GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 81

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Hoàn chính văn #113 Ngoại truyện 1 #114 Ngoại truyện 2 #115 Ngoại truyện 3
Tiếp
Dương Dương mới từ bệnh viện thú cưng về không lâu ngồi bên mép giường, ngơ ngác kêu meo meo nhìn An Tưởng đang ngất xỉu. Cuối cùng nó lê cái chân còn chưa hồi phục hẳn của mình, nhảy xuống khỏi giường, khập khiễng chạy đến bên cạnh An Tử Mặc giục cậu.

Tiếng mèo kêu làm An Tử Mặc lấy lại tinh thần. Cậu tránh chỗ lộn xộn dưới đất kia đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mép giường.

Hai mắt An Tưởng nhắm chặt, vẫn còn thở, khóe môi dính vết máu. Vết máu trên giường đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 do nhổ hoặc ho ra. lẽ cô định xuống đất gọi người đến, nhưng người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sức lực nên làm máu vương ra khắp nơi, làm người nhìn cảm thấy sợ hãi.

An Tử Mặc bình tĩnh lấy điện thoại gọi cho bệnh viện. Cậu bình tĩnh nói: “Xin chào. Tôi đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhà số 23 khu biệt thự Giang Đình, đột nhiên mẹ tôi bị ngất đi, cô ấy ho ra rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nhiều máu, chúng tôi cần một xe cứu thương tới đây.”

Y nhận điện nghe giọng biết cậu một đứa trẻ, cũng không quá bất ngờ, không an ủi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trực tiếp bảo xe cứu thương tới chỗ cậu nhóc.

An Tử Mặc ngắt điện thoại. Cũng lúc ấy, tiếng thét chói tai của giúp việc truyền từ phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tới.

“Đây… ấy bị làm sao vậy?” giúp việc sợ tái mặt, cô chưa từng gặp chuyện này bao giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đang định tiến lên nâng An Tưởng dậy thì An Tử Mặc bảo dừng lại.

“Dì đừng di chuyển vị trí ban đầu của mẹ cháu, chúng ta còn chưa biết mẹ cháu đang không ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 chỗ nào, phải bị thương từ bên trong không. Nếu cứ tự động nâng hay di chuyển khỏi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trí ban đầu thì thể sẽ tạo tổn thương cho người bệnh thêm lần nữa.” An Tử Mặc mím © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 môi, khuôn mặt nhỏ tái nhợt lại bình tĩnh, “Xe cứu thương sẽ đến nhanh thôi, bây giờ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lấy quần áo, thẻ ngân hàng, mấy loại giấy tờ tùy thân cần thiết khác. Những thứ này chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phải chuẩn bị đầy đủ.”

giúp việc nghe An Tử Mặc nói xong thì ngây ngốc.

Vốn cho rằng một đứa nhỏ 4 tuổi, khi gặp chuyện như này sẽ bị dọa sợ, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nên làm gì cho phải. Nhưng An Tử Mặc lại không như vậy, thậm chí trong lúc này cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 còn tỏ ra trưởng thành và đáng tin hơn rất nhiều người lớn khác, thậm chí còn xửchu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đáo hơn cả họ.

Dì giúp việc vội đi lấy đồ, An Tử Mặc không định lãng phí một giây một phút nào, đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cậu để mèo vào trong lồ ng, sau đó xuống tầng mở hết cửa nhà cùng cửa sân ra, gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 điện thoại cho Bùi Chu.

Múi giờ trong nước và nước Anh cách nhau chừng 8 giờ, hiện tại bên kia đang rạng sáng.

Ban đầu An Tử Mặc không nghĩ điện thoại thể nối thông, không ngờ điện thoại vừa vang lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hai tiếng đã người nghe.

“Tử Mặc à? Chủ tịch còn đang tham gia bữa tiệc, có lẽ một lát nữa anh ấy về rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

Ánh mắt An Tử Mặc lấp lóe, “Thế chú bảo ba cháu mẹ cháu sắp không xong rồi.” Nói rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cậu ngắt điện thoại, lại gọi cho Bùi Thần.

“Alo?”

Giọng nói lười biếng của Bùi Thần truyền đến từ điện thoại.

Hôm nay ngày trở lại trường. Nghe giọng điệu kiểu này của Bùi Thần hẳn cậu không đi học, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 “Anh vẫn còn ở đảo chơi?”

“Đâu, hôm qua cháu về rồi, sao thế?” Bùi Thần muốn đi học, thế Bùi Chu sắp xếp máy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 baynhân đưa cậu về trước. Nhưng Bùi Thần quá lười nên cậu quyết định nghỉ buổi sáng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 sao BùiChu đang ngoài, anh cũng chẳng quản được cậu.

