GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 92

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Con đường này vốn hẻo lánh, chỗ này khuất lại càng khó bắt xe hơn.

Cặp mày xinh đẹp của An Tưởng nhíu chặt lại. Một bên sợ BùiChu người An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hòa Nguyên phái đến, một bên cô lại lo cho sức khỏe của Bùi Dĩ Chu. Nói thế nào thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng dolái xe không cẩn thận nên mới gây ra tai nạn này,anh bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hay không bị thương cũng phải chịu trách nhiệm.

BùiChu híp mắt nghiêng người ngả về phía An Tưởng, thấy vẻ mặt bối rối của thì anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhắm ngay mắt lại rồi bắt đầu r3n rỉ: “Ba sắp chết rồi… Mặc Mặc, lẽ ba không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhìn con lần cuối được rồi, ba đi tìm mẹ con đây…”

Anh ôm đầu, vẻ mặt anh đau đớn, trong lời nói không giấu được sự nuối tiếcđau lòng.

An Tưởng không đành lòng. đi lên trước hai bước dìu Bùi Dĩ Chu tới ven đường, sau đó hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Anh có con à?”

“Ừ.” Vẻ mặt Bùi Chu đơn, “Thằng4 tuổi rưỡi.”

“Nó cũng còn nhỏ nhỉ?” An Tưởng nhỏ giọng thầm thì, ánh mắt lóe lóe, cuối cùng cũng hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết tâm, “Tôi không điện thoại, cho tôi mượn điện thoại của anh, tôi giúp anh gọi người nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh cùng xe cứu thương tới đây.”

An Tưởng không cảm thấy người đàn ông trước mắt người xấu, nhưng vẫn để lại đường lui cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. Nhỡ đâu anh người do An Hòa Nguyên phái tới, ngốc nghếch đi theo anh chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 là tự rúc đầu vào bẫy à?

“Anh không người nhà.”

“Hả?” An Tưởng lại há hốc mồm.

“Chỗ này xa như vậy, chờ xe cứu thương tới được đây thì xác anh cũng lạnh rồi.”

“……”

Mệt thật.

An Tưởng nhíu chặt mày, không biết nên làm thế nào cho phải.

Bùi Chu im lặng nhìn cô.

Dưới ánh mặt trời, mái tócgái đen như mực, xõa trên vai, trông rất mượt mà. Hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được An Ngạn Trạch chăm sóc rất cẩn thận, làn da trắng nõn của trở nên hồng hào, đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt đào hoa vẫn xinh đẹp quen thuộc như trong trí nhớ của Bùi Dĩ Chu. Tuy cô đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhíu mày suy nghĩ nhưng BùiChu vẫn cảm thấyrất đáng yêu, làm trái tim anh nhũn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cả ra.

Đây chínhngười con gái anh yêu.

Cũng chính người con gái anh vượt qua nhiều gian khổ mới có thể tìm lại được.

Sau khi Bùi Chu biết An Ngạn Trạch giấu An Tưởngthành phố A, anh lập tức tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tìm người. Do sợ rút dây động rừng nên chuyến này anh chỉ đi một mình, không ngờ anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặp được chỗ này.

Nhưng dường như An Tưởng bị phong ấn ức, không còn nhớ anh nữa.

Không sao hết.

Chỉ cần cô sống tốt anh vui rồi.

“Đầu anh đau lắm, em thể lái xe đưa anh đến bệnh viện được không?”

Người ta thường nói cuộc đời như một bộ phim, sống được hay không đềunhờ vào kỹ thuật diễn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Lúc này Bùi Chu lấy kỹ năng diễn xuất bẩm sinh của mình ra để mê hoặc, dụ dỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng. Anh biết vừa lương thiện vừa dễ mềm lòng, thế anh cố ý mi xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mím môi lại, ánh mắt sắc bén thường ngày lại mang vẻ yếu ớt dễ tổn thương.

Mặt mũi anh đẹp, dáng vẻ cao lớn, nhưng vết thương trên trán làm anh trở nên yếu đuối hơn rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều.

An Tưởng… chính kẻ cuồng nhan sắc.

Cái túi da đẹp đến xuất sắcphía đối diện làm không nhịn được cảm thấy mềm lòng.

