GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 8

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Sớm hôm sau, An Tưởng mang theo An Tử Mặc lên chuyến ô tô sớm nhất lên C thành, lúc sau lại chuyển chuyến trở lại Giang thành.
Đến nơi đã giữa trưa.
Không khí Giang thành cuồn cuộn u ám, lẽ vừa mới mưa xong, mặt đất cùng ẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ướt, trong không khí ngập tràn mùi cây cỏ.
Nhịp sống của thành phố này từ trước đến nay đều vội vã, ngày mưa cũng không thể ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cản người ta rảo bước trên đường.
Đi từ nhà ga ra, An Tưởng vẫn luôn gắt gao nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ ý làm lạc giữa biển người.
Khí hậu không ổn định, lại đang gió lớn, rất khó để đứng trên đường gọi xe.

An Tưởng kéo An Tử Mặc đứng dưới tán cây, dùng điện thoại để gọi xe sau đó an tĩnh chờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
"Mặc Mặc con có lạnh không?"
Vẻ mặt An Tử Mặc đờ đẫn như không nghe thấy tiếng nàng, không đáp lại.
An Tưởng đã quen thái độ này của con trai rồi.

Từ đêm qua cho tới bây giờ không cùng nàng nói chuyện.

Bất quá thể hiểu được, con trai phát triển chậm, não hơi vấn đề, đêm qua thể chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động mở miệng tìm nàng xin cơm để ăn tốt rồi, nàng cũng không nhiều yêu cầu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy.
Nghe được tiếng lòng của nàng, quang An Tử Mặc đảo qua gương mặt nàng nhưng không dao động.
Xe tới chút chậm, An Tưởng đứng mỏi chân rồi đem ba ôm trước ngực, sau đó ngồi xổm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ven đường, vừa cao bằng người An Tử Mặc.
"Mặc Mặc con đói không? muốn ăn không hay về nhà rồi mới ăn cơm?" An Tưởng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian, vừa vặn 12 giờ, hiện tại trở về nấu cơm chắc cũng không kịp.
Nàng thì sao cũng được, chỉ sợ con trai đói thôi.
Nhưng chính lúc này, một chiếc xe hơi màu đen chạy nhanh qua, ven đường một vũng nước, lấy tốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 độ đó của chiếc xe khẳng định sẽ bắn hết nước lên người.

An Tử Mặc nhanh chóng di chuyển tránh khỏi vị trí đó, chỉ chừa lại An Tưởng đang ngồi xổm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nơi đó.
Rào!
Không ngoài dự đoán, chiếc xe hơi đang chạy thật nhanh bắn một vòng nước xinh xắn lên đầu An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không rơi một giọt.
Nhìn An Tưởng dính đầy nước mưa như mới rơi vào nồi canh, An Tử Mặc nhướng mày cười.
Nàng không tức giận, đi ra khỏi chỗ đó rồi ngoan ngoãn rút khăn ướt từ trong ba ra lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi chỗ ướt, tùy tay ném cái khăn đó vào thùng rác bên cạnh sau đó đi xem An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc.
Thấy còn sạch sẽ đứng phía sau, An Tưởng nhẹ nhàng thở ra: "Còn tốt còn tốt, mẹ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tưởng con cũng bị ướt."
An Tử Mặc còn chưa kịp thu hồi nụ cười, cứng đờ đứng đấy, nhíu mày không phản ứng.
Đột nhiên, cái xe vừa rồi chậm rãi quay đầu, cửa bên của xe mở ra, một thanh niên mặc tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trang tuấn tú bước từ trong xe xuống.
"Xin lỗi xin lỗi, chúng tôi đang vội nên đichút nhanh, không làm sao chứ?" Thanh niên cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ôn hòa, nhìn An Tưởng từ trên xuống dưới.
Áo mi trắng của nàng bị nước bắn ướt nhẹp dính sát vào người, hiện ra thân hình đẹp đẽ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Trên quần áo có một số chỗ bị dính ít bùn, hiển nhiên mới bị bắn vào.
Tức khắc Hứa Xuyên cảm thấy ngượng ngùng, rút mấy tờ tiền đỏ từ tiền ra đưa cho An Tưởng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 "Cô cầm lấy tiền đi mua bộ quần áo mới, một lần nữa xin lỗi cô."
An Tưởng chưa kịp phản ứng, phát ngốc nhìn chỗ tiền kia.
Hứa Xuyên cảm thấy có thể là mình đưa thiếu tiền, thế rút thêm một ngàn: "Đây, như vậy hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đủ rồi chứ?"
An Tưởng: "....." Đây đồ ngốc à.
Thấy nàng còn trầm mặc, Hứa Xuyên nhíu mày: "Cô gái, chúng tôi còn đang vội, xem?"
An Tưởng hoàn hồn, xua xua tay nói: "Không, không cần nhiều như vậy..."
Thanh âm nàng dễ nghe, ngọt ngào lại mềm mại, giống như kẹo kẹp mứt hoa quả.
Diện mạo trông cũng ngoan ngoãn, buộc tóc cao, chỗ đuôi tóc còn điểm thêm một đóa hoa cúc màu vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhạt.
Mùi hương cũng dễ ngửi.
Hứa Xuyên bất giác mềm giọng: "Vậy xem bao nhiêuđủ?"
"Kỳ thật không cần..."
"Hứa Xuyên."
Một thanh âm mạnh mẽ từ trong xe truyền tới, đột ngột đánh gãy đối thoại của hai người.
Sống lưng Hứa Xuyên cứng đờ, không dám chậm trễ, luống cuống tay chân thu tiền trở về.