“Mẹ tôi sắp không xong rồi, anh đi bệnh viện với tôi đi.”

“Mẹ kiếp!” Bùi Thần tỉnh ngay lập tức, “Cái không xong? Bệnh viện chứ? Mẹ nó, đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 êm đang đẹp sau lại sắp không xong?” Bùi Thần không dám lãng phí thời gian, cậu vừa mặc quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vừa nói chuyện.

Xe cứu thương đã đến cửa. An Tử Mặc chỉ nói tên bệnh viện cho Bùi Thần rồi ngắt điện thoại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 dẫn bác lên tầng.

An Tưởng vẫn chưa dấu hiệu tỉnh lại.được nâng lên cáng cứu thương,giúp việc xách đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi cùng An Tử Mặc phía sau.

“Bạn nhỏ không cần đi theo đâu, trong nhà không còn ai à?” Bác sợ trẻ con lên xe sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 khóc quấy nên muốn An Tử Mặcnhà.

An Tử Mặc ngẩng đầu, ánh mắt cậu tối đi: “Chú bác à, cháu chỉ ấy mẹ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Chú làm ơn cho cháu theo với.” Nói rồi cậu dừng lại một chút, “Mẹ cháu cũng chỉ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cháu.”

Lần đầu tiên cậu nói với giọng điệu nhỏ bé và đáng thương như vậy, từ ánh mắt thể nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thấy sự cầu xin của cậu nhóc.

giúp việc cũng nói: “Đúng vậy, bác à, bác cho cậu chủ nhỏ nhà chúng tôi đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi. Mọi thứ vừa rồi đều do cậu ấy sắp xếp, cậu ấy hiểu chuyện lắm, sẽ không gây phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 phức cho mọi người đâu.”

Hai người nói quá tha thiết, thời gian lại gấp nên cuối cùng bác đồng ý cho An Tử Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 lên xe đi cùng.

Xe cứu thương lăn bánh rời đi, trên đường đi, các bác y bắt đầu làm cấp cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cho An Tưởng.

An Tử Mặc ngồi bên cạnh im lặng nhìn, cậu không khóc không quấy, mắt không chớp, như một con rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gỗ đang chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trong không gian nhỏ hẹp này, cậu nghe được tiếng máy móc kêu lên, tiếng lòng căng thẳng của giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 việc, tiếng bác nghiêm túc tự hỏi nên xử ca bệnh này như nào. Chỉ An Tưởng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cậu chẳng nghe thấy tiếng củacả.

An Tử Mặc bất ngờ phát hiện mình đã nghe tiếng lòng của như một thói quen.

Quen với việc khen cậu đáng yêu trong lòng, nghe thấy tiếng buồn vì cậu vui vì cậu. Ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cả lúc ngủ cậu cũngthể nghe được tiếng mẹ gọi mình trong giấc mơ.

Với An Tưởngnói, cậu chính mọi thứ,ánh mặt trời duy nhất trên cuộc đời này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cô.

An Tử Mặc ngẩng đầu nhìn gương mặt trắng bệch trước mắt. quá căng thẳng nên cậu cảm thấy hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đau đầu. Không chỉ vậy, ngón tay cậu cũng lạnh hơn rất nhiều, tim đập không theo một quy luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 nào cả, hơi thở cũng không đều.

Cảm xúc này gọi là… sợ hãi.

An Tử Mặc xoa xoa ngực mình. Cậu không thể tin được vào những thứ đang diễn ra. Một người thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đi những cảm xúc bình thường nhất của con người như cậu lại tìm lại được một loại cảm xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 vào thời khắc này.

Nhưng cậu không thích cảm xúc này, cũng ghét bị sự sợ hãi xâm chiếm tâm trí.

An Tử Mặc nhắm mắt lại hít sâu, thử bình tĩnh lại. Nhưng cậu không bình tĩnh nổi. Nhìn An Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đang nhắm chặt hai mắt, cậu bất lực chẳng biết nên làm gì.

Xe cứu thương chở An Tưởng đến bệnh viện rất nhanh. Cô được đẩy vào phòng cấp cứu, cùng lúc đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Bùi Thần trợ của Bùi Dĩ Chu cũng tới.

“An Tử Mặc, chị Tưởng Tưởng đâu?!”

“Chủ tịch đang ngồi trên máy bay nhân trở về, anh ấy sẽ về đây trong thời gian sớm nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 An Tưởng như nào rồi?”

Cả hai người đều rất sốt ruột, trên trán dính đầy mồ hôi.

