GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Editor: Minh An

Beta: Cún

Bọn họ cứ như đường dính chặt vào nhau ngồi trên pha, nửa ngày cũng không định tách nhau ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

An Tử Mặc cay mắt, không nhìn nổi nữa, đứng đằng sau ho khan hai tiếng.

An Tưởng giật mình, luống cuống lăn từ đùi Bùi Chu xuống.

xoay đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ của con mình mà sốt ruột giải thích: “Mẹ…… Mẹ cùng chú Bùi đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 ngồi nói chuyện phiếm, không làm khác.”

“……”

“Thật đó!”

An Tử Mặc nhìn chằm chằm vào hai mắt Bùi Chu.

Vẻ mặt Bùi Chu bình thản, như trích tiên, trên mặt viết mấy chữ “không nhiễm khói lửa nhân gian”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Người này càng tỏ ra bình tĩnh bao nhiêu thì An Tử Mặc lại khinh bỉ anh bấy nhiêu.

An Tưởng che lại khuôn mặt đỏ hồng ngại của mình, không dám nhìn hai người, rầu rĩ nói, “Mẹ…… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mẹ định đi nấu cho chú Bùi ăn. Mặc Mặcmuốn ăn không?”

An Tử Mặc lười không thèm trả lời.

Hai chân Bùi Dĩ Chu vắt chéo, cùng tự nhiên che đi chỗ xấu hổ nào đó.

Vẻ mặt anh bình tĩnh: “Không cần đâu. đang bị thương, không cần nấu thức ăn cho tôi.”

“Như vậy sao được. Anh chạy từ xa đến đây, còn chưa ăn cơm. Huống chi anh cũng không ăn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hương vị của cơm người khác làm.” Khi còn nhỏ An Tưởng từng bị cảm. Lúc ấy bị mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vị giác không cảm nhận được hương vị của đồ ăn,cùng khó chịu. không thể tưởng tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một người như Bùi Chu, không vị giác tới vài chục năm thì sẽ sống như nào đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147

“Hay anh muốn ăn cơm rang?” nghiêng đầu, cùng nghiêm túc hỏi.

An Tử Mặc không khỏi mỉa mai nói: “Có lẽ chú Bùi muốn ăn món khác đó.”

Mắt Bùi Chu hạ xuống.

An Tưởng không biết cậu đang nói móc, hơi khó xử nói, “…… Nhưng trong nhà không còn nguyên liệu để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nấu món khác.”

“Cô đừng nghe thằng nói linh tinh.”

Bùi Dĩ Chu đã bình thường trở lại. Anh chậm rãi đứng dậy, nhìn An Tưởng, “Nghỉ ngơi thật tốt. Mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tôi sẽ cho người tới đưa đồ ăn cho cô. Không cần vất vả đâu, cẩn thận không vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại rách ra.”

“Biết rồi.” An Tưởng gật đầu lia lịa như các bạn nhỏ.

Hành động của cùng đáng yêu, ánh mắt Bùi Chu tràn ngập ý cười, bàn tay to nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhàng xoa xoa tóc cô. Cảm nhận được ánh mắt thù địch của An Tử Mặc đứng cách đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xa anh mới lưu luyến thu tay về.

“Tôi phải về rồi.”

“Được.” An Tưởng định đứng dậy tiễn anh nhưng Bùi Chu lại cảnlại.

“Không cần tiễn đâu. nhớ nghỉ ngơi sớm nhé!”

“Ừm.” An Tưởng chống tay vào chỗ tựa lưng của ghế sô pha, nhìn Bùi Chu đi ra chỗ đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 giày.

Ánh mắt của cháy bỏng. Bùi Chu thay giày xong lại quay lại nhìn thêm cái nữa.

Anh cong môi cười nhạt: “Sáng mai 9 giờ tôi sẽ qua đây.”

“Được! Anh đi đường cẩn thận nhé!”

“Được.” Bùi Chu thu mắt lại. Cùng với tiếng đóng cửa, hình bóng của anh biến mất.

An Tưởng thở phào nhẹ nhõm.

