GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 72

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Sau khi ăn cơm trưa xong, An Tưởng cùng An Tử Mặc đi theo Bùi Dĩ Chu về khu biệt thự Giang Đình.

Khu biệt thự nàymột trong các dự án của công ty Hoa Tinh. Khu này vừa được xây cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây không lâu, số người sống trong này cũng ít, hơn nữa xung quanh không quá nhiều nhà dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên tạo cảm giác cùng yên tĩnh.

Lần trước An Tưởng đã tới đây rồi nên cô cũng không quá lạ lẫm.

Trợ lý mở cửa, ba người lần lượt vào trong.

Trong sân biệt thự trồng vài loại cây, bên cạnh một hồ nước to. Cá trong hồ được nuôi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 béo, chúng đang tung tăng bơi lội trong nước.

lẽ do lâu không ngườinên trong nhà rất trống trải thiếu hơi người.

Căn biệt thự hai tầng này không lớn cũng không nhỏ, ba người không chật tí nào.

“Căn phòng tầng hai kia phòng ngủ của tôi. Nếu thích căn phòng đó thì để tôi dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra cho vào ngủ.”

BùiChu đưa hai mẹ con An Tưởng đi xem phòng.

Một phòng ngủ chính, hai phòng ngủ cho khách. Chúng đềumột ban công cùng rộng đẹp đẽ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đẹp thì đẹp thật, tiện nghi thì tiện nghi thật, nhưng ở chỗ này thì An Tưởng không tiện đi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lắm.

Như nghe được nỗi lòng của An Tưởng, Bùi Dĩ Chu nói: “Về sau thể đi làm cùng tôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng nhìn qua chỗ anh.

Đột nhiên Bùi Dĩ Chu cảm thấy lời vừa rồi mình nói hơi trắng trợn. Anh căng thẳng đến nỗi quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả thở, nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không làm phiền hai mẹ con cô đâu!”

“Đâynhà của anh mà, anh nhà mình thì không được tính là làm phiền chúng tôi.”

Nhà mình?

Bùi Chu nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của An Tưởng. Anh không khỏi cảm thấy hạnh phúc. Nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những lời kia củaxong, anh nghĩ xong cả tên tương lai cho con mình rồi.

“Nếu mà tôi không về thì tôi sẽ bảo tài xế chở đi làm.”

“Không cần phiền vậy đâu.” An Tưởng lắc đầu, “Tôi tự mua xe xong lái đi làmđược rồi.”

Mua xe rồi tự lái?

An Tưởng vừa nói lời này thì hai “người đàn ông” một lớn một nhỏ nhìn chằm chằm cô. Ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai người không khỏi trở nên kỳ lạ.

“Mẹ biết lái xe?” Giọng điệu An Tử Mặc không giấu nổi sự nghi ngờ. Cậuchung với lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như vậy rồi vẫn chưa biết chuyện này.

Hai tai An Tưởng đỏ lên, buồn bực phồng má, nhỏ giọng lấy lại mặt mũi cho mình: “Mẹ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lái! Mẹbằng lái rồi đấy!”

thật sự đã từng học lái xe và bằng lái.

Ngày trước, sau khi đưa An Tử Mặc còn nằm trong nôi về quê, An Tưởng ở nhà cảm thấy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhàm chán, thế đã đăng một khóa học lái xe. Tuy rằnghọc tốn hơi nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian một chút, maycuối cùng cô cũng thi đậu, lấy được bằng lái. Nhưng An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhát từ trong trứng, hơn nữa mua xe cũng tốn khá nhiều tiền, thế bằng lái xe cứ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó phủ bụi đến tận hôm nay.

An Tử Mặc nhìn An Tưởng từ trên xuống dưới. Tuy cậu nghe được tiếng lòng của An Tưởng nhưng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẫn cảm thấy khó tin, thế cậu hỏi lại: “Mẹ nói thật hả? Con không tin đâu!”

An Tưởng tức đến đỏ mắt.

BùiChu thấy hình ảnh trước mắt quá buồn cười, thế anh ho nhẹ một tiếng cắt ngang hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người, “Ở gara chỗ này tôi hai, ba chiếc xeđấy, nữa đi chọn một chiếc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nếu thích một trong số chúng thì cứ trực tiếp cầm lấy lái, nếu không thì để tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bảo trợdẫn đi mua xe mới.”

Làm sao An Tưởng dám lái xe của BùiChu được. Không cần nghĩ cũng biết mấy cái xe “tồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kho” của anh đều siêu xe giá cắt cổ.

“Không cần không cần, tôi lái mấy xe rẻ tiền được rồi,” An Tưởng dừng lại một chút, “Lái vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ bớt lo hơn.”

Đúng, bớt lo hơn.

Nếu quẹt, va vào chỗ nào cũng bớt đau lòng.

Bùi Chu cười nhạt, anh không ép buộc An Tưởng, “Vậy thì thôi.nữa trợ của tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang một số đồ tới đây cho cô, nếu thiếu cứ bảo với bọn họ nhé!”

An Tưởng ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi Bùi Chu rời đi, An Tưởng đi xung quanh biệt thự. Sau khi chắc chắn quanh đây không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 paparazzi, mới thở phào nhẹ nhõm.

An Tưởng đứng cửa sổ sát đất nhìn ra bể bơi bên ngoài. Cửa kính hiện lên một gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ nhắn tái nhợt. An Tưởng nhìn qua sợ nhảy dựng lên, quay đầu nhìn lại.

