GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 31

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Từng giọt nước chảy theo tóc An Tưởng nhỏ xuống.

Trên mặt không nụ cười, ẩn chứa trong ánh mắt đào hoa lúc này sóng gió.

Ngày thường An Tưởng đối xử rất tốt với người khác, lẽ là do từ nhỏ chịu quá nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tổn thương nên bây giờ mới dụccầu, không tranh với đời.

Chỉ là.

Anh ta ngàn vạn lần không nên động chạm đến người thân duy nhất của cô.

An Tưởng đứng dậy, tiến lên hai bước trực tiếp đẩy An Nhược Minh đang ngây người vào trong bể bơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc này anh ta mới phản ứng lại, trong lòng ngập tràn cảm giác phẫn nọ. Lúc anh ta đang định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên để nhào vào giằng co thì An Tưởng ấn đầu anh ta xuống.

quỳ gối bên cạnh bể bơi, đôi tay ấn chặt đầu An Nhược Minh xuống dưới nước, không cho anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta hội lên bờ.

Thù mới hận cũ chất chồng lên nhau làm cùng tức giận, sự tức giận đó biến thành sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạnh tập trung dưới tay cô.

Tư thế tàn nhẫn này của An Tưởngchút dọa người. Đừng nói đến người khác, đến cả An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc cũng ngơ ngác ngồi cạnh không nói nên lời.

trong nước An Nhược Minh không dùng sức được, ùng ục ùng ục uống vào một bụng nước.

Hai tròng mắt An Tưởng đỏ đậm túm tóc anh ta kéo lên, run giọng gào rống: “Khó chịu không?!”

“Mày mẹ nó……”

Ào!

An Tưởng lại ấn người anh ta xuống dưới nước.

Khi còn nhỏ gương mặt này đã bắt nạt không ít lần.

Gia đình quỷ hút máu thuần chủng không truyền thống phân rariêng, anh chị em chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bác đều chung một chỗ. Ba mẹ của An Nhược Minh cùng An Ngạn Trạch mất sớm, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai người anh này thông minh nên được ba mẹ An Tưởng cùng yêu thích. Ba mẹ An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đem toàn bộ sức lực, tình cảm dùng trên người An Nhược Minh An Ngạn Trạch, đồ chơi hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ ăn của hai người anh này đều đồ tốt nhất.

An Tưởng trời sinh bị câm, bị bắt nạt cũng không cách nào mách người lớn.

An Nhược Minh lợi dụng điểm này, mỗi đêm anh ta đều tìm đến đấm đá mấy cái.

không thân thể cường tráng như quỷ hút máu bình thường, ngược lại còn cực kỳ sợ lạnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Nhược Minh biết thế liền ném vào phòng đông lạnh.

Còn rất nhiều câu chuyện khác không đếm xuể được. Vốn An Tưởng còn cho rằng mình sớm đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để ý rồi. Nhưng đến khi nhìn thấy An Nhược Minh bắt nạt con mình thì đột nhiên hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được người độc ác mãi mãi người độc ác, cậy lớn hiếp nhỏtính cách sẵncủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh ta rồi.

Ngày trước thì An Tưởng sẽ sợ.

Nhưng bây giờ không sợ nữa. đã rời xa gia tộc kia rồi, cùng tộc nhân của gia tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó không bất cứ quan hệ nữa.

“An Tưởng, buông tay.”

An Ngạn Trạch tới đó khuyên giải lại bị trừng mắt trở về.

An Nhược Minh đang bị dìm trong nước. Anh ta định phản kháng lại nhưng thể thiếu oxy nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không thể phát lực được. Tóc thì bị An Tưởng túm chặt. Anh ta hoảng loạn vung tay, túm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cánh tay An Tưởng, định kéo tay cùng lôi xuống nước.

“Mặc Mặc, cắn anh ta ——!”

Mệnh lệnh đột xuất làm An Tử Mặc giật mình một cái. Nhưng giây tiếp theo cậu đã nhào lên cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cánh tay của người đang vùng vẫy dưới nước đó. Vị trí cậu cắn vừa vặn chính chỗ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nãy cậu cắn.

Hàm răng của cậu có lẽ sắc nhọn hơn răng của người thường, nhưng vì dùng quá nhiều sức nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được run run lên.

Trong miệng cậu tràn ngập hương vị rỉ sắt đặc trưng của máu. Trong chốc lát cậu cảm giác kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dị. Cậu không chán ghét hương vị này, thậm chí còn muốn dùng thêm một chút lực……

Máu chảy theo môi xuống, yết hầu An Tử Mặc nức nở như một con thú nhỏ.