“Nhưng mà…”

“Đâygiấy tờ tùy thân của anh.” Bùi Dĩ Chu lấy giấy tờ tùy thân của mình trong ví ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạnh mẽ nhét vào tay An Tưởng, “Cứ để chỗ em trước. Anh không lừa em đâu.”

An Tưởng cúi đầu nhìn giấy tờ tùy thân của Bùi Chu, bất ngờ: “Bùi Chu?”

“Hả?” Bùi Dĩ Chu nhướng mày, “Em biết anh à?”

An Tưởng không nói lời nào. không nhịn được nhớ tới lời lúc trước Thai Lan Nghi nói với mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta muốn cô gả cho BùiChu, làm thế thân cho người vợ đã chết của anh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mà… mọi thứ sẽ không trùng hợp đến vậy chứ? Nhỡ đâu tên hai người chỉ đọc giống nhau thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì sao?

“Được rồi, thế để tôi đưa anh đi bệnh viện.” An Tưởng cầm lấy giấy tờ tùy thân của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu, sau đó cô bắt đầu tự hỏi xem nên mượn dùng tạm giấy tờ này của anh để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xử cái thẻ ngân hàng kia, chuyển toàn bộ tiền trong đó của An Hòa Nguyên đi không. Dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao thìcũng làm trộm, người này cũng sẽ không biết đâu.

An Tưởng cảm thấy… mình đi rồi.

nghiêm túc nói: “Nhưng tôi lái xe không giỏi đâu, cũng, cũng không biết đường nữa.”

Bùi Dĩ Chu cười nhạt: “Không ai một ngày gây ra tai nạn giao thông hai lần đâu.”

“……”

Ừm, cái này cũng đúng.

“Thế xe anh thì sao?”

“Tí nữa anh sẽ gọi cho công ty bảo hiểm kéo xe đi.”

“Ừm.”

Bầu không khí lại trở nên im lặng.

Bùi Chu nhìn cô: “Đầu anh đau lắm, em đỡ anh một chút được không?”

“Ừm.” An Tưởng rất nghe lời, xắn tay áo lên đỡ lấy cánh tay Bùi Chu, sau đó hít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một hơi thật sâu kéo anh từ dưới đất dậy, sau đó đặt tay anh lên vai mình, dìu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 về phía xe. Vừa rồi còn chưa để ý kỹ, giờ mới biết anh rất cao, cao tới 1m9, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng rất nặng, chỉ mới đi được vài bước thôi đã cảm thấy mỏi rồi.

Cả quá trình, Bùi Chu tận tâm đóng vai người đẹp yếu đuối. Ở một góc kín, anh cong môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên hưởng thụ sự chăm sóc của vợ mình.

vẫn nhỏ nhỏ xinh xinh như ngày nào, dáng vẻ ban đầu củacũng không khác dáng vẻ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm con người bao. Lông mày đáng yêu, cái mũi đáng yêu, từ trên xuống dưới cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chỗ nào cũng đáng yêu.

Đương nhiên linh hồn màu xanhcủa vẫn thứ đáng yêu nhất,nở rộ như chồi non © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mùa xuân, thể hiện sức khỏe của chủ nhân mình đang rất tốt.

Chóp mũi Bùi Chu khẽ động, mùi nước đào bay từ người An Tưởng đến làm tâm trạng anh tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn rất nhiều.

“Để anh ngồi ghế phụ.”

An Tưởng nhíu mày nhìn qua chỗ BùiChu.

Bùi Chu không hoảng hốt bình tĩnh nói: “Có thể chỉ đường giúp em.”

Ừm, lý.

ĐúngAn Tưởng đang cần một người dẫn đường, dù sao cô cũng chẳng quen đường chỗ nào.

không nói nhiều lời đỡ Bùi Chu lên ghế phụ, hơn nữa còn cùng chu đáo thắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dây an toàn cho anh.

Bùi Chu mím môi: “Cảm ơn.”

“Chuyện nên làm.” An Tưởng đi qua phía đối diện ngồi vào ghế lái, nổ động cơ, chiếc xe tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi xiên xiên vẹo vẹo về phía trước.

BùiChu biết kỹ thuật lái của An Tưởng không tốt, nhưng anh không ngờ lại tệ đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này, một chiếc xe nhỏ xíu xiu như này bị cô lái như con hắc trên chiến trường, nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị tai nạn lúc nào cũng bủa vây. Hơn nữa môi An Tưởng còn mím chặt, mắt nhìn thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào phía trước, dáng vẻ cùng tập trung, điều đó cũng làm ảnh hưởng rất lớn tới tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô.

