GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 74

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Trước cửa biệt thự treo đèn sáng lung linh, âm nhạc du dương vang lên hòa cùng với tiếng khách khứa đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Hôm nay người phụ trách đón khách là Bùi Cảnh Lâm và Thịnh Thục. Đôi vợ chồng này đã sớm vứt bỏ sản nghiệp của nhà mình đi du lịch vòng quanh thế giới từ lâu, hôm nay hai người lại xuất hiện ở chỗ này, vì thế không cần nghĩ cũng có thể biết được nay có chuyện lớn xảy ra.

Khi nhận thiệp mời, các vị khách vẫn còn nghi ngờ về tính chân thực của việc BùiChu lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vợ. Nhưng bây giờ thấy vợ chồng Bùi Cảnh Lâm Thịnh Thục thì tất cả đều vứt mối nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngờ của mình ra sau đầu.

“Cô gái kia đúng phúc, được gả vào Bùi gia.”

“Đúng đấy, ai chẳng biết Bùi Chungười chẳng bao giờ gần phái nữ. Thế giới này kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 diệu thật, một người như vậy cũng con luôn rồi đó!”

“Thảo nào cậu ấy vẫn chẳng chịu tham gia mấy party đêm khuya với tụi mình…”

Mấy anh em nhà giàu đứng một góc khẽ nói nhỏ với nhau, thi nhau đoán xem gái như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nào mới thể lọt được vào mắt Bùi Dĩ Chu. Đang nói chuyện thì bọn họ bị bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những người khách mới đến thu hút sự chú ý.

Người tới chính An gia thành phố Giang.

Người dẫn đầu chính chủ nhân hiện tại của An giaAn Hòa Nguyên cùng vợ ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thai Lan Nghi. Ngoài ra còn An Ngạn Trạch vài anh em An gia khác.

Thấy nhà này đến, không ít người bắt đầu thay đổi sắc mặt.

Sau khi bước vào thế kỉ 21, vì thợ săn số lượng quỷ hút máu nhanh chóng giảm đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không ít gia tộc quỷ hút máu vẫn giữ nguyên cái tính kiêu căng ngạo mạn, khinh thường loài người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng con lai của quỷ hút máu. Một khi người trong tộc sinh con với loài người thì sẽ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mọi thủ đoạn để tiêu diệt con người cùng con lai của họ. Dần dà, tộc quỷ hút máu ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 càng tiến gần với kết cục tuyệt chủng.

Cho đến ngày nay, thành phố Giang chỉ còn hai gia tộc quỷ hút máu lớn Bùi gia© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 An gia. Bề ngoài thì hai nhà Bùi, An vẫn giữ quan hệ hợp tác, nhưng sau lưng bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại chẳng ưa nổi nhau. Bùi gia thì cảm thấy An gia quá cổ hủ, An gia lại khinh thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi gia vứt bỏ truyền thống của tộc quỷ hút máu, sinh con với loài người.

Ai cũng biết An gia quá để ý tới dòng máu chảy trong người các thành viên trong gia tộc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình. trong gia tộc quá nhiều nam lại còn ít nữ nên họ bắt đầu nảy sinh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý tưởng liên hôn với Bùi gia. Đương nhiên bọn họ để mắt lên Bùi Chu. BùiChu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vừa trẻ tuổi, đẹp trai lại còn tài giỏi, nếu thể kết hợp cùng với An gia thì nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 định sẽ sinh ra quỷ hút máu thuần chủngmạnh mẽ nhất.

Nhưng mà.

Hôm nay Bùi Dĩ Chu sẽ công bố nửa kia thần của đời mình, hơn nữa BùiChu còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 con rồi.

Không ít người cảm thấy hiện tại An gia đang tức điên cả lên, chỉ chờ bị người ta chê cười. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Bị nhiều tầm mắt hướng vào, An Hòa Nguyên vẫn giữ bình tĩnh, đi đến trước mặt Bùi Cảnh Lâm, vươn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tay lịch sự: “Lão Bùi, đã lâu không gặp.”

