GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 108

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
An Tưởng phát hiện Mặc Mặc thờ ơ với cô hơn rất nhiều. Dù cô xin lỗi chân thành nhưng cậu cũng không chịu tha thứ cho cô. Cô nghi ngờ, không biết có phải mình làm chưa tròn bổn phận nên mới làm cậu thất vọng hay không. Vì thế mấy ngày sau đó, cô học hành chăm chỉ một cách bất ngờ.

Nhưng mà…

An Tử Mặc vẫn thờ ơ như cũ.

An Tưởng không khỏi nản lòng. cố ý lên mạng mua nhiều món đồ chơi mấy bé trai thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tặng cho cậu nhóc, muốn mượn đó để làm cậu nhóc vui hơn.

Kết quả bạn nhỏ về đến nhà chỉ bình tĩnh liếc nhìn qua đống đồ chơi, sau đó nói: “Không cần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mẹ tự giữ lại cho mình chơi đi.”

“??”

Nhìn bóng dáng nho nhỏ đang rời đi của An Tử Mặc, An Tưởng lập tức cụp đuôi xuống.

“Ông không thích nhưng chúng cháu thích. Cụ Tưởng Tưởng ơi, cho chúng cháu chơi được không?”

Hai anh em sinh đôi đứng cạnh sáng mắt lên nhìn chỗ đồ chơi, Bùi Nặc đã gấp đến độ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xông lên để chọn đồ. An Tưởng gật gật đầu, đang lúc cô xoay người rời đi thì nảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một ý. Người ta thường nói trẻ bằng tuổi sẽ hiểu nhau nhất, nói không chừng hai đứa Bùi Ngôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Nặc biết An Tử Mặc muốn gì.

An Tưởng hắng giọng đi tới trước mặt hai bạn nhỏ, “Nặc Nặc à ~”

Các gái thường tinh tế hơn, thế An Tưởng quyết định hỏi Bùi Nặc trước.

“Sao vậy ạ?” Bùi Nặc nghịch món đồ chơi xếp gỗ trên tay, mềm mại đáp lời. Giọng ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngào làm trái tim An Tưởng mềm nhũn.

ngồi khoanh chân xuống bên cạnh cô bé, nhỏ giọng hỏi: “Ở nhà trẻ Mặc Mặc như nào?”

Bùi Nặc chưa kịp trả lời, Bùi Ngôn đã cướp lời trước: “Vẫn giống như bình thường, lúc nào cũng giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gương mặt đen thúi hoắc ạ!”

An Tưởng: “……”

Quả nhiên Mặc Mặc không vui.

Sau đónắm được trọng điểm, vẻ mặt nghi ngờ: “Cháu bảo giống như bình thường?”

Bùi Ngôn nhíu mày, đột nhiên cậu nhớ ra An Tưởng mất ức cũ. thế cậu kiên nhẫn giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thích: “Mặc Mặc lạnh lùng với tất cả mọi người, trước kia còn luôn chọc cho cụ không vui. Cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng Tưởng à, chắc cụ không nhớ ngày trước ông ấy còn bỏ nhà ra đi, bảo không muốn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với cụ.”

An Tưởng bất ngờ mở to hai mắt, còncả chuyện này nữa hả?

Nói như vậy, Mặc Mặc đã không thích từ bao giờ? Nhưng nhớ tới khung cảnh chung của hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người nhiều ngày nay, rõ ràng Mặc Mặc cùng ngoan ngoãn nghe lời, làm giống như trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lời đứa nhỏ này nói đâu?

An Tưởng hoang mang hỏi tiếp: “Ngoài ra còn nữa không?”

Hai bạn nhỏ lập tức phát hiện ra chuyện gì đó sai sai, cả hai mở to hai mắt: “Cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à, phải cụ chọc cho Mặc Mặc không vui không?”

An Tưởng bị vạch trần lộ vẻ khó xử, sau đó gật đầu: “… Đột nhiên Mặc Mặc không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý tới cụ, cụ cũng không biết đã chọc giận nó lúc nào. Nói không chừng giống như hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa bảo, đã không thích cụ từ lâu rồi.”

Bùi Nặc nhíu mày, giọng điệu nghiêm túc hẳn lên: “Cụ Tưởng Tưởng à, cụ không được nói Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc như vậy. Mặc Mặc chính là người thích cụ nhất trên thế giới này, còn thích hơn cả chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cụ nữa!”

Bùi Ngôn cũng tiếp lời: “Đúng! Mặc Mặc thích cụ Tưởng Tưởng nhất!”

Bùi Nặc cắn ngón tay, suy nghĩ một lát rồi nói: “Đột nhiên Mặc Mặc không để ý đến cụ, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chắndo cụ sai.”

“?”

Ông trời làm chứng, cô ngoan ngoãn nghe lời, chẳng bao giờ làm chuyện lỗi với cậu nhóc cả.

Bùi Nặc hỏi: “Cụ làm hay nói gì làm ông ấy không vui sao?”

An Tưởng cau mày suy nghĩ một lát: “… Làm có đâu?”

