GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Khu nghỉ dưỡng Lục nằm giữa sườn núi. Từ dưới chân núi đến đỉnh núi đều thuộc về khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghỉ dưỡng này.

Tháng năm chínhlúc cây cối sinh trưởng tươi tốt. Mâyphủ trên núi cao. Non xanh nước biếc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Côn trùng kêu vang, hoa nở rực rỡ đủ màu sắc. Phong cảnh diễm lệ như một bức tranh, đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn trong tưởng tượng của An Tưởng nhiều.

Khu nghỉ dưỡng này bao gồm các biệt thự riêng biệt. An Tưởng đã đặt chỗ trước trên mạng rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đem hành giao cho người phục vụ sau đó vừa thưởng thức cảnh sắc trên đường đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khách sạn, vừa nghe người phục vụ giới thiệu về khu nghỉ dưỡng này.

“Bên trái biệt thự chính bể bơi, quý khách thể sử dụng bất cứ lúc nào. Mỗi đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đại sảnh ngoài trời sẽ tổ chức party, quý khách muốn tham gia thể trực tiếp đi qua. Đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau chính là trại nuôi ngựa cùng sân golf. Bên phải biệt thự chính khu vui chơi cho trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em. Còn nếu quý khách muốn lên núi ngắm cảnh thì gọi điện cho chúng tôi, chúng tôi sẽ chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị xe……”

lẽ đang trong thời gian làm việc, cũng thể khu nghỉ dưỡng này rộng lớn nên cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường đi đều không gặp ai. Khung cảnh cùng ưu nhã yên tĩnh.

một nơi như vậy, An Tưởng cảm thấy toàn thân thoải mái, sung sướng cả về thể xác lẫn tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồn.

“Cơm trưa quý khách thể ăn ngay tại phòng hoặc đến nhà hàng buffet của chúng tôi. Quý khách cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể đi spa hoàn toàn miễn phí.” Nói xong thì đã đến biệt thự. Người phục vụ mở cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cung kính nghiêng người, “Nếu quý kháchyêu cầu khác thì hãy gọi điện thoại cho chúng tôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chúc quý khách có những phút giây vui vẻ!”

Nói xong người phục vụ xoay người rời đi.

An Tưởng đóng cửa. Sau khi vào nhà thì tùy tay ném túi đồ lên trên bàn bên cạnh, đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 văng đôi giày xăng đan của mình ra. gấp không chờ nổi chạy vào nhìn ngó nơi mình sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba ngày sắp tới.

Biệt thự hai tầng tổng cộng bốn phòng. tầng cao nhất còn một bể bơi lộ thiên, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị trí trên đó còn thể quan sát cả núi.

đặt tay lên lan can tận hưởng làn gió mát lạnh, nhìn phong cảnh đẹp như tranh phía xa xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hạnh phúc đến suýt khóc.

Đời này An Tưởng cũng chưa từng tới một nơi nào đẹp như vậy. Đời trước khi người lớn trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang anh, chịđi chơi thì sẽ để cô ở lại một mình trong tháp, hoặctrực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khóadưới tầng hầm ngầm.

Sau khi trở về thì bọn họ sẽ cố ý tới tìm An Tưởng khoe khoang, mang đồ lưu niệm cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ảnh chụp, video quay lúc đi chơi khoe với cô.

Mỗi lần tuy là An Tưởng thầm nói sẽ không để bụng, không quan tâm nhưng thật ra trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cực kỳ hâm mộ bọn họ.

số lần cô đã từng ảo tưởng mình thể cùng người thân đi du lịch. Nhưng càng hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bao nhiêu thì lại thất vọng bấy nhiêu. Rốt cuộc hôm nay cũng thể thực hiện mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tưởng của mình rồi!

Mặc Mặc, về sau muốn đi nơi nào cũng thể mang Mặc Mặc đi theo.

Vẫn tiền tốt.

An Tưởng chậm rãi lật quyển giới thiệu về khu nghỉ dưỡng ở bên cạnh.

Quyển này dày năm sáu trang, còncả một bản đồ nhỏ nữa.