Bùi Cảnh Lâm chẳng quan tâm, đút tay vào túi, ông mắt xuống, không thèm nhìn cái tay kia: “Ồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng một trăm năm rồi đấy.”

An Hòa Nguyên biết Bùi Cảnh Lâm được chiều chuộng, chiều đến mức ông ta thành một kẻ lập dị. Ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đầu An Hòa Nguyên còn cho rằng sau khi các anh của mình chết thì Bùi Cảnh Lâm sẽ trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hành hơn, ai ngờ ông ta vẫn giữ cái tính mắt cao hơn đầu này. An Hòa Nguyên khó chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thu tay lại, sau đó nhìn qua phía Thịnh Thục.

“Không biết bạn đời của Bùi Dĩ Chu con gái nhà ai.”

Thịnh Thục chẳng ưa nhà này, hôm nay phải gặp bọn họ đây đều do dòng đời xô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẩy. giữ nụ cười giao trên mặt, đãng trả lời: “Nhà người bình thường.”

Nhà, người, bình thường?

Hai vợ chồng An gia nhanh chóng bắt được trọng điểm, vẻ mặt họ cũng thay đổi.

“Bạn đời của Bùi Dĩ Chu… con người?”

“Làm sao? Không được à?” Vẻ mặt kia làm Bùi Cảnh Lâm cảm thấy khó chịu, giọng điệu ông cũng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nên hung dữ hơn.

Tuy rằng Bùi Cảnh Lâm đã vài trăm tuổi, nhưng mà ông trẻ mãi không già. Hơn nữa ông còn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chiều từ đến lớn nên khi hung dữ, ông lại càng trở nên ngang ngược kiêu ngạo.

An Hòa Nguyên Bùi Cảnh Lâm cách nhau mười mấy tuổi, lúc còn nhỏ ông cũng từng bị Bùi Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Lâm đánh vài lần. thế hiện tại thấy Bùi Cảnh Lâm tỏ ra hung dữ thì vẻ mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ông thay đổi, không khỏi lùi về phía sau tạo khoảng cách giữa hai người.

“Cảnh Lâm, anh đi xem mấy đứa Bùi Thần đi.” Thịnh Thục sợ chồng mình gây chuyện nên vội lấy cớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tách hai người ra.

Bùi Cảnh Lâm nghe lời Thịnh Thục, ngoan ngoãn rời đi.

“Ngại quá, chồng tôi không hiểu chuyện. Hy vọng mọi người đừng để ý.”

Thịnh Thục nói vừa tỏ vẻ khéo léo lại rộng lượng. Nhưng hai vợ chồng An gia biết chẳng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 họ vào trong mắt. Thêm vào đó… con mẹai già như vậy rồi còn không hiểu chuyện? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Tính gây sự à?

“Bảo Châu, con có muốn đi tìm anh Bùi Thần chơi không?”

gái tên Bảo Châu ngoan ngoãn đứng bên cạnh Thai Lan Nghi. Nhìn quagái này khoảng chừng 16, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 17 tuổi. Tuy không nói lời nào nhưng nhìn vào khí chất của cũng thể biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất được người nhà mình cưng chiều.

Thấy gái này, Thịnh Thục không nhịn được nhớ lại, 16 năm trước, trong một lần tới bữa tiệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An gia, tình gặp được một gái. gái ấy rất nhỏ, mùa đông chỉ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một cái váy mỏng lại còn rách, khuôn mặt gái ấy giấu dưới mái tóc của mình, chỉ lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra một đôi mắt nhút nhát sợ hãi.

Hình như đó cũngcon gái của An gia.

“Lại nói, sao hôm nay tôi không thấy chủ tịch An dẫn con gái mình đến nhỉ?” Thịnh Thục nhớ mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máng hai người này một cô con gái, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, nhưng vẫn chưa lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mặt bao giờ.

Nghe lời này, sắc mặt của hai vợ chồng thay đổi rệt.