“Hoặc là cụ bảo với ông ấy rằng cụ muốn cho ông ấy thêm em gái.” Bùi Nặc nói, “Lớp chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cháu một bạn được ba mẹ mình sinh thêm cho một em gái. Từ sau ấy người trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 liền không quan tâm tới cậu ấy nhiều như trước nữa, ngày nào cậu ấy cũng không vui. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thế chắc chắn ông ấy lo rằng cụ sinh cho ông một em gái sau đó sẽ hết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông.”

Bùi Nặc nói chắc như đinh đóng cột.

Rất nhiều các bạn nhỏ biết có em trai hoặc em gái, ngày nào mấy bạn đó cũng cau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 có, buồn người lớn không thích mấy bạn ấy. Tuy rằng Bùi Nặc không hiểu cảm giác ấy nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhóc nghĩ rằng An Tử Mặc cũng sẽ sợ như vậy. sao bạn nhỏ nào cũng muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa con duy nhất của ba mẹ mình.

Nói xong những lời này, không nhìn sắc mặt An Tưởng tiếp tục chơi xếp gỗ với anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

Những lời này của Bùi Nặc đã đánh thức An Tưởng.

Đúng ngày đóđã suy nghĩ như vậy, nếu An Tử Mặcthuật đọc tâm, biết vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất định cậu nhóc sẽ đau lòng. không ức, đổi thể nhưng cậu nhóc vẫn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỹ những ức đã qua, ngày nào cũng cố gắng làm vui vẻ. Nói không chừng đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nhóc sợ mình thêm một em gái, sợ em ấy cướp hết lực chú ý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba mẹ dành cho mình.

Giống như An Tưởng khi còn nhỏ.

Nghĩ như vậy, trái tim An Tưởng cảm thấy đau đớn, cảm xúc khó chịu từ từ lan tràn trong cơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể cô.

An Tưởng không tiếp tục quấy rầy hai bạn nhỏ chơi đồ chơi. đi một mình lên tầng gõ cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phòng ngủ của An Tử Mặc.

“Mời vào.”

An Tưởng đẩy cửa đi vào.

Đâylần đầu tiên tới phòng của An Tử Mặc. So với căn phòng thiếu nhi của hai anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em sinh đôi thì phòng của Mặc Mặc trông đơn giản hơn rất nhiều. Cậu dùng khăn trải giường màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xám trắng, tấm rèm màu xám trắng, trên kệ sách chất đầy những quyển sách dày cộp. Phong cách trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trí vừa đơn điệu vừa thiếu hơi người. Chỉ conbốt đồ chơi đặt đầu giường mới làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 căn phòng nàythêm hơi người một chút. An Tưởng liếc mắt một cái là nhận ra đó là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 món quà cô mua tặng cậu hôm đi trung tâm thương mại. Cậu nhóc bảo vệ giữ gìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147cùng cẩn thận.

An Tưởng dời ánh mắt lên người An Tử Mặc.

Cậu nhóc ngồi ngay ngắn ở bàn đọc sách, cầm sách y học lên đọc vô cùng nghiêm túc. Thấy An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng đi vào, vẻ mặt cậu hơi ngơ ngác.

“Mẹ chuyện gì à?”

An Tưởng nhẹ nhàng đóng cửa lại, “Mẹ thể tâm sự với con không?”

An Tưởng mở cuốn sổ trước mặt ra, trên đó ghi những việc cậu phải làm trong một giờ. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gật đầu: “Mẹ chỉ 10 phút.”

“……”

Thằng nhóc này bận thật.

An Tưởng ngồi xuống, liếc mắt nhìn sách trên bàn, thuận miệng hỏi: “Mai sau Mặc Mặc muốn làm bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hả?”

“Không.” An Tử Mặc trả lời, “Con muốn làm một nhà chế thuốc, cái này khác hoàn toàn với bác sĩ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tưởng chẳng hiểucăng thẳng đáp lời: “Ồ, ví dụ như?”

“Con muốn nghiên cứu, phát minh thuốc chữa bệnh cùng vắc-xin phòng bệnh, cái hiệu quả với các tế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bào ung thư.”

Đột nhiên An Tưởng cảm thấymò, chủ động bắt chuyện với cậu: “Cònnữa không? Con nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kỹ hơn xem nào?”

An Tử Mặc nhíu mày: “Mẹ nghe không hiểu.”

An Tưởng: “Con chưa nói làm sao con biết mẹ nghe không hiểu được?”

An Tử Mặc bĩu môi, kiên nhẫn nói từng chữ từng chữ một về kế hoạch tương lai của mình cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng nghe. Cậu nói một cách rất nghiêm túc, trật tự logic ràng. Lúc mới bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu An Tưởng còn thể cố gắng tập trung nghe một chút, nhưng càng nghe, đầu An Tưởng càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuất hiện nhiều dấu chấm hỏi.

[Cái đó cái gì?]

[Cái này lại cái nữa?]

[Nhưng nghe siêu thật đó, quả nhiên Mặc Mặc thần đồng!]

[Trời, đây thật sự đứa nhỏ mình sinh ra sao? Sao thằng bé thể giỏi như vậy được nhỉ?] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[Ừm sắp xếp tốt thật đấy, cái này di truyền từ Bùi Chu hả??]

Tâm hồn của An Tưởng đã thả lên chín tầng mây, trong lòngliên tục khen ngợi cậu nhóc, khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hết câu nọ lại đến câu kia.