Mẹ con hai người một người ấn đầu một người cắn người,cùng hung dữ. Cả nửa ngày cũng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147ai dám lại đây kéo An Nhược Minh lên.

“An Tưởng, em còn làm vậy nữa thì sẽ xảy ra chuyện đó.” An Ngạn Trạch bất chấp tiến lên kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy thân thể An Tưởng.

An Tưởng sớm muốn giết người này rồi. Cô đỏ mắt, vung tay ra phía sau, trực tiếp nện lên hốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt An Ngạn Trạch.

Trong miệng anh kêu rên nhưng không dám buông tay, cưỡng ép kéo cô ra.

Lúc này đã người gọi bảo vệ. Không biết từ khi nào âm nhạc đã dừng lại, hội trường© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng yên tĩnh.

An Tưởng thở dốc, nhìn chằm chằm ánh mắt như muốn giết người của An Nhược Minh.

“Sao lại thế này?”

“Khụ khụ khụ ——” An Nhược Minh ho khan từ trong nước ra. Môi anh ta xanh tím, ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tàn nhẫn nhìn An Tưởng, run run rẩy rẩy tàn nhẫn nói, “Mày…… Mày chờ đó cho bố mày.”

An Tưởng túm lấy ly thủy tinh trên bàn, nhìn gương mặt khiến người ta chán ghét kia rồi đi qua. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Nhược Minh còn chưa kịp khôi phục thể lực đã bị An Tưởng đập cho một cái, trợn trắng mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lung lay tiếp tục ngã vào trong nước.

An Ngạn Trạch nhìn nhìn An Tưởng rồi lại nhìn nhìn An Nhược Minh, cuối cùng đành buông tay ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhảy xuống nước vớt thằng em nửa nửa tỉnh của mình lên.

“Cô là người gây náo loạn chỗ này?” Hai bảo vệ tiến đến giữ chặt An Tưởng, “Chúng tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liên hệ với cảnh sát, mời đi cùng chúng tôi.”

An Tưởng còn chưa bình tĩnh lại, đầu óc trống rỗng.

quật cường nhấp môi, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm An Nhược Minh đang nằm trên mặt đất thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dốc.

“Anh ta bắt nạt con tôi trước, tôi không sai.” Đôi mắt An Tưởng hồng hồng, một chút cũng không cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy mình sai.

“Làm phiềncùng chúng tôi đến phòng an ninh trước, những cái khác nói sau.” Bảo vệ không nghe An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng giải thích. An Nhược Minh là kháchthẻ hội viên màu đen. Hiện tại náo loạn lớn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy, nếu không cho đối phương công đạo thì bọn họ bên này cũng không thể làm ăn được nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Mắt thấy An Tưởng sắp bị mang đi, cuối cùng An Tử Mặc cũng tìm được người đàn ông kia.

“Chú Bùi ——!” Cậu nhảy dựng từ mặt đất lên,miệng rống tới một chỗ cách đó không xa, “Chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi mau đến đây!!!” Tuy rằng đồ ngốc này tới muộn nhưng vừa đúng lúc, đây hội tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân!!

Ánh mắt An Tử Mặc lập lòe, vội tiến lên nắm lấy ngón tay Bùi Chu.

Ngay lập tức ánh mắt của mọi người dừng lại trên người Bùi Chu.

Người đàn ông mang vẻ đẹp phong tình vạn chủng, rung động lòng người.

Là nhân vật được nhắc đến nhiều nhất trong giới làm ăn. Bởi lẽ từ trước đến nay anh đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phô trương, tạo cảm giác tồn tại thấp. Thêm vào đó anh còn tiếng lạnh nhạt xa cách, khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp cận.

Nhưng giờ phút này, khi được bạn nhỏ nắm lấy tay, anh lại lần đầu tiên lộ ra cảm giác mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mịt khi ở bên ngoài. Hơn nữa anh còn mặc quần áo thường ngày, không giống như chủ tịch trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuổi sát phạt quyết đoán. Nhìn anh bây giờ trông giống một người ba ba mới vào nghề hơn.

An Tử Mặc kéo Bùi Chu đến trước mặt An Tưởng, lúc này cậu mới phát hiện quần áo Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Dĩ Chu đang mặc không giống vừa rồi.