“Sao con cứ cảm thấy chúng ta như bị Bùi Chu bao nuôi ấy nhỉ?”

An Tử Mặc nói thẳng, ánh mắt lạnh lùng.

An Tưởng hoảng hốt, kéo con mình qua, “Sao tự dưng Mặc Mặc lại nói vậy?”

“Chỗlần trước cũng là chú ấy sắp xếp, lần này cũng vậy.”

An Tưởng: “……” Con nói như vậy cũng lý. Nhìn qua cô cũng giống tình nhân nhỏ được Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu bao nuôi thật ~

An Tưởng nhanh chóng giải thích: “Chỗ lần trước mẹ có ký hợp đồng ràng với chú Bùi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con, lần này chúng ta cũng chỉđây trong thời gian ngắn thôi. Mẹ còn định mua cho Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc một căn nhà riêng mà.” Nếu một ngày nào đónhận được tiền mua bản quyền truyện tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô, cộng với số tiền đền do phá bỏ di dời đợt trước thì An Tưởng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ít tiền. định dùng số tiền đó để mua cho An Tử Mặc một căn nhà.

An Tử Mặc không những lời vừa rồi của An Tưởng cảm thấy vui vẻ, thậm chí cậu còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy hơi khó chịu. Cậu cảm giác như mình chínhngười kéo chân sau An Tưởng vậy,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc nào cũng suy nghĩ đến cậu đầu tiên.

“Ý con mẹ nên có công việc, sự nghiệp của mình, đừng phụ thuộc quá nhiều vào Bùi Chu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cũng đừng…” An Tử Mặc mím môi, “Đừng quá để ý đến con.”

trời mới biết An Tử Mặc chưa từng nói qua những lời quan tâm người khác bao giờ. Không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao hôm nay đột nhiên cậu lại nói, chỉ là cậu cảm thấy hơi khó chịu.

Những lời của mấy người trên mạngcùng quá đáng, cậu cũng tiêu một chút tiền mua vài nick ảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chửi lại bọn họ. An Tử Mặc vốn đã cảm thấy cùng khó chịu rồi, lại thêm An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậuđòi làm kết hônmật với BùiChu đó, cậu càng cảm thấy khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chịu hơn. Vừa khó chịu với An Tưởng vừa khó chịu với chính bản thân mình. Nếu cậu mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn một chút, cố gắng hơn một chút, có thêm nhiều tiền hơn một chút thì mấy thứ kia chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu An Tưởng.

Đúng, cậu phải tiền.

Cậu phải có tiền, phải nhiều tiền hơn so với Bùi Dĩ Chu!!!

Ánh mắt của An Tử Mặc trở nên sáng ngời.

“Mẹ này.”

“Hả?”

“Mẹ muốn làm một CEO không?”

C, CEO???

An Tưởng nuốt nước miếng, cẩn thận hỏi: “Làm chủ tiệm trà sữa cũng coi như làm CEO nhỉ?”

Phi!

Mẹ nằm đấy à?

An Tử Mặc khinh thường nhìn qua An Tưởng, hỏi: “Bây giờ trong tay mẹ bao nhiêu tiền?”

An Tưởng thật thà khai báo: “Mẹ 4000 vạn.”

4000 vạn??

An Tử Mặc kinh ngạc, làm sao tiền đền di dời lại nhiều đến vậy?

An Tưởng nói: “Số tiền đền đợt trước người ta đưa mẹ chưa động vào một đồng nào, ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định dùng chúng để mua nhà mới.”

Nhưng không phải số tiền đó chỉ khoảng hơn 2000 vạn là cùng sao?

An Tử Mặc thầm nghĩ trong lòng. Sau đó cậu nghĩ tới, lẽ Bùi Chu giở trò rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Nhưng không sao. Cậu muốn An Tưởng trở thành một CEO, trở thành một phú bà vừa giàuvừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xinh đẹp, tát thật mạnh vào mặt mấy người gọi tình nhân!!

—— Mẹ Bùi Chu còn chẳng xứng với An Tưởng, làm chuyện An Tưởng lại làm t © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ình nhân cho Bùi Dĩ Chu chứ?

“Mẹ cho con một ít tiền, sẽ giúp mẹ tăng số tiền đó.”

An Tưởng gật đầu, vẻ mặt không thay đổi: “Ừ được được. Thế Mặc Mặc muốn lấy bao nhiêu?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“……??”

Sao người này đồng ý nhanh vậy?

An Tử Mặc trừng to mắt, sợ ngây người.

“Số, số tiền con cần không chỉ vài tệ đâu.”

An Tưởng vẫn bình tĩnh như cũ: “Mẹ biết.”

An Tử Mặc nuốt nước miếng, “Mẹ tin con? Hiện tại con vẫn chỉ một đứa nhóc thôi, con nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy mẹ dám tin luôn?”

An Tưởng không đồng ý với lời của An Tử Mặc, “Con không phảimột bạn nhỏ bình thường, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chính là một thần đồng!”

Mặt trời ngoài cửa sổ chiếu rọi những tia nắng vào căn phòng. An Tưởng nhíu mày, nghiêm túc nói, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt tràn đầy sự tin tưởng với An Tử Mặc.

Đột nhiên An Tử Mặc cảm thấy hơi tức ngực. một cảm xúc kỳ lạ nào đó đang dần chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy trái tim của cậu.

An Tưởng không thông minh, đầu óc, suy nghĩ cũng chậm chạp. quá lương thiện, quá tốt bụng, quá hào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phóng, đến cả bản thân mình còn không lo được.không những thủ đoạn ghê gớm, bẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như bà mẹ kiếp trước của An Tử Mặc.