Hơi thở hương vị trà Ô Long của người đàn ông lưu lại như bám quanh người cô. Nhớ lại tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xúc thân mật vừa rồi của mình và anh, An Tưởng bất giác ngơ người, như một luồng nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nóng bỏng chạy từ chân lên đầu cô.

mím chặt môi, duỗi tay dứt tóc mình mấy cái.

—— Không phải Bùi tiên sinh sẽ hiểu nhầm rằng mình câu dẫn anh đó chứ???

An Tưởng loạn như cào cào. An Tử Mặc nhìn cô, đầu tiên cậu nhíu mày, sau đó trợn trắng mắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cuối cùng lười không muốn để ý đến người mẹ ngốc này nữa, một mình về phòng.

**

Ban đêm, trời đổ mưa to.

Sau mưa trời vô cùng đẹp. Ngoài cửa sổ ánh mặt trời rực rỡ tỏa ánh sáng khắp nơi nơi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 những giọt sương vương lại trên cánh hoa thêm lấp lánh.

9 giờ. Xe của Bùi Chu xuất hiện cửa khu chung cư. Anh không đi lên, bảo trợ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lên đón người.

An Tử Mặc cũng biết mình không thoát được nên đội mũ, đeo cặp sách ngay ngắn. Toàn bộ quá trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu không phản kháng, không chống đối, ngoan ngoãn đi theo trợ vào thang máy, sau đó xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trước cửa xe ô màu đen.

“Không chạy à?”

Qua cửa kính xe mở một nửa, An Tử Mặc nhìn thấy Bùi Chu mang vẻ mặt nhàn nhạt hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 mình.

Cậu không nói gì, mang khuôn mặt thúi tự lên xe.

Ô nổ máy, chạy thẳng đến bệnh viện.

Bùi Dĩ Chu ngồi một bên xử công việc. An Tử Mặc nhìn ra ngoài xe một lát, lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khuôn mặt đẹp đến quá đáng của Bùi Chu.

“Này.”

Bùi Chu không nâng mắt.

“Này!” An Tử Mặc rống to.

Tài xế ngồi phía trước nơm nớp lo sợ nhìn sắc mặt của Bùi Chu. Ông biết chủ tịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhà mình ghét nhất những đứa trẻ lễ, kể cả con cháu mình hay con cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 người khác đi chăng nữa.

“Nếu con không ăn nói hẳn hoi thì ba sẽ không bao giờ để ý tới con.” Đến ánh mắt Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Chu cũng không thèm cho cậu, tập trung ngồi đọc tài liệu của mình, vẻ mặt anh cũng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng lạnh nhạt.

Khuôn mặt An Tử Mặc vặn vẹo, cuối cùng không muốn phí thời gian với Bùi Chu nữa, nói: “Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 chú thích An Tưởng thì nhanh chóng theo đuổi An Tưởng đi, nhân lúc tuổi còn trẻ thì sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đẻ thêm đứa nữa.”

“Hả?” Bùi Chu khép tài liệu lại, nhíu mày nhìn về đứa nhỏ bên cạnh, “Từ đầu con ghép ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 với mẹ con, chính là cái này?”

“Nếu không thì sao?”

“……”

Nếu không thì sao?

BùiChu đau đầu, kiên nhẫn giải thích: “Tình cảm cần đến từ hai phía, ba không định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thêm một đứa trẻ ngoài ý muốn nữa.” Một đứa An Tử Mặc này đã đủ làm anh đau đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 rồi, anh không định đẻ tiếp một đứa nữa đâu. Huống chi…… An Tưởng lẽ cũng không muốn sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cho anh.

Bùi Chu giống như một thanh niên yêu thầm nhưng không tỏ tình thành công, trong lòng buồn buồn.

An Tử Mặc liếc mắt nhìn anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vô dụng.”

Bùi Chu cảm thấy buồn cười: “Thế tại sao con một hai muốn ba cùng mẹ con đẻ thêm em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nữa?”

Còncáinữa, đương nhiênđể tiếp tục kế hoạch của cậu.

Nói trắng ra là, cho cậu cùng An Tưởng đúng quan hệ huyết thống với nhau, nhưng cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trọng sinh, được ức kiếp trước nên cũng mặc định sẽ không phảiđứa con thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 của An Tưởng. Cậu cũng không thể coi những sự việc ở kiếp trước chưa từng xảy ra, càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thể sống chung cùng với gương mặt đó được.

