chút thôi.”

Hơi?

Thông minh chút thôi?

Bùi tiên sinh, phải anh hiểu nhầm về năm chữ “hơi thông minh chút thôi” không??

Lúc dạy thêm cho An Tử Mặc, An Tưởng không ngờ cậu nhóc lại thông minh như vậy.ra những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đề vô cùng đơn giảncách cậu trả lời cũng bình thường. An Tưởng cảm thấy cách cậu trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời bình thường là vì thỉnh thoảng cậu nhóc sẽ sai một hai câu, sau đó còn nhờ giảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho một số câu khó nữa.

Bây giờ nghĩ lại, ràng cậu nhóc cố ý.

An Tưởng nghĩ lại những chuyện đã qua mà đỏ hết cả mặt. Vấn đề đơn giản như thế, sao An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc lại làm sai được chứ?

“Trước đó thằng chưa từng nói với em. Hơn nữa lúc em dạy, thỉnh thoảng thằng còn làm sai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có câu còn hỏi em nữa. Nếugiỏi như vậy saolại chẳng nói với em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng sợ em không thích sao?”

An Tưởng cảm thấy chuyện này khá khả năng.

Nghe nói nhiều bạn nhỏ quá thông minh nên bị coi quái vật, chắc An Tử Mặc sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ghét cậu nên mới giả vờ làm trẻ con bình thường nghe cô dạy.

BùiChu thong thả nói: “Có lẽ thằng muốn gần gũi với em hơn.”

“Hả?”

“Thằng lấy cớ để nói chuyện với em đó!” Bùi Dĩ Chu dịu dàng xoa đầu An Tưởng, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh chứa nhiều cảm xúc, “Tưởng Tưởng, Tử Mặc rất quan tâm đ ến em. Sau khi đi, lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thằng cũng nhớ đến em. thế… em đừng xa cách thằng bé, đẩy ra khỏi cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình.”

An Tử Mặc nhạy cảm yếu đuối, cậu nhóc không thể chịu bất cứ tổn thương về tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được nữa.

An Tưởng ôm hổ con trong tay,hơi nhăn mày lại.

“… Nhưng em chẳng nhớhết.”

“Em không cần nhớ.” Bùi Dĩ Chu ôm cô, “Chỉ cần em mãi mãi bên anhcon được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi!”

Cái ôm của anh vừa chắc chắn vừa ấm áp. Ngửi mùi hương mát lạnh dễ chịu trên người anh, khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 năng suy nghĩ của An Tưởng từ từ giảm đi. không nhịn được cọ cọ vào người anh, cặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 răng nanh nhòn nhọn lại nghịch ngợm chui ra.

Bùi Chu cảm nhận được hai cái răng nanh nho nhỏ của gái trong ngực mình. Anh mím môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn cười, đùa An Tưởng: “Em nghĩ sao?”

An Tưởng đỏ mặt. giẫm mạnh vào chân anh, giận dỗi: “Đầu anh chỉ toàn cái đó thôi à?”

“Rõ ràng em chọc anh trước.” Bùi Chu nâng cằm An Tưởng lên, nhẹ nhàng đặt môi mình lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó, “… Em tính làm kẻ cắp la làng đấy à?”

An Tưởng rụt vờ không đồng ý. Nhưng tại mùi hương của người đàn ông quá hấp dẫn, bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của anh quá gợi cảm. Hơn nữa anh còn đang vây quanh người cô nữa. ThếAn Tưởng vứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay cái thứ gọi trí đi, chủ động thò người lại hôn anh cả nửa ngày.

Mắt thấy anh chuẩn bị ôm mình tiếp tục vào lăn quan tài, An Tưởng vội ngăn anh lại, th © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dốc quay đầu đi: “Đừng, con còn chưa ăn…”

“Không sao, nữa người giúp việc sẽ tới nấu cơm.”

“……” An Tưởng cứng họng, “Thế, thế cửa…”

BùiChu nghiêm túc: “Lúc chúng ta vào anh đã khóa rồi!”

An Tưởng: “……”

An Tưởng: “…………!!!”

Người đàn ông này đã mưu từ trước rồi!

Trong đầu người đàn ông này chỉ toàn phế liệu màu vàng thôi!!

An Tưởng không chịu nổi sự tấn công của Bùi Chu, cuối cùng cô cũng cúi đầu cùng anh lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quan tài.

Sau khi lăn quan tài xong, An Tưởng mệt không thở ra hơi.

