GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 9

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An
An Tử Mặc nắm chặt bình Coca trong tay, trong đầu bắt đầu phân tích ý nghĩa của câu [Thật ngon] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147[Muốn ăn].

Dựa theo góc độ bình thường chắc hẳn đó không phải là thèm ăn đồ ăn đó ham muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chinh phục của nam nhân với nữ nhân.
vậy thể kết luận, nam nhân này không phải thứ tốt đẹp!!
Biến thái!
Thích làm trò trước mặt người khác!
An Tử Mặc bỏ Coca xuống, dịch mông từ ghế lên, đứng trước mặt An Tưởng mặt biểu tình nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm chằm nàng.
"Mặc Mặc ăn no rồi à?"
"Ừ." An Tử Mặc hung tợn liếc qua Hứa Xuyên một cái, trực tiếp đem hai chữ "chán ghét" viết trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt.
"Chúng ta về nhà thôi." An Tưởng thu dọn đồ, không nói chuyện thêm với Hứa Xuyên, nắm tay An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc ra khỏi cửa hàng.
Không khí đã trong lành trở lại, An Tưởng nhẹ nhàng thuê một chiếc xe.
Nàng nhẹ nhàng đặt cánh tay lên vai An Tử Mặc, nói: "Về sau nếu gặp lại những người như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhớ rõ phải lớn tiếng kêu thật to gọi mẹ." Trong lòng An Tưởng vẫn còn sợ hãi, "Cái loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người như vậy tám phần kẻ buôn trẻ em, rất nguy hiểm."
An Tử Mặc bĩu môi, ném cánh tay của An Tưởng ra, ngồi sát vào phía rìa tạo ra khoảng cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn với nàng.
Đối mặt với con trai đang xa cách mình, ít nhiều An Tưởng cũngchút mất mát.

Ít nhiều nàng cũng nhanh chóng hiểu ra, con trai không thân cận với nàng cũng là bình thường, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nàng mới sinh ra hăn được vài ngày đã đưa cho người khác nuôi, huống chi đầu óc còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tốt...
Nghĩ đến tình huống thân thể của An Tử Mặc, An Tưởng thật buồn bã.
Với bộ dáng này của nó, muốn đi nhà trẻ cũng rất khó khăn, không chừng còn thể sẽ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt nạt...
Trong lúc nàng đang miên man suy nghĩ, xe taxi dừng lại khu thành Bắc.
Ba năm qua đi, tiểu khu này càng hoang vu, đường phố hỗn độn, cỏ dại mọc thành từng cụm, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147người xử nên cây cối sinh trưởng trông cùng khủng khiếp.

Phía sau tiểu khu đang đứng sừng sững nơi đó một bánh xe quaycùng to lớn.

Bất quá để hoang nên thoạt nhìn cũng không lãng mạn ngược lại còn phần đáng sợ.
Nhìn hình ảnh trước mắt như trong bộ phim điện ảnh khủng bố, tròng mắt An Tử Mặc chậm rãi trừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn, không thể khống chế hơi hơi mở miệng.
"Mặc Mặc chúng ta về đến nhà rồi.

Sao con không đi tiếp vậy?"
Đây...!Là nhà?
Đối với căn nhà âm trầm trước mắt, An Tử Mặc hít thở không thông.
Cậu nhớ rõ ràng đời trước bọn họ sống đoạn đường phồn hoa nhất trong thành, như thế nào trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sinh lại thay đổi nơi ở? Hiểu rồi, nhất định nữ nhân này không dùng cậu để kiếm tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên mới nghèo túng như vậy.
"Mặc Mặc?" An Tưởng thấy cậu vẫn luôn bất động, không khỏi đi qua hỏi, "Mặc Mặc đang muốn mẹ ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con đi sao?"
"....." quỷ mới choôm.
An Tử Mặc hít thật sâu một cái rồi mạnh mẽ vứt ra sau ócsố tưởng tượng khủng bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kia, theo sát An Tưởng đi vào tiểu khu.
An Tưởng nhìn ra con trai giờ phút này đang băn khoăn, vừa đi vừa nói: "Kỳ thật nhìn bề ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng ranhưng bên trong cũng khá tốt."
"....." Thật vậy sao? Cậu không tin.
"Con xem đằng sau còn có công viên trò chơi, nếu con thích thì buổi tối mẹ cũng thể mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con đi chơi."