*Minh An: Mặc Mặc một cậu từng bị mẹ mình hành hạ suốt 14 năm, nhữngức đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 khổ đó đã ám ảnh cậu nên các bạn hãy thông cảm cho Mặc Mặc nhé! Nhưng về sau Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Mặc sẽ đón nhận An Tưởng, tin tui đi ^^

“Bùi tổng, tới bệnh viện rồi.”

Bùi Chu gật đầu, chờ xe dừng hẳn rồi nắm tay An Tử Mặc dắt xuống xe.

Phòng khám tâm lý ở bệnh viện này do bạn đại học của Bùi Chu mở sau khi tốt nghiệp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bạn tốt của anh có năng lực đọc màu sắc cảm xúc của người khác nên đã thuận lợi trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thành một bác sĩ tâm ưu tú.

Hai người vừa vào cửa thì Lôi Dương đã chạy ra đón tiếp.

“BùiChu, đã lâu không gặp nha.” Lôi Dương cười tươi, tiến lên ôm chặt BùiChu.

Hồi còn đi học tính tình của Bùi Chu quái gở, Lôi Dương lại thân thiện nhiệt tình, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 năng lực của hai người cũng khá giống nhau, qua lại vài lần trở thành bạn tốt. Sau khi tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghiệp thì hai người làm ở hai lĩnh vực khác nhau, công việc bận rộn nên không thể thường xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gặp nhau. Đúng đã lâu không gặp rồi.

BùiChu nhàn nhạt cười: “Ngày khác ôn lại chuyện cũ đi, hôm nay tớ tìm cậu việc.”

“Được được được, trong điện thoại đã nghe cậu nói qua rồi.” Lôi Dương nhìn xuống dưới, xem An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 vài lần.

Nhận được tầm mắt của Lôi Dương, An Tử Mặc ngẩng đầu. Lúc này cậu mới phát hiện đối phương© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một đôi mắt màu hổ phách trông cùng kỳ lạ, giống như ánh mặt trời xuyên thấu linh hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cậu vậy, làm cậu cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

“Vậy cậu ngoài chờ một lát, tớ nói chuyện riêng với bạn nhỏ này một chút nhé!”

“Được.”

Lôi Dương đưa An Tử Mặc vào phòng khám, Bùi Chu ngồi ngoài kiên nhẫn chờ.

Thời gian dần dần trôi qua, cánh cửa kia đóng chặt suốt chưa từng mở ra. Cả quá trình An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 gửi tới rất nhiều tin nhắn, Bùi Chu đều cùng kiên nhẫn trả lời cô.

Cuối cùng thì cửa cũng mở ra.

Bùi Chu buông điện thoại ra vội đứng dậy.

An Tử Mặc đi đằng sau Lôi Dương, vẻ mặt nhàn nhạt như lúc đi vào.

Bùi Dĩ Chu nhìn về phía Lôi Dương: “Thế nào?”

“Y Tô, đưa bạn nhỏ này đi đến chỗ chơi đi.”

Chờ y đưa người đi Lôi Dương mới đưa kết quả chẩn đoán cho Bùi Chu. Rốt cuộc thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Bùi Chu cũng không phải người trong ngành, nhìn chỗ từ ngữ lộn xộn này anh không hiểu gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhíu mày.

“Biết cậu nhìn không hiểu nên tớ nói thẳng.”

BùiChu im lặng lắng nghe.

“Bạn nhỏ này mắc chứng thiếu hụt tình cảm nghiêm trọng.”

Mày Bùi Chu càng nhíu chặt hơn.

“Cũng thể nói mắc chứng lạnh nhạt.” Hai tay Lôi Dương đút túi, “Cậu nhóc thiếu rất nhiều màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sắc của cảm xúc, điều đó dẫn tới cậu nhóc không biết đồng tình, không hiểu lòng người, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 trách nhiệm, không ý thức với mọi thứ xung quanh. Cậu nhóc cũng không hiểu được tình cảm cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 sự đau khổ của những người khác. Giây phút nào cậu cũng không hề tin tưởng vào thế giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xung quanh. Với một việc nào đó, nếu như người thường sẽ cảm thấy cảm động thì cậu nhóc sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nghi ngờ, thậm chí giễu cợt.”