Giọng An Tử Mặc dần nhỏ đi, hai tai cậu từ từ đỏ lên.

Đột nhiênkhen làm cậu… hơi ngượng một chút.

“Sao con lại không nói nữa rồi?”

An Tử Mặc mắt giấu đi sự thẹn thùng nơi đáy mắt. Giọng cậu không nhịn đượcdịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn trước nhiều: “Nhàm chán lắm, con không nói nữa.”

“Làm đâu? Nghe rất thú vị mà!”

An Tưởng không nói dối.

Tuy rằng cô không nghe hiểu nhưng dáng vẻ cố gắng tương lai của cậu nhóc cùng tuyệt vời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuyệt vời hơn bất cứ người lớn nào. An Tưởngthể nhìn ra được cậu nhóc đang mong chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình lớn lên, chờ tới cái ngày bản thân thể hoàn thành được ước mơ.

Đột nhiên cảm thấy hổ thẹn.

Một bạn nhỏ chưa tới năm tuổi đã dự tính xong cho tương lai của mình, nhưng chỉ một vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 câu toán lại mặt mày chau, thậm chí còn lười biếng.

“Mặc Mặc, mẹ xin lỗi.”

“Sao?”

Ánh mắt An Tưởng chân thành: “Từ giờ trở đi mẹ sẽ cố gắng học tập, chăm chỉ đọc sách, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đừng giận nữa được không?” Lúc nói câu cuối cùng, hai mắtkhông giấu nổi sự thấp thỏm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đến cả nhịp tim cũng đập nhanh hơn, hồi hộp chờ câu trả lời của cậu nhóc.

Đầu tiên An Tử Mặc sửng sốt, sau đó cậu phì cười.

Cậu quay đầu đi: “Mẹ mẹ con, cần gì phải xin lỗi một đứa nhỏ như conchứ?”

“Vì mẹ là mẹ con nên mẹ mới càng phải xin lỗi con.” An Tưởng không nhịn được duỗi tay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xoa xoa mái tóc đen bồng bềnh mềm mại của cậu nhóc, “Ba mẹ phải làm gương cho con cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con cái cũng chính tấm gương cho ba mẹ. Mặc Mặc vừa thông minh vừa cố gắng, mẹ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 học hỏi con nhiều hơn.”

Lời này của làm người nghe cùng thoải mái.

An Tử Mặc lấy tay chống cằm, cây bút chì trong tay quay hết vòng nọ đến vòng kia, nhưng khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 môi cong lên đã bất cẩn để lộ ra tâm trạng thật sự lúc này của cậu.

“Với cả bây giờ mẹ cũng sẽ không sinh em nữa.”

Bàn tay An Tử Mặc đang xoay bút cứng lại, vẻ mặt cậu mất tự nhiên, “Mẹ, mẹ nói cái này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm gì? Con làm quan tâm mẹ sinh em nữa hay không đâu.”

An Tưởng nghiêm túc nói: “Mẹ còn chưa nhớ được những ức ngày trước, thế mẹ sẽ không sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho con em trai hay em gái đâu. cho nhớ ra mẹ cũng sẽ không sinh, nhà mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhiều trẻ con lắm rồi, Mặc Mặc không phải chăm sóc thêm em gái nữa đâu!”

An Tử Mặc nhướng mày: “Thế thì tiếc quá, con còn thấy một em gái trắng trẻo mập mạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trông cũng khá đáng yêu cơ.”

“Hả?” An Tưởng mở to hai mắt, “Thế con cảm thấy Nặc Nặc không trắng trẻo mập mạp đáng yêu sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bùi Nặc vừa ôm đồ chơi đi vào cửa, nghe được những lời này kêu “Á” một tiếng rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy ra xa.

An Tử Mặc: “……”

An Tưởng thở dài, nhìn theo hướng Bùi Nặc rời đi: “Con xem con kìa, dọa cháu gái mình khóc luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi.”

An Tử Mặc: “……”

Đó cũng chỉ một câu chuyện nhỏ chạy thoáng qua thôi. An Tưởng không để ý đến nữa, tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục nói với An Tử Mặc: “Đột nhiên lên chức mẹ nên mẹ vẫn còn chưa quen. Nếu chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào mẹ làm chưa tốt con phải nói với mẹ, đừng giữ trong lòng.”

An Tử Mặc không nói lời nào.

An Tưởng xoa đầu cậu, ánh mắt dịu dàng: “Mẹ biết mẹ đã quên mất một số chuyện quan trọng, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này cũng làm con không cảm giác an toàn. Nhưng con đừng lo, sớm muộn mẹ cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhớ ra. Dù sao ngày trước, mẹ cũng yêu con đến vậy mà!”

An Tưởng thể cảm nhận được điều đó một cách ràng.

Mỗi lần nhìn thấy An Tử Mặc, trái tim cô đều cảm thấy ngọt ngào ấm áp. nghĩ chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chắn mình rất thích, rất yêu bạn nhỏ này, nếu không cô cũng sẽ không cảm thấy vui vẻ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 được cậu chăm sócquan tâm đ ến vậy.

An Tử Mặc nghe được tiếng lòng của An Tưởng, hàng mi cậu run lên, từ từ ngẩng đầu nhìn An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng.

Hai mẹ con trải lòng với nhau xong thì quay lại cuộc sống như bình thường.

