GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 70

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Mấy bác sĩ đi theo Bùi Dĩ Chu cũng kiểm tra sức khỏe cho ba bạn nhỏ ngay tại chỗ đó. Ngoài Bùi Nặc thì hai bạn nhỏ còn lại đều không bị thương quá nặng. An Tưởng định đưa các bạn nhỏ về nhà trước, sau đó gọi cho Bùi Thần để hỏi thăm tình hình của mèo con.

“Tôi đi cùng cô.”

Đột nhiên Bùi Chu chen vào. An Tưởng hơi bất ngờ nhưng từ chối: “Không cần đâu, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại chăm sóc Bùi Nặc đi.”

Bùi Nặc mở to mắt, nhanh chóng đẩy Bùi Chu đi. Giọng nói non nớt của vang lên: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Cụ đi đi! Nặc Nặc thể tự chăm sóc bản thân!”

không cần người lại chăm sóc, chỉ muốn cụ Bảy nhanh chóng cưới cụvề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà thôi.

Tiếng lòng của bị An Tử Mặc nghe bằng hết. Cậu nhóc khó chịu đi lên trước: “Con cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.”

“Nhưng mà…”

“Mèo đó của con. Con muốn đi.” An Tử Mặc nói xong thì hung dữ liếc nhìn qua Bùi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu.

Hiện tại thì linh hồn của An Tử Mặc nhiễm màu xanh của sự nóng lòng. Bùi Chu biết não © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con mình vấn đề nên không thèm chấp cậu.

Bệnh viện thú cưng gần đó, đi bộ cũng tới nơi được rồi.

Một nhà ba người đi với nhau trên đường, bảo vệ lái xe đi chầm chậm đằng sau.

Bầu không khí cùng yên tĩnh. An Tưởng trộm nhìn qua Bùi Chu.

Dáng người anh rất cao, sống lưng lúc nào cũng thẳng tắp. Bóng cây loang lổ phủ lên gương mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh.

Anh cùng điển trai, trên mặt chẳng chỗ nào xấu cả. Chỉ bình thường anh hơi lạnh nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mọi thứ xung quanh, thế trông anh hơi thiếu sức sống một chút thôi.

An Tưởng nhớ lại khuôn mặt lúc đ ộng tình của Bùi Chu. nhớ lại nốt ruồi son © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người dưới mi mắt của anh.

Đột nhiên cảm thấy họng mình hơi khô, gió thổi làm ngửi được mùi trà Ô Long đặc trưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong hơi thở của Bùi Chu. Giờ phút này, mùi hương ấy như mùi rượu làm hơi say © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 say. Cô lại nhớ tới cảnh vừa rồi Bùi Chu vừa bình tĩnh vừa cứng rắn giải quyết vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đề, trái tim An Tưởng không nhịn được đập nhanh hơn. không khỏi nhích người ra xa một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút, cẩn thận giữ khoảng cách với Bùi Dĩ Chu.

Hành động nhỏ này của An Tưởng làm Bùi Dĩ Chu khó chịu. Ngón tay anh hơi nhúc nhích, vừa lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự vừa cẩn thận ôm lấy bả vai An Tưởng, kéo lại gần.

“Cô đi cẩn thận không ngã.”

Giọng anh vẫn trầm như nhưng không dọa người như vừa rồi phòng họp nữa mang theo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút dịu dàng âu yếm.

An Tưởng “ừ” một tiếng, sau đó giả vờ đưa tai ra vuốt sợi tóc bị gió thổi của mình đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147ngẩng đầu nhìn về phía trước, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường.

Động tác nhỏ này của cùng đáng yêu, che vành tai đang đỏ lên của mình dưới mái tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dày. Gương mặt được ánh mặt trời chiếu vào như một quả hồng chín mọng vậy.

Bùi Chu yên lặng ngắm nhìn góc nghiêng gương mặt của An Tưởng. Vẻ mặt cố làm ra vẻ bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tĩnh của An Tưởng làm anh nhớ tới cái đêm của mấy năm trước. nằm ở dưới anh th © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dốc, sợi tóc dính mồ hôi bết vào trán, lúc ấy vành tai còn đỏ hơn bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều. Lúc ấy anh nhớ mình không nhịn được cắn tai cô, thì khóc thút thít…

Bùi Chu đang mải nhớ lại cảm giác người kia thì cảm nhận được một ánh mắt khó chịu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Anh cúi đầu xuống thì thấy An Tử Mặc đang nhìn chằm chằm vào mình.