Đi vào tiểu khu càng có thể thấy toàn cảnh công viên trò chơi.
Trước cửamột pho tượng tiểu cẩu thật to, trải qua bao bão táp mưa sa đã rơi mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớp sơn bên ngoài, một con mắt cũng không biết rơi từ bao giờ.

Pho tượng đó nở nụ cười âm trầm lại quỷ dị.
An Tử Mặc nhìn thấycảm thấy lạnh hết cả sống lưng, một cỗ hàn khí từ từ chui từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lòng bàn chân lên đỉnh đầu.

Cậu rùng mình một cái, không khỏi bước nhanh hơn, vội vội vàng vàng theo An Tưởng đi vào khu dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cư.
Hiên thật tối, khôngthang máy, phỏng chừng quá mức hoang vắng nên cả quảng cáo người ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dán đây.
An Tưởng ở lầu một, sải bước bước lên bậc thang chuẩn bị mở cửa thì thấy An Tử Mặc đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trộm đánh giá bốn phía.
Trên lầu vừa tối vừa yên tĩnh, trông bộ dáng thì căn nhà cách vách cũng khôngai ở.

ràng ban ngày ban mặt nhưng tiểu khu này không dấu hiệu gì cho thấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sinh sống.
"Mặc Mặc đang xem xung quanhaihay không hả?"
An Tử Mặc không nói lời nào.
An Tưởng tự hỏi tự trả lời: "Mấy người tiểu khu này bản đều dọn đi hết rồi, hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tại chỉ còn mỗi nhà mình."
".....?"
"Nguyên bản sáu hộ, nhưng một năm trước chủ nhân của căn nhà trên lầu giết người tàng thi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hàng xóm biết nên toàn bộ đều dọn hết đi rồi."
".....????"
"Chỉ chết một người thôi mà, bọn họ cứ làm quá cả lên."
"....."
"..............."
An Tưởng chẳng để ý cứ lẩm bẩm một mình rồi đẩy cửa ra: "Mặc Mặc mau vào đi nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về sau đây nhà của chúng ta."
An Tử Mặc đối với nơi gọi là nhà kia căn bản không ôm bất kỳ chờ mong gì, đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong nhà rồi nâng đầu nhỏ lên tùy ý đánh giá xung quanh.
Nói như thế nào nhỉ?
Căn bản đây không phải nơi người sống ở.
Căn nhà cùng gia cụ được trang hoàng theo phong cách Gothic*, trên vách tường cây gậy hình chữ thập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng ngọn nến làm đèn tường, ngay cả thảm được sử dụng cũng tràn đầy phong cách cổ phong.
*phong cách Gothic: Như này nè các bạn:
"Mặc Mặc, đây phòng của con." An Tưởng đưa An Tử Mặc đến phòng cho khách.
Mấy hôm trước vừa trang trí xong phòng cho đứa nhỏ, nguyên bản cũng định dùng phong cách giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong phòng khách, nhưng lại bị hệ thống nghiêm khắc cự tuyệt, mỹ danh phong cách hắc ám không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phù hợp cho thể xác tinh thần của trẻ nhỏ được phát triển khỏe mạnh.

Tuy rằng Hứa Hàm cảm thấy tiếc nuối nhưng đứa nhỏ không thể không từ bỏ.
Nàng trang trí màu tường màu lam, giữagiường cho em tràn ngập hương vị ngây thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 và chất phác.

Bên cạnh đó pha, mặt trên phủ lông nhung.
Căn phòng này đứa trẻ nào cũng đều rất thích, chỉ An Tử Mặc cảm thấy ngu xuẩn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấu trĩ.
Ngủ giường em bé?
Chơi búp vải?
Màu lam?
Buồn cười, ngu xuẩn, ấu trĩ.
An Tử Mặc mặtbiểu tình buông túi nhỏ của mình ra, tuy ghét bỏ nhưng cũng không oán giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rốt cuộc sớm muộncậu cũng chạy trốn khỏi nơi này.

