GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Sau khi đuổi được An Tử Mặc về phòng của mình, An Tưởng mới cầm bút lên tiếp tục vẽ truyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Câu chuyện về cuộc sống sinh hoạt hàng ngày này không cần cốt truyện, nhân vật cũng được lấy hình mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng Mặc Mặc, thế sẽ không lo việc không có chuyện để vẽ. Mỗi chương truyện sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bao gồm khoảng chín phân cảnh nhỏ. Do An Tưởng không quá am hiểu về việc vẽ phông nền nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tập trung đặc tả nhân vật nhiều hơn.

Truyện tranh bắt đầu từ cuộc gặp gỡ tình cờ giữa mèo mẹ hổ con. Mèo mẹ đang đi săn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mồi thấy hổ con nằm co rúm thì động lòng trắc ẩn nhặt chú về nuôi.

An Tưởng dùng hai chủng tộc khác biệt để làm tăng thêm các tình tiết gây cười cho câu chuyện.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng sự tương phản giữa chú hổ hung dữ mèo mẹ đáng yêu để thu hút người xem hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Vẽ xong một chương thì cũng rạng sáng. An Tưởng đăng chương mới lên.

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo: #Nhặt nuôi một mãnh thú#: Tác phẩm mới của Niêm Niêm nè, ủng hộ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nha ~]

Vốn dĩ An Tưởng định dùng tên Mèo mẹ hổ con》như ban đầu, nhưng cảm thấy cái tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này hơi nhạt nhẽo. Nghĩ tới nghĩ lui cô mới chọn được cái tên ưng ý này.

Đăng được mười phút nhưng cũng chưa tạo được ảnh hưởng lớn, An Tưởng cũng đã sớm đoán trước được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kết quả này. ôm điện thoại về giường lướt video. Mắt hơi hơi díp lại vào nhau, định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 theo thói quen lướt Weibo một vòng nữa rồi đi ngủ thì phát hiện một người like bài của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình tác phẩm của mình có thêm một nút like.

[Ai nói tôi không phải con người: Không tồi QWQ.]

*Minh An: Đố các nàng biết acc “Ai nói tôi không phải con người” là của ai nè??

Đây bình luận đầu tiên dưới truyện tranh của cô. An Tưởng nhìn thấy thì cùng kích động, nhấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào trangnhân của người này lướt một vòng. Đây một tài khoản mới, chỉ follow mỗi mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng bốn năm tài khoản về tin tức khác.

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo trả lời: Cảm ơn bạn, nhưng bạn ngủ sớm đi nha QWQ]

[Ai nói tôi không phải con người: QWQ]

Ha ha, mấy bạn nữ cũng thích dùng biểu tượng giống như nè, đáng yêu thật sự luôn á!

Lúc An Tưởng đang cảm thấy sung sướng, chuẩn bị nằm ngủ thì thấy thêm mấy cái bình luận.

[Thiên tài của nhà trẻ: Khá tốt QWQ.]

[Khi nào mới thể thức đêm: Cố lên QWQ.]

[Người dùng 25924: Tiếp tục ra đi QWQ.]

“……”

An Tưởng nhìn cả đống bình luận có biểu tượng “QWQ” kia ngớ người. Cô vô cùng nghi ngờ, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết phải Weibo đang cố gắng mua bình luận lăng cho không. Nhưng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một tác giả danh tiểu tốt. Không phải Mặc Mặc vào cày truyện cho đó chứ?

An Tưởng xốc chăn lên vào kiểm tra phòng An Tử Mặc. Phòng của cậu nhóc tối om, chỉ nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng thở đều đều của cậu nhóc.

An Tưởng nhíu nhíu mày, nghĩ mãi cũng không hiểu. Cô quay về phòng ngủ.

An Tưởng vừa ra khỏi phòng thì An Tử Mặc lén lút lôi cái đó từ trong người ra, rón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra rón rén để ra bên ngoài.

***

Một đêm trôi qua. Việc đầu tiên An Tưởng làm sau khi tỉnh lại cầm điện thoại lên đăng nhập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào Weibo. Truyện tranh của đã nhận được ba mấy bình luận cùng một trăm lượt thích. Số liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuy rằng không quá ấn tượng, nhưng cũng đủ để làm cô vui vẻ.