An Tưởng bắt đầu chủ động cố gắng khôi phục lạiức cũ. Truyện tranh vốn đang tạm ngừng tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tục được sáng tác. Truyện vẫn vẽ về cuộc sống hàng ngày của hai mẹ con. Điểm khác biệt duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất thêm ba con hổ hai chú thỏ con sinh đôi.

Truyện tranh tiếp tục được sáng tác, điều này làm các vị độc giả rất vui mừng chào đón. Mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần An Tưởng đăng chương mới đều hơn 10000 bình luận, nhiều người muốn đăng ảnh chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng con mình lên cho mọi người cùng xem chúc mừng. Nhưng An Tưởng không để cho họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hội chúc mừng, hơn nữa kỳ thi của đang ngày một tới gần, thế số lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đăng Weibo cũng dần giảm đi.

Chớp mắt một cái đã tới tháng chín, cuối cùng cũng tới ngày thi đại học.

Sáng sớm An Tưởng đã bị hai ba con đánh thức, An Tử Mặc còn đích thân kiểm tra đồ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước khi đi thi cho An Tưởng. Sau khi chắc chắn không còn quên thì cậu lải nhải với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một đống điều cần lưu ý. An Tưởng ngoan ngoãn đồng ý, cuối cùng cũng đến trường thi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đeo ba xuống xe.

Nhìn cổng lớn của trường học, An Tưởng vẫn còn sống bình thản không lâu trước đây đột nhiên cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơi căng thẳng. Bước đi của cũng chậm dần.

Bùi Chu cùng An Tử Mặc theo xuống dưới.

Giá trị nhan sắc của ba người rất cao, hơn nữa khí chất của hai ba con Bùi Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc cũng hơn người nên họ nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý chỗ đó.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ít người tới đó vây xem.

“Mẹ ơi, phải đi vào rồi.”

An Tưởng nắm chặt lấy quai ba lô của mình, nhìn người lớn lại nhìn người nhỏ đứng đối diện. Cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng che mặt nói với BùiChu: “Anh, anh hôn em một chút đi, coi như truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho em chút sự thông minh của anh.”

Bùi Chu cảm thấy buồn cười, nhưng anh vẫn khom lưng chạm môi An Tưởng.

Sau đó An Tưởng lại ngồi xổm xuống trước mặt con mình, “Con thông minh hơn ba con, vì thế con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hôn mẹ hai cái đi!”

An Tử Mặc không quen với việc làm những hành động thân mật nơi công cộng này. Nhưng mà đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng căng thẳng thật. Vì thế cậu mím môi lại, lấy đôi bàn tay trắng trẻo của mình ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lấy khuôn mặt An Tưởng, sau đó chủ động nhẹ nhàng đặt môi lên để cổ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô.

An Tưởng sờ sờ đầu mình,cảm giác cả người mình như được chiếu thêm ánh sáng của tri thức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thếtràn đầy sức sống đi tới phòng thi.

Bùi Dĩ Chu bảo trợtới cửa hàng KFC bên cạnh mua hai phần đồ ăn vặt, sau đó ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong xe chờ với con mình.

An Tử Mặc rất tin tưởng An Tưởng, cậu chẳng hoảng hốt chút nào. Cậu dùng TV trong xe ô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 để xem phim điện ảnh nước Pháp. Đang xem thì điện thoại cá nhân của Bùi Chu có thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 báo, tin nhắn tag anh trong nhóm phụ huynh WeChat.

[Cô Tô: @ Ba An Tử Mặc, thời gian báo danh sắp hết rồi, ba An Tử Mặc có muốn tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gia không?]

Thỉnh thoảng Bùi Chu mới vào trong nhóm phụ huynh, hơn nữa An Tử Mặc vừa trưởng thành vừa tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lập, không làm người ta phải lo lắng nên gần như anh chẳng vào đó bao giờ. Nội dung tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhắn làm BùiChu chẳng hiểu gì.

[Ba An Tử Mặc: Báo danh cái gì?]

giáo ngạc nhiên: [Mặc Mặc không nói với phụ huynh mình sao? Năm nay mấy đứa nhóc phải tốt nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi,thế chúng tôi muốn tổ chức một buổi dã ngoại đi cắm trại vào dịp quốc khánh này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế tôi muốn hỏi gia đình anh muốn báo danh đăng tham gia không, sao hoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 động này cũng không phải hoạt động bắt buộc.]

Bùi Chu bỏ điện thoại xuống, nhìn về phía An Tử Mặc: “Lớp con chuẩn bị tổ chức đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoại à?”

An Tử Mặc đang cầm Coca uống say sưa, nghe anh hỏi thì cậu dừng một chút, “Hình như vậy.”

“Con muốn đi không?”

“Nhàm chán.”

“……”

Quả nhiên thái độ của thằng nhóc này vậy.

Bùi Chu không từ chối luôn. Bình thường anh rất bận làm việc, mấy ngày gần đây An Tưởng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đều dành hết thời gian lên việc học, An Tử Mặc cũng không quá hứng thú với mấy hoạt động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bên ngoài như này, thế gần như gia đình anh chưa từng cùng nhau ra ngoài chơi. Thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghĩ kỹ thì cùng nhau ra ngoài cắm trại cũng là một việc không tồi. Anh tin mấy đứa Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nặc, Bùi Ngôn cũng thích.