Nhưng ——

chính người tin tưởng cậu nhất trên đời này, không quan tâm đ ến tuổi tác của cậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147tin tưởng cậu chỉ cậu con cô.

Suy nghĩ này làm An Tử Mặc không nhịn được cảm thấy xúc động. Khuôn mặt cậu đỏ bừng, không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giữ được sự bình tĩnh như bình thường nữa.

An Tử Mặc mang máy tính qua, nhanh chóng mở thị trường chứng khoán, chỉ vào một chỗ trong đó, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Chúng ta sẽ dùng 100 vạn mua cổ phiếu của công ty này, lần lượt dùng 50 vạn 30 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vạn để mua cổ phiếu của hai công ty bên dưới, một tháng sau sẽ bán ra.”

An Tử Mặccùng thông minh, khôngchuyện cậu không làm được.

Lúc làm bài tập giúp Bùi Thần, thỉnh thoảng cậu sẽ quan sát thị trường chứng khoán. Nhìn nhiều cũng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được quy luật của nó, hiện tại cậu có một vài lựa chọn không tồi để đầu tư. An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc quyết định đầu tiên sẽ kiếm một chút tiền để An Tưởng yên tâm, sau đó kiếm nhiều tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn, thành lập một công ty.

Với số tiền vốn 4000 vạn, kiếm lại 400 triệu không phải chuyện khó.

Nếu là trước kia, An Tưởng sẽ không hoàn toàn tin An Tử Mặc. Nhưng bây giờ không giống vậy. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô là ai chứ? thần đồng! thần đồng chỉ số thông minh 150 luôn đó! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Con không định đi học nhà trẻ nữa, con muốn đi học chương trình giáo dục phổ thông, năm sau con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ thi đại học.”

Thật ra thì hiện tại An Tử Mặc thi thẳng lên đại học luôn cũng không phải chuyện gì khó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nhưng nghĩ tới tuổi hiện tại của mình cùng năng lực nhận thức của An Tưởng nên cậu quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ hoãn việc đó lại một hai năm.

Vốn cậu cho rằng An Tưởng sẽ đồng ý. Kết quả cô không thèm suy nghĩ từ chối thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thừng: “Không được.” từ chối vừa dứt khoát vừa quyết đoán.

An Tử Mặc mím môi, vẻ mặt cậu không giấu nổi sự buồn bã.

An Tưởng rũ mi xuống, tay phải cô lăn chuột, trở về mấy giao diện linh tinh.

“Trong cuộc đời, lúc nào cũng thể học được, nhưng tuổi thơ chỉ một. Nếu bỏ lỡ thì nó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ mãi mãi không trở lại.”

An Tưởng bình thản nói, An Tử Mặc cảm thấy bất ngờ.

An Tưởng nhìn qua chỗ cậu, cười dịu dàng, “Mẹ biết Mặc Mặc của mẹ thông minh, Mặc Mặc của mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không muốn chơi cùng các bạn đồng trang lứa khác. Nhưng rất nhiều kiến thức mà người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lớn không dạy cho con được, chỉ các bạn cùng tuổi mới dạy cho con được thôi. Học thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải thứ chỉ người lớn mới có, thế con phải học hết nhà trẻ, học tập thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vui cùng các bạn cùng lớp của mình, không được bản thân thông minh hơn các bạn mà xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thường họ.”

An Tưởng thong thả giải thích cho An Tử Mặc xong thì quay đầu tiếp tục quan sát thị trường chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khoán nhạt nhẽo.

An Tử Mặc chớp chớp mắt. Cậu đã hiểu lời vừa rồi của An Tưởng. Mẹ cậu không để ý cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tài giỏi, cậu hơn người bao nhiêu, cũng không quan tâm tới chỉ số thông minh của cậu thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang lại cho được bao nhiêu tiền bạc lợi ích. chỉ hy vọng cậu trở thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa trẻ bình thường, có một tuổi thơ vui vẻ hạnh phúc.

Cậu không khỏi mím môi, nghiêm túc ngồi trước mặt An Tưởng. Một lúc lâu sau, An Tử Mặc chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói, “… Con xin lỗi.”

Lời xin lỗi bất ngờ này của An Tử Mặc làm An Tưởng sửng sốt.

An Tử Mặc không quen nói lời xin lỗi. Hai tai cậu đỏ bừng, cậu không dám nhìn thẳng vào An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng, vì thế cậu dùng hai tay che tai mình lại, nín thở, dùng giọng nói non nớt của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói: “Con giấu mẹ nuôi mèo con, lại còn cắn người nữa. Con xin lỗi mẹ.”

An Tưởng không nói gì. Một lúc lâu sau, sự dịu dàng bắt đầu nở rộ trong ánh mắt của cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

nhấc tay lên xoa xoa cậu nhóc ngồi đối diện. Quả nhiên căn bệnh con mắc phải không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn bệnh khong thể chữa được, con của cô… sớm muộn cũng sẽ ngày cậu nhóc trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành ánh mặt trời ấm áp nhất thế gian.

“Hai ngày nữa chúng ta đi đón Dương Dương về.”

An Tử Mặc nhìn ánh mắt dịu dàng của mẹ mình, gật đầu thật mạnh một cái.

“Vâng!”