Cổ họng Bùi Chu mãi mới nặn ra được một chữ: “Em…”

“Bùi tiên sinh anh đừng nói chuyện, tôi chuẩn bị lên cao tốc.” Nói rồi dừng lại một chút, “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không bằng lái cũng lên được cao tốc đúng không?”

Cao tốc…

Không bằng lái.

Hóa ra vừa rồi An Tưởng lái xe không bằng lái?!?!?!

Khóe miệng Bùi Chu giật giật không ngừng, “Em dừng xe ven đường trước đi.”

“Hả?”

“Để anh lái.”

“…Há?”

“Anh không muốn một ngày bị tai nạn giao thông hai lần đâu.”

cho anh quỷ hút máu, cơ thể mạnh mẽ hơn người thường nhưng anh cũng không chịu nổi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tra tấn như vậy đâu.

An Tưởng từ từ dừng xe lề đường, sau đó đổi vị trí cho Bùi Chu.

“Bùi tiên sinh, vết thương đầu anh không sao chứ?” An Tưởng liếc nhìn cái trán của Bùi Chu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vết thương kia còn đang khép lại, vệt máu khô dính trên làn da. Không biết phải ảo giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của hay không ngửi thấy mùi trà Ô Long rất nồng trong không khí.

“Không sao đâu.” Giọng điệu BùiChu bình thản, anh nổ độnglái xe về phía trước.

An Tưởng không nhịn được nhìn trộm anh.

Người đàn ông mặc cái áo sơ mi màu đen, hai cúc phía trên không đóng, lộ ra cái cổ thon © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dài cùng xương quai xanh đẹp đẽ của anh. Từ chỗ của thể thấy được yết hầu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh đang nhấp nhô. Anh lái xe một cách thuần thục, đôi tay đang lái xe trông cũng rất đẹp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng lại cẩn thận ngắm mặt Bùi Chu.

Ánh sáng bên ngoài chiếu vào phác họa lên đường cong gương mặt dịu dàng của người đàn ông, như làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôn lên hàng mi dài rậm của anh.

Đẹp.

Trong lòng An Tưởng cảm thấy rung động, không hiểu saocảm thấy thân thiết hơn với người trước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ban đầu chỉ nhìn trộm anh thôi, dần dà ánh mắt của ngày càng táo bạo. cho Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu có cố ý không để ý đến ánh mắt ấy nhưng anh vẫn không chịu nổi cái nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như b ắn ra những tia lửa của An Tưởng.

Anh hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, tùy tiện hỏi một câu: “Em tên gì?”

An Tưởng lấy lại tinh thần, “An Tưởng.”

“Hình như em đang rất vội, em bận đi làm việc sao?”

“Không phải.” An Tưởng lắc đầu, “Tôi đang đi trốn người.”

“Hả?”

An Tưởng cắn chặt môi, tay thì sờ sờ túi. Trong đó giấy cắt đứt quan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được sau khi bắt cóc An Bảo Châu. Trong lúc xúc động, tưởng rằng được tờ giấy này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi thể thoát khỏi sự khống chế của An gia, nhưng bây giờ bình tĩnh nghĩ lại thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cách giải quyết vấn đề không phải cái này.

Sổ hộ khẩu cùng giấy tờ tùy thân của đều trong tay An Hòa Nguyên, chẳngchúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên tiền cũng không tìm được chỗ ở.

An Tưởng cảm thấy trên ngực mình nhưmột cục đá đè nặng vào, làmthở không ra hơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Em khó chịu à?”

An Tưởng lắc đầu, lau lau nước mắt.

chokhông nói câu nào nhưng BùiChu cũng thể biết được chuyện xảy ra nét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt của cô.

Lần này Bùi Dĩ Chu tới đây chínhđể đưa An Tưởng về nhà, nhưng không ngờ lại quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết tất cả mọi chuyện trước đó. Nếu vậy thì anh không thể dùng cách bình thường để xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được. Hơn nữa anh cũng không thể trực tiếp nói cho biết thân phận của cô, chắc chắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không tin, nói không chừng còn bị dọa sợ mà bỏ chạy.

Xe dừng trước cửa phòng khám bệnh, An Tưởng không động đậy.

