GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 80

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Lúc về đến nơi, người An Tưởng dính đầy nước mưa. Cả người cô ướt sũng, đi như người vô hồn. Cô yên lặng đứng nhìn dáng vẻ của mình qua gương thang máy. Trong gương, mái tóc cô ướt, dính vào nhau, hai mắt khóc sưng hết cả lên, mặt cô tái nhợt, môi tím tái vì lạnh.

Mặc Mặc thấy thì sẽ hỏi cô.

An Tưởng đang hoảng hốt thì điện thoại củarung lên. Là Bùi Chu gọi cho cô.

do dự vài giây rồi bấm nút từ chối cuộc gọi, sau đó nhắn tin cho anh.

[Mặc Mặc đang ngủ, em không tiện nhận điện.]

Không cần nghĩ cũng biết giọng của lúc này chẳng dễ nghe chút nào, Bùi Chu nhạy cảm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy, anh nghe nhất định sẽ hỏi nọ hỏi kia. chẳng biết nên giải thích như nào, tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất cứ giấu đi.

Sau khi An Tưởng gửi tin nhắn đi xong, Bùi Dĩ Chu trả lời rất nhanh: [Anh vừa mới họp xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một dự ánnước ngoài của công ty anh xảy ra chút chuyện, anh đang trên đường đến sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bay, đang định bảo em không cần mang đồ ăn tối đến cho anh nữa.]

An Tưởng nhắn lại: [Được, anh đi cẩn thận nhé.]

Bùi Chu: [Chắc anh phải đi một thời gian đấy, chờ anh về nhé.]

An Tưởng trả lời: [Vâng.]

buông điện thoại xuống, đứng trước cửa một lát. Chờ sau khi ổn định lại cảm xúc mới lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chìa khóa mở cửa ra, nhẹ nhàng đi vào trong để không làm ồn đến con mình.

Trong phòng khách không ai, có tiếng động trong nhà vệ sinh. Có lẽ Mặc Mặc đang đi vệ sinh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng nhânhội này lẻn vào trong, rút mấy tờ giấy nhanh chóng lau vệt nước trên mặt.

“Mẹ đi đâu thế?”

Giọng nói đáng yêu của An Tử Mặc truyền đến từ phía sau. Quả nhiên cậu nhóc vừa tỉnh ngủ, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt còn chưa mở ra.

Người An Tưởng cứng đờ, không quay đầu lại, giả vờ bình tĩnh giải thích: “Mẹ đi giao nước cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khách, nhưng trên đường về gặp mưa nên mới làm lỡ thời gian.”

“Vâng.” An Tử Mặc ngẩng đầu nhìn hai mắt cô, thấy chỗ kỳ lạ, “Sao giọng mẹ lại như này?”

Giọng như giọng người mới khóc xong, nói không tròn tiếng.

An Tưởng biết con mình nhạy cảm, nhưng cô không ngờ cậu quan sát tỉ mỉ đến vậy.càng đờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người hơn, cố gắng bình tĩnh nói: “Không sao đâu, có lẽ mẹ dính mưa nên bị cảm.”

Nói xong, đúngcổ họng cảm thấy khó chịu thật. An Tưởng che miệng lại ho vài tiếng.

An Tử Mặc nhíu mày lại, “Thế mẹ đi vào nhà vệ sinh thay quần áo với tắm rửa qua đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Ừ.” An Tưởng giả vờ lấy tay lau nước mắt trên mi, thật ra muốn che mắt mình lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không để An Tử Mặc phát hiện ra mình vừa khóc.

Trong tiệm trà sữa còn một bộ quần áo sạch, An Tưởng cầm lấyvào trong phòng tắm. mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vòi hoa sen lên, lại tiếp tục khóc nức nở dưới vòi nước xối xả.

rất thích anh Trạch.

Trong cuộc sống vốn u ám, đơn tối tăm của cô, anh chính nguồn sáng,sự dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dàng duy nhất cứu lấy tâm hồn cô. Bây giờ sự dịu dàng ấy lại biến thành một con dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sắc bén đâm thọc vào trái tim làm chảy máu đầm đìa. đau đến nỗi không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói nên lời, chỉ đành âm thầm nuốt nước mắt đau đớn căm hận của mình vào trong bụng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Làn nước ấm phun xối xả, An Tử Mặc đứng ngoài cửa cảm thấy chuyện gì đó kỳ lạ.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai người cách nhau quá xa nên cậu cũng không biết bên trong chuyện gì. Cậu chỉthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chắc chắn rằng An Tưởng đang không vui.