Sau đó lại một lần nữa rút thẻ hội viên từ trong ra nhét vào tay An Tưởng: "Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thẻ hội viên, thể dùng để mua sắm.

Tôi việc nên đi trước, rất hân hạnh được gặp cô." Nói xong chạy chậm vào trong xe.
An Tưởng ngơ ngác nhìn thẻ hội viên trong tay, thẳng đến khi bên cạnh truyền đến tiếng còi, nàng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hốt hoảng ôm An Tử Mặc ngồi vào trong.
"Chúng tôi đi trung tâm thương mại Tinh Thành." An Tưởng nhìn cái thẻ hội viên kia, nơi bọn họ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi trùng hợp lại vị trí trên tấm thẻ.
Sau cơn mưa đường náo nhiệt hơn, Hứa Xuyên vừa mới trở lại xe lại gặp đèn đỏ.
Quá trình chờ đợi khá dài làm tâm tình người ta bực bội.

Hứa Xuyên cảm giác được áp suất thấp truyền đến từ người bên cạnh, thể thấy hành vi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hắn lúc trước làm người nào đó bất mãn.
"Về sau không cần làm việc dụng." Ngữ khí BùiChu lạnh lùng, không ngước mắt.

mắt buông xuống, hàng mi dài che lấp con mắt đen nhánh.
Hứa Xuyên làm bộ như không nghe được hắn nói, cười hì hì nhích người qua: "Vừa rồi em không đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống thật đáng tiếc."
Bùi Chu hơi chau mày, khép lại máy tính, không cảm xúc kéo khoảng cách rộng ra.

"Cô gái kia cực kỳ thơm." Hứa Xuyên tinh tế hồi tưởng mùi hương trên người An Tưởng, mùi máu ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại không ngậy cực kỳ hiếm thấy, lại nói, "Phỏng chừng uống cũng rất ngon."
Hứa Xuyên tiếp tục không sợ chết chọc chọ cánh tay của Bùi Chu, "Em thấy đứatrai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứng bên cạnh ấy không? Anh nghĩ đóem trai của ấy, nhưng lại rất giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em lúc nhỏ, cái biểu tình đó quả thực không khác embao." Nói xong dừng một chút, "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không ý khác đâu, chỉ nói khoa trương như vậy để thể hiện tâm tình khiếp sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình thôi."
"Bùi tổng, chúng ta đến rồi."
Xe dừng lại, BùiChu đẩy Hứa Xuyên ra, im lặng không nói đi từ trên xe xuống.
Cùng lúc đó, một chiếc xe ô hơi dừng ở giao lộ bên kia.

Truyện Xuyên Không
Bùi Chu hồ cảm nhận được hơi thở quen thuộc, bước chân dừng lại, ánh mắt nhàn nhạt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới giao lộ bên kia.

