GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 94

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Chớp mắt đã tới sân bay. Sân bay to như vậy chỉ có một chiếc máy bay tư nhân, bên trên có logo của công ty Hoa Tinh.

Hai người đang chuẩn bị làm thủ tục đăng thì một chiếc xe ômàu đen lái thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến. đi rất nhanh, nhanh đến nỗi bảo vệ bên cạnh quên cả ngăn lại.

Chiếc xe kia rất quen mắt, hơi thở trong đó cũng cùng quen thuộc. Xe dừng cách An Tưởng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xa, lúc người đàn ông trên xe bước xuống thì An Tưởng cũng biết cảm giác kỳ lạ vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình đến từ chỗ nào.

Gió khẽ thổi.

Ánh mắt An Ngạn Trạch dừng người An Tưởng. Một lát sau anh từ từ đi tới gần.

Trong lòng An Tưởng sợ hãi, không nhịn được lùi về sau một bước.

Hành động nhỏ đó của làm ánh mắt An Ngạn Trạch buồn đi trông thấy. Nhưng anh thu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm xúc của mình rất nhanh, cười như không cười nhìn Bùi Dĩ Chu: “Bùi tổng làm như vậy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được hay cho lắm.”

lẽ người khác không nhận ra nhưng Bùi Chu liếc mắt một cái nhận ra được mùi máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tươi trên người An Ngạn Trạch. Anh ta giết người, đoạt quyền của chú mình, bây giờ còn phong ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ức của An Tưởng, ý đồ muốn chiếm làm của riêng, bàn tính trong lòng An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đánh lách cách không ngừng.

“Tưởng Tưởng, qua đây.”

An Tưởng cau mày, khó xử nhìn An Ngạn Trạch.

An Ngạn Trạch không vui khi thấy An Tưởng dùng ánh mắt đề phòng người lạ nhìn mình.

“Bùi Chu, tôi biết vợ anh chết làm anh rất đau khổ, nhưng nghĩ lại chẳng ai muốn làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thân của ai cả.”

Lời này làm An Tưởng cảm thấy khó hiểu.

“Thế thân?”

An Ngạn Trạch dắt mũi cô: “Bùi tiên sinh không nói em biết à? Em chẳng biết cũng dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rời đi cùng người lạ hả?”

Nghe An Ngạn Trạch hỏi dồn, An Tưởng cúi đầu không biết nên trả lời như nào.

mới quen BùiChu được hai ngày, đúng thể coi như hai người người lạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng biết mình không nên tùy tiện rời đi cùng một người đàn ông lạ như này, nhưng không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao lại rất tin tưởng Bùi Chu, tin tưởng một cách không do, tuy rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không hiểu về gia đình, hoàn cảnh của anh nhưngtin anh sẽ không tổn thương cô. Vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế mới quyết định đến Giang Thành cùng anh.

Đương nhiên không thể nói những lời này với An Ngạn Trạch.

“Anh nói thế thân ý gì?” chú ý tới điểm khác.

Sự khinh thường trong lời nói của An Ngạn Trạch càng đậm: “Em giống vợ Bùi Chu phải đến bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần, giống đến mức tên cũng giống. Nửa năm trước vợ của Bùi tổng đây chết bệnh, bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh ta đưa em về. Em nghĩ sao?”

Không khí trở nên xấu hổ.

Lúc này tiếp viên hàng không đột nhiên chen lời vào: “Thưa quý khách, máy bay chuẩn bị cất cánh.”

Bùi Chu phất tay ra hiệu cho tiếp viên đằng sau, hai mắt bình tĩnh nhìn chăm chú An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch, anh không tức giận cũng không sợ hãi, anh chỉ lạnh lùng nhìn An Ngạn Trạch.

“Thế còn anh?” Giọng Bùi Chu trầm trầm, “Đưa An Tưởng về rồi sao?”

Ý cười bên môi An Ngạn Trạch thu lại, anh ta nhíu mày nhỏ đến mức có thể nhận ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc này An Tưởng mới nhớ tới những lời hôm trước mình nghe được biệt thự. Vẻ mặt cô trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên khó coi ngay lập tức.

hít một hơi thật sâu rồi đi đến trước mặt An Ngạn Trạch, “Anh Trạch, chúng ta nói chuyện một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút đi.”