Nhưng tại sao lại cảm thấy không vui?

An Tử Mặc không hiểu được, cũng không nghĩ ra. Cậu ngồicửa phòng tắm, yên lặng chờ An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra. Dáng ngồi của cậu như một con cún con vậy.

An Tưởng khóc một lúc lâu mới ổn định được cảm xúc của mình. Cảm xúc đau khổ của cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị cuốn trôi phần lớn theo dòng nước. Cô lấy khăn nhúng vào nước nóng sau đó đắp lên hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt của mình, tuy vậy mắt vẫn rất sưng, nhưng với tính cách của Mặc Mặc, lẽ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng sẽ không truy hỏi quá kỹ chuyện này đâu.

An Tưởng không khỏi cảm thấy may mắn, lúc bị thiếu mất cảm xúc cũng không phảikhông tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

lau khô tóc, mặc quần áo vào rồi ra khỏi phòng tắm.vừa mở cửa ra thì một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể nhỏ nhắn xiêu xiêu vẹo vẹo ngã vào chân cô.

“Mặc Mặc?” An Tưởng cúi đầu xuống, cùng bất ngờ.

An Tử Mặctừ dưới đất dậy, chỉnh to âm lượng của thuật đọc tâm.

[Mặc Mặc ngồi chỗ này chờ mình từ nãy hả?]

[Có phải thằng đã nhận ra cái gì rồi không?]

Suy nghĩ cuối cùng của An Tưởng làm mày An Tử Mặc nhăn chặt, cậu ngửa đầu hỏi: “Có phải ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt nạt mẹ không?”

An Tưởng ngẩn ra, lắc đầu: “Không ai bắt nạt mẹ.”

[Mặc Mặc đúng thần đồng.]

[Chắc chắn lúc nãy thằng đã nghe thấy mình khóc.]

“Thế sao mẹ lại khóc?”

“Thôi được rồi, đúng người bắt nạt mẹ thật.” An Tưởng biết mình không thể lừa được cậu nhóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thẳng thắn nói, “Người đặt nước chínhngười xấu, mẹ ghét họ.”

Mấy gương mặt nhanh chóng hiện ra trước mắt An Tử Mặc.

Cậu hiểu ra vấn đề, sau đó ánh mắt cũng tối đi, “Thế bọn họ bắt nạt mẹ như nào?”

An Tử Mặc không phải mấy bạn nhỏ bốn tuổi chẳng biết cái gì. Mấy người đàn ông đó vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn là biết chẳng phải cái thứtốt, nhìn vào cũng thấy ghét. Cũng không phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khả năng bọn họ thấy mẹ cậu hiền rồi muốn bắt nạt mẹ cậu.

Nghĩ vậy, nắm đấm của An Tử Mặc bắt đầu cứng lên.

Vẻ mặt của cậu nhóc trông rất buồn cười, tâm trạng đang tồi tệ của An Tưởng cũng tốt hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút.

“Không có đâu, mẹ thấy bọn họ mẹ rời đi luôn, không cho bọn họhội bắt nạt mẹ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Thế sao mẹ lại khóc?”

“……”

Nhìn dáng vẻ không có được câu trả lời hợp thì sẽ không rời đi của An Tử Mặc, An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng im lặng.

suy nghĩ một lúc rồi nói, “Mẹ tình nghe được bọn họ nói xấu mẹ.”

Suy nghĩ cùng lời nói củagiống nhau,thế An Tử Mặc không nghi ngờnữa.

Cậu chỉ không hiểu tại sao An Tưởng lại khóc thôi.

Với An Tử Mặc nói, những người nói xấu cậu chẳng qua sự ghen với trí thông minh và sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giỏi giang của cậu thôi. Đời trước cậu bị mẹ mình mắng chẳng ít lần, nhưng An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều nghe tai nọ qua tai kia,thế những lời đó chẳng ảnh hưởng đến cậu cả.