Chỉ thấy đám đông đi đi lại lại.
Hứa Xuyên hỏi: "Em xem đó?"
"Không gì." BùiChu thu tầm mắt lại, sải bước dài đi vào công ty, nhìn thẳng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thư lại gần nói, "Bảo bộ phận kế hoạch nhanh chóng hoàn thành kế hoạch thu mua khu thành phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bắc phương án xây dựng rồi giao lên đây cho tôi, cố gắng hoàn thành trước thứ sáu."
"Được, tôi lập tức đi làm."
"Em họ, chúng ta đi ăn cơm trước..." Còn chưa nói xong, thân ảnh cao lớn kia biến mấtthang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máy.
Hứa Xuyên bĩu môi, giơ ngón tay giữa lên trước cửa, tay đút túi rồi phất phơ đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi cửa.
Hắn vuốt cằm cân nhắc một chút, trực tiếp đi đến đường cái đối diện.
lẽ do trời mưa nên trong trung tâm thương mại cũng khá thông thoáng, không nhiều người chen chúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với nhau.
Nàng đi lên khu trang phục tầng hai, tùy tiện mua mấy cái váy liền rồi thay, sau đó mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc đi ăn.
"Mặc Mặc muốn ăn KFC không?" An Tưởng không biết An Tử Mặc thích ăn gì, cẩn thận hỏi ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiến của hắn.
KFC?
Đời trước An Tử Mặc sống đến mười bốn tuổi cũng chưa từng ăn qua thức ăn nhanh.

Việc ăn uống, cuộc sống hàng ngày rồi cả thời gian của cậu đều bị mẹ cậu kiểm soát, căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không được tự mình lựa chọn.
Thấy An Tử Mặc không nói lời nào, An Tưởng chủ động lựa chọn: "Chúng ta đi ăn KFC nha, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hẳn Mặc Mặc chưa từng ăn đâu nhỉ?"
Hiện tại mấy đứa nhỏ đều thích ăn thực phẩm chiên dầu mỡ, An Tử Mặc từ nhỏ lớn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong núi, chắc cũng không ngoại lệ.
An Tưởng mang theo An Tử Mặc vào cửa hàng KFC, tìm một vị trí gần cửa sổ rồi ngồi xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
"Bây giờ mẹ đi gọi đồ ăn, con giúp mẹ trông đồ, nhớ không được đi cùng người lạ nha." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nói rồi đi xếp hàng.
An Tử Mặc mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, chung quanh cùng ầm ĩ, An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc bực bội đem âm lượng của thuật đọc tâm chỉnh xuống nhỏ nhất.
Nhìn bóng dáng của An Tưởng, ánh mắt An Tử Mặc hơi lóe, lại định chạy trốn lần nữa.
Nhưng lúc này, một bóng lưng cao lớn trùm xuống đỉnh đầu cậu, người kia trực tiếp ngồi xuống đối diện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
An Tử Mặc lập tức nhận ra đó người vừa rồi mới đưa tiền.
"Bạn nhỏ đang giúp mẹ trông đồ sao?"
Hứa Xuyên cười cùng hiền lành, An Tử Mặc lại nhìn thấy hai chữ "biến thái " trên mặt hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hừ nhẹ một tiếng không phản ứng.
"Cháu tên thế?" Hứa Xuyên chưa từ bỏ ý định tiếp tục cùng An Tử Mặc nói chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
dựa lưng vào ghế, hai chân nhấc khỏi mặt đất lay động, tay nhét trong túi, khuôn mặt nhỏ đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yêu xinh đẹp không chút biểu cảm thừa.
Hứa Xuyên tinh tế đánh giá lại nó, càng đánh giá càng kinh ngạc.
Này mẹ —— biểu tình của giống như đúc em họ Bùi Dĩ Chu của hắn!
Không, nhìn kỹ thì vẫn có chút khác biệt.
So với Bùi Dĩ Chu khi còn nhỏ thì đáng yêu hơn nhiều!
"Tiểu bảo bối, nói cho chú biết cháu têngì? Năm nay mấy tuổi rồi?" Hứa Xuyên dẫn dắt từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút, "Nói cho chú đi, chú sẽ cho cháu tiền để mua kẹo."
"Vị tiên sinh này, anh còn như vậy tôi báo nguy đấy."
Hứa Xuyên biểu tình cứng đờ, nhìn An Tưởng cầm cơm về lâm vào trầm mặc.