“Thế anh tự…”

“Không được, đầu anh đau lắm.”

An Tưởng còn chưa dứt lời, Bùi Chu đã ngả người vào ghế ngồi.

“……?” Vẻ mặt An Tưởng đầy dấu chấm hỏi, “Không phải vừa rồi anh vẫn còn ổn hay sao?”

Lúc nãy anh còn lái xe hăng lắm mà, còn tạt đầu một xe máy khác, phóng nhanh như bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa chứ. Lúc đó thấy anh bảo đau đầu hay chóng mặt đâu?

“Không phải anh giả vờ đấy chứ?” An Tưởng bắt đầu nghi ngờ mục đích của Bùi Dĩ Chu.

BùiChu chỉ vào đầu mình, sửa lại lời của cô: “Em chú ý dùng từ một chút, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh đang tự cứu lấy mạng sống của bản thân khỏi tay thần chết.”

“……”

Được thôi.

Ai bảo kỹ thuật lái xe của dở quáchứ?

An Tưởng không tình cũng chẳng nguyện đỡ Bùi Chu vào trong phòng khám. Đang lúc cô định gọi y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147qua thì thấy Bùi Chu đưa cho một tấm thẻ, “Nhờ em đăng giúp anh.”

“……”

Được thôi.

Đăng thì đăng kí.

An Tưởng nhận lấy tấm thẻ cùng giấy tờ tùy thân của anh, cam chịu số phận đi đăng ký cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Dĩ Chu.

Bùi Dĩ Chu ngồi chờ một mình trên ghế. Khuôn mặt của anh rất đẹp, lập tức vài cô y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú ý tới anh.

“Anh ơi, anh cần giúp không?”

Trong phòng khám này không nhiều người bệnh, ánh mắt Bùi Chu lấp lóe, “Tôi thể gặp bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây một chút được không?”

y tá nhớ tới bácđang không bệnh nhân, hơn nữa Bùi Chu còn đẹp đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quá đáng. do dự một chút rồi gật đầu, “Thế để tôi đưa anh qua.”

“Phiền cô.” BùiChu đứng dậy đi theo y tá vào trong phòng khám.

“Chàng trai, không khỏe chỗ nào?”

Ynhiệt tình nói: “Anh ấy bị thương đầu.”

Bác nâng nâng mắt kính, nhìn chằm chằm vết thương kia rồi im lặng một lúc lâu, “Chỉ chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này?”

“……”

“Cậu nhóc, cậu đang chê chúng tôi chưa đủ bận nên mới đến đây à?”

“……”

“Cô gái bên ngoài vợ tôi, ấy đang giận tôi, thế bác sĩ thể giúp tôi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chút được không?” Bùi Chu nói linh tinh như đúng rồi, “Tôi sẽ trả gấp đôi tiền khám.”

Phòng khám nhỏ không nhiều luật lệ như bệnh viện bình thường, bác thấy Bùi Chu nói rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân thành, gần như ông chẳng do dựđồng ý với anh.

An Tưởng làm thủ tục xong rất nhanh, khi trở về, thấy Bùi Dĩ Chu đang ngồi khám thìkhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khỏi bất ngờ: “Anh khám xong rồi?”

“Ừm.”

An Tưởng nhìn số khám trên tay mình, sau đó trả lại giấy tờ tùy thân cho Bùi Dĩ Chu: “Hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147khôngvấn đề nhỉ?”

Bùi Dĩ Chu không nói lời nào, anh đưa mắt ra hiệu cho bác sĩ.

Bác ho nhẹ một tiếng, “Cơ thể của chàng trai này bị thương khá nhiều chỗ, cần phải chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sóc, nghỉ ngơi, chữa trị cẩn thận.”

“Hả? Thếcần nằm viện không ạ?”

“Không cần đâu, sau khi về nhà chú ý nghỉ ngơi được.” Bácvừa nói vừađơn thuốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Khi về nhànhớ chăm sóc cho cậu ấy cẩn thận, cố gắng đừng để cậu ấy làm việc.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Nhưng vừa rồi anh ấy còn lái…” xe.

“Tôi bác sĩ.” Bác cắt ngang lời An Tưởng, “Cô gái, muốn cậu ấy để lại di chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sau chấn thương à?”

An Tưởng ngẩn ngơ một lát sau đó lắc đầu.