Bởi sao ư? Chỉ có những người có năng lực yếu kém, đầu óc ngu dốt mới dành thời gian để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói xấu người khác sau lưng. Vì vậy cần phải chấp những người như thế?

Nếu trước kia, An Tử Mặc sẽ châm chọc An Tưởng hoặc mặc kệ cô.

Nhưng mà…

An Tử Mặc nhìn khuôn mặt tái nhợt cùng đôi mắt đỏ lên khóc của An Tưởng. Cậu mím môi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy chậm tới ghếpha, cầm điện thoại lên.

An Tưởng không biết cậu nhóc định làm gì, yên lặng đứng chờ cậu.

An Tử Mặc mở Baidu ra tìm: Cách để an ủi con gái.

rất nhiều kết quả hiện ra.

An Tử Mặc nhanh chóng lướt qua chúng một lần sau đó tắt điện thoại đi, quay lại chỗ An Tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc nghiêm túc nói như robot không có tình người: “Bản chất của nền kinh tế thị trường chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cạnh tranh, thành công hay thất bại đềunhờ kỹ năng. Liên tục học hỏi, tự nâng cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hoàn thiện bản thân mới thể thành người đứng trên vạn người, bước l3n đỉnh thành công.”

An Tưởng: “……”

Thấy không nói lời nào, An Tử Mặc tiếp tục méo miệng nói: “Cuộc đời ngắn ngủi, không cần phí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian đấu võ mồm.”

An Tưởng: “……??”

“Tức giận nhiều sẽ hại cho sức khỏe.”

An Tử Mặc đọc gần hết nội dung mình vừa đọc được cho An Tưởng nghe. Nhưng An Tưởng nghe xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng chẳng tỏ thái độ gì. An Tử Mặc không nản lòng, cậu định đi tìm thêm một ít, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao mấy thứ này cũng chẳng thiếu trên mạng.

Cuối cùng An Tưởng cũng hiểu được cậu nhóc đang muốn làm gì. chớp mắt, nhỏ giọng khàn khàn hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Mặc Mặc… con đang dỗ mẹ sao?”

nhớ con mình đã từng nói rằng cậu không biết dỗ người khác.

thế, cậu nhóc cố ý đi tìm mấy thứ này để dỗ cô.

An Tử Mặc lạnh lùng quay đầu đi, gương mặt nhỏ cùng vênh váo: “Mẹ thể nghĩ như thế.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Phòng khách yên tĩnh. Ánh mắt An Tưởng dần mờ đi, mũi nhức lên, nước mắt lại không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147rơi xuống.

mắt An Tử Mặc giật giật.

Cậu dỗ xong lại như thế này hay sao? Kỹ thuật dỗ người của cậu lại kém đến mức này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hả? Hơn nữa những thứ cậu đọc đều các chuyên gia tình cảm nổi tiếng đã từng viết đấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Giận thật! Đúng là mấy người tự nhậnchuyên gia tình cảm kia chẳng đáng tin chút nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa cậu phải đi khiếu nại họ mới được.

“Ơ…”

An Tử Mặc còn chưa kịp làm gì thì An Tưởng đã nhào qua ôm chặt lấy cậu.

[Mình Mặc Mặc.]

[Không cần phải buồn nữa, mình Mặc Mặc rồi.]

[Thằng người duy nhất mình quan tâm trên đời này, chỉMặc Mặc người mình quan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thôi…]

An Tử Mặc đang định đẩy An Tưởng ra thì nghe được tiếng lòng của cô. Cậu từ từ thu tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình lại, sau đó cẩn thận đưa tay ra sau lưng An Tưởng vỗ vỗ.

Như này… chắc thể coi là cậu người biết dỗ người rồi nhỉ?

An Tưởng ôm cậu một lúc lâu. Kỳ lạhôm nay An Tử Mặc lại vô cùng kiên nhẫn, ngoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoãn để im cho ôm.

An Tưởng buông con mình ra, lau nước mắt: “Mẹ xin lỗi, mẹ lại khóc rồi.”

“Không sao hết, mẹ đau lòng thì nước mắt sẽ tự động chạy đến tuyến lệ rơi ra, mẹ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần xin lỗi con cấu tạo s1nh của thể.” An Tử Mặc nghiêm túc phổ cập kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thức khoa học cho An Tưởng.