An Tưởng ngẩng đầu đứng đối diện An Ngạn Trạch nói chuyện với anh, ánh mắtchứa sự kiên định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa từng có. Ánh mắt này của cô làm An Ngạn Trạch cảm thấy hoảng loạn. Anh ta cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình tĩnh lại sau đó gật đầu, để mặc An Tưởng dẫn mình tới chỗ không ai. Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu cũng không đi theo hai người, chỉ đứng yên nhìn họ.

Sau khi chắc chắn không ai nghe được cuộc nói chuyện của hai người, An Tưởng dừng chân lại, “Anh Trạch…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

chưa dứt lời An Ngạn Trạch đã cắt ngang lời cô: “Tưởng Tưởng, An Hòa Nguyên chỉ sống được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tháng nữa.”

Lời này của An Ngạn Trạch làm An Tưởng sửng sốt. nghĩ ngay thể anh đã làm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.

An Tưởng không tình cảm với ba mẹ của mình, cho nghe tin người ba kia mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi cũng sẽ chẳng đau buồn cả. Đến chínhcũng cảm thấy bất ngờ trước sự bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tĩnh của mình.

“Bọn An Nhược Minh đã bị anh đưa đi nước ngoài từ trước rồi, không sự cho phép của anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng không dám trở về. Thai Lan Nghi cùng An Bảo Châu cũng sẽ rời đi ngay lập tức, bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ sẽ không dám làm em đau lòng nữa, cũng sẽ không quấy rầy cuộc sống của em.”

Sau khi Thai Lan Nghi An Bảo Châu thấy thảm cảnh của An Hòa Nguyên thì hai người không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do dự vào hợp đồng nhượng lại cổ phần, cầm hành rời khỏi Giang Thành. An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không quan tâm đôi mẹ con sống trong nhung lụa từ nhỏ kia sau đó sẽ sống như nào, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng chẳng định can thiệp vào cuộc sống của họ.

Vốn An Ngạn Trạch định để bọn họđây thêm một thời gian nữa để tra tấn, hành hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bọn họ, nhưng cuối cùng anh lại không làm vậy. Anh chỉ muốn đón An Tưởng về chỗ mình sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi. Nhất là sau khi biết An Tưởng bị Bùi Chu mang đi, cảm xúc đó của anh càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trở nên mãnh liệt.

“Tưởng Tưởng.” An Ngạn Trạch nắm chặt lấy tay An Tưởng, ánh mắt anh nóng bỏng, “Rất nhanh thôi, An thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ của anh. Em với anh, anh sẽ bảo vệ em, không ai dám bắt nạt em đâu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ngón tay anh dùng rất nhiều sức, nắm chặt đến mức An Tưởng cảm thấy đau.

Đáy mắt anh ẩn chứa sự điên cuồng An Tưởng chưa từng thấy bao giờ, nóng như lửa đốt vậy.

An Tưởng mím chặt môi, ánh mắt cô lóe lóe, cô chớp mắt một cái.

“Thai Lan Nghi bảo khi còn nhỏ anh bế em ra ngoài, hại em bị ốm sau đó hỏng dây thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quản.”

Giọng nói bình tĩnh của gái như một tia sét bổ thẳng vào đầu An Ngạn Trạch. Anh ta hoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hốt chớp mắt một cái, lực nắm trên tay cũng giảm đi không ít.

“Anh…” An Ngạn Trạch mồm, giọng anh run lên, “Lúc đó anh vừa mất đi em trai cùng người thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 duy nhất của mình, em cũng biết… bọn họ bị ba em hại chết.”

“Ừm.”

Chuyện An Hòa Nguyên gi3t chết em ruột của mình cũng không phải là bí mật, quỷ hút máu nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết. Đúngtrước đó An Ngạn Trạch được chú mình nuôi lớn, sau khi bọn họ chết mới đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà chính An gia cùng An Hòa Nguyên.

An Tưởng rũ mi xuống, “Anh bế em ra ngoài để trả thù bọn họ đúng không?”

An Ngạn Trạch không phủ nhận. Anh gật đầu.

Lúc đó An Tưởng vừa mới được sinh ra.yếu ớt từ nhỏ, ban đầu bác còn bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không sống được bao lâu. Vốn An gia gia tộc rất trân trọng quỷ hút máu,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng yếu ớt như vậy nhưng An gia cũng không vứt bỏ cô. Thời gian đầu An Hòa Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng Thai Lan Nghi cũng rất yêu thương cô, chăm sóc chu đáo cho cô.