**

Hôm sau, đúng 9 giờ sáng, bộ phận công chúng của công ty Hoa Tinh liền đăng bài thanh minh, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự thật, đồng thời đăng camera theo dõi lên. Ngoài ra đội luật của công ty cũng đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đơn kiện những tài khoản marketing tung tin đồn thất thiệt, làm tổn hại đến danh tiếng của người khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên.

Bộ phận công chúng không những đăng video quay lại cảnh những đứa trẻ kia ngược đãi mèo con© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn đăng cả video mấy đứa nhỏ đó tốc váy gái khác cách đó không lâu. Đến cả video © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba mẹ thằng nhóc mập tranh chấp, cãi cọ với người bị hại cũng được tung ra.

Đứa nhỏ đó chẳng những hành vi ngược đãi động vật còn hành vi quấy rối tình d*c © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác. Hai việc này kết hợp vào làm tính chất sự việc trở nên nghiêm trọng hơn, làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả hội đều lên án. Không chỉ vậy, những “anh hùng bàn phím” lần trước bày tỏ sự “phẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nộ” của mình chửi mắng An Tưởng cũng bị gọi hồn lên.

Chỉ một ngày ngắn ngủi, mọi thứ đều đảo ngược lại.

—— Mẹ nó, sao “Yên Tĩnh” lại không cắn chết mấy thằng điên kia vậy?

“Yên Tĩnh” chínhbiệt danh An Tưởng đặt cho con mình trong truyện tranh. Các fan của đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gọi cậu nhóc với tên đó. Chẳng qua sau khi chuyện kia xảy ra bọn họ mới gọi cậu nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bằng tên đầy đủ của cậu thôi.

—— Cứ bảo kẻ nào làm chuyện xấu sẽ phải chịu trừng phạt thích đáng ngay lập tức. Tại sao trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó bọn chúng lộng hành làm chuyện xấu nhiều lần mà chẳng ai gọi tên bọn chúng vậy?

—— Mẹ kiếp, còn nhỏ vậy đã biết quấy rối tình d*c rồi, nếu để chúng lớn lên thì không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chúng sẽ trở thành tội phạm cưỡng gian người khác rồi hay sao??

—— Mẹ nó, tôi vẫn muốn mắng mấy đứa trẻ kia nữa!! Mặc Mặc, sao cháu không cắn chết chúng luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi!!!

—— Không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Trước đó tôi đã có những lời nói mù quáng rồi, xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lỗi Mặc Mặc cùng An Tưởng.

—— Tôi biết mà, Mặc Mặc đáng yêu như vậy làm sao có thể làm ra chuyện xấu như thế được? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Quả nhiên tôi không nhìn nhầm!!!

—— Huhuhu, hóa ra An Tử Mặc lấy tiền của bọn nhóc kia để đi chữa bệnh cho mèo con! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đây cậu nhóc ấm áp vậy? @Tưởng Tưởng Niêm Nheo, xin hỏi cô có nhận con dâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không? Con dâu chừng 20 tuổi đang học đại học ấy!

—— Trước đó tôi đã bảo trong chuyện nàyuẩn khúcrồi mà, thế mà mấy người cứ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tin. Rồi giờ bị vả mặt đau chưa??

Bên phía cảnh sát cũng thông báo sẽ xử việc này thỏa đáng. Qua chuyện này, vốn An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ mười mấy vạn fan một phát có được hơn 3 triệu fan. Đến cả truyện tranh của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng cũng được lên hot search.

Tự dưng nổi tiếng, An Tưởng cảm thấy không quen.

Ban đầu Weibo của toàn những lời nhục mạ, chửi bới, hiện tại thì chỉ toàn những lời xin lỗi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hối hận. An Tưởng nghĩ một lát rồi đăng một bài mới lên Weibo.

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo: Nên tìm hiểu trước chân tướng sự việc rồi mới nói.]

Ừm, ngầu thật đó!

An Tử Mặc nhanh chóng chạy qua like cho mẹ mình. Cậu đang định bình luận thì phát hiện, sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng đăng bài 1 giây thì đã mấy chục bình luận bên dưới rồi. Khuôn mặt nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cậu nhóc đen lại. Tự dưng cậu nhớ khoảng thời gian An Tưởng chờ cả tháng cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 30 bình luận.

[Vợ của Mặc Mặc: Mẹ chồng nói đúng!]

[Vợ chính thức của An Tử Mặc: mấy nghiêm túc lại chút cho tôi coi cái! Chồng tôi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn nhỏ nha!]

[Người dùng 15412: Kể cả biết được chân tướng rồi thì sao? Chủ thớt vẫntình nhân được Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu bao nuôi còn gì?]

[Bánh gạo nướng: Một hộ gia đình nào đókhu Lệ Cảnh Giang Sơn nói nhỏ: Cả khu nhà đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỉ toàn họ hàng nhà pyz ở. Hmm… Mọi chuyện thế nào, mọi người tự nghĩ đi nhé!]

[Ồn ào: thế đây vẫn tình nhân con riêng của Bùi Chu? Cười chết tôi rồi!]

[Không nghĩ ra tên cho mình: Một đám người đi thổi phồng, khen ngợi một tình nhân cùng một thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con riêng, đúng buồn cười!]

[Nữ thần của tôi Cẩm Chanh: Lầu trên nói khó nghe thế? Tình nhân cái mà tình nhân? Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chưa cưới nữ chưa gả, yêu đương bình thường không muốn công khai không được sao?]

Bình luận cuối cùng nhanh chóng bị quần chúng ăn dưa hùa vào chửi mắng. Một số kẻ không muốn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác được sống tốt vin vào thân phận của An Tưởng công kích cô.