[Ba An Tử Mặc: Chúng tôi đăng ký.]

[Cô Tô: Hai người lớn cùng ba bạn nhỏ đúng không ạ?]

[Ba An Tử Mặc: Đúng thế.]

[Cô Tô: Được. Những việc cần chú ý, những đồ dùng cần mang đi tôi ghi chú hết trong tài liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong nhóm rồi, Bùi tiên sinh thể mở ra xem. lộ trình đi khá xa nên các bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhỏ cần chuẩn bị tiết mục biểu diễn trên xe, chuyện này cũng cần phải chuẩn bị trước.]

Bùi Chu li3m môi, nhẹ huých khuỷu tay về phía An Tử Mặc, nở một nụ cười đầy ý xấu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Con hư, con biết biểu diễn tiết mục gì?”

An Tử Mặc lập tức nhíu mày: “Con sẽ không biểu diễn tiết mục gì đâu, tự dưng ba hỏi cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 này làm gì?” Nói rồi cậu mở to hai mắt, “Không phải ba đăng cái kia rồi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chứ?”

Bùi Dĩ Chu không bảo đúng cũng chẳng bảo sai.

Vẻ mặt An Tử Mặc mất kiên nhẫn: “Con đã bảo không đi rồi, sao ba lại…”

“Đưa mẹ con đi.”

“……”

“Mẹ con chưa từng đi ngoại với cắm trại bao giờ, ba tin mẹ con sẽ rất thích.”

“…………”

lẽ An Tưởng sẽ thích thật.

Nghĩ đến dáng vẻ vui vẻ của mẹ mình, An Tử Mặc lập tức thu đống gai nhím quanh người mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại, ngược lại cậu bắt đầu tính thầm trong lòng ngày đó nên chơi cái gì. Nghĩ nghĩ, trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu cũng từ từ xuất hiện một nụ cười.

Mang mẹ ra ngoài ngoại, đó cũng chuyện tốt.

**

Kỳ thi kết thúc rất nhanh, An Tưởng mang vẻ mặt tự tin đi ra ngoài.

Trong những năm gần đây, kỳ thi đại học trở thành tiêu điểm chú ý của giới truyền thông. An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhảy nhót đi giữa đám người. Dáng người nho nhỏ, làn da trắng nõn, trông rất xinh xắn. Dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vẻ cười lên của cùng động lòng người, lập tức hấp dẫn sự chú ý của các phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 viên. phóng viên gấp gáp kéo cameraman tới ngăn trước mặt An Tưởng.

“Chào cô. Chúng tôingười đài Giang Thành. Cho hỏi tiện phỏng vấn không?”

Đột nhiên An Tưởng bị ngăn lại. Đầu tiên sửng sốt, sau đó gật đầu: “Có.”

Phóng viên vô cùng vui mừng, đưa microphone về phía cô: “Côcảm thấy vừa lòng với lần thi đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 học này của mình không? Nghe nói năm nay đềsự thay đổi, cô có gặp khó khăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

An Tưởng nghiêm túc suy nghĩ vài giây, sau đó lắc đầu: “Không có khó khăn, bởi con tôi đã đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước được những đề đó rồi.”

Con, con sao?

Phóng viên nhìn An Tưởng từ trên xuống dưới vài lần. Nhìn qua cùng lắm cô 23 tuổi, mái tóc xoăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cách tự nhiên, gương mặt trái xoan, cách ăn mặc của cũng cùng trẻ trung. Nhìn qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ai cũng nghĩ một thiếu nữ xinh đẹp, con thì cũng chỉ tầm 1, 2 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tuổi, làm sao thể đoán trước được đề được?

Phóng viên cười gượng hai tiếng: “Cô thí sinh này nói đùa nghe hài hước quá…”

“Tôi không nói đùa.” Vẻ mặt An Tưởng nghiêm túc nói với camera, “Con tôi rất thông minh tài giỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thật ra từ nhỏ đến lớn tôi chưa học bao giờ, lần này thi được cũng đều là nhờ thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dạy kèm cho tôi, ra đề cho tôi luyện tập. Thật ra lần này vài câu mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 câu giống như đề thằng ra cho tôi, vì thế tôi mới không gặp quá nhiều khó khăn.”

An Tưởng không chút khiêm tốn khoe khoang sự tài giỏi của con mình với camera, chẳng khiêm tốn chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào cả.

mắt phóng viên giật giật: “Con cô bao nhiêu tuổi?”

An Tưởng hất cằm, tự hào giơ tay lên: “4 tuổi rưỡi!”

“……”

“…………”

Phóng viên cạn lời không biết nên nói cho phải. Người đó đang định nói thêm câu thì phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiện hai mắt An Tưởng sáng lấp lánh nhìn về phía sau họ.

“Con tôi tới đón tôi rồi, không nói chuyện với mọi người nữa.” xua xua tay sau đó không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do dự chạy về phía hai ba con An Tử Mặc.

Phóng viên vội quay đầu thì phát hiện ven đườngmột chiếc siêu xe bản giới hạn trị giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tám con số. Người đứng trước siêu xe đó chính người giàu bậc nhất Giang Thành, Bùi Chu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Phóng viên còn chưa kịp khiếp sợ thì đã thấy An Tưởng bế một trai lên, hơn nữa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thò đầu mình qua cho trai kia sờ, như cô đang khoe khoang, muốn được cậukia khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngợi vậy.