Căn phòng này chỉnơi tạm thời, trang trí như nào cậu cũng không quan tâm.
Thấy An Tử Mặc không ý cự tuyệt, An Tưởng không khống chế được cùng vui sướng: "Mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn tưởng rằng con sẽ không thích phong cách như thế này."
Thật sự là không thích.
Mặc Mặc con cứ đi dạo đi, mẹ đi dọn nhà một chút." An Tưởng đi tới cửa rồi dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại, quay đầu lại nói, "Đúng rồi, ngàn vạn lần không được xuống tầng hầm ngầm nhé." chỗ thang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lầu hỏng một cái đèn, tấm ván gỗ cầu thang cũng lỏng lẻo, đến giờ vẫn chưa kịp sửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chữa.

sợ An Tử Mặc không nhìn đường mà ngã xuống rồi bị thương.
Dặn xong, An Tưởng cầm cái giẻ lau cái bàn góc nhà.
Thời gian trôi qua, câu cảnh cáo của An Tưởng không có bất tác dụng nào với An Tử Mặc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngược lại còn kích thích đáy lòng cậu không tránh khỏi tò mò.
Tại sao không cho cậu xuống tầng hầm ngầm?
Tầng hầm ngầm cái không thể để người khác biết được hay sao?
An Tử Mặc điên cuồng xoay chuyển đại não thông minh linh hoạt của cậu, ánh mắt luôn dõi theo An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

Chờ nàng ra ngoài đổ rác rồi không chút do dự đứng thẳng đi tới tầng hầm ngầm.
Đường đến tầng hầm ngầm phải đi qua một cái cầu thang thật dài, hình như đèn cũng hỏng rồi nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc bật thế nào cũng không lên.
Hiện tại đang ban ngày, ánh sáng chỉhơi tối một chút, chưa ảnh hưởng tới tầm nhìn.
An Tử Mặc bước hai chân nhỏ đi qua một bậc rồi lại một bậc cầu thang.
Răng rắc.
Giày cậu đột nhiên chạm vào một đầu gỗ nhếch lên, dưới chân lảo đảo, thân thể nháy mắt từ cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thang lăn xuống.
An Tử Mặc không cảm nhận được đau đớn, chỉ thấy bản thân thật đen đủi.
Cậu hùng hùng hổ hổ lên từ mặt đất đứng dậy, tay nhỏ vỗ lung tung vào ống quần, chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái quan tài cùng lớn không hề báo trước đập vào ánh mắt cậu.
hấp An Tử Mặc dừng lại một nhịp, thân thể nho nhỏ hoàn toàn đứng thẳng trước quan tài bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động trước mặt.
Đang êm đang đẹp ai sẽ để quan tài tầng hầm ngầm?
Nhìn kỹ thì thấy quan tài kia được người ta lau đến bóng loáng, hiển nhiên được giữ gìn cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thận.
[Ngàn vạn lần không được xuống tầng hầm ngầm.]
Câu cảnh cáo ôn nhu của An Tưởng như văng vẳng bên tai cậu.
[Còn không phải chỉ chết một người thôi sao, cứ làm quá lên.]
Còn không phải là...!chỉ chết một người.
Một người.
Dựa theo logic thì thể nói rằng An Tưởng đã gặp qua hai người chết, à không, cũng thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba người.
Cẩn thận suy nghĩ thì quả thật địa phương này thể nơi người giết người vô số ẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấp.
An Tưởng bình tĩnh khi đối mặt với án mạng cùng việc ta để quan tài đây đều cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy không bình thường.

Hơn nữa dựa vào ức kiếp trước của cậu thì An Tưởng hoàn toànthể làm ra chuyện giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người.
Rốt cuộc thì trước kiamẹ cũng đã thật sự cầm dao uy hiếp cậu.
Đến cả con ruột ta ta còn làm như vậy, làm sao để ý tính mạng của người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được?

Không nói chừng quan tài này chuẩn bị cho cậu.
lẽ ta cảm thấy cậu kéo chân nên xuống tay trước để trừ bỏ phiền phức.
An Tử Mặc nhắm mắt lại, sau khi mở ra thì trong mắt là một mảnh lạnh nhạt.
Một khi đã như vậy, không bằng tiên hạ thủ vi cường.
Cậu nhanh chóng chạy về phòng của mình, đóng chặt cửa lại rồi cuộn tròn trong góc tự hỏi nên làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như thế nào.
Lấy thân thể hiện tại của cậu căn bản không có khả năng diệt trừ được An Tưởng.