“Thế thì đúng rồi.” Bácđưa đơn thuốc cho y tá, “Nhớ phải cẩn thận để ý đến cảm xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của người bệnh, đừng để cậu ấy kích động, hơn nữa thực đơn hằng ngày của cậu ấy phải lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mạnh một chút.”

An Tưởng nhìn Bùi Chu, nuốt lại những lời mình định nói.

Hai người cầm thuốc ra khỏi phòng khám.

Mặt trời sắp xuống núi. Thế mà sắp hết một ngày rồi đấy!

An Tưởng đã rất đói bụng, bận cả nửa ngày chưa ăn được miếng nào, đến tiền còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy được.

An Tưởng đi đằng trước, Bùi Chu đi theo phía sau, cứ như muốn tiếp tục chung một chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với cô.

An Tưởng cảm thấy mình đã tận tình tận nghĩa, nhưng anh cứ đi theo như này làm cô cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỳ lạ.

xoay người, hơi cắn môi nói: “Bùi tiên sinh, anh gọi người quen tới đây đón mình đi.”

Bùi Chu: “Người quen của anh đều Giang Thành.”

Giang Thành?

An Tưởng sửng sốt. Nhà chính của Giang Thành, vừa rồicòn đang tự hỏi xem làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào mới thể về Giang Thành, trộm giấy tờ tùy thân của mình An gia ra.

Nếu thể đi cùng người đàn ông này về…

Không được không được, không thể được.

An Tưởng vứt hết mấy suy nghĩ linh tinh vừa rồi ra sau đầu, hỏi: “Thếthành phố A anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quen ai nữa không? Như bạn đó ấy?”

BùiChu tiếp tục lắc đầu.

An Tưởng mím chặt môi, trong giây lát không biết nên làm như nào cho phải.

sao người này cũng đang bị thương, cần người khác chăm sóc, để anh lại chỗ này một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thì không được, nhưng…

“Không sao, em cứ đi đi.” Bùi Chu mắt nhìn đơn khám bệnh, tự cười bản thân, “Dù sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đây cũng không phải lần đầu tiên anhmột mình, không sao đâu.”

“Thế tôi…” Nếu anh đã nói như vậy, vậy…

An Tưởng sờ sờ tay mở cửa xe, cửa xe vừa mở ra được một ít thì bên tai vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên giọng nói bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự đơn của người đàn ông: “Lần trước bị bệnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh cũng phải một mình đến bệnh viện để làm phẫu thuật, lúc khó khăn như vậy anh cũng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự vượt qua đượcmà. Hôm nay gặp được em, anh cảm thấy rất vui, làm mất của em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều thời gian như vậy, anh cũng thấy rất ngại.”

Bùi Chu lịch sự nói với An Tưởng, cúi người cảm ơn sau đó xoay người đi vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bóng hoàng hôn.

Ánh sáng yếu ớt chiếu trên bả vai anh, làm bóng dáng anh càng trở nên đơn đáng thương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Đột nhiên lồ ng ngực An Tưởng cảm thấy nằng nặng.

“Bùi, Bùi tiên sinh…”

“Hả?”

Anh dừng chân quay đầu nhìn lại, vẻ mặt anh dịu dàng đến không tả nổi.

Đột nhiên tim An Tưởng đập nhanh như trống, ngượng ngùng dời ánh mắt đi, vén tóc ra sau tai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Tôi, tôi đưa anh tới chỗ anh ở.”

“Không cần, không cần phiền em như vậy đâu.”

“Không phiền không phiền, sao tai nạn này cũng tôi ra, đây hẳntrách nhiệm của tôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng chủ động mở ghế lái cho Bùi Dĩ Chu, sau đó tung tăng ngồi vào ghế phụ.

Bùi Chu không nói gì, anh yên lặng ngồi vào ghế lái, sau đó nổ máy rời đi.

Hoa Tinh công ty con ở thành phố A, thỉnh thoảng Bùi Chu cũng tới đây để làm việc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế anh cũng mua hai căn hộ chỗ này, một cănbiệt thự trên sườn núi, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn chung trong trung tâm thành phố. Bùi Chu đưa An Tưởng đến chung cư.

30 phút sau, xe từ từ dừng lại.

An Tưởng không chờ nổi nữa nói: “Bùi tiên sinh, đến nhà anh rồi, thế tôi…”

“Chiếc xe đằng sau tìm em à?”