“!!!”

Tin lớn đó!!!

Dường như phóng viên quên luôn mình đang đi một đôi giày cao gót cao 5 cm, ấy cầm microphone © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chạy như bay tới sau đó giơ microphone vào chỗ An Tưởng: “Cô ơi nói thêm hai câu nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi. Đúngcon dạy kèm cho thật sao?”

An Tưởng ôm chặt An Tưởng, tiếp tục gật đầu.

“Đây con sao?”

Phóng viên dời lực chú ý lên vai An Tưởng.

Cậu nhóc mặc rất hợp mốt, cậu khoác một chiếc áo hoodie rộng thùng thình lên người. Mái tóc cậu xõa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tung, gương mặtsự kết hợp giữa sự xinh đẹp của mẹ mình sự lạnh lùng của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ba, liếc mắt một cái đã thể biết được cậu không giống như những đứa trẻ khác.

“Đúng vậy.” An Tưởng tự hào ưỡn ngực, “Đây con tôi.”

Dáng vẻ như đang khoe món bảo vật của mình ra vậy.

Nếu trước kia, chắc chắn An Tử Mặc sẽ tức giận. Nhưng hiện tại, chẳng những cậu không tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu còn cùng vui vẻ. Cậu cảm thấy may mắn khi được trở thành niềm kiêu ngạo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mẹ, được mẹ khoe ra.

“Thế tôi thể phỏng vấn con một chút được không?”

“Cái này thì phải hỏi thằng bé.” Khoe thì khoe nhưng An Tưởng vẫn để ý tới cảm xúc của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình hơn. tuyệt đối sẽ khôngsự hãnh diện của bản thân làm con mình không vui. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Ban đầu nghĩ, với tính cách bình thường của An Tử Mặc, chắc chắn cậu sẽ từ chối. Ai ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tử Mặc lại gật đầu đồng ý: “Được.”

Bùi Chu đứng ngoài camera thấy vậy thì hơi bất ngờ nhướng mày lên, nhưng anh không nói câu nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Phóng viên cảm thấy mình đã nắm được hội rồi, nhanh chóng hỏi: “Mẹ cháu nói cháu rất thông minh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cũng tàm tạm thôi.” An Tử Mặc cảm trả lời, giọng nói non nớt của cậu bình tĩnh không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thay đổi. Nhìn qua cậu chẳng căng thẳng hay sợ hãi chút nào cả. Tuy rằng cậu trưởng thành, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thực tế đúng cậu trưởng thành thật, nhưng cậu còn nhỏ, gương mặt rất đáng yêu, không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao nhìn dáng vẻ này của cậu lại làm cho người ta cảm thấy đáng yêu, chính cái sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đáng yêu toát lên từ vẻ trưởng thành trước tuổi của cậu đấy!

Nói đơn giản quá đáng yêu!!

Phóng viên nhịn sự xúc động muốn xoa mặt cậu, hỏi tiếp, “Thế cháu đã đoán đề cho mẹ mình sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Lúc này, vẻ mặt An Tử Mặc lộ ra một chút sự mất kiên nhẫn: “Loại đề này không cần cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cố ý đoán.”

“Là sao?”

An Tử Mặc: “Thử hỏi xem ai cố ý đoán bài kiểm tra cuối kỳ cho mấy đứa đi nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ không?”

“…….”

“!!!”

Câu nói này của cậu nhóc gợi đòn thật đấy!

Tay cầm microphone của phóng viên suýt rơi, đạo đức nghề nghiệp nên phải nói: “Nhìn qua cháu đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147một bạn nhỏ thông minh. Mong về sau cháu thi đại học cũng sẽ lấy được kết quả tốt!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc quay đầu đi trợn mắt nhìn lên trời. Tuy rằng cậu làm động tác này một cách rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kín đáo nhưng vẫn bị camera quay lại được. Vẻ mặt An Tử Mặccảm nhưng cùng kiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngạo ngông cuồng. Cậu nói: “Chắc hy vọng của sẽ không thành sự thật đâu, về sau cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ không thi đại học.”

“……”

“Năm sau cháu sẽ học thẳng lên đại học.”

“??”

“???”

Nói xong mấy câu này, ba người nhà An Tưởng xoay người lên xe, nghênh ngang rời đi, chỉ để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phóng viên nhiếp ảnh gia ngơ ngác nhìn nhau.

**

Đoạn phỏng vấn này được chiếu lên nhà đài của địa phương rất nhanh. Những dân mạng tinh mắt đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phát hiện ra đoạn phỏng vấn thần kỳ này rất nhanh. Đúng theo quan điểm một người vui không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà nhà cùng vui, dân mạng up video phỏng vấn này lên mạng, đồng thời đặt tiêu đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Năm sau cháu sẽ học thẳng lên đại học”.

Đầu tiên trong video xuất hiện nhan sắc đẹp đến quá đáng của An Tưởng, đã thành công hấp dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một lượng lớndân mạng. Đoạn phỏng vấn sau đó làm vẻ mặt người xem đầy dấu chấm hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

[??????]