Khi còn nhỏ, An Ngạn Trạch bị nỗi hận chiếm mất trí. Anh nhìn An Tưởng đang nằm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lót, đột nhiên nhớ tới em trai của mình, cũng con lai của quỷ hút máu đã chết trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lửa lớn.thế anh nhân lúc không ai để ý bế An Tưởng đi vào chỗ lạnh nhất, nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuyết rơi nhất.

Anh định để An Tưởng bị chết rét, để đôi ba mẹ kia nếm trải nỗi đau bị mất đi con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

Nhưng mà.

Anh lại mềm lòng.

An Tưởng còn rất nhỏ, khóc liên tục, khóc làm người nghe phải đau lòng. Khóc mãi khóc mãi, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng không khóc nổi ra tiếng nữa.

An Ngạn Trạch thất tha thất thểu bế An Tưởng về nhà chính, sau đó để về vị trí ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu. NhưngAn Tưởng đã bị tổn thương, hơn nữa thểvốn ốm yếu, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhặt lại được cái mạng nhưng cũng không thể trở nên mạnh khỏe như những quỷ hút máu khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.

An Hòa Nguyên hoàn toàn mất hết hy vọng vào cô, đuổi đi.

An Tưởng làm người câm lớn lên trong tháp tối. Ngoài An Hòa Nguyên đã từng xem camera theo dõi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ai biết An Tưởng từng bị bế ra ngoài. Mà An Hòa Nguyên cũng sẽ không một quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu dụng như An Tưởng đi trách móc quỷ hút máu năng lực mạnh mẽ, có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giúp ông ta kéo dài tuổi thọ như An Ngạn Trạch. Thậm chí để giữ danh tiếng cho An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngạn Trạch, ông ta còn tung đủ tiếng xấu về An Tưởng bên ngoài.

Đúng An Ngạn Trạch cảm thấy áy náy. Nhìnlớn lên từng ngày, sự áy náy của anh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngày càng lớn hơn.

Anh biết mấy người An Hòa Nguyên ghét An Tưởng nên anh không dám giúp bên ngoài, cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để An Hòa Nguyên nghi ngờ. thế anh chỉ thể lén lút tới thăm An Tưởng, cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giúp cuộc sống của bớt đau khổ cô đơn hơn.

Bây giờ cả hai người bọn họ đều đã được tự do rồi, anh đã có thể thoải mái thực hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời hứa ngày xưa với An Tưởng rồi.

“Anh Trạch, em không cần người bảo vệ.” An Tưởng rút tay mình ra, “Nếu anh thật sự áy náy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh hãy trả lại giấy tờ tùy thân cùng sổ hộ khẩu cho em.”

“Tưởng Tưởng…”

“Mà không phải tiếp tục để tên em cùng tên người từng làm em tổn thương bên cạnh nhau.”

Vẻ mặt An Ngạn Trạch tái nhợt, anh đau đớn hỏi: “An Tưởng, anh cũng người từng làm tổn thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em sao?”

An Tưởng không phải thánh, chỉmột gái bình thường. Sau khi biết được sự thật cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hận, nhưng không quên anh từng đối xử tốt với mình như nào.

Anh từng kể chuyện cho nghe, chọc cười. Sự dịu dàng của anh đã giúp vượt qua tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thơ đau khổ trong tháp tối kia.

“Anh anh em.” Mũi An Tưởng hơi cay cay, “Nếu anh không muốn làm anh em nữa thì từ nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng ta sẽ người lạ.”

Giữa hai bọn họ, không lựa chọn thứ hai.

An Ngạn Trạch lùi về sau hai bước. Anh thu lại toàn bộ cảm xúc của mình, trong mắt anh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn sự rét lạnh.

Anh nhìn về phía Bùi Dĩ Chu, “Vì thế em muốn rời đi cùng anh ta?”

An Tưởng từ từ gật đầu.

An Ngạn Trạch cười khổ, xoay người rời đi, không nói thêm nữa.

Anh đã đưa ra sự lựa chọn của mình.

An Tưởng nhìn bóng dáng anh dần khuất ở nơi xa, xoay người đi về phía ngược lại.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 94 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App