“Hả?”

An Tưởng quay đầu lại thì phát hiện một chiếc xe minibus cách đó không xa đang dừng ven © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đường, người đàn ông lái xe đang gọi điện thoại cho ai đó. Hình như do va phải tầm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng, người đó trực tiếp ngắt điện thoại đi, nhìn chằm chằm vào cô.

An Tưởng rùng mình một cái, tay chân cảm thấy lành lạnh ngay lập tức.

An Bảo Châu cục cưng bảo bối của vợ chồng An gia, trói ta lại, đã thế còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm ta chảy máu. Chắc chắn đôi vợ chồng kia sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.

“Em muốn cùng anh vào nhà trước không?”

An Tưởng ngơ ngác nhìn Bùi Chu.

“Đâykhu chung đắt tiền, người ngoài không vào được. Nếu em sợ người xấu bắt mình đi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em thể tới tạm chỗ anh để trốn một chút. Với lại…” Hai mắt anh sáng lên, “Thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh không yên tâm khi để một người không bằng lái như em lái xe lung tung trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành phố.”

Qua một ngày đi cùng Bùi Chu, An Tưởng biết anh không phải người xấu. chỉ lo không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba mẹ mình gây phiền phức cho anh hay không thôi.

Nhưng mà… An Tưởng cũng không dám lái loạn bên ngoài.

Huhu, chẳng giỏi chút nào, đến lái xecũng không biết.

“Chẳng lẽ em nghĩ anh là người xấu à?”

An Tưởng thẳng thắn gật đầu đồng ý: “… Đúnghơi hơi thật.”

Bùi Chu cười nhẹ, sau đó anh lấy bút máy ra, viết một chuỗi số trên tờ đơn khám bệnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Đây là số phòng cùng mật khẩu cửa, em cứ đến đó đi, anh ra khách sạn.”

An Tưởng nghe xong thì choáng.

“Sao anh lại chăm sóc tôi như thế?” Hai người chỉ người xa lạ, bèo nước gặp nhau, không thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng chẳng quen, theo thuyết thì xong việc cả hai người đều sẽ chạy, làm người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 còn nhường luôn cả nhà mình cho người lạ, đúng quá kỳ lạ.

“Em con gái.”

Bốn chữ ngắn ngủn làm An Tưởng không nhịn được đỏ cả hốc mắt.

nắm chặt tờ giấy, trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu.

An Tưởng cúi đầu dụi mắt, “Không sao đâu, tôi đến chỗ anh ngồi tạm một lát, buổi tối tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.”

Bùi Chu cười cười không nói câu gì.

An Tưởng lái xe vào trong khu chung cư. Quả nhiên chiếc minibus phía sau không bám theo nữa.

[An tổng, An tiểu thư đi cùng BùiChu.]

An Ngạn Trạch đọc tin nhắn, tức giận ném thẳng điện thoại vào tường.

Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại. So với An Tưởng thì việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của công ty còn quan trọng hơn. Anh phải xử xong đống chuyện đó mới thể đón An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng về được.

Nhưng mà… Bùi Chu chui từ chỗ nào ra vậy?

Tuy rằng An Ngạn Trạch cảm thấy phiền nhưng anh không sợ. sao thì An Tưởng cũng đã bị phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ấn ức. cho hai người đã từng yêu nhau, bây giờ hai người cũng chỉngười xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lạ. Anh tin BùiChu sẽ khôngnhững suy nghĩ bậy bạ với An Tưởng, cũng tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng sẽ không ýkhác với Bùi Chu.

An Tưởng nhặt điện thoại lên, bình tĩnh nhắn lại: [Tiếp tục theo dõi cẩn thận.]

***

Màn đêm đã buông xuống.

An Tưởng vào nhà cùng Bùi Chu. Cô cảm thấy hơi căng thẳng và sợ hãi, đứng ở cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một lúc lâu không động đậy.

Bùi Chu quay đầu: “Em đừng sợ, cứ vào đi.”

An Tưởng từ từ bước những bước đầu tiên.

Phòng này rất lớn, nội thất trang trí cũng rất đẹp, cửa sổ sát đất to đến nỗi thể nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thấy cả cảnh thành phố A về đêm.

lẽ do lâu ngày khôngngườinên căn phòng này chẳng có tí hơi người nào.