[Tui nghĩ ấy không được tỉnh táo cho lắm.]

[Tui chuẩn bị xong rồi, bây giờ đi nhận đứa con như ấy bảo chỗ nào vậy?]

[Dừng đã, chỉ có mình tui cảm thấy ấy khá quen mắt sao?]

Người xem đang ngơ ngác thì màn hình hiện lên cảnh An Tưởng đột nhiên hưng phấn chạy về phía trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngay sau đó, An Tử Mặc xuất hiện trước mắt người xem.

Nhìn qua cậu nhóc rất kiêu ngạo, động tác xoa đầu mẹ mình của cậu vừa dịu dàng vừa yêu chiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Không cần nghĩ cũng biết dân mạng lại hét chói tai lên rồi.

[Ngọt quá, ngọt quá trời quá đất! Tui đăng xuất khỏi thế giới đây!!]

[A a a a! Đây chú hổ con của tui mà!!]

[Mẹ chồng ơi!!!]

[Lầu trên im đi, đó mẹ chồng tui!!]

Đang lúc người xem đắm chìm trong nhan sắc của An Tử Mặc thì thấy cậu liên tiếp nói mấy câu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Cũng tàm tạm thôi.”

“Loại đề này không cần cháu cố ý đoán trước.”

“Năm sau cháu sẽ học thẳng lên đại học.”

“???”

Bạn nhỏ à, cháu cũng kiêu ngạo quá rồi đó!!

trong video An Tử Mặc nói thật hay nói đùa thì đoạn phỏng vấn đó cũng trở nên cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hot. cứ ngày càng hot lên, cuối cùng trực tiếp thay thế tin tức về mấy diễn viên nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếng chiếm top đầu trên các phương tiện truyền thông. Không lâu sau, các dân mạng phát hiện chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xe đỗ ven đường hơi quen mắt. Nhìn kỹ thì thấykhông phải quá xa lạ, chiếc siêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xe có kiểu dáng này, Trung Quốc chỉ có đúng ba chiếc, trong đó hai chiếc là của Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu!

Sau đó dân mạng tinh mắt phóng to màn hình ra thì thấy Bùi Chu đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một góc.

—— Hóa ra phu nhân nhà giàu cũng thi kỳ thi đại học…

—— Cả nhà ba người này đều là quỷ hút máu,thế tôi tin bạn nhỏ kia thể học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thẳng lên đại học được đấy.

—— Marketing hả? Muốn nổi tiếng sao??

—— Lầu trên tỉnh táo lại chút đi. Hơn nửa nền kinh tế Giang Thành này đều thuộc Bùi gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147An gia, họ cần gì dùng marketing để mình nổi tiếng hơn nữa?

—— Bùi tổng người xấu nhất trong nhà ba người này!

—— A a a a, tui không thể tin được mình thể thấy chú hổ con của mình trên TV. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Hổ con đáng yêu thật đó! Tui thấy thì mọi người cũng phải thấy, là truyện “Nhặt nuôi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mãnh thú” nha!

—— Chị gái được phỏng vấn trong video chính@ Tưởng Tưởng Niêm Nheo đó, chị ấy vẽ truyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tranh đẹp lắm luôn! Chị ấy hay vẽ đăng cuộc sống hàng ngày của gia mình lên, nhưng tui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không biết vụ chị ấy tham gia thi đại học.

“……”

Hot search đột nhiên nổ ra làm Weibo An Tưởng hot hơn nhiều, nhưng cũng mang lại cho không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phiền phức.

dụ như không ít người bảo muốn hot nên mới cố ý nhận phỏng vấn cổng trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thi, thậm chí có người còn bảo cố ý diễn với con mình. Qua lời nói của họ, An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tưởng đã biến thành cô gái không từ thủ đoạn chỉ muốn nổi tiếng.

Những từ ngữ đó rất cay mắt, hôm sau một video tên “Vợ con của Bùi Chu” nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chóng nổi tiếng.

An Tưởng không quan tâm tới cái nhìn của người ngoài về mình, nhưng cô rất ghét mấy vị anh hùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bàn phím cứ tự cho những suy nghĩ của mình là đúng, dùng những từ ngữ bẩn thỉu nói về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một đứa trẻ.

Mặc Mặc là con cô, bọn họcái thá dám nói như vậy?!

An Tưởng cảm thấy khó thở, tìm một video trong máy ra sau đó đăng lên Weibo nhân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

[Tưởng Tưởng Niêm Nheo V: Hổ con thông minh dạy mèo mẹ ngốc nghếch học bài. Mặc Mặc bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bối nhỏ đáng yêu thông minh nhất! (Video)]

Lúc ấy An Tưởng đang làm một đề, An Tử Mặc giảng như nàocũng không hiểu. Đúng lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Thần tới chơi, cậu cảm thấy thú vị nên quay lại hết cả quá trình. Sau khi quay xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An Tưởng cảm thấy khá thú vị, thế bảo Bùi Thần gửi cho mình, không ngờ lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại tác dụng.

Trong video, An Tưởng lười biếng ngồi bên bàn học, khuôn mặt đang không trang điểm của cô không giấu nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự đau khổ. An Tử Mặc ngồi cạnh cùng kiên nhẫn, dùng bốn năm cách khác nhau để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giải thích cho cô, nhưng mà…

“Thầy giáo nhỏ à, mẹ không hiểu.”

