GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Hiệu suất làm việc của Bùi Dĩ Chu rất cao, chỉ chiều hôm sau anh đã sắp xếp xong chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho An Tưởng và làm xong thủ tục nhập học cho Tử Mặc rồi.

anh còn bận việc không thể đến được nên phái trợ lý đi xử giúp mình.

Nơi An Tưởng sẽ chính Lệ Cảnh Giang Sơn, cũngchỗ ban đầu nhìn trúng.

Trợ lý đưa hai người vào cửa, giúp hai người xách hànhđi vào, sau đó đặt chìa khóa xuống: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Mọi thứ gần như đã đều chuẩn bị xong. Nếu cần thêm cái thì nói với tôi, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ đi chuẩn bị.”

Căn nhà này rất rộng, được trang trí lịch sự tao nhã, đồ đạc cũngđầy đủ.

An Tưởng tùy tiện dạo quanh một phòng, chỉ có một thứ duy nhất không hài lòng chính cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giường trong phòng ngủ. gãi gãi đầu ngượng ngùng nói với trợ lý: “Có thể giúp tôi đổi giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trong phòng tôi cùng phòng con tôi thành quan tài không? Tiền thì để tôi tự trả.”

Trợ sửng sốt sau đó chậm rãi gật đầu: “Được, tôi sẽ đi làm ngay. còn yêu cầu gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khác không?”

“Không không có. À anh giúp tôi cảm ơn Bùi tiên sinh nhé!”

Trợ gật đầu, xoay người rời đi.

Giây trước trợ vừa rời đi thì giây sau đãmột người vô cùng cẩn thận đẩy cửa nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ra.

Cặp mắt đen kia nhìn xung quanh vài vòng, thừa dịp không ai chú ý thì yên lặng đột nhập vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Chị Tưởng Tưởng, chị thật đó hả?!”

Âm thanh nàysự kinh ngạc, nhưng vui vẻ nhiều hơn.

An Tưởng quay đầu lại, ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt của thiếu niên. Nửa ngày sau mới kinh ngạc nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 “Bùi Thần? Em cũngchỗ này sao?”

“Đúng rồi ạ, nhà em đối diện.”

Bùi Thần không ngại ngùng, trả lời xong thì tùy tiện dạo quanh nhà một phòng sau đó đặt mông ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên pha, “Không tồi, khá tốt.” Nói xong cậu cười hì hì nhìn về phía An Tưởng, “Là cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 em bán lại cho chị ạ?”

Cả chỗ này chỉ có mấy căn cụ cậu mua, Bùi Thần khá bất ngờ người dọn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đối diện nhà mình nên mới tới đây xem. Không ngờ lại An Tưởng.

Ánh mắt cậu đơn thuần, An Tưởng không biết trả lời như nào. Nói đúng cũng không được nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đúng cũng chả xong.

“Không nghĩ tới cụ em lại người tốt như vậy. Nhưng chị An Tưởng thể đổi ý làm em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rất vui.” Bùi Thần ngây thơ, vẫn chưa cảm thấy chuyện này kỳ lạ, “Bây giờ phòng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khó tìm như vậy, một gái như chị rất dễ bị lừa. Về sau chị nơi này, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sẽ bảo vệ chị.” Nói rồi cậu hất cằm lên, bộ dáng cuồng ngạo.

An Tưởng chột dạ dời tầm mắt đi, không nói chuyện.

“Mặc Mặc, tới đây chơi với anh.” Bùi Thần vẫy tay với An Tử Mặc.

Xưng hô này của cậu làm An Tưởng bối rối.

Đột nhiên nhớ tới. Nếu Bùi Thần gọi BùiChu cụ thì theo bối phận, cậu sẽ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gọi An Tử Mặc là…… ông.

Sắc mặt đổi đi đổi lại mấy lần, suy nghĩ không biết nên nói với cậu như nào.

“Chị Tưởng Tưởng, em đói bụng rồi. Hôm nay em thể tới đây ăn không?”

An Tưởng gật đầu, lại nhớ tới hai bạn nhỏ kia: “Được. Em gọi cả mấy đứa Nặc Nặc tới luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi.”

“Hai đứa em em phải tham gia hoạt động, hai ngày nữa mới về.” Cậu nói tiếp, “Nếu không để em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gọi cụ em tới đây, nếu không buổi tối cụ cũng bỏ bữa.”

Bùi Thầnmột đứa chắt ngoan.