Nói cách khác, người này đột nhiên biến mất là trở về thay quần áo!!!

An Tử Mặc không thể tin được, không nhịn được ngửa đầu hỏi: “Chú Bùi, vừa rồi là chú về thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quần áo hả?”

Bùi Chu: “Ừ.”

“……”

“…………”

Như thấy được An Tử Mặc đang cạn lời, anh lại nhàn nhạt nói: “Bị rượu đổ vào.” lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do ánh sáng yếu lại có nhiều người, chỉ trong vòng năm phút anh đã bị ít nhất hai ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rượu đổ vào. Ăn mặc như vậy thì đương nhiên không thể gặp mặt cùng gái anh ngày đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thương nhớ rồi.

Không còn cách nào khác, Bùi Chu chỉ thể vòng trở về thay quần áo. Tuy bảo là ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặc tự nhiên nhưng anh lại đứng trước gương do dự hơn mười phút xem mình nên mặc cái gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc đứng gần anh nên nghe được tiếng lòng của anh.

Cậu không khỏi chấn động.

Thế người này lại thật sự thay quần áo lâu đến như vậy!!!!

Ánh mắt Bùi Dĩ Chu vừa chuyển thì bắt gặp An Tưởng đang bị giữ lấy.

Lúc nhìn đến cô, anh không khỏi thả chậm hô hấp, đại não thanh tỉnh dừng hoạt động vài giây.

An Tưởng đứng dưới ánh đèn đẹp đến dọa người.

Tuy rằng mặc áo tắm kiểu dáng bảo thủ nhưng lại cùng hợp với cô. Áo lộ ra hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay tinh tế, hai chân thẳng tắp, đường cong eo xinh đẹp như muốn câu dẫn người khác.

an phận đứng đó, mái tóc ướt dính vào cổ thon dài của cô.

—— Đáng yêu, tốt đẹp giống như một vì sao.

Hầu kết Bùi Chu lên xuống, ánh mắt anh đảo qua, nhìn đến An Nhược Minh đang giơ tay định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt lấy tay An Tưởng.

Bùi Dĩ Chu tiến lên hai bước che chở cho An Tưởng, dùng thân hình cao lớn của mình bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phía sau lưng.

Anh không tốn nhiều sức bắt được cánh tay của An Nhược Minh rồi vặn tay anh ta lại. Nhìn trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhẹ nhàng nhưng thực tế An Nhược Minh dùng sức cũng không thoát được.

“Bùi Dĩ Chu, anh buông tay ra, đừng xen vào chuyện của người khác!”

“À.” Sắc mặt BùiChu nhàn nhạt, “Tôi thích.”

An Nhược Minh không thể tin được trừng lớn đôi mắt, chỉ vào phía sau Bùi Chu: “Anh biết con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đàn này vừa làm chuyện sao?!”

“Không biết.”

“Không biết anh còn quản?!”

“Tôi vui được.”

An Nhược Minh nghẹn một bụng lửa giận, tự biết bản thân không nói lại Bùi Chu. Anh ta nghiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 răng, dùng sức rút tay về. Sức lực đối phương sử dụng rất lớn nên chỉ trong chốc lát ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủi đã để lại trên tay An Nhược Minh dấu véo hồng hồng tím tím. Tệ nhất chính chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị thằng nhãi kia cắn, thịt cứ như bị thối, vừa hồng lại vừa sưng, còn bị chảy máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Tuy rằng quỷ hút máu năng lực tự chữa lành vết thương nhưng dấu cắn như vậy trong một chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một lát cũng không tốt lên được.

“Bùi tiên sinh, anh xem……” Bảo vệ đứng hai bên khó xử. Bọn họ không thể trực tiếp mặc kệ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này, cũng không thể mạnh mẽ lôi người đi trước mặt BùiChu.

“Trước khi làm việc phải biết được nguyên nhân, diễn biến sự việc. Mấy anh trực tiếp mang người đi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi quá mức đường đột rồi.” Thấy cô gái bên cạnh run bần bật, Bùi Dĩ Chu ngưng lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lát rồi ung dung cởi áo mi của mình ra khoác lên người An Tưởng.

Trên áo mi còn lưu lại mùi hương mát lạnh.

An Tưởng không kìm lòng được ngửi ngửi một chút, trầm mặc sau đó nâng mắt nhìn lồng ngực của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đàn ông gần trong gang tấc.

Thật rắn chắc, thật bóng loáng! Nhìn bụng kia muốn sờ một cái quá.