BùiChumắt nhìn tờ giấy mỏng trên tay, nắm chặt.

“Vì thế lúc cậu nhìn màu sắc linh hồn của cậu này, chắc cũng màu đen.”

BùiChu một tiếng, nói: “Có một lần định hại chết mẹ mình rồi.”

Lôi Dương không cảm thấy bất ngờ, “Điều đó cũng không kỳ lạ. Cậu cũng không thể yêu cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 một người máy tình cảm của con người được.”

Bùi Dĩ Chu mím chặt môi, đột nhiên không biết nên làm như nào mới tốt.

Rõ ràng thằng bé còn nhỏ như vậy nhưng lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống u ám, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147thể tác động đến cậu được. Thằngđắm chìm trong thế giới của riêng mình, không chịu tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 nhận tình thương của mẹ, càng không chịu nhận ý tốt của người khác.

Đột nhiên Bùi Chu hiểu ra, sởAn Tử Mặc muốn anh đến với An Tưởng, sinh thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đứa nhỏ nữa đểrời đi.

“Còn cái này nữa.” Lôi Dương nói thêm, “Lúc tớ nói chuyện với bạn nhỏ này, tớ phát hiện thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 xuyên như tình dùng các tin tức giả để đánh lạc hướng phán đoán của tớ, cản trở tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 tiếp tục nói chuyện với nó.rất thông minh, những đứa nhỏ bình thường không làm được vậy đâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thế tớ nghĩ cậu thể dẫn đến bệnh viện bên cạnh để kiểm tra chỉ số thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 minh của nó.”

Bùi Chu cười một chút, “Cậu cảm thấy thằng thiên tài à?”

“Những đứa nhỏ tính cách như thế thường chỉ số thông minh cực cao.”

BùiChu ngay lập tức im miệng không nói thêm.

Một lát sau, anh mới hỏi: “Tình huống hiện tại của thằng rất nghiêm trọng?”

Lôi Dương gật đầu: “Chứng thiếu hụt tình cảm sẽ làm hao mòn nhân cách, tình người của cậu nhóc, dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dần sẽ bị rối loạn nhân cách, trở thành một người bạo lực phảnhội. Chúng ta không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng tư duy, suy nghĩ của người bình thường để đánh giá hành vi của đứa nhỏ này. Hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 thuốc cũng khônghiệu quả tuyệt đối với chứng bệnh này, tớ cũng không kiến nghị cho bạn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 dùng thuốc để điều trị.”

“Vì tuổi của cậu nhóc còn nhỏ, nên cậu có thể cho tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 hơn. chung cùng các bạn nhỏ đồng trang lứa, lẽ sẽ thay đổi.”

Bùi Chu gật đầu, cất tờ chẩn đoán bệnh đi, nói với Lôi Dương: “Cảm ơn cậu. Lần sau tớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 lại dẫn thằngđến đây.”

Lôi Dương vỗ vỗ bả vai Bùi Chu, “Sao cậu khách sáo thế? Nhưng đứa nhỏ này giống cậu thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 đó, tớ nhìn thấy răng nanh của cũng mọc rồi. con của người quen cậu hả?”

Bùi Chu nhàn nhạt nói: “Con tớ.”

“Hả, con cậu……”????

Lôi Dương hốc mồm, nghẹn họng không nói được câu nào.

Bùi Chu đứng thẳng đi đến khu vui chơi cho trẻ em, hoàn toàn không định giải thích với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 Lôi Dương, để lại Lôi Dương đứng một mình tự bổ não nghĩ ra mấy câu chuyện máu chó.

**

Bùi Dĩ Chu đưa An Tử Mặc đến bệnh viện bên cạnh kiểm tra chỉ số thông minh, bởi vậy về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 muộn hơn vài tiếng.

Lúc hai người về nhà thì đã là buổi chiều rồi. An Tử Mặc không định nói chuyện với An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.147 cùng Bùi Chu nên tự về phòng, để lại không gian cho hai người.

“Một tin tốt một tin xấu, muốn nghe cái nào trước?”

Bùi Dĩ Chu nhìn chằm chằm An Tưởng, bình tĩnh chờ cô trả lời.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App