Trước mắt, trên mạng khôngảnh chụp của An Tưởng. Thỉnh thoảng thì lòi ra được mấy tấm chụp lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô, nhưng cũng không được ràng cho lắm. Hơn nữa thân phận của An Tưởng khá ẩn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế mọi người đều đang xôn xao suy đoán lai lịch của “ả tình nhân” này. Ngay cả người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giới kinh doanh giới giải trí cũng hóng hớt đi gặm dưa.

Đây dưa của Bùi Chu đó, ngàn năm khó gặp nha!

Không chỉ trên mạng, Bùi Dĩ Chu cũng nhận được không ít bức thư cùng điện thoại hỏi anh con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người yêu từ bao giờ. một số người còn hỏi nếu không phải thì họ còn muốn liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hôn với anh.

Bùi Chu mệt mỏi ngắt điện thoại, rời khỏi công ty.

Việc này không giấu nổi được nữa, anh cần phải nhanh chóng thông báo cho mấy người bên ngoài biết —— © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng không phải tình nhân đó đâu!

Đến buổi chiều, Bùi Dĩ Chu xuất hiện khu biệt thự Giang Đình.

Ngoài trời hơi nóng. BùiChu vắt áo vest lên tay mình. Mặt anh lạnh tanh, thời tiết nóng bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng làm gương mặt anh thay đổi nào.

“Anh muốn uống nước không?” An Tưởng mang nước trái cây vừa ép xong qua.

Bùi Chu không chút do dự cầm lên uống cạn.

Nước ép đào thêm vị chanh vào nữa, cùng giống An Tưởng.

Sau khi uống xong, Bùi Dĩ Chu quét mắt nhìn xung quanh. Sau khi chắc chắn An Tử Mặc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây thì anh mở miệng hỏi: “Tôi định mở một bữa tiệc vào thứ sáu này.”

An Tưởng nghiêng đầu nhìn anh.

Động tác này của rất đáng yêu, cũng có chút mê người. Cổ họng Bùi Chu khẽ nhấp, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt anh tối lại.

“Vì thế… Tôi muốn hỏi lại cô một lần. thật sự đồng ý làm vợ tôi sao?” Anh dừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút, “Tạm thời trên danh nghĩa.”

khi về sau lại thành thật.

Bây giờ trên mạng đang rất ồn ào, đến cả mấy tờ báo giải trí cũng đăng tin Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con riêng. luận quá cực đoan, thật ra An Tưởng cũng không quá tổn thương. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không muốn con mình trở thành đối tượng bị người ta công kích, chửi mắng.

Nếu thân phận vợ của Bùi Dĩ Chu thể giúp cùng con mình giải quyết phiền phức này,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không quá nhiều ý kiến. saothêm thân phận này cũng chẳng gặp phải rắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rối gì, còn giúp và con mình cuộc sống yên ổn hơn.

An Tưởng gật đầu: “Ừm, tôi đồng ý.”

Trong lòng BùiChu nhảy nhót không ngừng. Anh cảm thấy đáy lòng mình bắt đầu xôn xao.

“Thế để tôi bảo người chuẩn bị lễ phục cho cô.” Giọng anh trầm ấm, ánh mắt anh sâu hơn vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phần, “Bữa tiệc lần này khác với lần trước. Nếu muốn mời thêm ai cũng thể mời họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến.”

An Tưởng không suy nghĩlắc đầu luôn: “Tôi không người nào mình muốn mời. Anh cứ sắp xếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi, tôi không ý kiến đâu.”

“Được. Thế…” Bùi Dĩ Chumắt nhìn mười ngón tay trống không của An Tưởng, trong lòng anh muốn hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muốn đeo nhẫn không, nếu đeo nhẫn thì thích kiểu dáng gì, nhưng anh sợ… sợ An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đồng ý.

“Anh định mua nhẫn hả?”

Kỳ lạ lúc này An Tưởng hiểu ý Bùi Chu rất nhanh.

Bùi Chu không phủ nhận. Anh gật gật đầu.

An Tưởng cúi đầu nhìn tay mình: “Cũng được á. Thế chúng ta cùng đi mua hả?”

Bùi Chu định đặt người chế tác riêng, nhưng bây giờ mới đặt thì không kịp. Anh lắc đầu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Để tôi chuẩn bị.”

“Ừm.”

Bùi Chu vẫn không yên tâm lắm, anh mím môi dặn thêm: “Có lẽ lúc đó sẽ hơi nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người, nếu sợ…”

“Tôi không sợ.” An Tưởng bình tĩnh nói, không sợ hãi chút nào.

Bùi Chu gật đầu: “Bữa tiệc sẽ được tổ chức nhà chính của tôi, ngày mai tôi sẽ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người đến đón cô cùng con. Tôi bảo ba mẹ mình nơi khác,không cần lo bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ sẽ quấy rầy mình đâu.”

Cuối cùng cảm xúc của An Tưởng cũng sự thay đổi.

không ngờ Bùi Dĩ Chu có thể làm được bước này. ràng tới nhà người ta, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mà… anh lại đuổi cả chủ nhân ngôi nhà đi.

“Không sao đâu, anh cứ bảo chú trong nhà, không cần đi đâu hết đâu.”

“Không sao.” Bùi Chu dịu dàng nói nhưng mặt anh lại lộ ra vẻ cứng rắn không chịu nhún nhường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Anh biết tính nết của ba mẹ mình như nào, nếu để bọn họ ở nhà cùng với An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì không biết bọn họ sẽ làm ra chuyện nữa. Đến lúc đó chọc không vui,chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mất, anh biết đi đâutìmđể dỗ.