“Thầy giáo nhỏ à, mình thể đi ngủ không?”

Vẻ mặt An Tử Mặc lạnh lùng: “Không được, không thể, không cho.”

An Tưởng thấy chiêu tỏ ra đáng thương này của mình dụng nên bùng nổ, đập thật mạnh vào bàn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Mẹ mẹ con đó!”

“Ồ.”

“……”

Video này dài đến 15 phút, hơn nữa trong đó còn tiếng cười của Bùi Thần nữa. Trung bình cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mỗi phút cậu lại cười một lúc nữa.

—— Logic của cậu nhóc tuyệt vời quá! Chú hổ con của chúng ta thần đồng thật hả?

—— A a a, công thức cậu nhóc dùng chính kết quả của một đề của tui luôn đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đó cái cậu nhóc tự nghĩ ra sao?

—— Không thể, không được, không cho. Haha hổ con lạnh lùng từ chối hẳn ba lần luôn kìa!

—— Mặc Mặc ác thật nha!

—— Cười chết tui rồi, thế trong nhà mẹ Tưởng Tưởng mớiem sao?

……

Không lâu sau đó, Weibo của An Tưởng được một nick chia sẻ lại.

[Ai nói tôi không phải con người chia sẻ: Mẹ cũng là bảo bối nhỏ đáng yêu thông minh nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của con!]

An Tưởng cảm thấy ID này hơi quen mắt một xíu, dường như thấy nhiều chỗ rồi. nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mày, lần theo ức hồ của mình tìm đến bài đăng đầu tiên của mình trên Weibo. Giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vàn bình luận, thành công tìm được bình luận của nickID kia.

[Ai nói tôi không phải con người: Không tồi QWQ.]

mở bài đăng thứ hai.

[Ai nói tôi không phải con người: Cố lên QWQ.]

Bài thứ ba.

[Ai nói tôi không phải con người: Tuyệt vời quá!]

Dường như bình luận đầu tiên trong tất cả các bài đăng của cô đều được ID này đăng lên.

Nói cách khác.

Từ khi bắt đầu Mặc Mặc đã để ý tới rồi.

Đột nhiên An Tưởng cảm thấy cảm động, không hiểu sao cảm xúc đau đớn xâm chiếm trái tim cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chớp mắt một cái, nước mắt lập tức trào ra.

lấy tay lau nước mắt đi, đứng dậy cửa phòng An Tử Mặc.

Bây giờ còn chưa đến 9 giờ, lúc này An Tử Mặc vẫn đang đọc sách.

“Mời vào.”

An Tưởng đẩy cửa đi vào.

Cậu bé mặc chiếc áo ngủ in hình hoa xinh đẹp nằm trên ghếpha, trên đầu gối cậu đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một quyển sách dày cộp. Cậu ngẩng đầu nhìn An Tưởng, lập tức thấy cặp mắt đang đỏ hồng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cô. Cậu nhăn cặp mày xinh đẹp của mình lại: “Mẹ khóc?”

An Tưởng ồm ồm trả lời: “Mẹ không khóc.”

An Tử Mặc cùng thông minh. Cậu lập tức nghĩ tới vấn đề bắt đầu từ nơi nào, không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 do dự nói: “Nếu mẹ ghét mấy bình luận đó thì con sẽ hack máy tính của họ.”

Nghe cậu nói vậy, An Tưởng lập tức bật cười, dụi mắt nói: “Con giỏi vậy luôn hả?”

“Chuyện nhỏ thôi.” An Tử Mặc vừa nói vừa hack vào máy tính của một ID nào đó. Cậu bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 làm việc, sau đó khép máy tính lại, nhìn vào An Tưởng: “Con không biết an ủi mẹ, nhưng con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể thử một chút.”

An Tưởng dịch người ngồi sát vào chỗ An Tử Mặc, duỗi tay ôm lấy thể nhỏ của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vào trong lòng ngực mình.

An Tử Mặc cảm thấy không quen lắm nhưng cậu không từ chối.

“Mặc Mặc.”

“Dạ?”

“Mấy đứa Nặc Nặc bảo ngày trước con rất ghét mẹ.”

Cơ thể An Tử Mặc cứng đờ, vẻ mặt cậu đông cứng lại.

An Tử Mặc không bỏ qua sự hoảng loạn chợt lóe qua trong mắt cậu nhóc. cong môi lên, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mắt dịu dàng nhìn cậu. Tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu nhóc, nhỏ giọng nói: “Nhưng mẹ biết đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải sự thật.”

An Tử Mặc hơi bất ngờ.

nói: “Ngày trước chắc chắn Mặc Mặc cũng rất thích mẹ.”

thích cô nên lúc nào cũng chú ý đến cô.

thích nên cậu nhóc tranh thủ từng giây từng phút để bình luận đầu tiên dưới các bài viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của cô.

thích nên cậu nhóc mới bao dung sự ngốc nghếchthiếu trưởng thành của cô.

An Tưởng lông mi xuống, vừa áy náy vừa đau lòng: “Xin lỗi Mặc Mặc mẹ đã bất cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏ quên con cùng nhữngức đó.”

Mũi An Tử Mặc cay cay, đột nhiên cậu muốn khóc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 108 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App