An Tử Mặc liếc nhìn bọn họ một cái, bình tĩnh nói: “Không biết.”

Vẻ mặt cậu vẫn thờ ơ như bình thường, trên mặt chẳng thể hiện chút cảm xúc nào.

Bùi Thần đang sốt ruột đến điên lên thấy vậy thì lập tức nổi giận, “Con mẹ ông bảo ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không biết à?! Người nằm bên trong chính mẹ ông đấy!”

An Tử Mặc dựa lưng vào ghế, hai mắt bình tĩnh.

Dáng vẻ này của cậu làm Bùi Thần nhớ tới lần trước khi An Tử Mặc bỏ nhà ra đi. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đó suýt nữa An Tưởng gặp chuyệnđi tìm An Tử Mặc, nhưng An Tử Mặc dửng dưng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 để ý chút nào, cứ như không để An Tưởng vào mắt.

Bùi Thần đang định đi lên nói chuyện với An Tử Mặc thì dì giúp việc giữ cậu lại: “Cậu Bùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thần, cậu bình tĩnh lại một chút. Đừng dọa cậu chủ nhỏ.”

“Dọa cái cục cứt! Nó còn đang mong mẹ gặp chuyện không may đấy!”

Bùi Thần tức giận nên chẳng thèm suy nghĩ tới lời mình nói.

An Tử Mặc bị mắng. Ánh mắt cậu lóe lên, nhưng không giải thích câu gì, mặc cho Bùi Thần mắng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

giúp việc sốt ruột nói: “Là cậu chủ nhỏ phát hiện An phu nhân ngất xỉu, cũng cậu ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gọi xe cứu thương tới. Tất cả các thủ tục, đồ dùng cần thiết cũng cậu ấy chuẩn bị. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Sao cậu thể nói cậu chủ nhỏ như vậy?”

Bùi Thần nghe vậy thì sửng sốt.

“Lúc ấy tôi cũng sợ…” giúp việc nghĩ mà khóc, “Cậu ấy một đứa trẻ, thể xử© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mọi chuyện chu đáo như vậy đã rất tốt rồi. Hơn nữa chúng tôi cũng vừa tới đây, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 biết mọi chuyện bên trong như nào…”

“Tôi…” Bùi Thần mồm, nhưng cậu không nói nữa. Cậu ngồi xuống bên cạnh An Tử Mặc, “Xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ông, cháu không mọi chuyện lắm.”

Cậu cũng lo lắng, phóng xe máy vượt qua mấy cái đèn đỏ liền. Thấy vẻ mặt dửng dưng, thờ ơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của An Tử Mặc, kết hợp cùng những điều An Tử Mặc từng làm trong quá khứ nên cậu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 không nhịn được cảm thấy tức giận.

Hơn nữa Bùi Thần quên rằng An Tử Mặc một đứa trẻ thông minh nhưng cậu cũng chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 đứa nhỏ.

Cậu hơi khó tính quá rồi.

Bùi Thần ôm bờ vai nhỏ của An Tử Mặc: “Nếu ông muốn khóc thì dựa vào vai cháu khóc đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19

“Không cần.” An Tử Mặc nhìn phòng cấp cứu, trong những lúc nguy cấp, nước mắt là thứ thừa nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Thaykhóc lóc cầu xin ông trời, chẳng bằng kiên nhẫn chờ đợi kết luận của bác sĩ.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Mọi người ngồi chờ bên ngoài đều cảm nhận được sự căng thẳng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 từ trước đến nay.

Chỉ An Tử Mặc không giống vậy. Từ đầu đến cuối cậu ngồi im chỗ của mình, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 di chuyển chút nào. Cậu im lặng, chín chắn, không tỏ ra hoảng sợ chút nào.

Cuối cùng cửa phòng cấp cứu cũng mở ra. An Tử Mặc người chạy ra đầu tiên.

Bácchưa bỏ khẩu trang, nhìn xung quanh một vòng rồi hỏi: “Aingười nhà của bệnh nhân?”

An Tử Mặc chủ động đi ra: “Cháu.”

Bác nhìn cánh tay ngắn ngủn của An Tử Mặc, im lặng một lát rồi hỏi tiếp, “Còn ai lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hơn không?”

An Tử Mặc lại nói: “Ở chỗ này, cháu chính người lớn nhất.”

mắt bác giật giật hai cái.

Lúc này, Bùi Thần cũng miễn cưỡng nói: “Đó ông nội của cháu, đúng chỗ này, bối phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của ông ấy lớn nhất thật.”

“……” Con mẹ nó, cái gia đình lạ vậy?