Tốc độ của Bùi Chucùng nhanh. Ngày hôm sau, anh cho người đến đón hai mẹ con về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi gia.

Nhà chính Bùi gia nằm ở giữa sườn núi. Từ xa nhìn vào, chẳng khác một tòa lâu đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cổ cả. An Tử Mặc bóng ma tâm với nơi này, trên đường đi, cậu toàn giữ bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt thúi hoắc.

Đến cửa, cậu vẫn ngồi yên trong mãi không chịu xuống xe.

Hôm nay BùiChu phải đến công ty nên không đi cùng được, trợ đi cùng An Tưởng và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc an ủi cậu nhóc: “Ôngnội cháu không đây, cũng sẽ không bán cháu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa đâu.”

An Tử Mặc ngước mắt, lạnh lùng nhìn trợ lý.

Trợ bị ánh nhìn lạnh lẽo của cậu dọa sợ, ngượng ngùng dời tầm mắt đi.

An Tưởng nắm tay con mình ra khỏi ô tô.

Trước mắt một căn nhà năm tầng, phía xa còn hai căn biệt thự nhỏ nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nghe nói chỗ đó để cho người hầu ở.

“Chào An tiểu thư, tôiquản gia phụ trách tiếp đón cô.”

Quản gia người đến từ nước Anh, tóc ông cũng đã điểm bạc. Ông nói tiếng Trung khá lưu loát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cô cùng cậu chủ nhỏ sẽ tầng ba, nếu yêu cầu thể nói với chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bất cứ lúc nào.”

An Tưởng cũng không có yêu cầu gì. Cô nắm tay con mình, vừa đi vào vừa nghe quản gia giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thiệu lai lịch cùng trang trí của căn nhà này.

Trên vách tường treo bức tranh được vẽ từ mấy ngàn năm trước, bên cạnh bình hoa đào được khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khai phá các khu đồ cổ. Đến cả thảm trải cầu thang cũng lai lịch không tầm thường. Tóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại… BùiChu còn nhiều tiền hơn so với tưởng tượng của An Tưởng nhiều.

Ra khỏi thang máy, quản gia đưa An Tưởng tới cửa phòng sau đó cung kính làm một cái cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiểu quý tộc: “Vậy tôi không làm phiền cô nữa.”

Sau khi quản gia rời đi, An Tưởng thở phào nhẹ nhõm.

Không lâu sau, Bùi Chu lại xuất hiện.

“Cô không quen à?”

An Tưởng khó khăn gật đầu.

Thấy đang không quen, Bùi Chu khẽ cười, “Đi thôi, tôi mang đi dạo.” Nói xong anh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt, “Mấy đứa Bùi Nặc tan học rồi, Tử Mặc à, con có thể đi chơi với chúng nó.”

ràngngười này không định dẫn An Tử Mặc đi theo.

An Tử Mặc méo miệng, khó chịu về phòng.

BùiChu làm động tác mời, An Tưởng không từ chối được, ngoan ngoãn đi cạnh anh.

Bùi gia rất rộng, bình thường cũng chẳng quá nhiều người nên hiện tại, dù thêm hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào thì nơi đây vẫn khá trống trải. Đầu tiên An Tưởng đi theo BùiChu đến tầng hầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngầm. Tầng hầm ngầm của Bùi gia rất giống nơi các sát nhân bi3n thái trong phim điện ảnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hành lang vừa dài vừa tối không thấy đích đến, đèn treo trên tường tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng các bức tranh cổ quái treo trên tường tạo cảm giác rùng rợn, thỉnh thoảng còn thấy được mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bức tranh cắt cổ nữa chứ!

Tiếng bước chân vang lên trong hành lang càng làm trở nên đáng sợ.

Đi kịch đường, Bùi Chu chạm vào chỗ điều khiển, hai bên tường mở ra, lộ ra lối vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn phòng.

Đây là một phòng đọc sách, giữa phòng còn một cái bàn.

An Tưởng đi vào, cẩn thận nhìn ngắm, đánh giá xung quanh. Trên tường treo vài bức ảnh chụp một bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ, dáng vẻ bạn nhỏ đó giống An Tử Mặc như đúc.

lẽ cảm nhận được sự ngạc nhiên của An Tưởng, Bùi Chu nhẹ nhàng nói: “Đâyphòng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi.”

“Hả?”

“Hồi còn nhỏ tôi sống ở chỗ này.” Bùi Chu vỗ vỗ ghế pha, sau đó lấy một cuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 album dày từ trong ngăn kéo ra, “Này.”

An Tưởng nhận lấy rồi mở album ra.

Bên trong ảnh chụp Bùi Chu khi còn nhỏ. Anh mặc những bộ quần áo được thiết kế riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147màu tối, vẻ mặt lạnh lùng chẳng khác An Tử Mặc chút nào. An Tưởng càng xem càng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy buồn cười, không nhịn được lật thêm vài tờ nữa.

BùiChu ngồi cạnh cô, anh cười nhạt: “Lần đầu tôi thấy An Tử Mặc, tôi còn chẳng liên hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được dáng vẻ của thằng với mình.”

An Tưởng dừng tay lại một chút.

“Vì tôi không nhớ rõ dáng vẻ của mình khi còn nhỏ.” Tuổi thơ của Bùi Chu nhàm chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị, thỉnh thoảng anh nghĩ về mình lúc còn nhỏ thì trong đầu anh chỉ hiện ra một bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đơn lẻ loi.