Bùi Chu giúp cậu được cùng với cô gái cậu ngày đêm thương nhớ, về tình về© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu đều phải cảm tạ. Hơn nửa Bùi Chu là một người thể làm việc thay cơm, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước tới nay, ba bữa mỗi ngày của anh đều cùng tùy ý. Dù cho thân thể của quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hút máu cường tráng thì cũng không thể lăn lộn như vậy được.

Hơn nữa……

Hai tai Bùi Thần hồng hồng nhìn An Tưởng. Cậu muốn cho cụ biết rằng người cậu thích hoàn toàn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giống mấy người phụ nữ đê tiện đi quyếnngười khác. An Tưởng lớn lên vừa xinh lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thiện lương, một người hoàn toàn xứng đôi với người của Bùi gia!

*Minh An: Thật ra tui thấy để“hoàn toàn xứng đôi với quỷ của Bùi gia” hợp hơn á © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 các nàng nhỉ haha

Trong lòng Bùi Thần nổi sóng to gió lớn.

Chỉ một phút ngắn ngủi cậu nghĩ từ việc ăn cơm đến kết hôn, rồi nghĩ đến cả tên, giới tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của hai đứa con tương lai của mình.

Toàn bộ quá trình An Tử Mặc đều im lặng. suy nghĩ của Bùi Thần quá hài hước nên cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không còn để ý đến sự khó chịu hàm răng mang lại nữa.

“An Tử Mặc, em cười cái gì?”

Khóe môi An Tử Mặc cong lên độ cong trào phúng quen thuộc, nói: “Tôi không cười.”

“Em có.”

“Tôi không có.”

“Nói bậy, ràng vừa rồi em cười nhạo anh. Sao lại cười nhạo anh hả?” Đôi mắt Bùi Thần rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tinh, nhìn thấy An Tử Mặc đang cười nhạo cậu. Cậu cũng biết đứa nhỏ này rất thông minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhưng cậu làm đâu cười nhạo mình nhỉ?

“Chỉ răng tôi khó chịu thôi.”

Thấy vẻ mặt Bùi Thần hoài nghi, An Tử Mặc quay đầu nhe răng cho cậu xem, quơ quơ cái răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lung lay trước mặt Bùi Thần, hồ nói không rõ: “Nhìn đi.” Không chạm vào còn tốt, chạm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại cùng khó chịu.

An Tử Mặc nhảy xuống khỏi pha lấy ba ra, rút cái xương trâu hôm qua còn gặm thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cầm lên tiếp tục gặm.

Bùi Thần nhìn cậu, nhíu mày hỏi: “Em mấy tuổi rồi?”

An Tử Mặc: “Còn chưa được 4 tuổi.”

Bùi Thần suy nghĩ một lát, “Lạ nhỉ, làm đứa trẻ nào chưa được 4 tuổi đã thay răng?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“……”

Mẹ nó!

Mẹ cuối cùng cũng gặp được một ngườiđầu óc bình thường rồi!!

An Tử Mặc kích động chửi to trong lòng, buông xương ra, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Bùi Thần, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chụp vai cậu: “Phải không? Tôi cảm thấy tôi nên đến bệnh viện để khám.”

Giây tiếp theo cậu lại nghe được Bùi Thần nói:

“Người thì không có. Nhưng cái khác thì chưa chắc, khó nói lắm.”

“………??”

Khó nói cái mẹ gì?

Chẳng lẽ trên đời này còn sinh vật trí tuệ không phải con người?

Trọng sinh sai thời không đã đủ quỷ dị, An Tử Mặc không hy vọng đến cả con người mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chẳng phải.

“Chị Tưởng Tưởng, chịmuốn mang Tử Mặc đi khám răng không? Tuổi này đã rụng răng rồi, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bình thường lắm đâu!” Tuy nói vậy nhưng vẫn nên đi khám một chút.

Thấy Bùi Thần chủ động nói chuyện vì mình, An Tử Mặc vui sướng gật đầu. Thằng cháu này đúng là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hiếu thuận với ông mà!

“Không cần không cần.” An Tưởng lấy xương An Tử Mặc đang cầm trên tay ra, đưa cái khác cho cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặm, “Chỉ thay răng thôi, ai cũng phải thay răng mà.”

Bùi Thần sửng sốt, sau đó thành công bị thuyết phục.