Tâm trạng của An Tưởng rất tốt. hôm nay ngày nghỉ nên buổi sáng cũng không quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều việc.

“Mặc Mặc, con dậy chưa?”

“Mặc Mặc, rời giường nào!!”

An Tưởng đứng ngoài cửa vào cả nửa ngày thì An Tử Mặc mới uể oải ỉu xìu đi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong phòng ra.

An Tưởng nhìn con mình trông cùng mệt mỏi, đầu tóc thì rối bù. Quầng thâm mắt cùng đậm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Con không ngủ ngon à?”

“Con đâu có?” An Tử Mặc dụi dụi mắt, lê hai chân nhỏ vào toilet rửa mặt.

“Tí nữa mẹ ra tiệm, Mặc Mặc muốn đi cùng mẹ hay ngồi nhà chơi với mấy đứa Nặc Nặc?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc liếc qua chân cô, “Mẹ tự đi được rồi à?”

“Không sao, mẹ có thể tự đi được rồi.” Để tăng độ tin cậy cho câu nói của mình, An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn cố ý dậm cái chân bị thương, “Nhìn nè, mẹ đi được rồi đó!”

“Ồ.” Cậu không hỏi nhiều, vẫn lạnh lùng như trước.

Một lát sau, An Tử Mặc ngẩng đầu lên nhìn về phía An Tưởng: “Truyện tranh của mẹ đăng ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xem không?”

Nhắc đến cái này, An Tưởng cùng tự hào. ngẩng cao đầu ưỡn ngực, vẻ mặt vô cùng vênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 váo: “Hôm qua nửa đêm mẹ đăng còn người vào bình luận cho mẹ. Sáng sớm nay dậy mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đã thấy hơn ba mươi bình luận rồi đó! Mẹ con giỏi thật sự luôn!”

An Tử Mặc khinh thường bĩu môi, ngồi vào bàn gặm bánh mì.

“Nhưng mà mấy bình luận đó cũng không nội dung mấy. So với mấy bình luận khen tít tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trời xanh đó thì mẹ thích mấy bình luận góp ý hơn!”

Đây lần đầu tiên An Tưởng tự mình làm một bộ truyện tranh. Bởi vậy cô cũng khá hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ người vào góp ý để mình cải thiện nội dung, ngày càng tiến bộ hơn.

An Tử Mặc nghe vậy thì nhíu mày, “Mẹ không thích được khen à?”

“Chỉ khen thôichưa đủ, lời góp ý giúp cho con người ta ngày càng tiến bộ, lời phê bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phù hợp càng làm con người ta động lực tự hoàn thiện mình hơn.”

An Tử Mặc không hiểu An Tưởng đang nói gì.

Từ trước đến nay, cậu chỉ thấy người ta thích nghe lời hay, cậu chưa từng thấy ai thích được người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác công kích chỉ trích như này.

Cặp mày nhỏ của cậu nhíu liên tục, cuối cùng chờ khi An Tưởng chuẩn bị ra ngoài thì cậu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trộm mua mấy tài khoản Weibo. Cậu cũng hơi cảm thấy may mắn hồi làm giúp bài tập cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Thần bắt anh đăng mấy tài khoản Alipay cho mình, giờ mua tài khoản Weibo cũng khá tiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Sau khi chuẩn bị xong tài khoản thì An Tử Mặc lại khó xử.

Cậu…… cậu không biết nên phê bình như thế nào?

Tuy rằng cậu cũng học được mấy câu chửi từ mẹ mình đời trước, nhưng mấy câu đó quá thô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục, không phù hợp để phê bình người khác.

Nghĩ tới nghĩ lui, An Tử Mặc nhắn tin cho Bùi Thần nhờ giúp đỡ.

[An Tử Mặc: Bùi Thần, anh biết phê bình người khác như thế nào không?]

[Bùi Thần: Chưa nói đến cái này vội. Hôm qua phải em trêu em gái anh khóc hay không? Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì con cũngbề dưới của em, em ông nội lại bắt nạt con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao?]

[An Tử Mặc: Tôi cũng trẻ em.]

[Bùi Thần: …… Mẹ nó! Rồi, thế em muốn phê bình cái gì?]

An Tử Mặc im lặng vài giây rồi trả lời: [Chính phê bình người khác một cách kín đáo nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn bày tỏ được sự không đồng ý của mình.]

[Bùi Thần: âm dương quái khí* đúng không?]