Anh vươn tay chạm vào cuốn album, người anh nhích dần về phía An Tưởng.

Dưới tầng hầm hơi lạnh, trên người An Tưởng cũng hơi lạnh,thế An Tưởng cảm nhận được hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thở ấm áp của Bùi Chu.

cẩn thận liếc mắt nhìn anh. Dưới ánh nến, mái tóc đen nhánh của anhlên, lông mi anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuống, nốt ruồi son trên gương mặt càng làm khuôn mặt anh trở nên hút hồn người.

Mùi hương trên người anh cũng rất dễ ngửi.

An Tưởng mím môi, ánh mắt của ngày càng lộ liễu.

Đương nhiên Bùi Chu cũng cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng của An Tưởng. Đột nhiên anh ngước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn lên, ánh mắt An Tưởng và anh chạm vào nhau y như anh hằng mong muốn.

An Tưởng giật mình, hoảng hốt quay đầu đi chỗ khác.

“Tôi… Ừm, chúng ta ra ngoài đi.” An Tưởng lắp bắp nói.

“Được.” Bùi Chu không ý kiến.

Kết quả hai người vừa đi ra tới cửa thì phát hiện cánh cửa mật đã bị hỏng, mở mãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng mở được.

Bùi Chu nhíu mày tiếp tục cố gắng mở cửa, anh còn dùng chìa khóa để mở lại nhưng cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng động đậy chút nào.

“Hỏng rồi hả?”

Bùi Chu lắc đầu bất lực.

Cửa của mấy căn phòng mật đều được bảo dưỡng thường xuyên, tuần nào cũng người tới kiểm tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147sữa chữa, chắc chắn không thể nào hỏng được.

Trừ khi…

BùiChu híp mắt.

“Cô cầm điện thoại theo không?”

“Chỗ này không sóng.”

Ngoài tác dụng cất đồ thì tầng hầm ngầm này còn dùng để làm lối thoát hiểm. Để tránh cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xấu tìm ra vị trí thì nơi này được lắp thiết bị đặc biệt chuyên dùng để chặn sóng di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động.

BùiChu hít sâu một cái. Chẳng phải nghi ngờ nữa, anh chẳng cần nghĩ cũng biết ba mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình đã giở trò.

An Tưởng vẫn ngây thơ chưa biết gì. Lúc đi theo BùiChu cũng không cầm điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 theo. Hình như phòng này cũng không điện thoại. Đừng nói điện thoại, đến TV chỗ này cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa là.

Chỗ này hơi lạnh một chút. An Tưởng hắtrồi ho hai tiếng.

Bùi Chu nhíu chặt mày, cởi áo khoác của mình ra khoác vào người An Tưởng.

“Để tôi đi bật sưởi.”

An Tưởng không từ chối.

Kết quả——

sưởi cũng chẳng mở được.

Một lát sau đèn phòng cũng tắt tối om, cả căn phòng đen như mực.

Mẹ kiếp!

Bùi Chu không nhịn được chửi một tiếng từ tận đáy lòng.

Đột nhiên đèn bị tắt hết, An Tưởng không kịp phản ứng. đang khoác áo khoác của Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên người. Áo của anh vừa to lại vừa rộng, tuy vậy nó chẳng ấm chút nào cả. lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do nhiệt độ trong phòng quá thấp nên đầu An Tưởng bắt đầu choáng, không nhịn được ho thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng nữa.

Trong bóng đêm, tiếng ho của An Tưởng cùng rõ. Bùi Chu không nhịn được cảm thấy căng thẳng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Tưởng Tưởng, qua chỗ tôi đi.”

Đầu An Tưởng nặng trĩu, người thì cứ lâng lâng. lảo đảo đi qua chỗ phát ra tiếng gọi.

Giây tiếp theo thể nhỏ của được bao bên trong một lồ ng ngực rắn chắc.

Hai vai An Tưởng run run,cũng tỉnh táo hơn một chút.

Hai tay Bùi Dĩ Chu dùng sức, thể ấm áp của anh như sưởi ấm cho giữa căn phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạnh lẽo này. Anh cứ ômvề ngồi ở ghế pha, dùngthể của mình để sưởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấm cho cô.

Tiếng đồng hồ cổ treo trên tường cứ kêu tích tắc. Hơi thở An Tưởng dần trở nên gấp gáp,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy người mình nóng hơn nhiều.

“Anh, anh đừng ôm tôi.”

“Không sao, không lạnh nữa được rồi.” Nói rồi BùiChu lại ôm An Tưởng chặt hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút.

Người An Tưởng rất nhỏ, mềm như một cục bông vậy, ôm cô trong tay cùng thoải mái.

Bóng tối không chỉ không hút đi ánh sáng đẹp đẽ phát ra từ linh hồn của An Tưởng, ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nó làm màu xanh lục tràn đầy sức sống kia càng rực rỡ hơn. lẽ do An Tưởng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thấy khó chịu nên trong ánh sáng đó nhiễm vài tia sáng màu đỏ.

Bùi Chu sợ An Tưởng lạnh, sợ khó chịu nên anh càng bao bọc cẩn thận hơn.

An Tưởng chưa từng được ai ôm như này bao giờ. Cái tháp ngày trước bị giam lỏng còn tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn so với nơi này. Đến mùa đông không sưởi cũng chẳngcái để ấm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 toàn phải cố gắng tự vượt qua, nhưng mà… lúc này Bùi Chu lại đồng ý bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

Nếu người khác, An Tưởng sẽ từ chối. Nhưng đây Bùi Chu, không hiểu sao An Tưởng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy hơi vui vui.