“……” Có lẽ thằng này nghe được hết rồi.

Bùi Chu cũng không cảm thấy xấu hổ. An Tử Mặc quá thông minh, cậu nhóc còn thuật đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tâm nên anh không coi cậu giống như những bạn nhỏ khác.

[Đừng trừng ba nữa.] Bùi Chu lén nói trong lòng.

An Tử Mặc: “……???”

[Về sau con lấy vợ rồi cũng như ba thôi.]

An Tử Mặc: “……????”

Con mẹ nó, ai vợ ai?!?!

Mẹ kiếp đồ đàn ông thối tha. Đồ không biết xấu hổ, đồ chó!!

An Tử Mặc chửi thầm người ba này của mình trong lòng. Sau đó cậu lại ngẩng đầu lên trừng mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn An Tưởng.

Qua một thời gian dài ở chung, cậu phát hiện mẹ mình rất ngốc, mạch não cũng chậm, chỉ riêng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những chuyện của cậu thì mới mạnh mẽ quyết đoán hơn một chút. Suy nghĩ này làm An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tử Mặc cảm thấy vui vẻ, nhưng sau đó cậu lại cảm thấy khó chịu.

An Tử Mặc dừng chân lại không đi tiếp nữa.

“Mặc Mặc, con sao vậy?”

Đúng An Tưởng để ý đến cậu ngay lập tức.

Trong lòng An Tử Mặc cảm thấy sung sướng hơn rất nhiều. Cậu lén liếc nhìn Bùi Chu, tỏ vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mệt mỏi: “Chân con đau quá!”

“Hả?”

“Chắc vừa rồi con đánh nhau với bọn họ nên bị đau.”

“Thế á? Thế để…”

An Tưởng đang định nói “Để mẹ ôm con” thì Bùi Chu bước qua đó trước, cười tủm tỉm nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc, thay nói câu còn dang dở: “Để ba tới ôm con.”

An Tử Mặc đen mặt, tránh đi: “Không thèm.”

“Không phải chân con đau sao? Không cần khách sáo với ba.”

Chữ “ba” Bùi Chu nói làm mặt An Tử Mặc càng đen hơn. Cậu càng đi nhanh hơn, cứ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cưỡi gió đi vậy.

An Tưởng gãi đầu, “Có phải tâm trạng Mặc Mặc không tốt không?” thể cảm nhận được con mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đang không vui, tuy rằng một ngày 24 giờ thì 25 giờ thằng bé không vui nhưng tự dưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc Mặc tức giận như này vẫn hơi kỳ lạ.

Chẳng lẽ… Vừa rồi Mặc Mặc cố ý làm nũng để bế thằng bé?

Không, không phải chứ?

Làm sao Mặc Mặc làm nũng với được?

Rất nhanh ba người đã đến bệnh viện thú cưng, Bùi Thần đang “trông” mèo con. Thấy ba người tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cậu nói qua lại tình hình một lần.

Vết thương tai mèo con chỉ vết thương ngoài da, về sau thể tự khép lại được. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vấn đề vết thương chân mèo con. Vì mèo con còn chưa trưởng thành, lần này lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thương đến xương nên khả năng về sausẽ bị tàn tật suốt đời.

An Tưởng nghĩ què cũng không sao, chỉ cần sống là được rồi.

đi đến bên cạnh chỗ mèo con, khom lưng nhìn chăm chú.

Mèo con vừa được chữa trị xong, tác dụng của thuốc vẫn còn chưa hết, lưỡithè ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai mắt mở to trông rất đáng yêu.

An Tử Mặc thấy mèo con không sao thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Nótên không Mặc Mặc?”

An Tử Mặc gật đầu: “Có, Dương Dương.”

An Tưởng ngỡ ngàng. không thể tin được quay đầu nhìn qua An Tử Mặc. Sau đó mím môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cười, sự dịu dàng tràn ngập khắp gương mặt cô.

Hai tai An Tử Mặc đỏ bừng nhưng cậu vẫn giả vờ bình tĩnh: “Con đặt linh tinh thôi, mẹ đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu lầm.”

“Rồi rồi rồi, mẹ không hiểu lầm.”

lẽ mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện khó ngửi, An Tưởng che miệng lại ho hai tiếng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó vui vẻ xoa đầu của con mình, nói: “Chờ Dương Dương khỏe lại thì mẹ con mình đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về nhà nhé?”