Đúng vậy, chỉ thay răng thôi, cậu cũng từng thay rằng rồi mà. Lúc đó cậu còn gặm hỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đồ cổ Bùi Chu thích nhất. Vẫn may trong nhà nuôi một con chó săn lớn nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu đổ luôn lỗi này cho nó.

“Không phải em định mời cụ em tới đây sao? Thế bây giờ em gọi điện thoại hỏi anh ấy xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thời gian không để chị còn chuẩn bị.”

“Được ạ.”

Bùi Thần không nói hai lời gọi điện cho BùiChu, giây sau đã bị ngắt điện thoại.

Bùi Thần đã sớm đoán trước được kết quả này, vì thế cậu làm bộ làm tịch nhắn tin hỏi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lần: [Cháu ở chỗ chị An Tưởng, cụmuốn tới ăn cơm tối không? Nếu cụ bận thì thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không cần để ý tin nhắn này của cháu.]

[Bùi Chu: Được]

Giây sau Bùi Chu nhắn lại luôn.

Ngay cả dấu chấm câu cũng chưa thêm.

Bùi Thầnhốc mồm: [Cụ không bận ạ?]

[Bùi Chu: Làm xong bài tập rồi?]

“……”

[Bùi Thần: Cụ đừng nhắc đến bài tập nữa, làm tổn thương tình cảm giữa hai cụ cháu ta.]

Nhưng câu này của anh cũng nhắc nhở Bùi Thần.

Chờ An Tưởng ra ngoài mua đồ ăn, cậu sốt ruột xòe tay về phía An Tử Mặc, “Bài tập.”

An Tử Mặc cũng xòe tay: “Tiền.”

Bùi Thần: “……” Đứa nhỏ này cũng thực dụng thật!

Cậu cắn chặt răng rồi móc ra một tấm thẻ ném vào tay An Tử Mặc.

An Tử Mặc không do dự rút một quyển bài tập từ trong ba ném qua.

Bùi Thần gấp không chờ nổi mở vở ra, nhìn nội dung bên trong líu lưỡi, “Vãi! Em thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 bắt chước chữ viết được hả?!” Nếu không phải cậu biết thằng nhóc này làm bài hộ mình thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xem quyển vở này cậu cũng tin mình viết lúc mộng du rồi đấy. Ngoài ra Bùi Thần còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 phát hiện An Tử Mặc làm sai khá nhiều câu, đềumấy câu lúc trước cậu hay làm sai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Trâu nha bạn nhỏ.” Bùi Thần trừng lớn đôi mắt không thể tin được nhìn cậu, “Em trâunhư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vậy mẹ embiết không?”

An Tử Mặc bực bội gặm xương, “Anh đừng nói cho An Tưởng.”

“Anh không nói, anh không nói.” Bùi Thần mơ hồ cảm thấy quan hệ giữa An Tử Mặc An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tốt lắm. Nhưng sao thì cậu cũng người ngoài, không tiện hỏi tỉ mỉ việc nhà người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ta lắm.

Bùi Thần vui vẻ cất bài tập vào trong cặp mình, thỏa mãn than thở. Như vậy cậu có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 báo cáo kết quả với Bùi Chu rồi.

“Trong thẻ này bao nhiêu tiền?”

Bùi Thần suy nghĩ rồi nói: “Khoảng năm sáu ngàn đó.”

Năm sáu ngàn?

Hoàn toàn không đủ.

An Tử Mặc suy nghĩ vài giây rồi hỏi: “Nhà anh máy tính không?”

“Có. Em muốn dùng à?”

“Ừ.”

“Chờ mẹ em về rồi anh sẽ nói với chị ấy một tiếng, bảo chị ấy em qua chỗ anh chơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chị An Tưởng nhất định sẽ đồng ý.”

An Tử Mặccùng vui mừng.

Chỉ cần Bùi Thần giúp đỡ thì những việc tiếp theo cậu cần làm đều nước chảy mây trôi.

Rất nhanh An Tưởng đã mua thức ăn xong rồi trở về. Biết An Tử Mặc muốn sang nhà Bùi Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cũng không ngăn cản, chỉ dặn vài câu sau đó vào phòng bếp nấu cơm.

Tay nhỏ của An Tử Mặc ôm xương đi theo Bùi Thần vào căn nhà đối diện.

Căn nhà này là chỗ của ba anh em Bùi Thần để tiện cho ba người bọn họ đi học. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Thỉnh thoảng thì BùiChu cũng sẽ ngủ lại.