“Anh sợ tôi bị ốm, làm lỡ bữa tiệc sao?”

“Không.” Giọng của Bùi Chu đãng, “Tôi sợ khó chịu.”

An Tưởng mím môi. không nhịn được trộm cười một cái.

Thấy nụ cười kia của cô, mặt BùiChu cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

“Chắc là ba mẹ tôi làm đấy. nhịn một chút, họ không nhốt chúng ta đây lâu đâu.”

“Ừ.” An Tưởng che miệng lại tiếp tục ho một tiếng. cảm thấy ngực mình hơi đau đau, trán cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nóng hơn. An Tưởng cảm thấy khó chịu, người từ từ nhích về phía BùiChu, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuộn tròn vào ngực anh như một con mèo con nhỏ, nhắm mắt lại không nói nữa.

Bùi Dĩ Chu nhíu mày, cụng trán mình vào trán An Tưởng.

Nóng.

An Tưởng sốt rồi!

Vẻ mặt Bùi Chu đen đi trông thấy. Anh nhìn lên camera trên đỉnh đầu, nhỏ giọng nói: “Mau mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cửa ra đi!”

Phía trên không có động tĩnh.

Bùi Chu không nhịn được cảm thấy bực mình: “An Tưởng sốt rồi, mở cửa mau lên!”

Đèn của camera lóe hai cái màu đỏ, cửa mật từ từ mở ra.

Bùi Chu bế ngang người An Tưởng lên, sải bước dài đi ra ngoài.

“Khụ… khụ…” An Tưởng ho đến tỉnh. Vừa mở mắt rađã thấy vẻ mặt căng thẳng của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu. Sau đó lại nhìn ngó xung quanh, phát hiện hai người đã đi ra ngoài.

“Bùi tiên sinh, anh để tôi xuống rồi tôi tự đi.”

Bùi Dĩ Chu không để ý đến lời của An Tưởng.

Thấy Bùi Chu không định thả mình xuống dưới, An Tưởng cũng không nói thêm nhắm mắt tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục đi ngủ.

Mấy bạn nhỏ khôngnhà chính,lẽ Bùi Thần đã dẫn chúng đi chơi rồi, không gian cũng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên yên tĩnh hơn hẳn. BùiChu cẩn thận đặt An Tưởng lên giường sau đó gọi điện thoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho bác nhân của mình.

Lúc nàochủ nhân nhà thì bác nhân đều mặt. thế chỉ vài phút sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bác sĩ đã xách đồ của mình lên.

An Tưởng đã sốt đến màng màng, đầu óc không còn tỉnh táo nữa. nghe thấy tiếng động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì hơi mở mắt ra để nhìn.

“Khám cho ấy.” Bùi Chu vừa bị đôi ba mẹ của mình chọc cho khó chịu, vừa lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tưởng nên giọng điệu chẳng tốt chút nào.

Bác không dám chần chờ, ông nhanh chóng đo nhịp tim cùng nhiệt độ cho An Tưởng, sau đó khám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họng cho cô.

“Cô ấy bị viêm amidan nên mới bị sốt.” Bácnhìn Bùi Chu đang nhìn mình bằng ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ăn thịt người thì cẩn thận mở miệng nói, “Có phải trước đây An tiểu thư từng bị ốm không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng đang mệt đến nỗi chẳng mở nổi mắt, thế Bùi Dĩ Chu trả lời thay cô: “Thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gần đây ấy bị cảm.”

Bác gật gật đầu, “Thế để tôi truyền nước cho An tiểu thư trước. Bệnh của ấy cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá nặng, chờ amidan hết sưng được rồi.”

“Ừ.”

BùiChu trực tiếp ngồi xuống mép giường giám sát bác làm việc.

Ánh mắt của anh làm báccảm thấy cùng áp lực. Bác căng thẳng đâm kim truyền nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào tay An Tưởng. Tay An Tưởng rất nhỏ, làn da cũng trắng nữa, mạch máu màu xanh rất nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thế rất khó để bắt được ven. Thêm vào đó bác cũng căng thẳng nên nhát đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông đâm trượt.

Ánh mắt của BùiChu lạnh đi vài phần.

Bácbị dọa toát cả mồ hôi lạnh. Nói thế nào thì ông cũng làm bác được mười mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 năm rồi đấy, không đến nỗi việc nhỏ như đâm kim truyền nước này cũng không làm được. Chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do ánh mắt của Bùi Chu quá kinh khủng làm ông cảm thấy căng thẳng, mà, kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả ông không căng thẳng ông cũng không đâm nổi dưới áp lực này của BùiChu!

Bác nuốt nước bọt, cố gắng bình tĩnh lại, dồn toàn bộ lực chú ý lên kim tiêm, nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâm vào. Kim tiêm đã được đâm vào thành công.

Bác thở phào nhẹ nhõm.

BùiChu cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Thế… Bùi tiên sinh, tôi…”

“Ông đi ra ngoài đi, để tôi thay nước cho.”

Bác chờ mãi Bùi Dĩ Chu mới nói những lời này. Ông nhanh chóng dọn đồ đạc của mình, chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhanh như chớp ra khỏi phòng ngủ, để lại không gian riêng tư cho hai người.

Tác giả lời muốn nói:

Mặc Mặc: Mình phải trở nên cứng cỏi mạnh mẽ, vì mình muốn bảo vệ mẹ!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App