Hắn nuốt một ngụm nước miếng, yên lặng dịch mông vào bên trong: "Ngại quá, tôi khôngý xấu."
An Tưởng không tin, nhìn người này cười tủm tỉm biết không tốt.
Nàng buông đồ xuống, ngữ khí nhàn nhạt: "Tiên sinh, chúng tôi muốn ăn cơm."
ràng ý muốn đuổi người.
Hứa Xuyên tươi cười: "Trùng hợp quá, tôi cũng tới đây để ăn cơm.

Nhưng xung quanh đây không còn chỗ trống, xem tôi thể ngồi đây được không?"
An Tưởng ngồi bàn cho bốn người, xung quanh xác thật cũng không còn chỗ trống.
"Tùy anh." An Tưởng ngồi xuống bên cạnh An Tử Mặc, đem một phần ăn đẩy qua cho nó, "Mặc Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mau ăn đi, ăn xong rồi chúng ta về nhà."
Mùi đồ ăn chiên dầu chui vào mũi miệng, cánh được chiên vàng giòn, phô mai phủ quanh miếng thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dày, làm An Tử Mặc trầm luân hướng mắt xuống dưới.
Cậu nhịn không được nuốt nước bọt, tạm thời vứt ân oán tình thù sang một bên, cầm cánh lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặm từng miếng từng miếng một.
Thấy con trai ăn thật vui vẻ, trên mặt An Tưởng lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Hứa Xuyên không thích ăn loại thực phẩm này lắm, nói muốn ăn cơm hoàn toàn chỉ là kiếm cớ.

Hắn tùy tiện gọi trà sữa, ngồi một bên âm thầm quan sát hai người.
"À...!Tôi tên Hứa Xuyên, không biết tên gì?"
An Tưởng cũng không ngẩng đầu lên: "Về sau chúng ta cũng sẽ không gặp lại nhau, anh không cần thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải biết tên tôi."
Đột nhiên Hứa Xuyên xấu hổ, "Tôi không ý xấu, chỉ muốn đơn thuần tìm hiểu về thôi."
"Ừ, tôi biết rồi."
Nàng nhìn ôn hòa, kỳ thật lại mềm cứng đều không ăn, căn bản không cho Hứa Xuyên do để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tới gần.
Ngay khi Hứa Xuyên bắt đầu nhụt chí, An Tưởng đột nhiên đưa thẻ hội viên lại cho hắn.
"Hứa tiên sinh, cái này trả cho anh."
"Hả?"
"Vừa rồi tôi đi mua quần áo người ta nói đây là thẻ hội viên hoàng kim, bên trong còn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều tiền, anh vẫn nên cầm lại đi."
không, kỳ thật tôi cũng không dùng..."
Trung tâm thương mại Tinh Thànhsản nghiệp dưới trướng Bùi thị, hắn mua đồ nhà hắn bán, xác thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng không dùng được.
"Tôi dùng nó mua được quần áo mới với giá ưu đãi, coi như nhận bồi thường từ anh rồi, tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thừa tôi cũng không cần." An Tưởng để thẻ của hắn lên bàn, không quan tâm hắn có nhận hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không, cúi đầu an tĩnh uống trà sữa của mình.
Ánh mắt Hứa Xuyên lập lòe, thần sắc bị ép xuống có vài phần quái dị.
An Tử Mặc đang hút Coca mẫn cảm cảm nhận được cảm giác quái dị kia liền chỉnh cao âm lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để nghe suy nghĩ của người bên cạnh.
Suy nghĩ của An Tưởng: ô, phải người này bọn buôn người không? nên báo nguy hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không nhỉ?]
Ghế sau: [Vẫn là MacDonald ăn ngon.]
Đây Hứa Xuyên: [Đứa trẻ này không phải con của em họ mình sinh chứ? Đệch! Sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gái này lại thơm như vậy?]
[Muốn ăn.]
An Tử Mặc run run, biểu tình tức khắc vặn vẹo..

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 8 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App