Bọn họ coi An Tưởng như sự sỉ nhục của mình, từ nhỏ đến lớn đều nhốt lại. Mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 năm trước An Tưởng bị dị ứng máu của con người nên trở thành người thực vật. Thân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quỷ hút máu, đã không mạnh mẽ bị tàn tật đã một nỗi hổ thẹn, bây giờ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bị dị ứng với máu của loài người nữa. thế bọn họ mới cảm thấy mất hết mặt mũi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thêm vào đó người ngoài cũng không mấy ai biết tin vềcon gái này của bọn họ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vì thế bọn họ vẫn luôn lừa gạt người ngoài.

Thai Lan Nghi cười nói: “Nó chết lâu rồi.”

Chết rồi?

Thịnh Thục nhíu mày, trong mắt không giấu nổi sự nghi ngờ.

“A Trạch, con mau đưa mấy đứa nhỏ đi chơi nói chuyện với người khác đi.”

An Ngạn Trạch gật đầu, mang theo mấy đứa em mình đi tìm các bạn chơi.

Nhìn qua thì bữa tiệc này rất nhẹ nhàng, người thì nói chuyện người thì khiêu vũ. Bùi Thần không quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những bữa tiệc như này, thế cậu đầu ra sân sau tìm An Tử Mặc.

An Tử Mặc đang ngồi trên xích đu ngơ ngác ngắm nhìn một cái cây còn chưa nở hoa.

Bình thường An Tử Mặc lúc nào cũng giữ bình tĩnh, tuy mới 3 tuổi thôi nhưng lúc nào cũng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 như 30 tuổi rồi. Bùi Thần chưa từng thấy vẻ mặt đó của cậu nhóc bao giờ, ngay lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu nghĩ tới thể nay mẹ mình “kết hôn” nên ông ấy mới buồn.

Bùi Thần huýt sáo thu hút sự chú ý của An Tử Mặc sau đó ngồi xuống bên cạnh.

“Ông sao thế?”

“Không phải chuyện của anh.”

“Nhưng nghĩ lại thì Tưởng Tưởng và cụ cháu phát triển cũng nhanh thật ấy. Cháu cũng không ngờ hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bọn họthể đi đến được ngày hôm nay…” Bùi Thần không biết bữa tiệc hôm nay chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 che mắt người ngoài, cậu vẫn nghĩ rằng hôm nay hai người thật sự kết hôn với nhau. Tuy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu đã sớm buông thứ tình cảm “bọ xít” kia rồi, nhưng cậu vẫn không nhịn đượccảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đau lòng.

An Tử Mặc không nói lời nào, không khí lại trở nên ngượng ngạo. An Tử Mặc tiếp tục làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của mình.

“Ông đang làm đấy?” Bùi Thần thò đầu lại gần, phát hiện mình chẳng đọc hiểu chữ nào.

“Đầu cho mẹ tôi.”

“Hả?”

An Tử Mặc cảm nói: “Dùng tiền vốn để kiếm lãi, đầu vào các dự án để mở công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ty. thôi, nói anh cũng không hiểu.”

“……”

Mẹ nó! Đúng là cậu không hiểu thật.

Chẳng lẽ đây sự khác biệt giữa IQ 150 và người bình thường sao?

Bùi Thần xoa tay, đột nhiên sáng mắt lên, nói: “À, cháu một ít tiền tiết kiệm chỗ này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đến lúc đó ông mở công ty thể cho cháu đầulàm một cổ đông không?”

An Tử Mặc cúi đầu suy nghĩ, sau khi nghĩ xong thì cậu gật nhẹ đầu.

Bùi Thần còn chưa kịp vui vẻ thì nghe được tiếng bước chân rất nhỏ truyền từ phía sau đến. Cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quay đầu lại thì thấy một cô gái đang mặc váy trắng, trên đầu đội vương miện thủy tinh. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không biết còn tưởng rằng hôm nay ta mới nhân vật chính.

Bùi Thần méo xệch miệng: “Có chuyện gì?”

Giọng điệu của cậu không được thân thiện cho lắm.