*âm dương quái khí: cổ quái làm người ta không biết đâu lần.

Âm dương quái khí???

Cũng thể nói như vậy.

Một lát sau thì Bùi Thần chia sẻ cho cậu một đoạn văn vô cùng dài.

An Tử Mặc chớp chớp mắt, [Đây cái gì?]

[Bùi Thần: văn mẫu để thể hiện sự phê bình kín đáo nhưng vẫn bày tỏ được sự không đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý của mình đó!]

À, thì ra vậy.

An Tử Mặc ngồi nghiêm túc đọc đoạn văn kia một lần. Không thô tục nhưng cậu cũng không hiểu mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ ngữ này lắm. Nhưng Bùi Thần gửi thì chắc là cũng có kiểm duyệt rồi. thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu liền sửa đổi vài cái, sau đó dùng tài khoản của mình bình luận phía dưới.

[Tôi thích phê bình: Không phải chứ? Cái thể loại dở hơi này cũng người xem hả?]

[Nhà giàu mới nổi: Cái gì thế này? Phong cách ấu trĩ, cốt truyện thái quá, không hề não luôn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cái này cũng người xem hả??]

[Nhà giàu xinh đẹp: Chỉ một mình tôi cảm thấy tình tiết trong câu chuyện này có vấn đề sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Theo như cốt truyện thì chú hổ này hẳn hổ Đông Bắc,hổ Đông Bắc động vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được quốc gia bảo vệ. Con mèo này nhặt được hổ mà không giao nộp cho chính quyền chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hành vi phạm pháp. Theo pháp luật thì hành vi này còn bị phán xét từ 5 năm đến 10 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 năm tù. Đề nghị tác giả dùng não để viết truyện cho hợp logic!]

An Tử Mặc cũng mượn hội này hỏi An Tưởng hết những băn khoăn trong lòng của mình khi đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bộ truyện này. Cậu tin khi An Tưởng nhìn thấy những đóng góp cùng hữu ích này của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ tự sửa chữa để trở nên tốt hơn, giỏi hơn.

Cậu tung tăng nhảy nhót chạy vào phòng ngủ xem phản ứng của An Tưởng khi đọc được những bình luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình.

“Màn hình điện thoại của mẹ sáng kìa, hình nhưbình luận mới đó!”

“Kệđi, lát nữa mẹ xem.” An Tưởng chăm chú bôi đủ các loại mỹ phẩm dưỡng da lên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. Nói đi nói lại thì cũngmộtgái, yêu thích cái đẹp bản tính từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khi xinh ra rồi. Tuy rằng bình thường cũng không trang điểm nhiều nhưng về phương diện chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 da thì cô cũng không thể qua loa được.

An Tử Mặc mím môi, nhìn vào An Tưởng, nói: “Mẹ bôi cái này khác bôi axit hyaluronic* vào mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu?”

* axit hyaluronic: chức năng chính là giữ nước, giúp các trong thể được ẩm ướtbôi trơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tốt, thường tìm thấy trong da,liên kết mắt

Tay An Tưởng cứng đờ, khuôn mặt phản chiếu qua gương vẫn trẻ trung như cũ, căng bóng mịn màng tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầy collagen. Tuy rằngđã sinh con nhưng khóe mắtcũng không nếp nhăn, chưa đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phải bôi axit hyaluronic để duy trì tuổi xuân.

Giọng nói An Tưởng kích động: “Mẹ không già!”

Vẻ mặt An Tử Mặc bình tĩnh: “Con không nói mẹ già, chỉ góp ý với mẹ thôi.” Cậu nói tiếp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Không phải mẹ bảo những lời góp ý sẽ làm mẹ đi được xa hơn, trở nên tốt hơn à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ánh mắt An Tử Mặc trong suốt làm An Tưởng không biết nên nói thế nào.

vẫn tiếp tục bôi mỹ phẩm dưỡng da. Sau khi bôi nốt kem chống nắng mới cầm điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên đọc bình luận.

Từ lúc An Tưởng cầm điện thoại lên, ánh mắt của An Tử Mặc dính chặt vào người để xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phản ứng của cô.

An Tưởng lẳng lặng lướt bình luận đọc. Lúc này mới phát hiện phần bình luận của truyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 toàn những bình luận mỉa mai ném đá.