Bùi Chu lại khác hoàn toàn với cô. Anh cứ như nam hồ ly tinh sống nhờ việc hút âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khí của phụ nữ vậy, mỗi lần xong việc đều bừng bừng sức sống, mặt tươi tỉnh. ràng lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vận động của anh nhiều hơn An Tưởng nhưng lần nào người nằm bẹp quan tài cũng An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng nằm bẹp xuống quan tài khóc chít chít. Đôi mắt vẫn còn đỏ hồng vì vừa rồi khóc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu làm như không thấy sự oán trách trong mắt cô. Anh cầm máy tính xử tài liệu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Trước đó em thấy mấy thứ trên mạng.”

“Hả?” Bùi Dĩ Chu không dời mắt khỏi máy tính. Anh ừ nhẹ một tiếng như đáp lại An Tưởng.

“Người ta bảo em vẽ truyện tranh, hình như truyện đó liên quan đến Mặc Mặc đúng không? Truyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế anh?”

Bùi Chu cũng người nổi tiếng, độ hot của anh cũng chẳng thua kém mấy nam idol đang hot © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 fan của mình. Tuy rằng An Tưởng không hay lướt mạng nhưng thỉnh thoảng cũng đọc được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vài bình luận cùng tin tứ liên quan đến Bùi Chu. Trong đó cả tin giục cập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhật chương truyện tranh mới nữa.

Đầu ngón tay Bùi Dĩ Chu hơi dừng lại, anh cầm điện thoại An Tưởng lên đăng nhập vào một tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khoản sau đó ném tài khoản lại cho cô: “Em tự xem đi.”

An Tưởng nghi ngờ liếc mắt nhìn anh một cái, nằm trên giường lướt Weibo.

Đây là một tài khoản lạ lẫm, ID là Tưởng Tưởng Niêm Nheo, bài đăng của tài khoản này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều lắm, chỉ toàn vẽ mấy bức vẽ linh tinh cùng tác phẩm.để ý tới một tác phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khá nổi tiếng của người này, tên “Nhặt nuôi một mãnh thú”, mỗi chương đều tới mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chục nghìn bình luận.

Chương mới nhất được đăng từ khoảng nửa năm trước. Do tự dưng truyện ngừng đăng nên rất nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đọc khóc thét lên, nêu ra đủ loại suy đoán.

An Tưởng nghiêm túc xem từng bức vẽ. phát hiện nét vẽ này chính của mình.

“Em… vẽ Mặc Mặc đó hả?”

“Ừ.”

An Tưởng sốc.

“Tử Mặc bảo đây cuộc sống hàng ngày của hai mẹ con em,cũng khoe với anh rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần.”

BùiChu nói xong thì nở một nụ cười.

An Tử Mặc thích khoe tình cảm mẹ con của An Tưởng với anh, cậu nhóc từng khoe rất nhiều thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước mặt anh. Nhưng mỗi lần khoe xong thì cậu nhóc lại đau lòng.

Truyện tranh này làm An Tưởng sốc nặng.

Cô thấy nó quen nhưng không biếtquen chỗ nào. Đầu đau như bị nổ tung. An Tưởng buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại xuống, che cái trán đang nóng lên của mình.

Bùi Dĩ Chu vội dừng công việc trong tay lại, mặt anh không giấu nổi sự lo lắng: “Em có ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

“Em không sao. Chỉ em hơi đau đầu chút thôi.”

BùiChu thở phào nhẹ nhõm: “Nếu không nghĩ được thì em đừng nghĩ nữa, bây giờ chúng ta như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này cũng khá tốt mà.”

Chờ khi cơn đau đầu vơi bớt, An Tưởng tái mặt nhìn Bùi Chu.

“Bùi Dĩ Chu, phải trước đó em yêu hai người lắm không?” Trong đầukhông ức, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ trong xương cốt tình cảm khó thể miêu tả thành lời với hai ba con Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu. nghĩ,lẽ ngày trước mình rất quan tâm tới họ.

Bùi Chu lắc đầu: “Em rất yêu Mặc Mặc. Còn yêu anh hay không thì… anh không biết.”

Bùi Dĩ Chu tủi thân nói ra những lời này. An Tưởng nghiêng đầu suy nghĩ vài giây sau đó lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay nâng khuôn mặt đẹp đẽ của Bùi Chu lên, “Em nghĩ em cũng rất yêu anh.”

“Hả?”

An Tưởng: “Nếu không em sẽ không kết hôn với anh đâu.”

Bùi Chu cười: “Thật à?”

An Tưởng: “Thật!!”