Tuy rằng An Tử Mặc biết điều đó nhưng cậu chưa từng khóc bao giờ.

Một lần cũng không.

Ánh mắt của cậu sự trưởng thành chững chạc những đứa trẻ khác không có, nhìn qua trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cũng rất đáng tin nữa. Đột nhiên An Tưởng thấy tâm trạng mình tốt hơn rất nhiều.

xoa xoa khuôn mặt nhỏ của con mình, “Ba con ra nước ngoài rồi nên tối nay anh ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 qua đây được. Buổi tối hai mẹ con mình ra ngoài ăn nhé!”

Nghe câu này, An Tử Mặc thầm mắng Bùi Chu không biết cố gắng trong lòng, thời khắc quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như này lại đột nhiên buông tay. Nhưng nghĩ lại, như thế cũng tốt, lão già này cũng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được việc đấy.

“Vâng!” Cậu nhóc gật đầu một cái thật mạnh, tung tăng đi lấy ba của mình.

Nhìn bóng dáng của An Tử Mặc, khóe môi An Tưởng từ từ cong lên.đứng từ mặt đất dậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lẽ dongồi xổm một thời gian dài nên trước mắt cô đen sì, không chỉ vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn cảm thấy hơi choáng. Đợi một lúc lâu trạng thái đó mới hết, lúc này An Tưởng mới từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ đứng lên.

Mưa bên ngoài đã dừng lại rồi. Màu đỏ của buổi hoàng hôn còn đỏ hơn lúc trước nữa, trải khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bầu trời.

An Tưởng nắm tay con mình ra cửa. Hai người vừa mới xuống tầng thì một bóng dáng quen thuộc đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào ánh mắt An Tưởng.

“Tưởng… Tưởng Tưởng.”

Anh ta gọi tên cô, vẫn dịu dàng như xưa.

An Tưởng không dừng chân lại, cô bắt xe rồi ngồi lên, không thèm quay đầu lại nhìn người kia, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giống như hai người chỉhai người xa lạ.

Dưới bóng hoàng hôn, mắt An Ngạn Trạch còn đỏ hơn so với màu trời.

Anh nắm chặt tay lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay nhưng anh không cảm thấy đau.

An Ngạn Trạch đứng yên một chỗ một lúc lâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hướng An Tưởng rời đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Cho đến khi điện thoại gọi đến thì anh mới từ từ bấm nút nhận.

“Alo.” Giọng anh khàn khàn, mất tiếng cứ như vừa bị dao cắt qua.

“Cháu đánh Nhược Minh?”

“Vâng.”

“A Viễn bảo cháu đánh Nhược Minh con vợ loài người của Bùi Chu? An Ngạn Trạch cháu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 biết chừng mực hay không? Mau về nhà chongay!”

Thai Lan Nghi mắng đầy đầu An Ngạn Trạch, An Ngạn Trạch nắm chặt điện thoại, vô cảm nghe.

Anh ngắt điện thoại, lên xe lái thẳng về An gia.

An gia gia tộc quỷ hút máu thuần chủng lâu đời nhất. Do quá ghét loài người nên ngày trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lúc xây nhà An gia đã cố ý chọn nơi cách xa loài người, đến tận ngày nay vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chuyển vị trí. An Ngạn Trạch đỗ xe trước cửa, từ từ đi xuống.

giữa nhà, An Hòa Nguyên Thai Lan Nghi đang ngồi với nhau. Bên cạnh An Nhược Minh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị đánh sưng hết của mặt, An Bảo Châu An Viễn đứng cạnh anh ta. Thấy An Ngạn Trạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi vào, ba người không hẹn cùng co rúm cổ lại.

“Chú, cô.” An Ngạn Trạch chào hai người lớn xong thì lạnh lùng nhìn qua em mình. Lúc quay mặt đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì anh khôi phục lại vẻ bình tĩnh hiền lành của mình.

An Nhược Minh ôm đầu, miệng vết thương của anh ta lại bắt đầu cảm thấy đau đau.