[Em nhà giàu: Cái quáithế này? Người viết bị điên rồi à?]

[Ánh trăng nhỏ: Không phải chứ? Lại loại truyện tranh tình cảm thiểu năng trí tuệ đến mức này cơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à? Sao tác giả không trực tiếp bảo động vật biết nói luôn đi?]

[Đêm nay ăn gì: Vừa định theo dõi tác phẩm này nhưng không ngờ tác phẩm vừa mới được đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một ngày đã bị ném đá kinh đến thế này rồi. Đau lòng quá……]

“……”

Chân nhỏ của An Tử Mặc sắp nhảy khỏi mặt đất rồi. Cậu vô cùng háo hức hỏi An Tưởng: “Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào mẹ?”

Thế nào à?

An Tưởng sắp tức chết rồi.

lướt qua lướt lại mấy cái bình luận kia vài lần, lửa giận sắp đốt cháy cả lý trí. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải An Tử Mặc đứng trước mặt cô, chỉ sợ An Tưởng tức đến mức đập cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại rồi.

An Tưởng tủi thân không biết trút vào đâu. không nóibắt đầu chặn một tài khoản.

An Tử Mặc thấy làm vậy thì nhíu mày, “Sao mẹ lại chặn người ta?”

“Mẹ không thích.”

“Sao mẹ lại không thích?”

“Vì mẹ ghét loại người này.” An Tưởng hít hít cái mũi, phải cố gắng nỗ lực hơn để vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt loại người dở hơi này!!!!

Trên đầu nhỏ của An Tử Mặc đầy dấu chấm hỏi.

Cậu không hiểu. Rõ ràng An Tưởng bảo muốn được xem ý kiến của người khác, muốn được người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 góp ý nhưng sao được góp ý rồilại không vui? Hơn nữa đọc mấy cái này cũng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tức đến chết được đâu?

Trong sách viết rất đúng, lòng dạ phụ nữ như kim đáy biển, không biết đâu lần! Phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng sinh vật khó hiểu nhất thế giới!

Nhưng mayAn Tử Mặc cũng biết được một điều. Lần sau cậu cũng không cần phải góp ý cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ mình, mấy câu góp ý đó cũng không giúp mẹ tốt hơn, chỉ làm mẹ tức giận như con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nóc.

Nghĩ nghĩ, An Tử Mặc lại bắt chước An Tưởng phồng lên.

Bộ dáng này của cậu cuối cùng cũng một vài phong thái của trẻ em.

Sự tức giận của An Tưởng sau khi nhìn thấy cảnh này thì vơi đi hết. không nhịn được lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 điện thoại trộm chụp cảnh này để làmliệu cho chương mới ngày hôm nay.

Hai người lề mề đến tận 10 giờ. An Tưởng vừa chuẩn bị đến tiệm thì thấy Bùi Thần chạy nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như gió xuất hiện ở cửa nhà mình, còn kéo theo cả Bùi Nặc đang khóc sướt mướt.

“An Tử Mặc, sao em lại bắt nạt em gái anh?”

Bùi Thần hỏi.

An Tử Mặc nhìn qua Bùi Nặc đang tủi thân khóc đỏ cả mắt, lạnh lùng hừ: “Hôm nay tôi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa ra cửa.”

“Hôm qua em ra còn gì?”

An Tử Mặc không nhịn được cười nhạo, “Đầu anh hỏng à? Việc hôm qua giải quyết ngày hôm qua,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai lôi việc hôm qua sang hôm nay giải quyết hay không? Huống chi hôm qua Nặc Nặc còn ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đá vào mặt tôi, anh không định nói về việc này à?”

Bùi Thần nhìn chằm chằm vào vết thương nổi bật trên khuôn mặt của An Tử Mặc, mắt nhảy dựng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cậu nhìn về Bùi Nặc mang vẻ mặt tội phía sau, giọng nói không giấu nổi sự bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngờ: “Nặc Nặc, em ném đá vào mặt An Tử Mặc hả?”

Bùi Nặc cắn ngón tay thút thít, nức nở nói, “Là, cục đá tự đánh, không, không liên quan đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nặc Nặc.”

Bùi Thần: “……”

Nếu thể tin được em thì anh đúng một thằng thiểu năng rồi đó!

Tác giả lời muốn nói: Nam chủ của tôi đâu?

Im lặng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App