Chẳng sợ địch nhân nhỏ yếu mà ở đây bà ta là một người trưởng thành, nếu tùy tiện hành động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị phát hiện ra thì chỉ đường chết.
An Tử Mặc chôn đầu vào đầu gối.
Cậu không được xúc động, phải bình tĩnh để đối sách.
Nếu...! Nếu An Tưởng thật sự phạm tội thì nhất định tầng hầm ngầm kia, nhất định cái quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tài kia sẽ chứng cứ ta gây án.

Kế tiếp chỉ cần tìm cơ hội lẻn vào trong đó, thu thập chứng cứ đem lên giao cho cảnh sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liền dễ như trở bàn tay bắt được An Tưởng.
Quyết định!
Tối hôm nay chờ An Tưởng đi ngủ sẽ hành động!!
"Mặc Mặc, buổi tối con muốn ăn cái gì?"
An Tưởng đẩy cửa ra thăm dò, tiến vào.
Đối mặt với khuôn mặt đang cười ngây ngốc, từ đáy lòng An Tử Mặc cười nhạo.

Cậu đã thấy bộ mặt thật của người phụ nữ này, nắm được mọi thứ trong lòng bàn tay.

Kế tiếp chỉ cần hung hăng vạch trần ngụy trang của ta ta sẽ cười không nổi!
"Nếu Mặc Mặc không muốn nói chuyện với mẹ thể viết ra nhé." An Tưởng cố ý tìm tờ tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giấy đặt lên bàn, giây tiếp theo lại trầm mặc, tiếc nuối thở dài, "À, Mặc Mặc lẽ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa biết viết chữ."
Nàng gãi gãi đầu, "Mẹ nấu sợi cho con nhé, buổi tối nên ăn một chút thanh đạm." Nàng hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết tâm đi vào phòng bếp bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Mẹ con hai người vượt qua buổi tối thật an tĩnh lại khá đặc biệt.
Theo thói quen của An Tưởng, sau bữa tối nàng sẽ xem một bộ phim điện ảnh, dụ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Huyết sắc kinh hồn đêm 》; Đức châu thực nhân ma 》;Kinh tình hai mươi ngày 》. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Mấy bộ phim đó đều lấy quỷ hút máu làm vai chính, nhưng điều duy nhất làm An Tưởng khó chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chínhtrong phim điện ảnh rất nhiều quỷ hút máu kết cục không đẹp lắm.
Nàng cắt một chút hoa quả đặt trên bàn trà, chuẩn bị vừa xem phim vừa ăn thì thấy An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc ngồi im trên pha không ý định rời đi, không khỏi sáng mắt lên: "Con định cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ xem phim điện ảnh à?"
Lần này An Tử Mặc lại đáp lại: "Ừ." Cậu phải đợi An Tưởng trở về phòng ngủ sau đó lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống tầng hầm ngầm thu thập chứng cứ.
"Vậy con muốn xem bộ phim nào?" An Tưởng lấy điều khiển từ xa, mở các bộ phim điện ảnh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mua mở ra, mở danh sách ra cho An Tử Mặc lựa chọn.
"《 Mãnh quỷ kinh hồn 》, Huyết sắc hôn lễ 》, Ngươi nhìn đến đầu ta sao? cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khá được, Mặc Mặc có hứng thú với bộ nào?" Đây là lần đầu tiên người cùng ngồi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phim điện ảnh với An Tưởng, nàng vô cùng kích động, vui vẻ nói không nên lời.

Nàng mở các bộ phim điện ảnh ra như hiến dâng vật quý, tận tình giới thiệu.

Do chưa được giáo dục nên nàng đều không biết những bộ phim này đều bị gắn mác 18+ không phù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hợp cho sự phát triển của trẻ em.
"....." Vẻ mặt An Tử Mặc đờ đẫn, người phụ nữ này không thể mở mấy bộ phim trẻ con nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xem như Hỉ Dương DươngHôi Thái Lang 》, 《 Tiểu bảo Mary 》, 《 Tiểu Trư Bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Kỳ 》, Thần binh tiểu tướng 》à?
À thôi.
Cùng nghi phạm tranh cãi làm gì?
An Tử Mặc tùy tiện chọn một bộ: "《 Ngươi nhìn đến đầu ta sao? 》" Bộ này bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian dài nhất, nghe tên cũng không quá hay.

Chắc chắn ta xem một lát sẽ mệt rời.