An Tưởng tin tưởng BùiChu ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh. Ban đầu An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn không hiểu sao, cuối cùng đến giờ cũng hiểu. Ngày trước… hẳn cũng rất thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu.

sao thì Bùi Chu dịu dàng, bụng anh cũng sờ sướng như vậy mà…

“Thế anh thích em không?” Cô mở to mắt nhìn anh, nghiêm túc hỏi anh.

Bùi Dĩ Chu chống tay vào quan tài, sau đó anh tiến đến chạm chạm vào môi An Tưởng, “Linh hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của anh, em tồn tại!”

An Tưởng sửng sốt, sau đó mặt cô đỏ bừng lên. Chú chim nhỏ trong lòng cô nhảy nhót tưng bừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô không giấu nổi sự sung sướng trong mắt.

“Ngoan, em đừng nghĩ nhiều. Anh đi làm việc tiếp đây.”

An Tưởng ghé vào quan tài, nghiêm túc nhìn Bùi Chu đang làm việc: “Bùi Chu.”

“Ừ, anh đây.”

“Anh muốn qua đây ngủ với em nữa không?”

“…………???”

An Tưởng chớp chớp hai mắt, mái tóc dài xõa xuống vai, xương quai xanh trắng nõn thêm dấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hôn màu hồng, vừa ngây thơ vừa quyến rũ.

Cây bút trên tay Bùi Chu xoay trong mấy cái. Một thiện một ác phiên bản chibi đấu đá với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau trong đầu anh cả nửa ngày. Cuối cùng anh không chút do dự bỏ công việc xuống, bổ nhào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào người cô vợ nhỏ nhà mình, cùng lăn quan tài.

An Tưởng bị anh hôn đến ngạt thở, cố gắng đẩy người đàn ông đang làm loạn ra: “Anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đừng thế. Ý emngủ trên mặt chữ.”

Bùi Chu từng tay lại, “À.” Nói rồi anh cảm nâng nắp quan tài lên, “Thế anh đi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 việc tiếp đây.”

An Tưởng hốc mồm, sau đó nhanh chóng kéo tay anh lại, “Đừng đừng đừng, đừng đi.” còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn sờ sờ cơ bụng của anh đó ~

“……”

An Tưởng suy nghĩ vài giây, sau đó khó xử nói với anh: “Chỉ, chỉ được thêm một lần nữa thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó. Không được hơn!” Eo đau, lưng cũng đau, nếu không phải anh quá đẹp thì một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần cũng không có đâu.

Bùi Chu nhìn chằm chằm An Tưởng. Anh nhìn thẳng vào mắtlàm An Tưởng vừa hoảng hốt vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tủi thân.

thật sự chỉ muốn ôm chồng ngủ một cách trong sáng thôi!!

Haizz…

Đàn ông mà…

Không biết bao lâu sau, bên tai An Tưởng truyền đến tiếng cười nhẹ.

BùiChu ôm chặt An Tưởng vào lòng mình, ôm như ôm một đứa trẻ.

Anh hôn mái tóc cô, giọng vừa dịu dàng vừa ấm áp: “Đùa em đó, mau ngủ đi!”

“Thế… anh không làm?” An Tưởng vẫn hơi nghi ngờ, không thể tin được người này đổi ý nhanh đến vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Chu: “Nếu em muốn thì anh cũng không phản đối!”

“……”

“!!!”

An Tưởng sợ nhắm chặt mắt lại.

đi chơi suốt cả một ngày rồi, lại bị Bùi Dĩ Chu rút hết toàn bộ sức lực. Nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một lát thôi là cô đã tiến vào mộng đẹp rồi. Sau khi Bùi Chu dỗ xong vợ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà mình, đang định đi làm việc tiếp thì điện thoại bên gối vang lên không đúng lúc. Trên màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hình hiển thị…

Anh Trạch.

Vẻ mặt Bùi Chu đen đi. Anh nhẹ nhàng rút tay mình dưới đầu An Tưởng ra, cầm điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi vào phòng tắm.

Anh vừa bấm nút nhận điên thì giọng nói dịu dàng của người đàn ông truyền đến từ đầu kia microphone: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Tưởng Tưởng, sao em kết hôn lại không bảo với anh?”