Nói thế nào thì bác cũng là người già dặn, thấy nhiều chuyện lạ trên đời rồi. Bác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 để ý nữa, tiếp tục nói, “Tình huống của người bệnh khá nguy hiểm, người nhà cần làm thủ tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 làm viện cho bệnh nhân ngay lập tức.”

Bùi Thần nghe vậy thì sợ hãi, từng suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu cậu. Cậu run giọng hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 “Bác, bác sĩ, bệnh của ấy… rất nặng ạ?”

Bác nghe vậy thì kiên nhẫn giải thích: “Qua ảnh chụp CT phổi của bệnh nhân, chúng tôi nghi ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 trong phổiấy xuất hiện khối u ác tính. Khối u lan đến mạch máu nênấy mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ho ra máu. Trước mắt thì tình huống của người bệnh như vậy. Nếu cứ để đó không chữa trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 thì khả năng cao người bệnh sẽ bị tắc đường thở do máu xộc lên, từ đó tử vong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Tóm lại bây giờ người nhà cần làm ngay thủ tục nhập viện, sau đó chúng tôi sẽ làm công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 tác chẩn đoán lâm sàng cho bệnh nhân. Nếu đó khối u ác tính thì chúng tôi sẽ giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 gia đình chuyển viện cho bệnh nhân.”

Bùi Thần lùi về sau hai bước, lỗ tai cậu ù ù, không nghe được tiếng gì.

“Ý bác sĩ là… ung thư phổi?”

Bác trả lời máy móc: “Nghi ngờ.”

Mặt Bùi Thần tái nhợt, cậu ngã ngồi xuống ghế.

An Tử Mặc bình tĩnh nhìn cửa phòng bệnh đóng chặt, hai mắt cậu không vui cũng chẳng buồn.

Tay cậu nắm lại rồi buông ra, buông ra rồi lại nắm lại.

Sau đó An Tử Mặc bảo dì giúp việc đưa các giấy tờ cần thiết của An Tưởng cho trợ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của Bùi Chu, “Chú giúp cháu làm thủ tục nhập viện cho mẹ cháu.”

“Ừ, được…” Trợ nhận lấy đồ rồi vội vàng đi làm thủ tục nhập viện cho An Tưởng.

An Tử Mặc lại ngẩng đầu lên: “Bây giờ mẹ cháu thế nào rồi?”

“Trạng thái của bệnh nhân đã ổn định, người nhà có thể vào thăm.”

An Tử Mặc gật đầu, “Bao lâu thì sẽ kết quả chẩn đoán lâm sàng ạ?”

Bác sĩ trả lời: “Có lẽ khoảng một ngày.” Nói rồi bác nhìn gương mặt tái nhợt của An Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 Mặc, hiếm lúc mở miệng an ủi, “Cháu cũng đừng lo quá, chỉ cần điều trị kịp thời thì bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 của mẹ cháu sẽ ổn hơn thôi.”

An Tử Mặc li3m môi không nói gì. Cậu vòng qua bác đi vào trong phòng bệnh.

Ánh mặt trời chiếu rọi cũng không làm căn phòng này ấm áp hơn.

Cậu chậm rãi đi qua, đi từng bước lại gần sau đó đứng cạnh giường chăm chú nhìn An Tưởng.

Gương mặt cô tái nhợt, không chút sức sống. An Tử Mặc chẳng thích dáng vẻ này của cô chút nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 cả.

Cậu kéo ghế ra ngồi xuống, yên lặng nghiêng đầu nhìn An Tưởng không nói lời nào. Cậu chỉ im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 ngồi nhìn như vậy thôi,người khác nói thế nào cậu cũng không chịu rời đi.

Một lần ngồi này của An Tử Mặc chínhmột ngày. Cậu không ăn không uống, không ngủ không nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 như một con rối gỗ vậy. Cho đến tận khi ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn.

Tầm mắt cậu dừng lại người đàn ông đang mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Môi anh mím chặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.19 hai mắt nhìn chằm chằm An Tưởng đang nằm không động đậy trên giường.

Bùi Chu.

Chú ấy tới rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112: Hoàn chính văn #113 Chương 113: Ngoại truyện 1 #114 Chương 114: Ngoại truyện 2 #115 Chương 115: Ngoại truyện 3
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Ta Là Mẹ Thần Đồng, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Ta Là Mẹ Thần Đồng full, Ta Là Mẹ Thần Đồng online, read Ta Là Mẹ Thần Đồng, Cẩm Chanh Ta Là Mẹ Thần Đồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 81 — Ta Là Mẹ Thần Đồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App