Rồi chờ bà ta về phòng ngủ thì cậu sẽ bắt đầu hành động.
"Được, con muốn xem đầu liền xem đầu." An Tưởng hoàn toàn không biết suy nghĩ của con mình, vui sướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồng ý, đứng dậy lấy một túi bắp rang từ trong tủ lạnh ra, cởi giày khoanh chân ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ghế pha, mở phim lên xem.
Làm người ta ngoài ý muốn chínhbộ phim này cũng không phải một bộ phim máu me kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dịđó một bộ phim kinh dị phản đối chiến tranh.
Bộ phim chủ yếu về một vị quân nhân cùng thê tửcon hắn tham gia Thế chiến II.

Trong một trận chiến tranh hắn bị chặt đầu xong chết đi, kéo theo thân thể tàn khuyết trở thành oan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hồn, đau khổ tìm đầu mình, thấm thoắt đã qua 70 năm...
Cuối cùng hắn cũng tìm được kẻ chặt đầu hắn.
"Tiên sinh, sao ngài luôn tìm đầu ngài?"
"Bởi vì ta muốn mắt cùng có môi."
"Vì sao?"
"Muốnđôi mắt để nhìn thấy vợ tôi, muốn có môi để lần nữa được hôn gương mặt nàng, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi, còn con ta, Danny."
Dưới ánh đèn neon của thành thị, người thân bị chặt đầu làm quỷ lại nho nhã lễ độ, đem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nửa cốt truyện khủng bố phía trước hóa thành bọt nước.
Trong miệng An Tưởng đang nhai bắp rang, nhịn không được khóc rối tinh rối mù.
An Tử Mặc nhíu mày nhìn hình ảnh trên bộ phim điện ảnh, lại nhìn An Tưởng mặt đầy nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên cạnh mình, mày còn nhăn hơn vừa nãy.
Cái này? Cái này? Cái này? Cái này cái để khóc?
Nhân loại buồn vui không giống nhau, An Tử Mặc chỉ cảm thấy nàng ầm ĩ.
"Bà thế nào còn chưa ngủ?" Kim đồng hồ đã chỉ đến 10 giờ, thân thể An Tử Mặc bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy thân thể mệt mỏi.

Cập nhật truyện nhanh tại ~ TRUмt гцуeИ.V N ~
An Tưởng rút khăn giấy ra lau lau cái mũi, hốc mắt hồng hồng nhìn chằm chằm An Tử Mặc.
Trầm mặc vài giây, nàng đầu bừng tỉnh đại ngộ nói: "À nhỉ, mẹ quên con phải đi ngủ sớm." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147
An Tử Mặc: "....." Đồ ngốc.
An Tưởng sốt ruột hoảng hốt tắt TV đi, ôm An Tử Mặc về phòng, động tác mềm nhẹ đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên giường em bé.
Trước giường đèn hình thỏ con sáng lên, làm cho căn phòng của đứa nhỏ càng thêm ôn nhu.
An Tưởng đang định đóng cửa rời đi, bước chân dừng lại.
Thấy nàng dừng lại, ngữ khí An Tử Mặc không kiên nhẫn hỏi: "Làm gì?"
An Tưởng cào cào mặt, chớp chớp mắt, một lần nữa đến trước giường của bé rồi khom lưng đặt trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trán một nụ ôn ấm áp: "Con ngủ ngon nha."
Oanh ——!
Đầu An Tử Mặc nổ một cái.
Ánh mắt cậu khiếp sợ, tay nhỏ gắt gao lôi chăn kéo lên không phản ứng hết.

Các ý nghĩ rối loạn điên cuồng xoay quanh đáy lòng cậu.
Cậu đã bị một người khả năng đã ăn thịt người hôn.

Cậu bị ô uế.
Cậu đứa trẻ không sạch sẽ.
Nói không chừng trên trán còn ADN, không thể lau đó có thể chứng cứ.

Về sau thể dùngđể xét nghiệm rồi bắt nữ nhân ác độc này lại.
Ngủ ngon thì ngủ ngon, sao lại hôn cậu? Làm như vậy khẳng định âm mưu!
An Tử Mặc điên cuồng chỉnh âm lượng của thuật đọc tâm lên cao nhất.