“Anh gọi cơm hộp rồi, lát nữa người ta mang tới.” Bùi Chu xắn ống tay lên, vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng tắm rửa vết máu trên mặt mình đi.

An Tưởng đi vài bước theo.

Vệt máu đỏ tươi trộn cùng với dòng nước ấm chảy vào cống thoát nước, mùi nước rửa tay quanh quẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên chóp mũi An Tưởng, cùng với đó là mùi trà Ô Long nhàn nhạt.

An Tưởng ngơ ngác nhìn chằm chằm cổ của BùiChu.

Cổ anh thon dài rất đẹp, mạch máu màu xanh dưới làn da như thuốc độc hoặctrí yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ớt của An Tưởng.

Cổ họng khô khốc, răng thì ngứa lên, trong ngực như ngọn lửa đang cháy hừng hực, đốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháy trí An Tưởng. không nhịn được run run người.

Ánh mắt cháy bỏng như sói con bị đói lâu ngày mới thấy con mồi. Ánh mắt Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liếc qua, sau đó lặng lẽ thu ánh mắt lại. Tiếp đó anh lấy dao cạo râu trên kệ ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt đầu cạo gương mặt không một chút râu nào của mình. Sau đó anh dùng sức một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lưỡi dao sắc bén để lại một vết thương nhỏ trên môi.

Máu chảy ra ngay lập tức. Mùi máu trong không khí càng đậm hơn.

An Tưởng không biết mình đã được hệ thống “tặng” cho khứu giác nhạy bén hơn hẳn người thường. Mùi hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ bình thường ngửi được như nào thì phải ngửi được nhiều hơn gấp 10 lần quỷ đó. An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng mới chỉ được hút vài ba giọt máu, làm sao thể chống lại được sự k1ch thích này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được?nức nở một tiếng sau đó nhào qua chỗ BùiChu. Hành động bất ngờ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm người đàn ông lùi về đằng sau vài bước. Anh đỡ lấy eo An Tưởng, mãi mớithể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy lại được thăng bằng.

Hai mắt An Tưởng đỏ đậm, tay thì túm chặt lấy bả vai BùiChu, sau đó nhón mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chân lên, không để ý đến bất kỳ thứkhác m*t lấy vết máu kia.

Ngọt thật…

Ngon quá…

Hương vị khó thể miêu tả như nở rộ nơi đầu lưỡi An Tưởng. Cả người run lên, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt càng man hơn.

như mèo con, tham lam hút chỗ máu chảy ra của Bùi Chu.

Cả quá trình Bùi Chu chẳng phản ứng, anh ôm eo An Tưởng, mặc kệ cô muốn làm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm.

Dưới ánh đèn, anh dịu dàng cười: “Anh vừa dẫn sói vào nhà à?”

Đầu An Tưởng trống rỗng. nghe được tiếng của anh nhưng vẫn chưa lấy lại được tinh thần, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiểu anh nói cái gì. Hành động của lúc này đều xuất phát từ bản năng.

Miệng vết thương nhỏ xíu này chẳng đủ cho An Tưởng.

Bùi Chu biết điều này nên anh cởi cúc áo ra, hơi khom lưng xuống, tay anh giữ lấy gáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng, để khuôn mặt gần cổ mình hơn: “Em hút chỗ này nè.”

Cẩn thận để ý thì có thể nghe thấy giọng anh đang khàn khàn.

An Tưởng rất ngoan, miệng lộ ra cặp răng nanh nhòn nhọn của mình.

Từ trước đến nay Bùi Chu chưa từng thấy airăng nanh nhỏ như cô, răng còn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn An Tử Mặc. Nhưng khá sắc, làm gương mặt càng trở nên đáng yêu hơn.

BùiChu cười một cách nuông chiều, anh càng cúi người thấp hơn nữa.

An Tưởng ôm chặt lấy cổ anh. Giây tiếp theo, hàm răng sắc nhọn củađâm thủng làn da mỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 manh của anh, máu từ từ chảy vào trong miệng An Tưởng.

Bầu không khí trong nhà vệ sinh cùng yên tĩnh, chỉtiếng hút máu nho nhỏ vang lên.

Hai mắt Bùi Chu híp híp, nhìn qua gương, An Tưởng như chú gấu koala bám chặt lên người anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 anh lại trở thành đồ ăn của cô.