Thật ra An Tử Mặc không muốn nuôi thú cưng. Đồng ý nuôi một con vật chính đồng ý chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trách nhiệm với tính mạng của nó. Đến bản thân cậu cậu còn chưa lo xong, làm sao cậu lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho mèo con được?

Nhưng mà…

Giờ phút này An Tử Mặc lại do dự.

Một lúc lâu sau, cậu gật đầu.

Mèo con phải hồi phục hoàn toàn mới được xuất viện. An Tưởng hỏi ý kiến bác sĩ, dưới sự hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dẫn của bác sĩ, mua một đống đồ dùng cho mèo, ôm túi lớn túi nhỏ đi ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bệnh viện.

Đồ hơi nhiều nên xách về không được tiện lắm. Vì thế bốn người ngồi trên xe.

Bùi Thần biết chuyện đã được giải quyết xong nên cũng không hỏi nhiều. Cậu ngồighế trước yên lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chơi trò chơi.

“Sắp đến mùng một tháng sáu rồi.” Đột nhiên Bùi Chu nói.

Bùi Thần dừng tay lại, không khách sáo đề nghị: “Cụ ơi, mùng 1/6 cháu cũng muốn được đi chơi.”

Tuy rằng Bùi Chu quản Bùi Thần khá chặt, nhưng đến những ngày lễ anh cũng không quản cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá nghiêm nữa. Nghĩ đến tuần sau ngày 1/6, anh trực tiếp lấy một tấm thẻ đen ra đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho Bùi Thần, “Mật khẩu vẫn như cũ.”

Bùi Thần vui sướng nhận thẻ, sau đó điên cuồng nhắn WeChat thảo luận với đám anh em của mình.

An Tưởng chẳng hiểu nổi suy nghĩ của mấy người có tiền. khoác vai An Tử Mặc nghĩ hai giây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi nói: “Mẹ đưa Mặc Mặc đi công viên trò chơi nhé?”

mắt An Tử Mặc nhảy dựng ——

Cuối cùng thì mẹ này của mìnhchấp niệm với công viên trò chơi to đến nhường nào vậy?! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Thật ra chấp niệm đối với công viên trò chơi của An Tưởng cùng lớn.

Từ đến lớn chưa từng được đi công viên trò chơi lần nào. Khi còn nhỏ thì không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đưa đi, sau khi lớn thì cô đi một mình tới đó trông hơi kỳ lạ. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147con rồi, thể đưa con đi chơi cùng.

Công viên trò chơi hả??

An Tưởng cùng hứng thú.

Nhưng sau đó để ý tới vẻ mặt của An Tử Mặc. cười trừ: “Mẹ chỉ nói vậy thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng nếu Mặc Mặc không muốn đi thì chúng ta đi chỗ khác cũng được.”

Lông mi An Tử Mặc rủ xuống. Sau đó cậu nhẹ nhàng nói: “Tùy mẹ.”

“Hả?”

“Ý con mẹ cứ tự quyết định đi, không cần hỏi con.”

An Tưởng chớp chớp mắt, hai mắt sáng lên: “Ý con là… đồng ý đi chơi công viên trò chơi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ?”

An Tử Mặc quay đầu đi, mất tự nhiên “vâng” một tiếng.

Dáng vẻ hiện tại của An Tử Mặc trông cùng đáng yêu. Cậu được An Tưởng vỗ béo nên giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn khuôn mặt cậu trắng hồng mập mạp. An Tưởng không nhịn được hôn chụt một cái vào cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Trong xe khá nhiều người, An Tử Mặc bị hônquên cả thở, xấu hổ đến đỏ mặt.

Cậu định quay sang tỏ vẻ khó chịu với An Tưởng thì nhớ tới Bùi Chu đang ngồi bên cạnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Vì thế cậu lại nâng mắt lên, khiêu khích nhìn qua chỗ anh.

Ánh mắt thằng nhóc thúi này muốnbao nhiêu kiêu ngạo thì bấy nhiêu kiêu ngạo. Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết mình không nên chấp một đứa trẻ, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy khó chịu.

Anh quay đầu cười một cái với An Tử Mặc. Nụ cười này của anh làm An Tử Mặc cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ.

Ngay sau đó ——

Bùi Dĩ Chu kéo An Tử Mặc qua, hôn chụt một cái vào phải của cậu nhóc.

“……”

“!!!”