An Tưởng xem rồi nói với An Tử Mặc: “Mặc Mặc muốn đi vườn bách thú không?!” Một người 500, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá đắt.

“Không đi.” An Tử Mặc không hứng thú, tháo rơm xuống, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại dành cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai người.

Ai, thoải mái.

Cậu vừa nhắm mắt lại vừa lười biếng ngáp một cái. Sau đó liền cảm giác được một tầm mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về phía này.

Mày An Tử Mặc nhăn lại, nheo mắt nhìn An Tưởng đang làm biểu tình đáng thương.

“Đi đi ~ Con còn nhỏ như vậy sao lại không thích đi chơi được.”

“Nếu không thì đi công viên vui chơi đi, khẳng định con muốn đi công viên vui chơi.”

“……” Không muốn đi.

“Hay chúng ta đi bơi? Được, quyết định như vậy nhé!”

An Tưởng không hỏi cậu nữa mà trực tiếp quyết định.

lấy một chiếc áo tắm cho trẻ em từ trong túi đồ ra, không nói hai lời thay quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tử Mặc.

Cậu nhóc choáng váng, nắm chặt quần áo không buông tay, thẹn quá hóa giận: “Bà làm cái thế?! Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặc quần áo cho tôi!”

“Vậy con tự mặc hả?” An Tưởng đưa áo tắm qua.

“Tôi nói tôi không muốn đi!” An Tử Mặc tức muốn hộc máu, đang định chỉnh lại áo của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì giây tiếp theo cậu cảm thấy chân lành lạnh. Thế nhưng An Tưởng lại trực tiếp kéo quần cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống!

“……”

“……!!”

“Bà làm thế!!!!” An Tử Mặc thật nóng nảy, che kín chiếc quần con nho nhỏ còn xót lại, đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt nói to, “Tôi biết rồi! Đi thì đi! đi ra ngoài đi!”

Cậu muốn chết.

Mất hết tôn nghiêm của một đấng nam nhi rồi!

An Tử Mặc nghẹn một bụng oán khí, mạnh mẽ đoạt lấy quần áo từ trong tay An Tưởng, bước hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân nhỏ hùng hùng hổ hổ vào phòng thay đồ thay quần áo.

An Tưởng rất vừa lòng gật gật đầu, lại tìm áo tắm của mình ra.

thật bảo thủ, áo tắm chọn chính kiểu dáng bảo thủ nhất.

Áo tắm màu vàng nhạt, hình quả quýt rồi bên dưới váy hoa, nhìncùng đáng yêu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn tôn lên dáng người.

thay xong quần áo, buộc mái tóc dài của mình lên cao, chuẩn bị xong thì gõ cửa phòng thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ, “Mặc Mặc, con thay xong chưa?”

An Tử Mặc đẩy cửa từ bên trong ra, ánh mắt âm trầm nhìn cô.

Đến lúc này cậu mới phát hiệnchỗ không đúng.

Quần áo trên người hai người bọn họ…… là cùng một màu sắc một kiểu hoa văn.

Nhìn thằng nhóc trước mắt mặc cùng bộ quần áo màu vàng điểm hoa, An Tưởng gãi mặt ngây ngốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười ra vài tiếng, “Đồ đôi cho mẹ con, nhìn đáng yêu chứ?”

“……?” Đáng yêu cái dưa hấu nhà bà!!

“Đi thôi.” An Tưởng mạnh mẽ dắt An Tử Mặc đi, nắm lấy mấy ngón tay nho nhỏ ngắn ngủn, “Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tắm xong chúng ta cònthể đi nghịch cát, bên cạnh bể bơi bãi cát, khẳng định con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ thích.”

Ấu trĩ.

Chỉ mấy đứa trẻ ba tuổi mới thích nghịch cát.

lẽ trong núi nên thời tiết cũng không quá nóng bức.

An Tưởng dắt An Tử Mặc đi bộ mười mấy phút mới tới chỗ bể bơi.

lẽ đanggiữa trưa nên cả khu vực bơi lội to như vậy chỉ hai người bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ.