“Hôm nay cháu làm loạn Thiên Đô, người quản lý bên đó gọi điện thoại cho chú.” Ý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thai Lan Nghi cùng An Hòa Nguyên biết chuyện này không liên quan đến An Nhược Minh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Ngạn Trạch, ngày trước cháu như vậy đâu? Cuối cùng thì mâu thuẫn phải lớn đến thế nào cháu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể ra tay tàn nhẫn như này với em mình vậy?”

An gia rất quý trọng những thành viên quỷ hút máu thuần chủng nhà mình, nếu không An Hòa Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thai Lan Nghi cũng không giữ hết con của anh chị mình chỗ mình để chăm sócnuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấng.

Trong số mấy đứa nhỏ, An Ngạn Trạch chính đứa nhỏ làm hai người bọn họ tự hào nhất. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thông minh, xuất sắc, lại có được năng lực đặc biệt nhất của quỷ hút máu.

Vợ chồng An gialòng muốn bồi dưỡng, dạy dỗ anh thành người thừa kế, nhưng An Ngạn Trạch lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm ra chuyện đánh em mình như này.

An Ngạn Trạch không nói gì, đứng sừng sững giữa nhà.

“Năng lực của con phải được truyền cho đời sau, chú không cho phép cháu được đến với loài người. Hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động như hôm nay của cháu làm chú ba cháu không thể yên tâm giao công ty cho cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được.”

Ánh mắt An Ngạn Trạch lấp lóe, “Là cháu sai.”

Thái độ nhận sai của anh khá tốt, hai người cũng không trách anh nữa, “Cháu xin lỗi Nhược Minh đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Ngạn Trạch nhìn về phía An Nhược Minh: “Hôm nay là anh không đúng. Anh một căn nhà© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nước Anh, bây giờ anh tặng cho em, coi như đền tội. Hơn nữa…” Anh cong môi, nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mang theo chút quỷ quyệt, “Chỗ đó yên tĩnh, rất thích hợp để nghỉ ngơi.”

Hơi thở của An Nhược Minh thay đổi, những lời An Ngạn Trạch nói lúc trước lại vang lên bên tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh.

An Hòa Nguyên không thấy không hợp lý, vừa lòng gật đầu: “Nhược Minh, nếu thế thì cháu nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy đi, lần sau đừng chống đối anh cháu nữa nhé!”

“Vâng… Vâng.” An Nhược Minh ôm đầu, giọng run run.

An Ngạn Trạch chào hai vợ chồng, lúc anh xoay đầu lại, nụ cười trên môi biến mất, trên mặt chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn sự lạnh lùng chết chóc.

Anh muốn khống chế An gia, nắm lấy An gia trong tay, loại bỏ tất cả những thứ bất lợi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh.

Trước khi anh làm được điều đó, anh phải giữ khoảng cách với An Tưởng, không để cho người khác biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự tồn tại của cô. Nếu An Tưởng bên cạnh Bùi Chu thể an toàn thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ tạm để cô đó.

Tưởng Tưởng…

An Ngạn Trạch thầm gọi tên trong lòng. Sau đó anh dừng chân quay đầu lại nhìn căn nhà chìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong bóng hoàng hôn.

Anh đã từng nói,thế nào cũng phải bảo vệ Tưởng Tưởng.

Đó lời hứa của anh, anh sẽ không bao giờ nuốt lời.

***

An Tưởng tắm mưa nên hôm sau sốt cao, không chỉ vậy còn bị đau ngực, ho khan không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngừng. Trạng thái của cô nặng hơn những lần trước rất nhiều.

Hôm nay nhà trẻ tổ chức hoạt động mừng Tết Thiếu nhi muộn cho các bạn nhỏ, bạn nào cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến trường.

Tay chân An Tưởng mất hết sức lực, cô không dậy nổi. May An Tử Mặc không giống các bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ khác cần mẹ phải chăm sóc. Cậu thay quần áo, đeo balên, trong túi cậu còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiền nữa. Đó tiền An Tưởng đưa cho cậu, đột nhiên bị ốm nên chưa kịp chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho cậu cái gì.

Vài phút nữa xe buýt đến rồi, An Tử Mặc đứngcạnh giường nhìn An Tưởng.