Nghe tiếng lòng của An Tưởng thiếu chút nữa cậu điếc hết cả lỗ tai.
[Học được cái này trên TV, không biết làm vậyđúng hay không?]
[Có nên hôn bé thêm một cái không nhỉ?]
[Thôi!! Ngày mai tiếp tục cải tiến!]
Tiếng lòng kết thúc, An Tưởng rời phòng.
Cái đèn thỏ con cứ lắc qua lắc lại, gương mặt đơn thuần của con thỏ tươi cười như đang cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhạo cậu nghi thần nghi quỷ.
An Tử Mặc xoay người, ngón tay muốn sờ vào cái trán, cậu tự hỏi một lúc xong lại buông.

Nguyên bản đại não đang muốn ngủ lại một cái hôn ngủ ngon thanh tỉnh.

Không thể nói rõ cảm xúc gì, chỉ là...!Bà ta tuyệt đối sẽ không yêu cậu.
Bà ta không yêu cậu.
Cho đến nay cậu dựa vào chính tín niệm này để sống sót.
An Tử Mặc nhắm mắt.
Quyết định, tối nay nhất định phải nát ngụy trang củata, làm ta lộ nguyên hình!!!
Kim đồng hồ tách tí tách trôi qua từng vòng lại từng vòng.

An Tử Mặc xốc chăn lên bò ra khỏi giường em bé, không đi giày.

Chân nhỏ đi trên mặt đất không tạo ra bất kỳ thanh âm.
An Tử Mặc cầm lấy giấy bút hôm nay An Tưởng để lại trong phòng, dùng Morse để viết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần tin nhắn.

Nếu thật sự cậu gặp nguy hiểm thì cảnh sát thể hóa tin này để làm chứng cứ phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 án.
Cậu thật một thiên tài.
Nếu không phải cậu thông minh thì khả năng cậu đã sớm chết trong tay An Tưởng rồi.
An Tử Mặc cất xong tin nhắn thì đứng lên cẩn thận đẩy cửa đi ra.

Phòng khách đen nhánh một mảnh, cậu sờ soạng lấy đèn pin bật lên, dùng toàn bộ nguồn sáng hướng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường đi xuống tầng hầm ngầm.

An Tử Mặc nhấp môi trầm tư, lại cầm thêm con dao gấp nhét sau quần.
Công tác chuẩn bị đã xong, An Tử Mặc hít thật sâu rồi đi ra cửa.
Cậu đã nghĩrồi, một khi phát hiện bất kỳ điều bất thường thì sẽ lập tức dùng máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn phòng khách để báo nguy, trong thời gian ngắn tuyệt đối An Tưởng không thể tiêu hủy chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cứ phạm tội.
An Tử Mặc nắm chặt đèn phin, cực kỳ thong thả đẩy ra cửa phòng đóng chặt trước mắt.
Cậu vốn cho rằng khả năng bà ta đã khóa cửa, không nghĩ tới lại không khóa.

Bất quá việc ta bất cẩn như vậy ngược lại lại trợ giúp cậu.
An Tử Mặc dùng ánh sáng của đèn pin chiếu tới chỗ tối tăm nhất, đi xuống cầu thang một bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại một bước.

Lúc này cậu lại cố ý tránh đi đầu gỗ đã bị hỏng kia, không tiếp tục ngốc nghếch ngã ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa.
Thành công đi qua cầu thang, quan tài gần trong gang tấc.
An Tử Mặc rón rén chạy qua, đối mặt với quan tài thật lớn cuối cùng ý thức được một vấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đề nan giải sắp gặp phải.
Quá cao.
Lấy thân thể hiện tại của cậu không bò lên được
Đáng giận.
Nếu không lên được thì không thể thấy được tình huống bên trong, đến lúc đó đừng nói là thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thập chứng cứ, chỉ sợ An Tưởng sẽ phát hiện rồi thuận tiện thu thập cậu.
An Tử Mặc không cam lòng khẽ cắn môi, quang đảo qua ghế dựa bên cạnh.
Cậu không do dự, trực tiếp đặt đèn pin trên mặt đất, sau đó dịch nhẹ ghế lên trước quan tài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sử dụng cả tay cả chân để đi lên.
Trong quan tài truyền đến tiếng hít thở đều đều.
hấp An Tử Mặc chững lại.
Quả nhiên, bên trong quan tài có người!!!
- ---------
Chương mới đây nha các nàng!! mà dài quá QAQ
Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ!!
Cảm ơn các nàng nha!!.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 9 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App