Bùi Thần về phòng ngủ cầm máy tính lên mở máy. Nghĩ đến chiều cao của An Tử Mặc cậu cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ý chỉnh ghế cao lên. Chờ An Tử Mặc ngồi lên ghế xong cậu mới mò hỏi: “Em muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chơi game hả? Có cần lấy tài khoản của anh chơi không? Muốn chơi game thì anh cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147hết!”

An Tử Mặc không nói chuyện, mười ngón tay trắng trẻo lại ngắn ngủn nhanh chóng chuyển động trên bàn phím. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Cậu yên lặng nhìn chằm chằm vào màn hình.

Mấy trang web An Tử Mặc mở ra Bùi Thần đều không dịch được, còn cả mấy mã code dài ngoằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngoèo nữa.

Vẻ mặt Bùi Thần thay đổi, cuối cùng cũng nhận rachỗ không đúng, cùng khiếp sợ: “Em, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải hacker đó chứ? Cái bảo bối thiên tài chỉ số thông minh 500 á?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

Một tuổi đã biết đọc tứ thư ngũ kinh, hai tuổi thành lập đế quốc thương nghiệp, ba tuổi trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hacker truyền kỳ trong giới.

Bùi Thần càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý!

An Tử Mặc trợn mắt nhìn cậu, “Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Thế em đang làm……”

“Kiếm tiền.”

“?”

Giống như thi đấuhiện thực, trên internet cũng rất nhiều cuộc thi ngầm trên đó. Lên đó tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 kiếm được nhiều tiền nhưng cũng cùng nguy hiểm.

An Tử Mặc đăng ký tài khoản xong thì tham gia thi đấu. Đầu tiên phải nạp tiền vào trong đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Khi thắng cuộc thì trang web sẽ tự động chuyển tiền vào tài khoản của người thắng, đồng thời trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đi 20% tiền phí thủ tục.

Nghĩ tới việc tốc độ của tay hiện tại không theo kịp được với tốc độ của não, An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quyết định tham gia khiêu chiến liên hồi.

Khiêu chiến liên hồi có tổng cộng tất cả 100 vòng, càng về sau thì độ khó càng lớn, nhưng tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thắng được cũng nhiều lên không ít. Người tham dự những vòng từ ba mươi trở xuống thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tự do tham dự rồi rút lui, nhưngcác vòng sau thì phải giao nộp toàn bộ số tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thắng các vòng trước mới được chơi tiếp.

An Tử Mặc không tham, quyết định kiếm được ba vạn thì sẽ dừng tay lại.

Cậu rất thông minh, học cái cũng rất nhanh. Đời trước cậu bị mẹ mình chèn ép kinh khủng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế cậu trộm học vài thứ lặt vặt, muốn kiếm được chút tiền để thoát khỏi ta. Nhưng kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 quả vẫn bị bà ta phát hiện.

An Tử Mặc vừa nhớ lại chuyện xưa, vừa chuyên tâm chơi.

Trên màn hình đầy các tự tiếng Anh làm Bùi Thần đau não, “Thằng nhóc thối, em còn nói em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không phải bảo bối thiên tài? Thế đây cái gì vậy hả?”

An Tử Mặc không nói chuyện. Cho tới khi thắng được vòng thứ năm thì số tiền 5000 lúc trước cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đổ vào đã thu được hai vạn năm.

An Tử Mặc thu tay lại, lui ra.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn Bùi Thần, mặt cảm uy hiếp, “Anh không được nói cho mẹ của tôi, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 không tôi sẽ nói choấy anh muốn làm ba kế của tôi. Thêm vào đó tôi cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nói cho cụ anh rằng anh ép tôi giúp anh làm bài tập.”

“Mẹ nó?!” Bùi Thần dậm chân, “Em trai à, sao em âm hiểm thế?”

An Tử Mặc cười lạnh, “Nếu anh nghe tôi, tôi sẽ giúp anh tranh thủ một chút.”

Tranh thủ cái thì cậu không nói.

Bùi Thần tự nhiên nghĩ tới một chuyện, cười ngây ngốc, tiến lên bế An Tử Mặc, bàn tay hung hăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xoa khuôn mặt xinh đẹp của cậu nhóc, “Được được được, anh không nói. Thế em nói cho anh biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sao em lại thông minh như vậy hả?”

An Tử Mặc chỉ tay lên trên, nhàn nhạt như nói một sự thật hiển nhiên: “Cái này thì anh phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hỏi ông trời.”

“……”

Quá kiêu ngạo.

Muốn đánh người quá.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App