“Ơ, Mặc Mặc chưa đi học à?” An Tưởng cố mở mắt ra cười an ủi cậu nhóc, “Mẹ không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu, ba con thuê giúp việc đến cho hai mẹ con mình rồi, nữa họ đến.”

An Tử Mặc vẫn nhìn chằm chằm An Tưởng như cũ, cậu đứng im mép giường không chịu rời đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng đẩy cậu, “Con đi học đi. Nhớ phải nghe lời giáo đấy.”

An Tử Mặc mím môi, xoay người rời đi.

Phòng ngủ yên tĩnh trở lại. An Tưởng nghiêng người ho khan, ngựcco lại. An Tưởng xoa xoa ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình, nơi đó nóng đến bỏng tay.

Lúc màng chuẩn bị ngủ lại thì người đến gần.

An Tưởng tưởng người giúp việc nên nhắm mắt lại không nói gì. Một lát sau mới thấy chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không đúng, quay đầu lại thì đối diện với cặp mắt xinh đẹp của con mình.

An Tưởng hốc mồm kinh ngạc: “Xe buýt không tới à con?”

“Xe tới xong đi rồi.”

“…… Hả?”

“Con không cẩn thận để lỡ xe buýt, tài xế kia không định quay lại chở con nữa.” An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏ mũ và cặp sách của mình xuống, “Chẳng còn cách nào khác, nay con phải cố nhà chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóc mẹ rồi.”

Tuy cậu nói như vậy nhưng trên mặt cậu chẳng thể hiện chút sự miễn cưỡng nào.

An Tưởng mím môi bật cười.

biết con mình rất quan tâm đ ến mặt mũi, không thèm vạch trần cậu nhóc.vươn tay xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xoa đầu nhỏ của cậu, “Chờ Mặc Mặc lớn, chân dài thì sẽ không lỡ xe buýt nữa.”

“Vâng, con sẽ cao hơn Bùi Chu.” An Tử Mặc lên giường, ngày trước 14 tuổi cậu đã cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến 1m75, chắc hẳn đến năm 18 tuổi cậu thể cao tới 1m90.

An Tưởng không hiểu sao con mình cứ phải phân thắng thua với BùiChu làm gì. Nhưng cô dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dàng nhìn cậu, không nói nữa.

“Con đi nấu cháo ngao cho mẹ.”

“Hả?” An Tưởng lắc đầu, “Không cần đâu, giúp việc sẽ nấu cho mẹ.”

“Nhưng con muốn nấu cho mẹ.”

An Tưởng không nhịn được bật cười, “Con còn nhỏ, chưa nấu được đâu, nguy hiểm lắm.”

“Con muốn nấu.” Cậu nhóc lặp lại câu nói, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

An Tưởng thu nụ cười của mình lại, trong lòng cảm động, cảm thấy cùng hạnh phúc. không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp tục từ chối cậu nữa, “Thế chờ giúp việc tới, để ấy quan sát, dạy con nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấu cùng con được không?”

An Tử Mặc gật đầu, cậu lấy một quyển sách kệ sách ra rồi đến bên cạnh An Tưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con kể chuyện cho mẹ được không? Quyển “Bí quyết thành công của Wahl” nhé?” Nói rồi cậu dừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một chút, “Mà thôi, với chỉ số thông minh của mẹ thì chắc mẹ nghe không hiểu đâu.”

An Tử Mặc phân vân một lúc lâu, cuối cùng dùng hết dũng khí để lấy một quyển sách thiếu nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tranh minh họa ra.

“Để con đọc quyển “Thế nào mới em ngoan” cho mẹ nhé.”

Cậu nhóc mở sách ra, cúi đầu xuống nghiêm túc đọc.

An Tưởng im lặng nhìn cậu.

Không biết từ bao giờ ánh mắt của con cô đã thêm tình cảm sức sống.

Tuy rằng cậu không hoạt bát như những đứa trẻ khác, cũng không ngây thơ như các bạn bằng tuổi mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng cậu lại người tâm hồn đẹp nhất, đẹp hơn tất cả những người khác.

Đây con cô.

đứa nhỏ mang thai chín tháng mười ngày rồi sinh ra.

“Mặc Mặc, nếu một ngày nào đó mẹ không còn nữa, con phải sống thật tốt.”

An Tử Mặc ngước mắt lên nhìn, không hiểu lời An Tưởng lắm.