An Tưởng đột nhiên nhớ ra, lẽ An Tử Mặc không biết bơi!!

Như vậy hôm nay vừa vặn chính là hội tốt để kéo gần quan hệ mẹ con rồi!

Bên cạnh khu bể bơi cònmột siêu thị bán hàng. đi vào mua một cái phao cho trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em, thuận tiện còn mua thêm một con vịt con cho An Tử Mặc.

“Tới đây nào. Mặc Mặcthể bám phao chơi chỗ nước cạn nha.” An Tưởng đưa phao cho cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc, cũng đưa vịt con ra trước mặt cậu, “Mẹ mua cho con một bạn nhỏ để chơi cùng nè.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Chú vịt cao su màu vàng ấn một cái kêu ra tiếng, rất đáng yêu.

An Tử Mặc đã sớm qua cái tuổi chơi vịt con. Cậu mím môi, dùng sức véo trên thân vịt, chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vịt con yếu ớt kêu ra mấy tiếng “cạc cạc”.

“Thế nào, con thích không?”

Mặt cậu không cảm xúc, từ mũi phát ra một tiếng cười nhạt không quá ràng. Ngay sau đó cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 duỗi tay ném con vịt đi. Vịt conkhông trung bay thẳng một đường parabol lạch cạch rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong bể bơi, theo dòng nước trôi ra xa.

An Tưởng sửng sốt, sau đó nói: “Kể cả không thích con cũng không được tùy tay ném như vậy. Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế rất không lễ phép.” Mắt thấy vịt con càng ngày càng trôi ra xa, An Tưởng không nghĩ nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhảy ùm cái xuống bể bơi.

Dòng nước lạnh lẽo nháy mắt làm thể cô đông cứng.

thong thả bơi đến chỗ chú vịt con đang bị trôi ra xa kia, nhẹ nhàng đặt chú vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn tay.

Đang lúc An Tưởng xoay người trở về thì cẳng chân đột nhiên co rút, đau đớn kịch liệt nháy mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm tứ chi mất đi cảm giác.bị kéo xuống dưới nước.

Không xong, nhất định do thân nhiệt bị giảm quá đột ngột.

Một taynắm lấy chú vịt màu vàng, một tay chụp chụp mặt nước. Bọt nước văng khắp nơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều lần cố gắng kêu to nhờ giúp đỡ đều bị sặc nước không thể nói được.

Đột nhiên An Tưởng cảm thấy không ổn. Kinh hoàng quá độ làm không thể bình tĩnh tự hỏi, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể không khống chế được giãy giụa, đong đưa trong nước.

Tầm mắt trước mắt dần mơ hồ, cô trừng lớn đôi mắt nhìn chằm chằm An Tử Mặc đang đứng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bờ, đặt toàn bộ hy vọng lên người cậu bé.

Bốn phía yên tĩnh không người.

An Tử Mặc thấy tình hình không ổn vừa chạy hai bước định đi tìm bảo vệ thì chợt dừng lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu…… sao phải tìm người cứu ta?

Ý thức được việc mình đang làm, An Tử Mặc chậm rãi dừng bước, xoay người thờ ơ lạnh nhạt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bể bơi.

ràng thể lực của An Tưởng giãy giụa trong nước sắp hết chống đỡ nổi rồi, biên độ động tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chậm hơn trước rất nhiều.

Cậu gắt gao nhìn chằm chằm, nội tâm bình tĩnh. Hạt giống ác độc giờ phút này như mọc rễ nảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mầm, sinh trưởng thành một cây đại thụ.

Đúng vậy,sao phải tìm người cứu bà ta?

Chết đuối.

Cứ như vậy chết đi sẽ không có ai phát hiện. Chỉ cần người phụ nữ này chết thì mối hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cậu cũng kết thúc, cậu lần nữa có thể sống một cuộc đời mới.

An Tử Mặc hung tợn nhìn chăm chú vào An Tưởng, hàm răng dùng sức cắn chặt. Thù hậnmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần nữa cắt nuốt cậu, làm cậu hoàn toàn mất đi trí.

Hai người cách nhau không xa, An Tưởng không thể không nhìn thấy ánh mắt kia của cậu bé.