“Anh Bùi Thần, mẹ em bảo em tới tìm anh chơi.”

An Bảo Châu học cùng một nhà trẻ với Bùi Thần, sau khi lên tiểu học thì hai người tách ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không học cùng nhau nữa. Nhưng thỉnh thoảng đến các bữa tiệc thì vẫn đụng phải nhau. Từ nhỏ An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bảo Châu quấn lấy Bùi Thần, muốn sinh những chú quỷ hút máu thuần chủng cùng Bùi Thần. Bùi Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cảm thây rất phiền cũng không ấn tượng tốt với người này.

Hơn nữa dưới sự dạy dỗ “thần kinh” của An gia, vị công chúa nhỏ này đã bị tẩy não, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng ghét khinh thường con lai của quỷ hút máu.

An Bảo Châu liếc nhìn qua An Tử Mặc ngồi cạnh Bùi Thần, nàng ngửi, phát hiện trong người đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ nàychảy dòng máu của loài người. Vẻ mặt ta thay đổi, cau mày lùi về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hai bước, “Bùi Thần, cậu không cảm thấy kinh tởm khi nói chuyện với những đứa con lai như này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 à?”

mắt Bùi Thần nhảy dựng, “Con mẹ nói cái gì?”

“Tớ nói tại sao cậu lại chơi cùng đứa con lai ghê tởm này mà không chịu chơi với tớ?” An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bảo Châu gân cổ, khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ ghen ghét trở nên xấu xí, “Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tởm muốn chết. Đúng đồ con lai bẩn thỉu thấp hèn.”

“Cô thử nói ông tôi một câu nữa xem? Ông của tôi người để cô dám tự ý chửi à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Đột nhiên Bùi Thần đứng dậy, cánh tay dưới lớp áo tức giận run lên.

An Bảo Châu rụt cổ lại, sợ tới mức mím chặt môi nhưng vẫn không rời mắt khỏi An Tử Mặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc đứng im, cậu dùng ánh mắt tối tăm chậm rãi quan sát An Bảo Châu.

[Con lai cái thứ kinh tởm nhất…]

[Sao Bùi gia lại thể để cho cái loại này đi vào được nhỉ?]

[Mà sao cái thứ rác rưởi này trông lại giống An Tưởng đến vậy? Kinh tởm thật sự…]

An Tưởng…

Ánh mắt An Tử Mặc lóa lên, không khỏi mở miệng: “Cô biết An Tưởng?”

An Bảo Châu nhướng mày, không che giấu chút sự khinh thường nào: “Đó cái thứ ngu xuấn,đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bỏ đi. Cô ta không xứng cùng họ với tôi.”

An Tưởng người An Bảo Châu ghét nhất trên đời, cô ta chỉ xứng dưới vũng bùn ngước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên nhìn An Bảo Châu.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu An Bảo Châu thì cảm nhận được hai ánh mắt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý tốt nhìn về phía mình. nhìn qua thì phát hiện Bùi Thần cùng An Tử Mặc đang nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chằm chằm vào mình, ánh mắt lạnh băng như nhìn một người chết.

An Bảo Châu không khỏi lùi về sau vài bước, vẻ mặt nghi ngờ, “Mấy, mấy người biết An Tưởng?”

An Tử Mặc: “Đó mẹ tôi.”

Bùi Thần: “Đó cụ tôi.”

An Bảo Châu trừng to mắt, sợ hãi thét lên: “Không thể nào!! An Tưởng đã sớm chết dị ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 máu người rồi! Đúng,ta đã chết rồi! Thi thể của cô ta còn được anh tôi tự tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xử lí! An Ngạn Trạch, anh tôi, chính anh ấy đã tự tay xử lí!!!”

“Có cứt!” Bùi Thần run người, giận dữ hét lên, “Con mẹ mới chết! Mẹ kiếp trù ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chết thế? tin tôi đánh luôn không?”

“Bùi Thần, cậu dám đánh một người con gái như tớ sao?”

“Con mẹ nó cô là người à?!”