Mắt An Tưởng bắt đầu rưng rưng, từ từ nói: “Con nhất định phải lớn, trở thành một người dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dàng. Con phải sống trách nhiệm, phải sống lương thiện, nhưng cũng đừng lương thiện quá, nếu lương thiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá… thì người khác sẽ bắt nạt con.”

An Tử Mặc nhíu mày, ừ nhẹ một tiếng, mãi một lúc sau cậu mới trả lời: “Ừm, được, thế để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con sẽ thử.”

An Tưởng cười cười sau đó nhắm mắt lại ngủ.

giúp việc đã đến nơi. An Tử Mặc bỏ sách xuống, vào phòng bếp để dì giúp việc dạy mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấu cháo.

Ban đầugiúp việc không đồng ý, sao thì việc nấu cháo này quá khó và nguy hiểm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 các bạn nhỏ. Nhưng cậuluôn miệng nói muốn nấu cho mẹ mình nên giúp việc mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bất đắc đồng ý.

An Tử Mặc đứng lên ghế, làm theo hướng dẫn của dì giúp việc nấu cháo cho An Tưởng.

Cậu rất thông minh, học cái cũng nhanh. Nấu cháo cũng không ngoại lệ. Ngoài việc cậu chưa đủ cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dẫn đến tốc độ nấu còn chậm thì cậu tiến bộ rất nhanh.

Thành phẩm được ra rất nhanh, dì giúp việc không chờ nổi nếm thử một miếng.

Cháo được nấu trên lửa vừa, hạt gạo mềm dễ nuốt, ăn vào trong miệng rất ngon.giúp việc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhịn được giơ ngón tay cái cho An Tử Mặc: “Ngon lắm, cháu nấu giỏi thật đấy! Chắc chắn mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau cháu sẽ giỏi lắm!”

An Tử Mặc được khen thì cong môi lên, không chút khiêm tốn: “Dì không cần nói sự thật hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đâu.”

giúp việc múc một bát cháo, đặt trên mâm đưa cho cậu: “Thế cháu tự mang vào cho mẹ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.” sao nồi cháo này cũng do tự tay cậu nhóc nấu, để cậu nhóc mang cho mẹ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hợpnhất.

An Tử Mặc gật đầu, cẩn thận bưng mâm. Đi được vài bước cậu quay đầu lại nói: “Thế giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu gọi cho Bùi… ba cháu điện thoại, thử xem ba cháu xong việc chưa.”

Tuy rằng cậu không thích Bùi Chu về chăm sóc An Tưởng, nhưng An Tưởng đang ốm khá nặng, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cần một người lớn chăm sóc.

giúp việc gật đầu, xoay người đi gọi điện thoại.

Lúc này An Tử Mặc mới từ từ đi về phía phòng ngủ.

“Mẹ ơi, con nấu cho mẹ… cháo…”

Giọng c ậu nhỏ dần, hai mắt nhìn phòng ngủ mở to.

Choang ——

An Tử Mặc không bưng nổi mâm nữa, hai tay rời ra. Bát cháo rơi xuống đất, văng thẳng vào chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nhóc. Cứ chỗ bị cháo văng đến thì sẽ đỏ lên.

Nhưng An Tử Mặc không thấy đau.

Chút vết thương này chẳng so với cảnh tượng cậu thấy trước mắt.

An Tưởng ngã trên giường, vệt máu trên khăn trải giường tạo thành một mảng màu đỏ lớn.

nhắm hai mắt, không động đậy chút nào.

Mẹ cậu… chết rồi sao?

Vào lúc suy nghĩ này nảy ra, An Tử Mặc cảm thấy thế giới của mình như sụp đổ.

Cậu không thể tin được, đầu óc tỉnh táo không còn khả năng suy nghĩ.

An Tử Mặc chưa từng như vậy bao giờ. Sốt ruột, hoảng sợ, không biết nên làm như nào.

Tác giả lời muốn nói:

Mặc Mặc: Mẹ ơi! Mẹ mau mở mắt ra nhìn con mẹ đi!!

Tưởng Tưởng: Mẹ chưa chết đâu, mẹ còn có thể sống thêm mấy chương nữa _(:з” ∠)_

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 80 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App