An Tưởng ngay lập tức cụp mắt xuống, đưa áo lại cho anh, “Tôi không cần đâu, anh mặc vào đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Giọng cô rất nhỏ, giống như mấy con vật nhỏ hại vậy.

Bùi Chu im lặng, lông mi run run, hơi hơi hạ giọng: “…… Tôi cũng cởi ra rồi.”

Đầu ngón tay cô dừng lại, không nói nữa, lại khoác áo mi lên vai mình.

Bùi Chu bảo vệ An Tưởng, lại nhìn về phía An Tử Mặc: “Cháu nói xem vừa rồi xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyện gì?”

“Chú ta đẩy tôi vào nước, cố ý muốn làm tổn thương tôi.” An Tử Mặc chỉ về phía An Nhược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Minh sau đó bình tĩnh kể lại tình huống lúc trước, “Mẹ tôi đi ra cứu tôi. Ông chú này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại muốn đánh tôi một lần nữa, mẹ tôi sợ ông ta phạm tội lần nữa nên hành vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng vệ chính đáng.”

An Tử Mặc nói xong làm người nghe sửng sốt.

An Nhược Minh nghe xong nghẹn họng nhìn trân trối: “Nhãi ranh, mày đừng nói lung tung?!ràng mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâm vào tao trước, sau đó tự mình ngã xuống, liên quan mẹđến tao? Mày nói xem tao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẩy mày lúc nào?!”

“Ở đây nhiều người, tất cả bọn họ đều thấy.” An Tử Mặc mặtcảm không hoảng loạn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sợ An Nhược Minh nói sự thật.

Lúc vào đây cậu đã quan sát tình huống bốn phía rồi.

Chỗ bể bơi tổng cộng 3 cameras, bọn họ lại đứng đúng chỗ chết của cameras. Hơn nữađây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều người, ánh sáng cũng không tốt, vóc người cậu lại nhỏ nên trong mắt người khác đúng An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhược Minh động tay động chân trước. Hơn nữa ngoài việc động tay ông ta còn nói không ít lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thô tục.

“Cháu tin tưởng trong cameras ghi lại tình huống vừa rồi, ai động thủ trước xem một phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngay.” An Tử Mặc tự tin cong môi, “Nếu mà không được nữa thì chúng ta sẽ tìm truyền thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để phân xử.”

Cậu An Tưởng đều chỉnhững người dân bình thường, kể cả đưa việc này ra ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì cuộc sống cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì.

Nhưng An Nhược Minh không giống vậy. Anh ta nhiều đối thủ cạnh tranh, bọn họ nhìn chằm chằm anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta để hắt bát nước bẩn dìm anh ta xuống. Nếu thật sự đưa chuyện này ra báo chí làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao đối thủ của anh ta thể buông tha hội tốt như này được?

An Nhược Minh đang định phát điên thì bị An Ngạn Trạch ngăn lại: “Em đủ rồi.” Biểu tình An Ngạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Trạch lạnh băng,ràng đã bị chọc giận.

Mắt thấy anh mình chuẩn bị phát hỏa, An Nhược Minh đành cúi đầu xuống, thành thật đứng sang bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không làm nữa.

“A, nhìn dáng vẻ này thì mọi thứ đều ràng rồi.” BùiChu kéo An Tử Mặc đến bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cạnh mình, cười như không cười nhìn hai anh em An gia: “Các anh còn muốn nói không?”

An Ngạn Trạch hít sâu một hơi đứng ra nói: “Tất cả do em trai tôi không hiểu chuyện. Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này đi, chi phí mấy ngày nay An tiểu thư tiêu sài đây chúng tôi sẽ trả hết giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô. Nếu muốn mang đứa nhỏ đi khám thì chúng tôi cũng giúp cô sắp xếp. Hi vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thể tha thứ.”

Bùi Chu ngoái đầu nhìn lại, hỏi nhẹ: “Cô nói đi?”

“Không cần.” An Tưởng lãnh đạm nói rồi cúi người bế An Tử Mặc lên, tránh ra khỏi nơi thị phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này.

cũng không phải không có tiền, không hiếm lạ ba đồng tiền nhà bọn họ.

Lại nói, cũng không định tha thứ. Người này căn bản không tư cách để tha thứ.

Mọi việc đã giải quyết xong. Bùi Dĩ Chu cũng lười nói chuyện với hai người kia, chân dài sải bước theo sát phía sau An Tưởng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App