An Bảo Châu không chịu thua, gân cổ lên cãi lại: “Cậu dám đánh nữ quỷ à?”

“Cô nghĩ tôi không dám đánh à…” Bùi Thần xắn tay áo lên chuẩn bị đánh thì An Bảo Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thét chói tai rồi nhanh chân chạy đi.

Bùi Thần không thèm đuổi theo, cậu tức giận ngồi về chỗ cũ.

“Ông ơi ông đừng nghe ta nói, mấy người An gia đều có bệnhnão.”

Đương nhiên An Tử Mặc không thèm để ý, nhưng ánh mắt cậu lóe lên, “An gia?”

“Vâng.” Bùi Thần gật đầu, bắt đầu tâm sự với An Tử Mặc về lịch sử đen tối của An gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Trong các gia tộc lớn của tộc quỷ hút máu thì An gia chínhgia tộc bi3n thái nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Ngày trước, thời xa xưa, khi khoa học kỹ thuật chưa phát triển thì mọi người cảm thấy việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kết hôn giữa những người trong gia đình là chuyện bình thường. Sau này khi khoa học thuật phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 triển, quỷ hút máu cũng thay đổi suy nghĩ, sống đạo đức giống con người. Nhưngbọn họ…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Thần cười lạnh, “Vì cái thứ gọi quỷ hút máu thuần chủng, đến cả giới hạn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhất bọn họ cũng chẳng thèm quan tâm, dám giết cả anh em ruột nhà mình. Vốn An Hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Nguyên chủ nhân của An gia hiện tại có một đứa em trai, nhưngem trai ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 yêu đương với mộtgái loài người nên ông ta đã tự tay giết em mình, đến cả đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trẻ mới sinh ra cũng không buông tha. Hồi đó chuyện ấy cùng lớn, nhưng An gia lại tuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bố với bên ngoài rằng em của An Hòa Nguyên qua đời ngoài ý muốn.”

Ngón tay đang xuống của An Tử Mặc không khỏi nắm chặt lại.

An gia…

An Tưởng… Người thực vật…

Ánh mắt An Tử Mặc dừng lại một chút. Đột nhiên cậu nhớ tới tiếng lòng của An Tưởng hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trại nuôi ngựa đợt trước, lúc đó An Tưởng gọi An Ngạn Trạch anh, khi đó An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không để ý lắm. Giờ nghĩ lại mới thấy kỳ lạ, nếu An Ngạn Trạch người của An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gia, quỷ hút máu, vậy An Tưởng thì sao?

Một gia tộc để ý đến vấn đề dòng máu như vậy chắc chắn không thể quan hệ với loài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người được. An Tưởngloài người,thế không thể dính dáng gì tới An Ngạn Trạch.

Vừa rồi An Bảo Châu gọi tên An Tưởng, còn bảo dị ứng máu người chết…

Những suy nghĩ này làm trong đầu An Tử Mặc nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ. Cậu không dám nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng lại không nhịn được nghiên cứu kỹ hơn.

“Bùi Thần, anh có thể giúp em hỏi gái kia rằng An Tưởng trong miệngta chết khi nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không?”

An Tử Mặc ngẩng đầu, hai mắt bình tĩnh nhìn Bùi Thần.

Tác giả lời muốn nói:

An Tử Mặc: Mặc Mặc chínhthần đồng!! Tôi chính là người đã cứu vớt cuộc đời của mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi, Bùi Chu cái hạt cát!!

Bùi Dĩ Chu:???

**

Sau này, khi Mặc Mặc biết mẹ mình đã trải qua những thì chỉ biết yêu thương mẹ. Mẹ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu chính điển hình củagáisố phận bấp bênh.

An gia đúng là biến thái, nếu lần này An Tưởng không sống lại thì có lẽ cô sẽ bị bọn họ biến thành công cụ sinh sản, hoặc là thứ đồ chơi cho các anh mình. Dù sao thì cơ thể cô khiếm khuyết nhưng dòng máu chảy trong người cô vẫn là thuần chủng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 74 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App