BùiChu không giấu được sự cười nhạo trên mặt mình. Anh lạnh giọng mở miệng: “Sao phải nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh?”

ràng An Ngạn Trạch không ngờ người nhận điện chính Bùi Chu. Anh ta im lặng một lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giọng điệu không còn bình tĩnh như trước nữa: “Bùi tổng, phiền anh trả điện thoại cho em gái tôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

BùiChu nói: “Tôi đang hỏi sao An Hòa Nguyên thể chia di sản cho An Tưởng, hóa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây kế hoạch của anh sao? Lấy di sản của An Hòa Nguyên làm cớ để tiếp cận An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng thêm lần nữa, để ấy dỡ lớp phòng ngự của mình với anh, tiếp tục coi anh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người anh tốt của mình. Ha, An tổng, anh cũng tính hay đó!”

Hơi thở của An Ngạn Trạch thay đổi, dường như anh ta đang cố gắng nhịn lửa giận của mình xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Dĩ Chu chẳng cho anh ta chút mặt mũi nào, anh lạnh lùng nói: “Nhưng từ nay về sau không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần anh nhọc lòng nữa, bây giờ Tưởng Tưởng đã là vợ danh chính ngôn thuận của tôi rồi. Mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rằng anh chú ý hành vi của mình, giữ khoảng cách, đừng làm phiền cuộc sống của gia đình chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi nữa!”

Bùi Chu biết An Ngạn Trạch sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy, thế anh mới lừa An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng tới Cục Dân Chính lấy giấy chứng nhận kết hôn, xong việc thì đăng giấy chứng nhận kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên Weibo. Thật ra anh đăng Weibo đó để An Ngạn Trạch xem. Không ngoài dự đoán, đúng An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch không bỏ cuộc thật.

Anh ngắt điện thoại. Một lát sau, điện thoại của Bùi Chu nhận được tin nhắn của An Ngạn Trạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[Hèn hạ.]

Bùi Chu trả lời: [Giống như anh thôi.]

Nhắn xong, Bùi Chu chặn số của An Ngạn Trạch, quay về chỗ An Tưởng nằm tiếp.

Động tác của Bùi Chu đã đánh thức An Tưởng. Cô buồn ngủ dụi mắt, màng hỏi: “Anh đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm gì thế?”

Vẻ mặt Bùi Chu do dự. Giọng anh cũng nhỏ hơn rất nhiều: “… Vừa rồi anh em gọi điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho em.”

An Tưởng lập tức tỉnh táo: “Anh Trạch?”

“Ừ.” Vẻ mặt Bùi Chu càng khó nhìn hơn, “Anh em nói…”

“Anh ấy nói gì?”

Bùi Chu thở dài, sau đó quay lưng về phía An Tưởng: “Anh em chẳng nói cả.” Giọng anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trầm xuống, nghe khá buồn.

An Tưởng nhận ra điều đó sai sai. ngồi dậy lay lay Bùi Chu: “Anh nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em biết đi, An Ngạn Trạch nói với anh?”

Haha, đến cả anh cũng không gọi, trực tiếp gọi An Ngạn Trạch luôn.

Bùi Dĩ Chu nhịn cười. Lông mi anh run run, “Anh em bảo…” Bùi Chu nhìn một cái, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó anh quay đầu đi, “Thôi, anh nói ra lại ảnh hưởng đến tình cảm anh em của hai người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147sao anh cũng chỉ chồng em, An Ngạn Trạch mới người anhquan hệ máu mủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với em.”

“???”

Sao lời này nghe cứ sao sao ấy nhỉ?

Nghĩ đến những lời An Ngạn Trạch từng nói với An Hòa Nguyên, An Tưởng căng thẳng, mặttrắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệch: “Có phải An Ngạn Trạch bảo anh rời khỏi em không?”

BùiChu nhỏ giọng: “Cũngthể coi như là vậy.”

“Cũng thể coi vậy sao?”

“Anh em bảo anh lừa em, bảo anh không xứng với em, còn bảo sớm muộn em cũng về An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gia nữa.”

Sắc mặt An Tưởng hết xanh lại trắng.

Đúng An Ngạn Trạch là người có thể nói ra những lời này thật.

không hiểu, ràng đã thẳng thắn nói chuyện với An Ngạn Trạch rồi, sao anh vẫn tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm phiền cuộc sống của vậy?

“Tưởng Tưởng, anh thấy anh em đối xử với em khá kỳ lạ.” Bùi Dĩ Chu nắm chặt lấy tay An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng, vẻ mặt anh không giấu nổi sự sợ hãi, “Nhỡ đâu emanh ta bỏ hai ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con anh?”

An Tưởng hít một hơi thật sâu, “Anh đừng nói linh tinh. Em với anh ấy là anh em!!”