Đời này Bùi Chu chưa từng bị quỷ hút máu hút máu bao giờ.

Thật ra cảm giác này cũng không tệ lắm.

An Tưởng hút một lúc lâu vẫn chưadấu hiệu dừng lại. Cứ tiếp tục như vậy, chẳng mấy Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu bị hút khô.

Anh xoa xoa đầu An Tưởng: “Thôi mình dừng lại được rồi.”

Hàm răng An Tưởng càng cắn chặt hơn.

Bùi Chu bất đắc thở dài, anh mạnh mẽ kéo cô gái trong ngực mình ra.

Đầu tóc lộn xộn, cặp răng nanh nhỏ còn chưa kịp thu lại. Một lúc lâu saumới ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngác ợ một cái, ánh mắt không tiêu cự, cứ như bị say vậy.

Bùi Chu xoa xoa chân mày, bế An Tưởng theo kiểu công chúa sau đó đưavào trong phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngủ.

An Tưởng ngơ ngác nhìn anh, một lát sau ngẩng đầu xoa xoa dấu răng trên cổ Bùi Chu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Anh ăn ngon thật đấy ~”

Giọng còn chưa lưu loát, đâylần đầu Bùi Chu thấy quỷ hút máu hút máu xong bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 say.

Nhưng mà…

Anh nhớ thể này của An Tưởng bị dị ứng máu.

Bùi Chu nhíu mày, anh không khỏi quan sát kỹ trạng thái của An Tưởng.

Nhìn qua rất bình thường…

Chẳng lẽ An Tưởng giống anh, chỉ hút được máu anh?

Suy nghĩ này làm tâm trạng của Bùi Chu tốt hơn rất nhiều, nhưng nghĩ đến sức khỏe của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng, anh vẫn cẩn thận kiểm tra lại một lần. không nổi mẩn đỏ cũng không bị sốt, hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thở vẫn đều đều. Bình thường đến không thể bình thường hơn.

“Cổ họng em khó chịu à?”

An Tưởng ăn no uống đủ, màng màng lắc đầu, cổ họng phát ra tiếng kêu thoải mái: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Thoải mái ~”

Thoải mái?

còn thoải mái à?

BùiChu lắc đầu, dịu dàng đặt An Tưởng lên giường, sau đó anh lại tìm một cái chăn lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đắp lên người cô. Sau khi làm xong anh mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Lúc này cơm hộp anh đặt đã giao đến nơi. Bùi Chu không định ăn lấy điện thoại ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhắn tin cho An Tử Mặc.

[Bùi Dĩ Chu: Ba tìm được mẹ con rồi.]

[Con (An Tử Mặc): Thật à? Con không tin đâu.]

Bùi Chu: “……” Đúng thằng con hư.

Anh quay lại phòng ngủ, chụp mấy tấm chính diện mặt An Tưởng rồi gửi cho An Tử Mặc.

[Bùi Chu: Con tin chưa?]

[Con (An Tử Mặc): ……]

[Con (An Tử Mặc): Ồ.]

Ồ?

Bùi Chu nhíu mày. Sao thằng nhóc này bình tĩnh thế? Chẳng lẽ không vui hay sao?

Anh không thể nào ngờ được An Tử Mặc phía bên kia điện thoại đang rúc trong chăn cười sung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sướng rồi.

Cậu nhóc như một con cá, lăn bên nọ rồi lộn bên kia, lăn từ trái sang phải rồi lại lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 từ phải sang trái, lăn hết cả cái quan tài. Sau đó cậu còn lộn nhào mấy vòng trên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tài. Lúc này cảm xúc cậu mới từ từ bình tĩnh trở lại.

An Tử Mặc chải qua qua lại mái tóc rối của mình, làm ra vẻ quý tộc nhắn tin trả lời: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 [Không tồi. Ba làm rất tốt.]

[BùiChu:??]

[Bùi Chu: An Tử Mặc, xem lại cái thái độ của con, baba con đấy!]

[Con (An Tử Mặc): Ồ.]

“……”

“………………”

Tác giả lời muốn nói:

BùiChu: Tôi vừa giả ngất đó!

An Tử Mặc: Mọi người thấy tôi vui dữ chưa?

An Tưởng: Tôi chính là cô nàng ngốc nghếch ngây thơ. Nhưng mà chồng tôi ăn ngon thật đấy!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 92 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App