Tại lúcbắt đầu từ bỏ giãy giụa, đầu óc chỉ toànbiểu tình giờ phút này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc.

Thằng bé muốnchết.

Nhưng tại sao?

làm không tốt vai trò của người mẹ? Cậu nhóc chán ghét được sống cùng cô?

An Tưởng không thể hiểudo tại sao. Tại giây phút ấy, trái tim như bị cái đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thủng, đau không thở nổi.

Nước từ bốn phương tám hướng tràn tới, tầm mắt dần dầnhồ.

Đầu ngón tay buông lỏng, từ từ thả chú vịt vàng đang nắm chặt ra, chậm rãi thả mình xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Thân thể chìm xuống.

Có lẽ sẽ chết……

Khi ý thức dần dần tan rã, An Tưởng nhìn thấy một thân ảnh tới gần mình.

Ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước, thân ảnh màu đen kia ngày càng rõ ràng. Giây tiếp theo vòng eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147được một bàn tay to lớn đỡ. không phản kháng, người kia từ từ nâng lên.

Ùm ——!

Bọt nước bắn ra, không khí lại lần nữa tràn vào trong phổi.

An Tưởng thở hổn hển một lúc lâu, cong lưng không nhịn được ho khan.

“Nhổ nước ra.”

Hai người lên bờ. Tiếng nói thanh lãnh vang lên bên tai, bàn tay người kia vuốt nhẹ vào lưng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trấn an nội tâm lo âu bất an của An Tưởng.

quỳ rạp trên mặt đất liên tiếp nhổ ra vài ngụm nước. Sau khi tình huống từ từ chuyển biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt đẹp, run run rẩy rẩy nói ra ba chữ: “…… Cảm ơn anh.”

Giọng nói khô khốc, thanh âm nhẹ lại nhỏ.

đang run rẩy, bộ dáng co rúm lại của trôngcùng đáng thương.

Đột nhiên một cái chăn nhung ấm áp phủ lên người cô, làm giảm bớt đi phần nào lạnh lẽo trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người.

ngẩng đầu, hồng mắt nhìn ân nhân cứu mạng của mình.

Toàn thân người đàn ông đã ướt sũng, áo mi ướt dán lên người, lộ ra mấy khối bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147ràng gợi cảm cùng eo hẹp của anh. quần anh cũng bị ướt nên cũng bị lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị trí nào đó không thể miêu tả.

hấp An Tưởng cứng lại, vội vàng rời tầm mắt đi, lung lay đứng lên từ mặt đấy.

Chân vẫn còn co rút, hơn nữa tứ chi lực, vừa mới đứng dậy lại bổ nhào về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước.

“Cẩn thận.” Đối phương đỡ lấy eo cô, cẩn thận đỡ ngồi ghế bên cạnh.

“Cảm ơn anh.” An Tưởng lại lần nữa nói lời cảm tạ. Sau khi thấy khuôn mặt người kia,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trố mắt một lát, “Bùi tiên sinh?”

“Ừ.” Giọt nước thuận theo mái tóc anh chảy xuống. Anh nhàn nhạt đáp, không nói gì hơn.

Ánh mắt BùiChu di chuyển, tầm mắt dừng lại trên người An Tử Mặc.

Toàn bộ quá trình đứa nhỏ đều thể hiện ra sự lạnh nhạt không giống người bình thường. Cứ như cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ người ngoài, mặt cảm nhìn người khác đang đau khổ.

An Tử Mặc không tránh tầm mắt anh, trong hai mắt cậu hai vệt sắc lạnh.

Màu đen.

Trên người đứa nhỏ này Bùi Chu thấy được thứ không nên tồn tại trong con người, linh hồn cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ác.

Màu đen thuần túy, không chút tình cảm ấm áp, cái này nói lên…… Cậu trời sinh đã là kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ác.

Ánh mắt Bùi Chu chững lại, biểu tình dần dần trở nên không tốt.

“Người thân của cháu đâu?”

Chỉ ngắn ngủi mấy chữ mà lộ ra sự áp bách làm người ta hít thở không thông.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App