An Tử Mặc choáng.

Cậu che mặt, không thể tin được nhìn Bùi Dĩ Chu.

Cả Bùi Thần cùng tài xế ngồi đằng trước nhìn qua kính chiếu hậu thấy cảnh đó cũng sợ ngây người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Chú bị điên à??” An Tử Mặc vừa ngại vừa bực. Cậu chẳng quan tâm đ ến lịch sự gì hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa, trừng mắt mắng Bùi Chu.

Bùi Chu cười nhạt, “Làm sao, con chỉ cho mẹ hôn nhưng không cho ba hôn à?”

“Chú…”

“Con phân biệt giới tính?”

“……”

Mẹ kiếp! Đồ điên!

An Tử Mặc tức đỏ cả mặt, quay đầu đi, không thèm nói chuyện với Bùi Chu nữa.

An Tưởng nhìn Bùi Chu rồi lại nhìn qua An Tử Mặc hiếm khi bị người khác chơi đến không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói được lời nào. Cô nhỏ giọng cười. Khi cười lên, nụ cười cô như tỏa nắng, xinh đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm người ta xao xuyến.

Vẻ mặt Bùi Dĩ Chu cũng dịu dàng hẳn đi, “Mùng 1/6 tôi không bận cả.”

“Hả?”

Anh từ từ nói: “Tôi thể đi chơi với cô.”

Hai tai An Tưởng đỏ lên, gật đầu: “Được ~”

Cô không nhịn được mà kéo dài âm cuối, nghe như làm nũng.

Bùi Chu âu yếm nhìn cô. Anh không nhịn đượcgọi cô: “Tưởng Tưởng.”

Tưởng Tưởng?

Cách gọi thân mật này của anh làm An Tử Mặc nhíu mày nhìn qua.

BùiChu trực tiếp phớt lờ thằng con chướng mắt của mình, giọng điệu trầm ấm như cũ: “Về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện gì, cô thể gọi cho tôi như hôm nay.”

Tự dưng anh nghiêm túc nói, An Tưởng giật mình, gật đầu, “Được.”

An Tưởng đồng ý rất nhanh, Bùi Chu cảm thấy cùng vui vẻ, hạnh phúc như sắp bay lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trời.

Anh hạnh phục nhưng An Tử Mặc lại không cảm thấy như vậy. Cậu ngồi giữa hai người này cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng khó chịu, nhấp nha nhấp nhổm như bị trĩ vậy. Cậu cảm thấy… mình giống như một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bóng đèn.

Cuối cùng cũng về đến nhà. Bùi Chu từ chối lời mời lại ăn cơm của An Tưởng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó anh mang Bùi Thần, Bùi Ngôn cùng Bùi Nặc về nhà chính của Bùi gia.

Buổi chiều cũng không việc gì. An Tưởng đưa An Tử Mặc đến tiệm trà sữa sau đó tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiên cứu ra loại nước trái cây mới.

An Tưởng định làm nước trái cây mới tên “Dương Dương”. Linh cảm của lần này cũng được lấy từ Thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dương. Cậu nhóc không còn nữa, cũng muốn lưu lại một kỷ niệmđó của cậu với cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đời. Nhưng do Thu Dương bị bệnh nên máu của cậu hơi khác người bình thường một xíu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chế biến thật cẩn thận thể làm được rồi.

An Tưởng tập trung pha chế, An Tử Mặc cứ đứng trước quầy bar nhìn chằm chằm cô.

“Mặc Mặc, con muốn nói gì với mẹ hả?”

An Tử Mặc nghiêm túc gật đầu.

An Tưởng dừng tay lại, “Thế con nói đi.”

An Tử Mặc nghĩ một lúc lâu cũng không biết nên mở miệng như nào. Một lúc lâu sau cậu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sắp xếp xong câu cú. Cậu nghiêm túc nhìn An Tưởng, ánh mắt tỏ vẻ nhìn thấu sự đời: “Biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người biết mặt không biết lòng. Trong chuyện tình cảm, mẹ nhất định phải thật nghiêm túc cẩn thận.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nói xong câu đó, cậu xoay người mở TV lên. Bản tin đầu tiên trên TV lại bản tin về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một người mẹ đơn thân đi xem mắt sau đó bị đối tượng xem mắt của mình giết,

“……”

“………… Hả???”

An Tưởng ngây ngốc.

Mặc Mặc, Mặc Mặc có ý gì??

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 70 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App