Không đúng.

muốn làm anh em với An Ngạn Trạch, nhưng chưa chắc An Ngạn Trạch đã muốn làm anh em với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

Cẩn thận nghĩ lại, An Ngạn Trạch đã dùng chiêu lạt mềm buộc chặt với cô.

Đầu tiên đưa giấy tờ tùy thân cùng sổ hộ khẩu để không đề phòng, sau đó đưa di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sản của An Hòa Nguyên, lấy được sự tín nhiệm của cô. Sau đó anh ta sẽ do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới gần một cách đúng hợp tình. Chẳng qua An Ngạn Trạch không ngờ cô lại đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kết hôn với Bùi Chu,thế mới gọi điện vào lúc tối muộn như này.

An Tưởng càng nghĩ càng thấy hợp lý.

“Thế, thế em trả đồ cho anh ta!” An Tưởng cau mày, không dám nhận thứ tình cảm bi3n thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy, cũng ghét dây dưa với nhau như này. Không bằng dứt khoát cắt đứt hết mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thứ. sao chếtcũng sẽ không về An gia.

“Không cần đâu.” Bùi Chu nói, “Em con ruột của An Hòa Nguyên, về nói, em nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được phân những tài sản ấy.”

“Thế… Anh nói xem em phải làm thế nào bây giờ?”

Bùi Chu xoa mặt cô: “Chúng ta chỉ cần làm anh ta hết hy vọng.”

An Tưởng yên lặng nghe anh nói.

“Một tháng sau chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ. Em có đồng ý không?”

An Tưởng nuốt nước bọt, sau đó từ từ gật đầu: “Đồng ý.”

Bùi Chu cong môi cười nhạt, sau đó ôm cùng nằm xuống quan tài, “Đến lúc đó, hai ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ đích thân đi mời An tổng.”

Lông mi An Tưởng run run, đột nhiên cảm thấy… mình lại ghê gớm hơn trước rồi.

***

Muốn tổ chức hôn lễ cần chuẩn bị rất nhiều thứ. Ngay hôm sau Bùi Chu đã tìm người chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị những thứ này. Anh lo An Ngạn Trạch sẽ động tay chân sau lưng mình nên cố ý tăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thêm vệ bảo vệ An Tưởng, anh cũng sắp xếp tai mắt của mình để mắt liên tục tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Ngạn Trạch.

Còn An Tưởng thì ngày nào cũng nhà học bài, ôn bài. Thế mà An Tử Mặc lại làm đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như lời trước đó cậu nói với cô, làm thầy giáo dạy thật!

Ban đầu An Tưởng còn không chịu để An Tử Mặc dạy mình. Nhưng sau khi cậu làm cho cô vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đề thì phục sát đất!

Đúng An Tử Mặc dạy hay hơn mấy thầy trên mạng thật!

An Tưởng ngoan ngoãn nghe cậu giảng bài, khi gặp bài khó cô cũng chủ động đặt câu hỏi cho cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sai thì nghiêm túc nghe cậu nhận xét sửa chữa. Thân phận hai người hoán đổi hoàn toàn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhau.

Chẳng qua…

rất ngốc!!

An Tử Mặc rất kiên nhẫn, một bài cậu nói đi nói lại với nhiều lần. Dù cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng không hiểu cậu cũng không trách, cậu quá dịu dàng làm An Tưởng cảm thấy áy náy.

“Con à, con cứ mắng mẹ đi, nếu không dùng thước vụt tay mẹ cũng được.” Nói rồi An Tưởng đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái thước qua cho cậu nhóc.

An Tử Mặc nhìn chằm chằm cái thước, cười: “Mẹ ơi con không đánh người đâu.”

An Tưởng buồn bã: “Nhưng mẹ ngốc quá!”

“Mẹ không ngốc!” An Tử Mặc vươn tay ra xoa đầu An Tưởng, dùng giọng nói non nớt của mình an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ủi cô, “Trí thông minh của mẹ đang chơi bên ngoài, thế khả năng tiếp thu của mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con số 0. Chờ về mẹ giỏi ngay ấy mà.”

“……”

Không.

Trí thông minh của không chơi bên ngoài.

Trí thông minh của chết bên ngoài luôn rồi!!!

Huhu, cô đúngđồ ngốc mà!

An Tưởng ghé đầu vào bàn, tủi thân muốn khóc.

Tác giả lời muốn nói:

Bùi Chu: Học giả trà xanh cấp 10. Vợ mình ngây thơ dễ lừa thật đó QWQ

An Tử Mặc: Mẹ yêu dễ lừa ghê ~

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 103 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App